RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 14.1

Posted on

Chương 14:

Không có gì đau khổ bằng người thân chết đi.

——

(1)

Bùi Khúc nặng như một xác chết. Sau khi gọi điện thoại cấp cứu, Bùi Thi mất sức ba bò chín trâu cũng không thể đỡ cậu dậy. Cuối cùng là kéo lê cậu đến nhà vệ sinh, vỗ mạnh vào mặt cậu: “Em ói ra cho chị! Em ói ra cho chị!” Giờ phút này, ngay cả sức lực mắng chửi cô cũng không có, chỉ cố la lớn lên: “Bùi Khúc, em không được ngủ, có nghe không? Xe cứu thương sẽ đến ngay! Há miệng ra, mau chóng ói ra cho chị.”

Bùi Khúc mở đôi mắt đã mất đi vẻ linh hoạt, mơ màng nhìn cô, giống như ngay cả sức lực há miệng cũng không có. Cô cưỡng ép mở miệng cậu ra, đưa tay vào trong cổ họng cậu. Cậu chỉ ngơ ngác há miệng, giống như thần kinh toàn thân đều hoại tử, nằm sóng xoài trên bồn rửa mặt, không hề có phản ứng. Một lúc sau, nhân viên cứu thương chạy đến hiện trường, đỡ Bùi Khúc lên băng ca, khiêng xuống lầu đẩy vào xe cứu thương. Bùi Thi cùng đi theo lên xe cấp cứu, chạy đến bệnh viện trong tiếng còi cứu thương như quỷ khóc. Nhìn thấy khuôn mặt Bùi Khúc gầy gộc, nhân viên cấp cứu thở dài nói sao cậu bé này còn trẻ tuổi mà đã muốn chết, còn cô chỉ có thể ôm đầu cậu khóc lóc, trách móc.

Đầu Bùi Khúc khẽ cử động: “Chị…” Môi cậu khô nứt, tiếng nói như đến từ nơi xa xăm, “Em xin lỗi, em không biết chị sẽ đau khổ như vậy…”

Cuối cùng họ đã đến bệnh viện. Bác sĩ nhìn hộp thuốc Bùi Thi đưa đến, vứt hết tất cả vào thùng rác, tức giận nói: “Norfloxacin, Streptomycin, Atarax, Cephalosporins, Anisodamine, Astemizol… Nhìn đi, cậu ta uống cái giống gì đây, còn uống hết tất cả nữa chứ. Bây giờ đưa đi rửa ruột ngay.”

“Không, tôi không đi.” Bùi Khúc rụt về sau một chút.

“Không được, phải rửa, chuyện này không thể theo cậu.”

Cuối cùng Bùi Thi bị ngăn lại trước cửa phòng cấp cứu. Nhìn qua cửa kiếng, cô thấy họ đẩy Bùi Khúc đến giường bệnh. Bác sĩ cắm ống cao su dài đến một thước vào cổ họng cậu, không để ý đến nỗi đau đớn trong mắt cậu, không kiên nhẫn vỗ vai cậu, bảo cậu nuốt chiếc ống này vào như nuốt mì sợi. Theo chiếc ống từ từ biến mất trong miệng cậu, mặt cậu tái nhợt không còn một chút máu, giống như có thể nôn ra bất cứ lúc nào. Bùi Thi che miệng lại, không đành lòng nhìn nữa. Họ đè chiếc máy xuống, bơm nước vào dạ dày cậu. Sau đó những viên thuốc màu sắc rực rỡ và axit dạ dày theo theo chiếc ống cùng nhau tuôn vào ống cao su, lớn nhỏ không đều, có cái tiêu hóa một nửa, có cái còn chưa tiêu hóa… Chi chít nối liền một mảnh, giống như tế bào mạch máu thi nhau chảy ra. Mặt của cậu đã hoàn toàn biến thành màu tím tái, không ngừng vang lên tiếng nôn mửa. Tuy ở ngoài cửa, cô cũng có thể nghe thấy tiếng rên đau đớn của cậu. Giờ khắc này, cô hi vọng mình là người nằm đó biết bao, như vậy thì em trai sẽ không khó chịu đến thế. Nhưng mà ngoại trừ rơi lệ ra thì bản thân cô chẳng làm gì được cả.

Khi cửa phòng cấp cứu bị đẩy ra, mấy y tá đưa Bùi Khúc đến phòng bệnh, Bùi Thi vốn định lập tức đi theo nhưng bác sĩ đã gọi cô lại: “Vấn đề em trai cô không chỉ là hút thuốc phiện và tự sát.”

“Có ý gì?”

“Mới vừa rồi tôi trò chuyện vài câu với cậu ta ở trong đó, cậu ta luôn nói câu sau không khớp với câu trước. Sau khi rửa ruột xong vẫn còn tự lẩm bẩm.” Bác sĩ suy tư một chút, “Tôi cảm thấy cậu ta bị chứng trầm cảm nặng hoặc rối loạn tâm thần. Không giống với hội chứng cai nghiện ma túy, cảm giác giống như cậu ta đã bị như vậy trước khi hút thuốc phiện rồi. Chờ cậu ta khá hơn một chút cô dẫn cậu ta đến khoa tâm thần khám thử xem.”

Bùi Thi lau nước mắt, đi vào phòng bệnh lẳng lặng nhìn Bùi Khúc truyền dịch. Đêm khuya trong bệnh viện, khắp nơi đầy mùi thuốc khử trùng. Ánh đèn trắng như kim châm vào đôi mắt khóc sưng húp của cô, cô híp mắt, cầm bàn tay lạnh buốt như nước đá của cậu: “Bây giờ cảm thấy khá hơn chút nào không?”

“Chỉ cảm thấy trong dạ dày trống rỗng, không thoải mái, những thức khác không có gì…” Cậu uể oải đáp.

“Đói không?”

“Hơi hơi.”

“Bác sĩ nói tạm thời chỉ có thể uống nước, mấy tiếng sau có thể ăn chút thức ăn lỏng. Một lát nữa chúng ta về nhà, trời sáng chị sẽ đi mua chút cháo cho em, được không?”

“Ừ.”

Tuy đã gầy đến mức như biến thành một người khác, giọng điệu của cậu lại rất bình tĩnh, giống như Tiểu Khúc ngoan ngoãn ngày xưa đã trở lại. Bùi Thi sờ trán cậu, cười khổ nói: “Tiểu Khúc, em quá kiềm nén bản thân. Nếu như lúc trước em mở lòng nói chuyện với chị những chuyện này thì cũng sẽ không đến nỗi như bây giờ. Sau này bất kể xảy ra chuyện gì, có gì bất mãn với chị đều phải nói ra trước, có được không?”

“Được.” Cậu gật gật đầu, chuyển mắt vòng quanh, đánh giá hoàn cảnh phòng bệnh, “Chị, chị còn nhớ không? Khi còn bé em thường mắc bệnh, luôn phải đến bệnh viện, truyền dịch nên tay đều sưng lên, nó sưng đến cỡ này nè…”

Cậu cố gắng dùng một tay khác so sánh độ cao trên tay đang truyền dịch. Cô đè tay cậu lại: “Chị nhớ mà, lúc đó chị còn nắm tay em, kêu em là bánh bao nhỏ nữa.”

“Từ nhỏ chị đã thích trêu đùa em.” Cậu cong mắt cười, “Nhưng mà hiện tại mắt của chị giống bánh bao hơn.”

Cô cắn môi dưới, nước mắt lại rưng rưng: “Em còn nói nữa à! Là bởi vì ai mà sưng hả? Bây giờ em biết mình quan trọng với chị đến thế nào chưa? Sau này đừng làm việc ngu ngốc nữa, nếu không chị sẽ rất đau lòng, sẽ muốn chết chung với em.”

“Chị chẳng bao giờ tự sát đâu, em biết mà. Chị là người kiên cường nhất thế giới, từ nhỏ đến lớn đều chăm sóc cho em, luôn là tấm gương cho em…” Cậu thoải mái để đầu chìm vào gối, khe khẽ cười nói, “Chị, đồng ý với em một chuyện được không?”

“Em nói đi.”

“Em hi vọng chị và anh Hạ ở bên nhau.”

Bùi Thi thoáng sửng sốt, nhíu mày theo bản năng: “Không được. Chỉ có chuyện này là không được.”

“Nếu như chị cảm thấy không thể nào đột phá được cửa ải luân lý thì yêu đương trong sáng với anh ấy cũng được mà. Hai người yêu nhau như vậy, không nắm tay, hôn môi, chỉ cần mỗi ngày có thể thấy đối phương cũng sẽ vui vẻ, đúng không?”

“Trước khi thuyết phục chị đồng ý với em, chúng ta nên bàn bạc chuyện em phải đồng ý với chị đi.” Cô vỗ lên đầu cậu một cái, nhưng sức lại nhẹ đến mức gần như không thể nhận ra, “Phải đi cai nghiện, biết không? Nếu không chị mãi mãi không tha thứ cho em chuyện em làm gãy tay chị.”

“Chị… Chị chịu tha thứ cho em sao?” Cậu cố ngẩng đầu, giống như muốn ngồi dậy nhưng lại bị cô đè lại.

“Em đồng ý với chị trước đi.”

“Được, em đồng ý với chị.” Trên mặt cậu nở nụ cười ngọt ngào, hai hàng nước mắt trượt từ khóe mắt vào tóc mai, “Vì chị, em không bao giờ đụng vào ma túy nữa.”

Thật ra thì biết kẻ thật sự làm gãy tay mình là Bùi Khúc, tuy Bùi Thi cảm thấy khổ sở nhưng nỗi nghi vấn khổng lồ ép cô không thể nào hít thở cũng để xuống. Quả thật vấn đề của đứa em trai này nhiều lắm, chuyện hãm hại chị thật sự không thể tha thứ, nhưng xét thấy tâm lý cậu cũng có vấn đề, thậm chí còn làm ra chuyện tự sát hù dọa cô, tạm thời cô không tính toán với cậu. Sau này chờ cậu bình phục sẽ tìm cơ hội dạy dỗ cậu.

Đến khi họ rời khỏi bệnh viện trở về nhà mới của cô, đêm đen đã bị ánh nắng mai nhuộm thành màu xám tro. Đẩy cửa nhà mới ra, trong mắt cậu tràn ngập ngạc nhiên, đánh giá xung quanh: “Tuy là lầu hơi cao, em không thích ngồi thang máy… Nhưng mà chị à, sao chị có thể tìm được căn nhà đẹp như vậy hả? Em cảm thấy nơi này còn đẹp hơn cả Kha gia.”

“Nhìn em kìa, nói khoa trương quá.” Bùi Thi bỏ túi và bệnh án lên ghế salon, đi vào nhà bếp rửa tay, “Chúng ta nghỉ ngơi một chút, đến xế chiều chị sẽ dọn hết đồ ở nhà cũ qua đây. Sau đó, em có thể nghi ngơi vài ngày.”

“Được.”

“Vậy chúng ta đi ngủ trước đi, chị giúp em trải chăn mền.”

“À ờ… em hơi đói bụng.” Bùi Khúc ngại ngùng gãi gãi đầu.

Cô vỗ vỗ trán: “Ồ đúng, suýt nữa quên mất. Chị xuống lầu mua bữa sáng cho em, em về phòng nghỉ ngơi trước đi.” Cô mở túi ra, lấy một ít tiền mặt trong ví. Cô thoáng ngừng lại, rồi liếc nhìn Bùi Khúc, xong lại bỏ tiền trở vào, đeo túi lên vai, “Chị sẽ mang túi đi. Bây giờ trong nhà không có tiền, em đừng hòng bỏ trốn.”

“Yên tâm em sẽ giữ lời. Chị mau đi đi.”

Bùi Thi ra cửa thay giày, chuẩn bị mở cửa đi. Thế nhưng cậu lại đột nhiên vọt đến cửa, ôm lấy cô từ sau lưng. Cậu quá gầy, tuy cách lớp quần áo nhưng cô vẫn có thể phát hiện ra xương sườn cậu ở đâu. Sau đó cậu nhẹ nhàng nói một tiếng: “Chị, em xin lỗi.”

“Không sao.” Cô vỗ vỗ tay cậu, “Tất cả đã qua hết rồi.”

Đóng cửa nhà lại, cô cảm thấy không yên tâm lắm với cậu, cho nên lấy chìa khóa khóa trái cửa lại, sau đó rút chìa ra. Nhưng vừa mới quay người, cô chỉ nghe thấy ngoài lầu truyền đến một tiếng phịch yếu ớt. Cô cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng không nghĩ nhiều, lập tức đi vào thang máy, nhìn con số nhảy từ 12 đến 11, 10, 9… Không biết tại sao, mấy con số này giống như đếm ngược giờ tử vong quấy nhiễu cô. Nó càng nhỏ, lòng cô càng thấp thỏm. Đến lúc xuống lầu một, trong đầu cô thậm chí xuất hiện hình ảnh đêm mưa hai mươi năm trước: Rèm cửa trong nhà bị nước mưa tạt ướt đẫm, giống như hồn ma màu trắng chập chờn trong cơn gió lạnh. Đôi giày da của ba yên tĩnh đặt trước cửa nhưng trong nhà đã không còn ba nữa. Cô đi đến trước cửa sổ nhìn xuống, chỉ thấy một vũng máu bên cạnh đầy người vây quanh.

“Ting” một tiếng, cửa thang máy mở ra. Ngoài cửa kiếng người đông nghìn nghịt, nhốn nháo ầm ĩ, trong đại sảnh chung cư chẳng có một bóng người, ngay cả lễ tân cũng chạy ra ngoài. Dự cảm chẳng lành lúc này lên đến đỉnh điểm, cô đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích. Sau đó cô nghe thấy có cô bé sợ hãi khóc thảm thiết, còn có một ông chú thở dài nói “Còn trẻ như vậy mà tự sát, quá đáng tiếc mà.”

Suy nghĩ giống như bị lưỡi hái tử thần cắt đứt, cảnh tượng trước mắt như dừng lại, hình ảnh trắng đen lần lượt hiện lên từng cái một. Cô quên mất mình xông qua thế nào, cũng quên mất mình đã liều mạng xô đám người ra làm sao. Tất cả hình ảnh có thể nhớ được chỉ có vũng máu bọn họ bao quanh. Nằm trong vũng máu là Bùi Khúc tay chân và cổ đã bị vặn đến mức mà người sống không thể nào làm được. Mắt cậu lồi ra ngoài, tựa như còn chưa chết hẳn, trong miệng chảy ra máu tươi.

Cuối cùng, trái tim yếu ớt đập thình thịch liên tục.

Bùi Thi tiện tay bắt được một người bên cạnh, muốn dừng bước, nhưng vừa nhìn thấy Bùi Khúc, phạm vị nhìn của cô đột nhiên biến thành màu đen, cô lập tức ngất xỉu ngã xuống đất, mất đi ý thức.

…….

“Chị, chị…”

“Chị đây.”

“Chị, chị đừng kéo đàn violin mãi. Một mình em xem tivi rất chán. Chị xem phim hoạt hình với em được không?”

“Chị không rảnh, em xem một mình đi.”

“Nhưng mà em muốn xem chung với chị mà…”

Em trai trong ký ức vẫn mũm mĩm, mềm mại trắng nõn. Khi còn bé cậu luôn thích làm nũng và mít ướt. Có lẽ bởi vì có đứa em trai hiền lành như vậy nên cô mới dần dần hình thành cá tính vênh váo lại lạnh lùng. “Chăm sóc cho em trai” – Có lẽ là bởi vì di ngôn của cha, cho nên cô mới trở thành tranh cường háo thắng như vậy, bất kể thế nào đều phải bảo vệ cậu, cho cậu cuộc sống tốt nhất. Nhưng mà cô vẫn luôn quyết định theo ý mình, chưa từng thật lòng quan tâm đến cảm nhận của Bùi Khúc.

Nhìn thấy Tiểu Khúc biến thành dáng vẻ lúc còn bé, vừa xem tivi bên bệ cửa sổ, vừa vung vẩy đôi chân ngắn và mái tóc xù, cô chỉ cười cười tiếp tục cầm lấy cây đàn kích cỡ 1/2 như món đồ chơi luyện tiếp. Tuy nhiên chưa kéo được vài cái, cô chỉ nghe thấy tiếng phịch vang lên phía bên ngoài. Quay đầu lại, trước bệ cửa sổ đã trống rỗng, chỉ còn chiếc điều khiển từ xa Tiểu Khúc vừa bấm còn ở chỗ cũ. Cả người cô run rẩy đặt đàn violin xuống, ôm hai tay, sợ hãi cất bước đến gần cửa sổ. Trước lúc thò đầu ra ngoài cửa sổ, cô quỳ gối xuống mặt đất, khóc lớn lên: “Thật xin lỗi, Tiểu Khúc. Thật xin lỗi!”

Họ từ một mẹ sinh ra, từ lúc sinh ra đã như hình với bóng. Trong khoảnh khắc cậu nhảy xuống, chính cô cũng như tan xương nát thịt theo, lồng ngực như bị xương sườn đâm thủng, đau đến cào xé ruột gan.

“A Thi! A Thi! Tỉnh dậy nào, em thấy ác mộng rồi.”

Thân thể bị lay vài cái, Bùi Thi mở choàng mắt thoát khỏi cơn ác mộng. Tất cả thị giác của cô đều là nước mắt, nhiệt độ thân thể cao đến mức như vừa được cứu ra từ lò luyện. Trước mắt hiện lên khuôn mặt Hạ Thừa Tư, xung quanh họ là một màu trắng như tuyết. Anh đang lo lắng nhìn cô, cũng đưa tay lên thử nhiệt độ trên trán cô: “Em sốt cao quá. Đợi chút, anh đi gọi bác sĩ.”

“Không, đừng.” Cô bắt lấy tay anh, nước mắt tuôn trào nhiều hơn, “Em thấy ác mộng, em mơ thấy Tiểu Khúc nhảy lầu… Bởi vì nó bảo em chơi với nó, nhưng em không để ý đến nó, nó liền nhảy lầu… Nó giống ba em, đều không cần em…”

Tuy nhiên vẻ mặt Hạ Thừa Tư nghiêm túc lại trĩu nặng khiến cô ngừng lại hết tất cả những lời sau đó.

— Đó chẳng phải là cơn mơ.

Nỗi đau đớn xương ngực bị gãy lìa trong mơ lại ập đến lần nữa. Cô rụt vai lại, che miệng, nhưng bộ ngực như vẫn bị vật nặng đè lên khiến cô không thể nào hô hấp. Cô như một người già bị căn bệnh kinh niên hành hạ, co rúc cơ thể, thở không ra hơi khóc lên: “Tiểu Khúc, Tiểu Khúc  nhảy lầu thật rồi. Nó là em trai em, là em ruột của em mà… Em trai em không còn nữa… Hạ Thừa Tư, nói cho em biết em nên làm gì bây giờ?”

“Em khoan nóng vội đã. Tiểu Khúc còn chưa chết, hiện tại bác sĩ đang cấp cứu.”

“Họ nhất định phải cứu sống nó. Không… Nó đang ở đâu, em muốn đi xem nó.”

Cô không nói hai lời liền leo xuống giường, nhưng đột nhiên mắt hoa lên, hai chân bủn rủn như không còn là của mình, cô thoáng khụy xuống mặt đất. Hạ Thừa Tư vội vàng đưa tay đỡ lấy cô, dìu tay cô vững lại: “Đừng, cho dù bây giờ em đi đến cũng không gặp được nó. Ở đây nghỉ ngơi trước đã, đợi bác sĩ báo tin.”

Cô nắm lấy tay áo anh, cảm nhận được sự uy hiếp trước nay chưa từng có: “Tiểu Khúc không thể chết được. Nó thật sự không thể chết được. Nếu như nó chết đi, em cũng không muốn… em cũng…” Nước mắt rơi quá nhanh, thậm chí cô không có thời gian và sức lực đi lau nó, khi nãy cô bị sốt cao thần trí đã không rõ. Hạ Thừa Tư dìu cô trở về giường ngồi, đặt chân cô lên giường, nắm chặt tay cô, muốn gửi cho cô một chút sức mạnh. Không có gì đau khổ bằng người thân chết đi. Cô ngả đầu vào lồng ngực rộng lớn của anh, bên tai lùng bùng, đau khổ khóc lớn lên.

Hạ Thừa Tư ôm lại cô, từ từ vuốt ve mái tóc dài buông xõa của cô: “A Thi, đừng đau khổ, bác sĩ nói bệnh em cũng rất nghiêm trọng, không thể để tâm trạng tiêu cực hơn nữa. Em tỉnh táo một chút, nếu không em cũng sẽ gặp nguy hiểm. Đến lúc đó Tiểu Khúc phải làm sao?”

Lời nói này có chút tác dụng với cô, chỉ cần nghĩ đến Tiểu Khúc không ai chăm sóc, cô cũng không dám để mình sụp đổ. Vả lại, tình trạng sức khỏe cô quả thật cũng chuyển biến rất xấu, không cho phép cô tiêu hao sức lực khóc lóc nữa. Càng về sau, cô đã không còn cất được âm thanh gì nữa, chỉ có tuyến lệ như bị hỏng, cứ thế để nước mắt tuôn ra ngoài. Cô hé miệng, dường như quên mất hết tất cả ngôn ngữ, chỉ biết không ngừng lặp lại hai chữ: Tiểu Khúc.

Thật ra thì nhìn dáng vẻ cuối cùng của Bùi Khúc, Bùi Thi biết tình trạng hiện giờ không hề tốt như Hạ Thừa Tư miêu tả. Mà sự thật cũng nghiệm chứng dự cảm của cô không sai. Qua vài giờ, bác sĩ vừa tháo bao tay, vừa bước vào phòng bệnh: “Ai là người nhà của Bùi Khúc?”

“Là tôi, tôi là chị gái của nó.” Cô chợt ngồi dậy, rồi sau đó không kiềm chế được cơn khó chịu trong cơ thể, che ngực ho khan vài tiếng.

“Tình huống của Bùi Khúc bây giờ không khả quan lắm…”

Bác sĩ còn chưa nói dứt lời, cô đã kịch liệt ngắt lời: “Không được, bác sĩ, khụ khụ… Nó không thể… khụ, nó không thể chết được… Xin ông, nhất định phải cứu sống nó…”

“Chuyện này chúng tôi cũng chịu bó tay. Vốn là từ trên cao té xuống như vậy phải lập tức chết ngay, nhưng trong quá trình cậu ta ngã xuống hình như bị vướng thứ gì, từng có giảm xóc nên mới khiến cậu ta còn lại hơi sức cuối cùng. Có điều toàn bộ nội tạng đã vỡ, não bị hao tổn, tay chân và cổ cũng bị gãy xương rất nghiêm trọng, không khác gì chết. Hiện tại chúng tôi có thể lập tức tiến hành giải phẫu cho cậu ta, nhưng mà tỷ lệ giải phẫu chỉ thành công một nửa. Cho dù thành công thì cả đời cậu ta cũng tàn phế.”

“Bác sĩ, xin hãy làm giải phẫu cho nó.” Bùi Thi nói không hề suy nghĩ.

“Cô đừng trả lời nhanh như vậy. Lúc trước đang yên đang lành cậu ta cũng muốn tự sát, vậy cô làm chị phải suy nghĩ cho kỹ, khi cậu ta phát hiện mình đã bị cắt cụt tay chân, cả đời phải ở trên xe lăn và giường bệnh, có còn ý chí chiến đấu sống sót hay không? Các người phải chuẩn bị tinh thần. Nếu không dù cho chữa được, đối với bệnh nhân cũng là một loại hành hạ.”

“Cắt…. Tại sao phải cắt?”

“Bên phải người cậu ta chạm đất, bên đó bị thương nghiêm trọng hơn.” Bác sĩ đưa tay chỉ khuỷa tay và đầu gối phải, “Cho nên bên này không thể giữ lại.”

One response »

  1. càng đọc càng thấy BK yếu đuối quá😦
    e vẫn hy vọng bạn ý mạnh mẽ lên ko yếu đuối như bố nữa
    mà bác sĩ đưa ra lựa chọn thế này thì đg là cũng chả biết chọn cái nào
    có chọn cứu bạn ý thì BK tỉnh lại thấy mình tn thì cũng phản ứng dữ dội lắm

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: