RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 14.2

Posted on

Chương 14:

(2)

Sự đả kích này không hề ít hơn so với nghe tin Bùi Khúc chết. Loại đau đớn phải cắt tay chân này đừng nói là Bùi Khúc không thể chấp nhận, mà ngay cả cô cũng thể. Nhưng mà trong lúc cô đang phân vân do dự, bác sĩ thông báo phí phẫu thuật đã khiến cô á khẩu không trả lời được. Mấy con số này trong khoảng thời gian ngắn cô không thể nào gom đủ. Chờ ông ấy rời khỏi phòng bệnh, cô giống như một người già khụ sắp bước vào hòm, hơi co ro ngồi dựa vào đầu giường, để mái tóc che phủ mắt: “Đây đều là lỗi của em.”

“Bây giờ không phải là lúc tự trách, em phải để em ấy được phẫu thuật trước đã.” Hạ Thừa Tư vén tóc cô.

“Nhưng mà em hoàn toàn không biết phải làm thế nào. Nếu như không phải do em sơ sẩy, căn bản nó sẽ không đi hít thuốc phiện. Nếu như không phải vì lúc đó em cư xử nhẫn tâm với nó như vậy, nó cũng sẽ không xảy ra sự việc ngày hôm nay…”

Khi cô ý thức được đây là người thân nhất còn sót lại của mình, ý thức được mình đã từng hứa với cha, tâm trạng lại đứng bên rìa sụp đổ lần nữa. Anh không bỏ sót bất cứ thay đổi nào của cô, vội vàng nâng mặt cô lên, nghiêm túc nhìn chăm chú vào mắt cô: “Nghe cho kỹ, bất kể nhìn từ góc độ nào, em đều là một người chị tốt có trách nhiệm. Em quan tâm em ấy thậm chí còn hơn cả cha mẹ quan tâm đến con cái. Anh không biết Tiểu Khúc gặp phải chuyện gì, nhưng mà em ấy đã là người lớn, có thể lựa chọn cuộc đời của mình. Nếu như hôm nay chúng ta vô tình mất đi em ấy, vậy cũng chỉ có thể nói là thuận theo sự lựa chọn của em ấy thôi. Em đừng ôm hết trách nhiệm vào người.”

Bùi Thi ngơ ngác nhìn anh thật lâu, mới khẽ nói: “Nhưng mà với tâm trạng hiện tại của nó, cho dù phẫu thuật thành công, nó cũng sẽ không chấp nhận được việc trở thành người tàn phế…”

“Đó là lựa chọn của em ấy. Em chỉ cần làm hết khả năng em có thể thôi.”

Cô hoàn toàn không dám tưởng tượng ra cảnh em trai mình đối mặt với bản thân bị cụt tay cụt chân, chỉ có thể im lặng rơi lệ, kiên định gật đầu.

Thật ra thì hiện tại đã không có thời gian đau buồn nữa. Bởi vì sau khi ký giấy chấp nhận phẫu thuật cho Bùi Khúc, cô lại phải giải quyết một vấn đề khó khăn, đó là lo chi phí phẫu thuật của cậu. Cô biết được từ Hạ Thừa Tư, anh chạy đến bệnh viện là vì thấy được tin tức em trai Bùi Thi nhảy lầu tự sát trên báo. Cho nên chắc hẳn công ty cũng đã biết chuyện này. Nếu như tìm họ xin tiền tạm ứng, rồi mượn những người khác phần còn lại, chắc chắn cỏ thể miễn cưỡng gom đủ phí phẫu thuật. Nhưng mà phải tìm ai vay tiền đây? Quả thật Hạ Thừa Tư là đối tượng thích hợp nhất để vay mượn. Nhưng cô không muốn thiếu anh gì nữa, lại càng không muốn anh dính dáng vào sự việc này. Đến khi anh rời khỏi bệnh viện, cô cũng không mở lời nói chuyện này với anh.

Tuy nhiên, hoàn toàn ngoài dự liệu chính là, công ty có thể đưa cô tiền tạm ứng thấp hơn cô đã nghĩ rất nhiều. Trong điện thoại họ chia buồn chuyện của Bùi Khúc với cô, nhưng vì cô là nghệ sĩ mới ký hợp đồng, uy tín không đủ cao. Nếu như vừa mới bắt đầu đã chi cho cô một khoản lớn như vậy thì chế độ điều lệ cả công ty sẽ bị ảnh hưởng. Cho nên họ đề nghị cô tìm người khác vay tiền, hơn nữa còn hứa sau khi buổi hòa nhạc kết thúc sẽ trả tiền thù lao cho cô trước.

Chuyện tiến triển khó khăn hơn cô đã tưởng tượng nhiều.

Cô gọi điện cho Tina.

“Cái gì? Phẫu thuật này cần nhiều tiền vậy sao? Bệnh viện này cũng quá xấu xa mà! Thi Thi, cậu đừng vội, mình hỏi ba mình thử…” Qua mười phút sau, cô ta gọi lại, nghe có vẻ tức giận, dường như mới vừa cãi nhau với người nhà, “Chán quá, mình chỉ có thể cho cậu mượn bao nhiêu đây thôi, không giúp được gì nhiều cho cậu, thật xin lỗi nha Thi Thi, thật xin lỗi…”

“Không sao đâu, đây cũng đã giúp mình rất nhiều rồi. Cám ơn cậu, mình sẽ viết giấy nợ cho cậu, cuối năm sẽ trả lại.”

“Không cần, không cần, chuyện này nói sau đi, chuyện em trai cậu quan trọng hơn.”

Cô gọi điện thoại các bạn bè khác và bạn học cũ.

“Sao lại xảy ra chuyện như vậy? Ôi chao, mình cũng muốn giúp nhưng gần đây tình trạng nhà mình rất tệ. Để mình thử hỏi giúp cậu xem sao…” Sau đó không có tin tức gì.

“Hiện tại muốn vay một khoản tiền như vậy thật sự hơi khó… Vậy đi Bùi Thi, mình chuyển mười nghìn tệ cho cậu, cậu không cần trả lại cho mình.”

“Để mình bàn bạc với vợ mình xem sao, một lát nữa gọi lại cho cậu.” Sau đó cũng không có tin tức gì nữa.

Trên thế giới này có lẽ không có chuyện gì khó khăn hơn là hỏi vay tiền người khác. Bất kể là mục đích gì. Cô gọi vô số cuộc điện thoại, cũng mượn được một chút tiền trong số bọn họ, nhưng kết quả đều như muối bỏ bể. Cô từng sống qua những ngày rất nghèo khổ, nhưng chưa từng có giờ phút nào vì tiền mà sứt đầu mẻ trán như bây giờ. Cô hối hận bản thân không chịu giữ lại nhiều tiền sau khi tổ chức nhạc hội “Nox”, cũng hối hận lúc đó ký hợp đồng với công ty không chịu nâng giá cao lên. Bởi vì vẫn còn sốt, trong mơ mơ màng màng suýt nữa cô đã gọi cho Sâm Xuyên Quang. Nhưng cô lắc lắc đầu mới ngăn cản được ý nghĩ đáng sợ này.

Sau đó, cô gọi điện cho Kha Trạch. Nhưng không ngờ câu trả lời của Kha Trạch khá ngoài dự liệu của cô: “Anh vừa đến đại sảnh bệnh viện. Hiện tại Tiểu Khúc thế nào?”

“Bây giờ nó lập tức phải phẫu thuật rồi, nhưng mà trong thời gian ngắn em không gom được tiền. Có thể vay anh trước được không?” Bùi Thi vừa nói vừa nhanh chóng lao ra khỏi phòng bệnh.

Kết quả họ gặp nhau ở thang máy. Anh ta bị dòng người như thủy triều xô đẩy gần như không đứng vững, nhưng cuối cùng vẫn cố hết sức chen đến trước mặt cô, lấy điện thoại di động ra xác nhận tin nhắn tài vụ gửi đến: “Hiện tại anh có thể nộp một nửa phí phẫu thuật, nửa còn lại hai ngày sau cũng sẽ gửi đến. Bệnh viện nhận được một nửa chắc chắn có thể tiến hành phẫu thuật rồi. Tóm lại bảo đảm tính mạng Tiểu Khúc an toàn trước đã.”

Sau khi chịu đủ tình người ấm lạnh như vậy, hành động này của Kha Trạch không thể nghi ngờ là chính là giúp người khi gặp nạn. Cô dẫn anh đến văn phòng bác sĩ trưởng khoa, cảm động không lời nào tả được: “Anh trai, thật sự cám ơn anh.”

“Rốt cuộc em đã chịu gọi anh là anh trai rồi hả?” Kha Trạch nở nụ cười, vuốt vuốt đầu cô, “Anh là anh trai của em và Tiểu Khúc, đương nhiên phải giúp bọn em rồi. Huống chi mẹ anh thiếu bọn em rất nhiều, anh làm chút chuyện này có là gì đâu.”

Những lời này nói ra rất kỳ lạ, giống như là anh ta biết điều gì đó. Bùi Thi thoáng dừng bước, nhưng bởi vì trong đầu đều lo nghĩ đến Bùi Khúc, đến cùng cô vẫn không hỏi ra. Rốt cuộc, bọn họ đã đến văn phòng trưởng khoa, bên trong chỉ còn lại một người y tá. Bùi Thi nhìn bảng tên bác sĩ ngoài cửa, nghi ngờ hỏi: “Xin hỏi bác sĩ Trương đã đi đâu rồi ạ?”

“Cô là chị của Bùi Khúc à, chủ nhiệm đã đích thân phẫu thuật cho em trai cô rồi.”

“Hiên tại đã bắt đầu chuẩn bị phẫu thuật rồi sao? Nhưng tôi còn chưa nộp tiền phí mà.”

“Không phải đã nộp rồi à?”

“Không có, tôi chỉ ký giấy đồng ý phẫu thuật, còn chưa nộp tiền.”

Y tá cũng hoang mang, mở máy vi tính ra tra tài liệu của Bùi Khúc, sau đó lẩm bẩm: “Trong đây ghi rõ đã trả tiền rồi. Tôi nhớ không lầm vừa rồi có một vị tiên sinh cầm hóa đơn đến tìm chủ nhiệm. Không phải cô để anh ta nộp phí phẫu thuật giúp cô sao?”

“Có một vị tiên sinh…?” Bùi Thi mơ hồ có dự cảm xấu, “Anh ta trông thế nào?”

“Dáng vóc khá cao, bên này đeo một chiếc đinh tai.” Cô ta chỉ chỉ tai trái.

“Hạ Thừa Tư.” Kha Trạch cười chẳng có chút tình cảm nào, “Hay nhỉ, chỉ cần là chuyện có liên quan đến em, anh ta đều nhiệt tình hơn ai khác.”

Sự thật là Kha Trạch nói không sai lắm. Hạ Thừa Tư chỉ đến công ty dặn dò một vài việc, sau đó đã thật sớm trở lại bệnh viện ở bên cạnh Bùi Thi. Đúng lúc này đèn phòng phẫu thuật Bùi Khúc sáng lên. Giờ khắc này tinh thần Bùi Thi vẫn không yên. Kha Trạch vốn muốn ở lại an ủi cô một chút, nhưng Hạ Thừa Tư ngoại trừ hỏi chuyện Hạ Na ra thì hoàn toàn không nói gì nhiều với anh ta, cũng không cho anh ta chút không gian nào.

Chốc chốc Hạ Thừa Tư đưa nước trái cây cho cô, chốc chốc lại đưa trà nóng, chốc chốc lại đắp chăn che kín hai chân cô lại. Còn nghiêm túc ra lệnh cô không cho phép lộn xộn, hoàn toàn xem người bên cạnh là vô hình. Sau đó thấy tâm trạng cô không tốt, anh nắm lấy tay cô, sau khi bị đối phương tránh né, anh vẫn bá đạo nắm lại. Rốt cuộc Kha Trạch không chịu được nữa, thốt ra một câu “Anh hai, em thật sự không biết anh yêu đương lại buồn nôn đến vậy”. Sau đó sợ run người lập tức rời khỏi bệnh viện.

Những lời này khiến Bùi Thi cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng Hạ Thừa Tư lại làm như không nghe thấy, trong mắt anh ngoại trừ cô ra, dường như không nhìn thấy gì khác.

Một đêm hành hạ đã qua, rốt cuộc Bùi Thi nhận được một tin tốt: Bùi Khúc đã phẫu thuật thành công. Nhìn sắc mặt bác sĩ mỏi mệt tháo khẩu trang xuống, lộ ra nụ cười, thần kinh căng thẳng suốt cả đêm bỗng thả lỏng. Cô hít vào hai hơi, rốt cuộc không khóc nổi, chỉ nhanh chóng nhảy từ giường xuống mặt đất, muốn chạy đến phòng bệnh Bùi Khúc. Nhưng vừa đến cửa đột nhiên cảm thấy hoa mắt, cô ngã thẳng xuống đất.

Khi cô thật sự đến thăm Bùi Khúc được là đã vài giờ sau. Tuy đã sớm chuẩn bị tinh thần nhìn cảnh tượng Bùi Khúc bị cụt tay chân, nhưng khi cô nhìn thấy em trai nằm trên giường, thiếu đi nửa người, cô vẫn kinh ngạc không dám đến gần. Bùi Khúc vẫn như lúc trước, gầy gộc giống như chỉ còn lại da bọc xương. Hiện tại lại mất đi một tay một chân, cả người nhỏ đến mức trông như dị dạng. Sắc mặt cậu tái xanh, mắt khép hờ, không biết là có tỉnh lại hay chưa. Tuy đi đến bên cạnh cậu, nhìn vào khuôn mặt cậu, nhưng cô vẫn không cảm nhận được dấu hiệu sống nào.

Nếu như không phải bác sĩ nói phẫu thuật đã thành công, dù thế nào cô cũng không tin được hiện tại Bùi Khúc còn sống. Hai chị em họ cùng nhau lớn lên, cô luôn nhớ đến dáng vẻ cậu khi còn bé. Lúc đó cậu là một cậu bé nhỏ con, nhỏ hơn hiện tại nhiều, nhưng cậu luôn giống như một con búp bê thích đeo bám người khác, luôn ôm lấy cô; Thỉnh thoảng khóc lóc, thỉnh thoảng cười vui, thình thoảng ngồi trước chiếc đàn dương cầm to lớn, hai tay bấm phím đàn vang lên tiếng nhạc sống động. Khi đó tiếng nói Bùi Khúc lảnh lót, tiếng cười ngọt ngào như kẹo thơm, hoàn toàn khác hẳn với cơ thể nằm trên giường bệnh hiện giờ.

Cô nhớ đến cậu em trai khi đó biết bao. Cô hi vọng thời gian có thể quay ngược lại, trở về thời thơ ấu không buồn không lo kia.

Tuy nhiên cô cũng biết lúc này dù thế nào cô cũng không thể khóc. Cô cúi người xuống, lẳng lặng nhìn khuôn mặt cậu, giống như sợ quấy rầy đứa trẻ đang ngủ, khẽ nói: “Tiểu Khúc, em đã tỉnh chưa?”

Cậu không nói chuyện, lông mi khẽ run lên trả lời câu hỏi của cô. Đây chỉ là một động tĩnh nho nhỏ nhưng trong nội tâm cô biết cậu còn sống, đây là chuyện hiển nhiên. Nhưng khi nhìn cậu có động tĩnh, cô lại không nhịn được đỏ mắt lên: “Bây giờ nhất định em đã mệt lắm rồi, chị chỉ đến đây nói cho em biết, chị luôn ở bệnh viện này, nếu như em muốn nói chuyện với ai, hoặc là cần chị giúp đỡ, thì hãy bảo y tá đến gọi chị, được không?”

Dĩ nhiên Bùi Khúc không làm theo lời cô nói. Cả người cậu như một con búp bê rách tả tơi, thông qua bác sĩ may vá mới khâu lại được, hiện tại chỉ còn dư lại hơi tàn. Đến rạng sáng hôm sau, thậm chí cậu rơi vào cảnh nguy kịch lần nữa, suýt nữa thì tắt thở, may mà cấp cứu kịp. Tình trạng cậu không ổn định vô cùng. Bùi Thi sợ nhất chính là khi cậu hoàn toàn tỉnh lại sau phẫu thuật, sẽ bị đả kích lại làm ra chuyện cực đoan lần nữa. Nhưng mà đến nửa đêm hôm sau, lần đầu tiên cô và y tá đỡ cậu xuống giường đi vệ sinh. Khi bọn họ đi ngang qua tấm gương, cậu hờ hững nhìn lướt qua, ánh mắt chỉ dừng lại giây lát, rồi lơ đãng nhìn về phía khác, giống như cơ thể khiếm khuyết kia là của người khác vậy.

Chính bởi vì cậu phản ứng quá bình tĩnh nên cô mới cảm thấy càng thêm lo lắng. Vì thế lúc trực đêm trong phòng bệnh, cô hoàn toàn không dám ngủ. Vì nâng cao tinh thần, cô mượn ánh trăng bạc lạnh lẽo để soạn nhạc.

Đây là lần thứ hai cô sáng tác nhạc trong bệnh viện. Lần này là trong phòng VIP, điều kiện tốt hơn lần trước nhiều, nhưng tâm trạng hoàn toàn khác trước. Trong đêm tối bao trùm chết chóc, hàng rào trong vườn hồng cũng phủ đầy rỉ sét, tòa nhà bệnh viện màu trắng đang lặng lẽ mục nát. Dù có vô số sinh mệnh lao đao sắp ngã khẩn cầu thượng đế, nhưng lưỡi hái tử thần vẫn không ngừng gặt đi những linh hồn đang than khóc. Trên vai cô như có đôi tay ngàn cân đè nặng, ký ức đau thương đẫm máu và tối tăm tựa như vi khuẩn ăn mòn cơ thể cô. Nhìn ngón tay tái nhợt múa may trên giấy, cô cảm nhận được dù có choàng thêm áo lông cũng không thể cản được cơn lạnh buốt. Cô cảm thấy sinh mệnh giống như cỏ dại bị cắt đứt, yếu ớt xếp đống trên lan can. Giờ khắc này, hô hấp là tro bụi, hoa nở là vỡ vụn, ấm áp khiến hơi thở nghẹn ngào, rét lạnh đóng băng trái tim cô.

Viết hai tờ, cô phát hiện thể loại nhạc cô đang viết cách biệt với lúc trước một trời một vực, ngay cả bản thân cũng cảm thấy đây không phải tác phẩm mà mình viết ra. Nhưng thử nghĩ lại, đây chỉ là kết quả của thời gian, cô không thể sửa đổi, chỉ lưu loát hoàn thành.

Bùi Khúc thật sự mở miệng nói chuyện là một buổi xế chiều. Lần này bọn họ vẫn đi ngang qua tấm gương như thường lệ, nhưng cậu không hề liếc nhìn lấy một cái. Ngược lại trên hành lang, chị em họ gặp không ít bệnh nhân và người nhà. Đây là lần đầu tiên Bùi Khúc sống hơn hai mươi năm mới phát hiện rõ ràng ở độ cao chỉ chừng hơn một thước, bản thân mình có thể thấy thế giới hoàn toàn khác biệt. Mà những người kia ở độ cao hơn mình chỉ chừng vài chục centimet đang cúi đầu nhìn mình, ánh mắt cũng hiện lên hoàn toàn khác hẳn. Khi thuốc mê và heroin rời xa cơ thể cậu, lý trí dần dần tỉnh táo, rốt cuộc cậu nhận ra được mình đã mất đi cái gì, quãng đời còn lại của cậu còn sót lại gì. Cậu muốn giả vờ không thèm để ý đến ánh mắt người bên cạnh, nhưng từng người đi ngang qua cậu, ánh mắt đều dừng lại trên ống quần và ống tay áo trống rỗng một chút. Mà cậu sẽ duy trì trạng thái này không phải một tiếng, một ngày, mà là cả một đời.

Cậu từ từ cảm thấy khó thở, lỗ tai kêu vo ve như có hàng nghìn con ong đang bay lượn, yêu cầu mau sớm trở lại phòng bệnh. Dáng vẻ chị gái ngồi trước mặt cậu nói chuyện càng khiến cậu cảm thấy ruột gan như đứt từng khúc. Thậm chí cậu không đành lòng nhìn vào chân mình, chỉ nhắm mắt lại, hốc mắt ướt đẫm hỏi: “Tại sao chị không để em chết đi? Nhìn thấy em biến thành như vậy, chị không cảm thấy còn đau khổ hơn cả chết sao?”

Qua đôi mắt mông lung, cậu thấy mắt của cô cũng ngân ngấn nước mắt. Nhưng cô dứt khoát hơn cậu nhiều, chỉ đáp lại gần như tàn khốc: “Nếu như em chết, Bùi Khúc sẽ không còn tồn tại nữa. Nhưng chỉ cần em sống, dù là chỉ một ngón tay, em cũng vẫn là em. Cho nên, nếu như em còn làm việc ngu ngốc nữa, cho dù chỉ còn là một ngón tay, chị cũng sẽ dùng hết tất cả cứu sống em. Đến lúc đó, em chỉ sẽ khó chịu hơn hiện tại, thậm chí ngay cả sức lực tự sát cũng không có. Em có thể thử lại lần nữa, xem mình có thể chết được hay không.”

“Chị…” Cậu không khỏi sợ lạnh cả người, đau đến mức run lên, “Chị thật là đáng sợ.”

Dĩ nhiên, Bùi Thi không kiên cường như mình biểu hiện. Trong khoảng thời gian này, bệnh tình cô không hề chuyển biến tốt đẹp, ngược lại thể chất càng suy yếu. Cuộc nói chuyện lần này với Bùi Khúc càng khiến cô cảm thấy cơ thể vô cùng khó chịu. Sau khi rời khỏi phòng bệnh của Bùi Khúc, Hạ Thừa Tư muốn an ủi cô, nhưng cô lại tránh xa anh ra, không muốn nhận thêm chút ân huệ nào của anh nữa. Trong bệnh viện có vô số người qua lại, tuy cô đi phía trước nhưng lại nhận ra rõ ràng tiếng bước chân anh trong đám người. Hóa ra, sự hiểu biết về anh không hề giảm đi. Từng chiếc ôm, từng nụ hôn giữa bọn họ đều đã từng tự nhiên như vậy, nhưng hiện tại lại phải buộc lẫn nhau trở thành người xa lạ.

Sau đó, anh bước đến, vẫn giữ một khoảng cách, chỉ đi song song với cô: “Buổi lưu diễn của em sắp bắt đầu rồi đúng không?”

“Ừ.”

“Vậy em về chuẩn bị đi. Anh sẽ chăm sóc cho Tiểu Khúc.”

“Không sao, em có thời gian.”

“Đi chuẩn bị đi. Tiểu Khúc cũng là em trai anh, cho nên đây không phải trách nhiệm của riêng mình em.”

Cô vội vàng liếc nhìn anh, muốn nói gì đó nhưng không cách nào thốt nên lời. Khi cô nhìn thấy gò má anh ở khoảng cách gần, nhìn thấy lông mi dài của anh gần như chạm vào gương mặt lần nữa, thoáng chốc trong đầu cô hiện lên hình ảnh vô số lần cô ngồi trong lòng anh, nghịch lông mi anh. Thật ra thì hai người không hoàn toàn là người xa lạ.

“Không cần đề phòng như vậy. Anh đã nghĩ thông suốt rồi, cuối cùng anh sẽ kết hôn với người khác.” Ánh mắt anh vô hồn nhìn về phía trước, “Sau này em có thể xem anh là người thân hoặc là bạn bè.”

Cảm giác như vậy có lẽ so với bạn bè thì càng giống người xa lạ, nhưng so với người xa lạ thì càng giống là bạn bè. Những thứ từng yêu, từng hận, khăng khăng không buông, rơi lệ từ bỏ đều dường như đã là một người khác.

Cuối cùng, cô nghe lời anh, trở về luyện tập lần cuối cùng cho buổi lưu diễn.

Sâu tận nội tâm cô cảm thấy mình may mắn là nghệ sĩ violin chứ không phải là vận động viên. Cô vừa phải uống thuốc nhập khẩu nâng cao tinh thần, vừa đến các thành phố biểu diễn. Tuy cô biểu diễn không phải là độc nhất vô nhị, nhưng cũng nhận được không ít tiếng vang tốt. Sau khi kết thúc chương trình lưu diễn dài nửa tháng, cô nhận được hai giải thưởng lớn trong giới âm nhạc, nhưng cô không có lòng dạ nào đi lãnh, chỉ nhanh chóng trở lại thành phố, về nhà cũ thu dọn quần áo của Bùi Khúc, dự định mang chúng đến bệnh viện thăm em trai.

Cô xếp đống quần áo cũ của cậu để ở phòng khách, trở về phòng mình lấy vài cuốn sách ở tủ đầu giường, chuẩn bị mang đến bệnh viện xem. Nhưng lúc lấy sách, cô không cẩn thận làm rơi vật trang trí trên tủ xuống đất, khiến nó rơi vào khe hở giữa tủ và giường. Lúc này cô nhìn thấy một tấm giấy nho nhỏ trong khe hở. Cô khom người xuống nhặt lên, phát hiện đó là tấm thiệp chúc mừng sinh nhật.

Mở ra xem mấy lần, đầu óc cô trống rỗng, đứng tại chỗ thật lâu không thể nhúc nhích. Trong khoảng thời gian dài ở bên nhau, anh chưa từng chính miệng nói ba chữ kia, cô vẫn cho rằng anh cảm thấy không cần thiết phải nói. Nhưng cô không biết, trong nháy mắt cô đã bỏ lỡ nó vào ngay ngày sinh nhật của mình. Nếu như lúc đó không đánh mất tấm thiệp này, có lẽ nó sẽ biến thành ký ức đáng quý nhất ngày hôm đó.

Cô nhanh chóng lao ra đường, bắt một chiếc taxi, gọi điện thoại hẹn Hạ Thừa Tư gặp mặt ở vườn hoa bệnh viện. Cho đến giờ phút này, không còn gì quan trọng nữa hết. Cô chỉ muốn lập tức nhìn thấy anh, chỉ muốn lập tức ôm lấy anh.

Ngồi trên xe taxi, cô lấy điện thoại di động ra, lật đến hình sinh nhật lúc trước. Trong một loạt hình ảnh liên tiếp kia, có một tấm ảnh chụp là cô hôn lên mặt anh, anh có vẻ hơi ngạc nhiên. Có một tấm là anh chật vật ôm Kẹp Hạt Dẻ, đứng trước chiếc bánh ngọt cau mày nhìn ống kính. Đến bây giờ cô vẫn nhớ được, lúc đó cô đã đặt tên cho hai tấm hình này. Tấm trước là “Tôi và người tôi yêu”, tấm sau là “Tất cả quà sinh nhật của tôi”. Khi đó, cô có một loại vọng tưởng nếu như anh là của mình thì tốt biết bao.

Cho đến hôm nay phát hiện ra tấm thiệp chúc mừng này cô mới biết được, hóa ra khi đó mình đã có anh rồi. Bởi vì trên thiệp viết:

“A Thi!

 

Sinh nhật vui vẻ, anh yêu em.

 

Tư.”

Đây là phong cách nhất quán của Hạ Thừa Tư, ngắn gọn đến mức gần như keo kiệt. Nhưng anh luôn luôn như thế, chuyện có thể dùng một câu nói biểu đạt sự việc thì tuyệt đối không bao giờ dùng hai câu nói. Cho nên, mười chữ này đã nói rõ tất cả tình cảm ngày đó của anh.

Tại sao phải ngu ngốc chậm chạp đến như vậy? Dù là sau khi thân mật cũng chưa hề suy nghĩ người đó quan trọng với mình biết bao. Nếu như không có anh, mình sẽ không gặp được người mình muốn chung sống suốt cả cuộc đời.

Cô nắm thật chặt tấm thiệp chúc mừng, đọc từng chữ trên đó hết lần này đến lần khác. Rốt cuộc trong tích tắc ngẩng đầu, cô nhìn thấy vườn hoa bệnh viện. Một trận gió nhẹ thổi qua, hoa trong vườn đung đưa lượn sóng. Cô liếc mắt liền nhìn thấy Hạ Thừa Tư trước vườn hoa. Vóc dáng anh cao cao, mặc áo sơ mi trắng và quần dài, cúi đầu nhìn điện thoại di động, dường như không hề phát hiện cô đến. Cô xuống xe taxi, chạy nhanh đến, hô một tiếng phía sau anh: “Hạ Thừa Tư!”

Anh quay đầu lại, mắt lóe sáng hơn bình thường một chút: “Em về rồi.” Không đợi cô cất lời, anh đã đi đến, đưa một vài tờ giấy cho cô: “Những cái này là hóa đơn và báo cáo kiểm tra sức khỏe của Tiểu Khúc, bác sĩ nói mỗi ngày phải… Sao vậy?”

Thấy được ánh mắt cô không ổn, anh cho cô một ánh mắt yên tâm: “Yên tâm đi, nó khôi phục rất tốt, mấy ngày qua cũng nói chuyện nhiều hơn trước, nên sẽ không có chuyện gì đâu.”

Sợi tóc khẽ bay phất phới theo cơn gió nhẹ. Cây cỏ tỏa ra mùi thơm lạ lùng hiếm có trên trần gian. Cô vẫn im lặng, chẳng qua chỉ nắm lấy tay áo anh thật chặt, nhìn anh muốn nói lại tôi. Nhưng mà nghĩ càng nhiều chỉ khiến tình cảm đau đớn trong lòng càng không cách nào biểu đạt. Anh suy nghĩ, nhưng khóe môi lại có nét cười lạnh lùng lướt qua: “Còn đang đề phòng anh sao?”

Anh tự giác thu tay về, khai báo giống như một chiếc máy không có tình cảm: “Yên tâm đi, cha mẹ đã sắp xếp cho anh cuối tuần xem mắt rồi, năm nay anh sẽ định ra ngày cưới. Không bao lâu nữa em sẽ không cần phải khổ cực như vậy.”

“Đừng, đừng kết hôn.” Cô nói nhanh.

Anh bỗng nhìn về phía cô, trong mắt hiện lên vẻ mong đợi không dễ gì phát hiện, nhưng lại nhanh chóng bị cảm xúc lạnh băng che giấu: “Tại sao đừng? Không phải em cảm thấy ở chung anh rất ghê tởm sao?”

Tình yêu thật là một con dao hai lưỡi. Ban đầu người nói anh ghê tởm là cô, hiện tại anh chỉ trả lại lời này nguyên vẹn cho cô, nhưng lại càng khiến lòng cô đau đớn hơn bất cứ lời nói sắc bén nào. Rốt cuộc, cô không thể nào chịu đựng được nữa, nhào đến ôm lấy anh.

Anh hơi trợn to mắt, người ở sững lại: “… Sao vậy, bây giờ nghe thấy anh dự định kết hôn thì lại cảm thấy có chút hối hận à?”

“Hạ Thừa Tư, em…”

Cô lấy hết can đảm, muốn tỏ tình một lần thật chân thành tha thiết, nhưng đáng tiếc nói ra mấy lần “em”, cô đều không thể thốt ra được câu tiếp theo. Mà kiềm nén càng lâu, nỗi đau đớn trong lồng ngực lại càng mãnh liệt.

— Hạ Thừa Tư, em nghĩ em không thể nào rời xa anh được.

 

— Có lẽ anh có thể kết hôn với người khác, nhưng cả đời em chỉ có thể yêu mỗi mình anh thôi.

 

— Cho nên, xin ở lại, xin ở lại bên em.

Đến cuối cùng, cô vẫn không thể biểu đạt được, hoàn toàn không thốt ra được một từ.

“Một khi em đã để lỡ cơ hội rời đi cuối cùng của anh.” Hạ Thừa Tư vỗ vỗ lưng cô, trong giọng nói mang theo một sự cường thế không cho phản bác, “Sau này bất kể như thế nào, anh cũng sẽ không buông em ra nữa, biết không.”

Bùi Thi nắm chặt áo sơ mi của anh, gật đầu liên tục. Khi anh thêm sức lực ôm siết lấy cô, rốt cuộc cô đã khóc trong ngực anh.

P/s: Chào mọi người, đến đây là đã kết thúc bản trên mạng. Cũng giống như “Người Yêu Ơi Đi Nào” và “Tư Niệm Thành Thành”, chúng ta phải đợi sách xuất bản tại Trung Quốc phát hành. Sau đó thì hoặc là tác giả post lên Tấn Giang, hoặc Loyal sẽ đặt mua sách chuyển về Việt Nam. Nói chung Loyal sẽ cố gắng trong thời gian nhanh nhất có thể, sẽ làm tiếp đại kết cuộc cho mọi người xem.

Sẵn đây cũng xin giải đáp thắc mắc của các bạn về việc Insect. Các bạn chỉ chú ý đến thân thế Bùi Thi, nhưng hầu hết không ai chú ý đến thân thế của Hạ Thừa Tư. Trong truyện tác giả nhắc đi nhắc lại khá nhiều lần rằng “Hạ Thừa Tư là phiên bản phương Tây của Hạ Minh Thành”. Nhưng rõ ràng Quách Di và Hạ Minh Thành đều là người Á Đông, vậy thì cái nét Tây Phương ở đâu ra? Rất nhiều fans Trung Quốc đã đoán rằng, Hạ Thừa Tư chính là đứa bé được thụ tinh trong ống nghiệm, con của người nữ luật sư mắc bệnh ung thư ở Anh đã ở chung bệnh viện với Bùi Thi.

Vậy còn mọi người thì sao? Đồng ý với ý kiến này không? Thôi thì chúng ta hãy chờ xem Quân Tử Dĩ Trạch sẽ đưa cặp đôi này về đâu và sự thật là ai hại ba của Bùi Thi nhé! Cám ơn mọi người đã ủng hộ cặp đôi Hạ Thừa Tư – Bùi Thi trong suốt thời gian qua. 

Chúc mừng năm mới.

12 responses »

  1. Cam on Lojal nhieu nhe , truyen ket He vay chi so Se nen khong dam doc hom nay nhay vao thay cai ket nhu vay nen tu ngay mai bat dau nghien ngam day mot lan nua cam on nha Lojal nhieu nhieu

    Trả lời
  2. Cuối cùng cũng xong em này🙂 . Nhưng cái vụ đoán HTT là con được thụ tinh trong ống nghiệm thì mình có thắc mắc là tại sao HMT k thương HTT? Thôi thì hóng kết thúc vậy… Tks nàng Loyal nhiu nha🙂

    Trả lời
  3. Down mấy lần rồi mà chưa được Loyal ạ, ss đành chờ đến sáng mai đến Cq dùng máy tính bàn thử lại xem sao, hy vọng là được. Thấy có EB truyện này mừng quá nhưng đọc những chap cuối thấy buồn quá đi mất. Cuộc đời của hai chị em Bùi thi cũng quá khắc nghiệt, còn Hạ thừa tư nữa, cũng thật đáng thương, rất may là trải qua bao nhiêu là sóng gió, hai người bọn họ cuối cùng lại có nhau, điều này làm ấm lòng những độc giả yêu quý cặp đôi này. Thanks em nhiều, truyện dài quá đi thôi, hãy nghỉ ngơi rồi tìm dự án mới. Hy vọng sớm được đọc tiếp truyện mới của em.

    Trả lời
  4. truyen hay chet nguoi luon, mong doc ban full qua, thank c loyal nhieu

    Trả lời
  5. truyện hay quá, đọc một mạch luôn, tưởng kết cục là hết rồi, sang đây thấy mọi thấy bảo không phải anh em thì mừng quá, mà Bui Thi bị Turner thì xác định là không thể có con rồi, nếu có thì cg tác giả vậy, giống như việc tác giả cho cô xinh đẹp tài năng

    Trả lời
  6. Cửu vỹ hồng Hồ ly

    Hix,đọc xong 1 hồi r e cũng thắc mắc về incest như mng vậy.đag lo cơ.nhưng ngĩ kỹ lại e cứ nghi ngờ thân thế of HHT mãi.nhưng chẳng nhớ đến đk ng nữ luật sư đó.mng tài thế :v sẵn đây,thank ss Loyal nhiều nhiều vì đã đem đến những tp hay thế này :))

    Trả lời
  7. e đọc ebook nên đọc xong thấy bức xúc ghê gớm về cái kết, đến lúc vào nhà ss mới vỡ lẽ ra nó còn phần đại két cục. Lúc đầu đọc kết trên mạng e cũng thấy tò mò, tự dưng sao nói Bùi Thi thấy người luật sư kia nhìn quen quen, thế mà cuối cùng không nhắc gì. Mong tác giả có suy nghĩ giống chúng ta, còn nếu không phải e thà ủng hộ Sâm Xuyên Quang còn hơn

    Trả lời
  8. truyện rất hay, cám ơn bạn rất nhiều❤

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: