RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 13.3

Posted on

Chương 13:

(3)

Lúc này cô nghe thấy trong phòng mình mơ hồ vang lên tiếng đồ đạc rơi vãi. Trong phút chốc, gai ốc toàn thân dựng đứng. Lẽ nào trong nhà có trộm? Sắc mặt cô tái nhợt, đứng dậy khỏi ghế salon, nhón chân rón rén đến phòng bếp cầm một cây chổi. Sau đó cô lại đi đến trước phòng mình, nhẹ nhàng đẩy cửa ra một khe nhỏ. Tuy nhiên, người bên trong khiến cô giật mình, đó là bóng lưng em trai cô. Cậu dường như không nghe thấy cô về nhà, đang vội vàng lục tủ bảo hiểm của cô, lấy một xấp tiền mặt bên trong, bỏ vào trong túi mình.

“… Tiểu Khúc?” Cô nhìn cậu không tin được, “Em đang làm gì?”

Bùi Khúc giật nảy mình, đứng bật dậy, chân hơi lảo đảo: “Em, em đâu có làm gì! Chị, sao chị lại về…”

Nhìn thấy mặt cậu, Bùi Thi buông cây chổi xuống đất. Làm sao cũng không nghĩ đến, mới vừa không gặp một thời gian ngắn, Bùi Khúc đã gầy đến mức hốc mắt và gương mặt đều trũng sâu, mắt và môi lòi ra giống như là ba cục thịt dán trên mặt. Cánh tay đút trong túi lộ ra ngoài lại càng gầy như chỉ còn da bọc xương. Cậu và Bùi Thi giống nhau, vốn chính là người có khung xương nhỏ nhắn, hiện tại gầy đến mức này quả thật giống như là thây ma khến người ta vừa nhìn đã thấy sợ.

“Đã xảy ra chuyện gì với em? Sao em lại biến thành như vậy?” Bùi Thi chạy đến nâng khuôn mặt ốm o gầy mòn của Bùi Khúc, luống cuống hỏi han: “Tiểu Khúc, mau nói cho chị biết, có phải em bị bệnh hay không?”

“Em không có, chỉ là đi chơi quá mệt mỏi thôi.” Cậu không kiên nhẫn gạt tay cô ra, nghiêng đầu đi.

Lúc cậu quay đầu đi, Bùi Thi ngửi thấy một mùi thoang thoảng trên người cậu. Mùi này dường như cô đã ngửi qua ở đâu rồi, có chút giống mùi khói, khiến cô cảm thấy rất khó chịu. Nhất thời cô không nhớ ra đây là gì, nhưng cô rất nhạy bén nhìn một vòng trong nhà. Tuy nhiên, bất kể là ở đâu cũng không thấy được vali của cậu. Lúc này, Bùi Khúc đã trở lại phòng khách, cậu không có thay giày, kéo cửa định đi ra ngoài. Bùi Thi nhào đến chắn cửa lại, cản đường đi của cậu: “Vali của em đâu?”

“Làm mất trên đường về rồi.”

“Không đúng. Có phải em đem bán rồi không?” Bùi Thi nhìn chằm chằm vào hai mắt cậu, sợ hãi phát hiện cậu không chỉ có dáng vóc gầy gò, ngay cả mắt cũng trợn to bất thường. Cô lại tóm cổ áo cậu, ngửi ngửi người cậu, sau đó từ từ ngẩng đầu: “Tiểu Khúc… mùi trên người em là gì?”

Bùi Khúc cau mày, vẻ mặt chăm chú ngửi thử tay áo mình: “Làm gì có, em đâu ngửi thấy gì.”

“Chị ngửi được mùi heroin.” Sắc mặt cô khó coi vô cùng, “Em đừng gạt chị. Mùi này chị từng ngửi thấy ở Amsterdam.”

Giống như muốn xác nhận lần nữa, cô lại kề đến ngửi người cậu. Thế nhưng cậu lại như bị đèn pin đánh trúng bất chợt đẩy cô ra, giữ một khoảng cách xa với cô. Cô nghe thấy tiếng tim mình đang đập thình thịch, nôn nóng hơn bất cứ lúc nào. Chuyện đáng sợ này dường như chỉ xảy ra trong cuộc sống người khác, thế nhưng khi xảy ra trên người Tiểu Khúc, dù thế nào cô cũng không thể tin nổi. Nhưng mà dáng vẻ đáng sợ hiện tại của Bùi Khúc chính là bằng chứng thép. Cô cảm thấy người mình càng lúc càng khó chịu, trong nhất thời không thể nào phản ứng được. Nhưng Bùi Khúc đã đẩy cô đến ghế salon trước, mở cửa tháo chạy.

“Tiểu Khúc….” Cô muốn đứng lên chạy theo cậu, lại phát hiện ngay cả tiếng mình cũng không thốt ra được. Chỉ có thể co rúc trên ghế salon, cố hết sức há miệng hít thở.

Kể từ ngày đó, cô hoàn toàn không tìm thấy Bùi Khúc. Điện thoại di động vẫn tắt máy, hỏi bạn bè cậu cũng không ai biết cậu đi đâu. Tìm đến học sinh cậu dạy piano thì phụ huynh nói mấy tháng nay cậu đã không đến dạy, sau này không cần đến nữa. Cho nên Bùi Thi bắt đầu gửi tin nhắn cho cậu. Đầu tiên là uy hiếp cậu, nói nếu cậu không trở về cô sẽ báo cảnh sát ngay, bắt được cậu sẽ đưa cậu đi trại cai nghiện. Sau đó lại tức tối nói, em bỏ nhà đi không có trách nhiệm như vậy có nghĩ đến cảm nhận của chị hay không? Cuối cùng trở thành cầu khẩn cậu, cô nói Tiểu Khúc, em mau chóng trở về đi, chị thật sự sợ em xảy ra chuyện… Cuối cùng tất cả tin nhắn đều như đá chìm xuống biển. Bùi Thi thật sự cùng đường, chỉ có thể đi báo cảnh sát.

Vào ngày thứ mười ba khi cảnh sát truy lùng tìm kiếm cậu, Bùi Khúc về nhà. Tiền khi trước lấy được trong phòng Bùi Thi hoàn toàn không đủ để cậu tiêu xài, cậu chỉ có thể ngoan ngoãn trở về, quỳ gối trước mặt chị gái, xin cô tiền. Tình trạng của cậu có vẻ như còn tồi tệ hơn lúc trước, mặt xanh mét, môi run run, nước mắt vẫn không ngừng rơi. Rất hiển nhiên trong thời gian này cậu đã chơi quá liều lượng: “Van xin chị, chỉ cần cho em một chút tiền là được rồi, em cam đoan qua lần này không hút nữa. Cứu em đi, còn như vậy nữa em sẽ chết, thật sự sẽ chết mất… Chị, em là em trai ruột của chị mà, chị nhẫn tâm nhìn em chết sao?”

Dù cậu khẩn cầu thế nào, từ đầu đến cuối cô chỉ nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh như băng. Cậu ra sức kéo ống quần cô, nói năng không hề có tôn nghiêm, chỉ thiếu điều dập đầu lạy cô, cô cũng chẳng hề dao động. Chân chính khiến cô cảm thấy sợ là cánh tay cậu lộ ra lúc kéo ống quần cô. Nơi đó nổi đầy gân xanh, trên đó còn có rất nhiều lỗ kim đã kết vảy. Giờ khắc này, đầu cô ù đặc, tâm tình hoàn toàn sụp đổ, cô bắt lấy cổ tay cậu muốn mắng nhiếc cậu. Nhưng khi thật sự nắm lấy cánh tay chỉ còn da bọc xương, phút chốc cô rút tay lại, sừng sờ một chút, sau đó nước mắt lập tức chảy ra: “Tiểu Khúc, em muốn chị chết phải không…” Cô che ngực lại, cố ngăn cơn ho kịch liệt.

“Chị là người chị gái em yêu thương nhất, làm sao em nỡ để chị chết chứ. Chỉ cần chị cho em một chút tiền xài vặt, em sẽ nghe lời chị hơn cả trước kia. Em thề với trời, sau này sẽ không bỏ nhà đi nữa, nếu không sẽ bị trời đánh, ra ngoài bị xe cán.” Lúc này, Bùi Khúc đã hoàn toàn không nhìn thấy cô đau yếu, chỉ tiếp tục nói những lời cậu cảm thấy rất ngọt ngào. Nhưng bây giờ cậu đã không còn là Tiểu Khúc thiên thần đáng yêu năm đó nữa. Cậu bé dễ thương dịu dàng năm đó đã sớm tan thành mây khói. Cậu giống như một con cương thi đang làm nũng, vừa đáng sợ, vừa buồn cười.

Nước mắt chảy thành dòng lăn xuống theo mặt cô, cô đau khổ: “Nói cho chị biết, rốt cuộc em đã gặp phải chuyện gì mà lại làm ra việc ngu ngốc không suy nghĩ thế này? Thời gian nghèo khổ bất lực nhất đều đã qua rồi, hiện tại chị có khả năng làm ra tiền để chúng ta sống thật tốt. Chị đang suy nghĩ dọn đến trung tâm thành phố, tìm một căn nhà tốt hơn, đề cử em vào dàn nhạc giao hưởng, tại sao em lại như vậy?”

Bùi Khúc đột nhiên im lặng. Cậu cúi đầu nghĩ một lát, sau đó ngẩng đầu, không biết ánh mắt nhìn về nơi đâu, đôi mắt trợn thật to khác thường: “Có thể chị thấy rất hạnh phúc, nhưng em lại không hề có chút hạnh phúc nào.”

“Tại sao?”

“Chị có tất cả nhưng em không có gì cả. Chị nhìn chị đi, bất kể sự nghiệp hay là tình yêu chị đều suôn sẻ, còn em chẳng có gì thuận lợi. Cô gái em thích không thích em, thậm chí cô ấy còn ghét em. Em là người thân của chị và ba, lại chỉ có thể đi làm trong nhà hàng, dạy kèm cho trẻ con, chịu khinh bỉ khắp nơi. Không phải là em không thể chịu khổ, nhưng điều kiện tiên quyết là… chị phải giống như em mới được. Nhưng chị càng lúc càng tài ba, trở thành nghệ sĩ violin nổi tiếng thế giới, được người đàn ông xuất sắc nhất yêu thương… Chị có từng suy nghĩ hay không, có lẽ em không hề muốn sống dưới ánh hào quang của chị.”

Lời nói này khiến Bùi Thi kinh hãi. Từ lúc bắt đầu sinh ra và sống chung với Bùi Khúc đến nay đã hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên cô biết bản thân mình chưa từng hiểu rõ em trai. Cô luôn cảm thấy cậu ngoan ngoãn, nhát gan, đáng yêu, là một đứa trẻ cần người bảo vệ… Cô lẩm bẩm: “Không phải như em nghĩ đâu, chị và Hạ Thừa Tư chia tay rồi.”

“Chia tay rồi? Tại sao?”

“Chị không thể nói lý do cho em biết. Dù sao bọn chị đã chia tay rồi.”

“Là bởi vì hai người có quan hệ huyết thống sao?”

“Em… cũng biết hả?” Bùi Thi lại bị lời nói cậu dọa sợ lần nữa. Đứa em này đến cùng còn giấu bao nhiêu chuyện đây?

“Em biết, hôm đám cưới cô ấy, em nhắn tin nói em yêu cô ấy, cô ấy đã nói cho em biết chuyện này, còn bảo em cút đi. Nhưng mà điều đó có liên quan gì đâu? Em và Hạ Na cũng có quan hệ huyết thống, nhưng em vẫn thích cô ấy.”

“Cái gì, em… Em thật sự thích Hạ Na?” Bùi Thi lắc đầu, “Tại sao phải thích cô ta? Không phải em rất ghét cô ta sao?”

“Em ghét cô ấy như vậy là bởi vì cô ấy chẳng hề có trách nhiệm. Lúc trước ở London, cô ấy bị Kha Trạch từ chối, tối đó uống say không còn biết gì, liền bắt lấy em cướp lấy lần đầu tiên của em. Ngày hôm sau lại trốn tránh em giống như là tránh bệnh AIDS.” Cậu không nhìn chị gái càng lúc càng kinh ngạc, chán chường nói: “Vốn cho rằng người bắt giữ em là cô ấy, em liền nghĩ nếu không thể nào trở thành người yêu, vậy thì trở thành kẻ thù đi. Nhưng sự thật là em đoán sai rồi. Cô ấy chỉ khinh bỉ em mà thôi, hoàn toàn không có tâm tư đi hành hạ em. Cuối cùng cô ấy còn yên tâm thoải mái đi lấy người khác…”

Bùi Thi trợn to mắt nhìn cậu, không thốt ra lời.

Bùi Khúc nghiêng đầu, tiều tụy khẽ cười: “Cho nên chị có cần thiết khổ sở không? Chị và anh Hạ dù không thể ở bên nhau, nhưng anh ấy vẫn yêu chị. Còn em và Hạ Na không thể ở bên nhau, cũng không thể nào yêu nhau. Em bỏ ra nhiều như vậy vẫn không thể nào cùng cô ấy yêu nhau. Sau buổi tối hôm đó cô ấy dấy lên hi vọng cho em, em viết thư tình cho cô ấy, ép hoa cô ấy thích vào trong giấy, nhưng cô ấy vò nát, trả lại hết cho em, còn châm chọc em nói: Nếu chị cậu không kéo đàn violin nữa, tôi có thể suy nghĩ ở bên cậu. Chị biết không, em thật sự tin tưởng cô ấy… Em thỏa mãn nguyện vọng cô ấy, nhưng cô ấy nói không giữ lời, chạy càng xa hơn…”

Hốc mắt khô quắt của cậu đầy nước mắt, giống như có một trận mưa trút xuống hai vùng sa mạc nhỏ bé. Nhưng Bùi Thi sững sờ: “Em… thỏa mãn nguyện vọng của cô ấy?”

Đợi rất lâu, thấy cậu vẫn khóc, trong đầu cô lại vang lên lần nói chuyện cuối cùng với Sâm Xuyên Quang…

— “Nếu như anh nói có người nhờ anh đánh gãy tay em mới chịu giao dịch với anh thì em có tin không?”

— “Ồ, người đó nhất định chẳng mong muốn thấy em kéo đàn violin.”

— “Đúng, hơn nữa người này cũng không xa lạ với em.”

— “Là ai?… Không, đừng nói với em. Chẳng qua là anh đang kiếm cớ giải vây cho mình thôi, em không tin anh đâu.”

 

— “Em không biết thì tốt hơn. Nếu như em biết là ai nhất định sẽ không chịu được.”

Từ lúc chào đời đến nay, lần đầu tiên Bùi Thi cảm nhận được nỗi sợ hãi tận xương tủy. Cô hít vào một hơi, run run cầm hai quả đấm, run giọng hỏi: “Tiểu Khúc, người nhờ tổ chức Sâm Xuyên đánh gãy tay chị là… em?”

“Chị, em không thích chị kéo đàn violin, không riêng vì Hạ Na, nguyên nhân em đã sớm nói cho chị nghe rồi.”

“Trả lời chị.”

“Đúng.” Cậu đáp không hề do dự, “Người giấu thư của đêm nhạc cổ điển hoàng gia cũng là em.”

Sự yên lặng như tờ bao trùm cả không khí. Ngoài cửa sổ đang buổi hoàng hôn, ánh mặt trời vô cùng yếu ớt, giống như kẻ giữ quan tài bỏ chút vàng cuối cùng vào trong ngực mình. Ánh nắng đỏ như máu soi lên mặt Bùi Thi, hốc mắt cô đỏ bừng, tay chân như bị cắt rời, đau buốt thấu xương. Sau vài lần hít thở, rốt cuộc cô đứng lên, chỉ ra cửa, lạnh lùng nói: “Cút đi. Từ nay về sau chị xem như không có thằng em trai như cậu.”

Bùi Khúc dừng lại một chút, cười híp mắt: “Muốn em cút đi cũng được, cho em chút đỉnh tiền cuối cùng đi.”

Bùi Thi cảm giác mình thật sự không thể chịu đựng bất kỳ kích thích nào nữa. Buổi chiều hôm đó sau khi đuổi Bùi Khúc đi, bệnh tình cô trở nên nặng hơn, ngay cả thuốc cũng không kiềm chế được, cô bò khỏi giường, nửa đêm vô bệnh viện truyền hai chai dịch. Ngày hôm sau cô khôi phục lại một chút, có điều cả người suy yếu, cơ thể vất vã lắm mới tốt hơn được. Còn như vậy tiếp nữa nhất định buổi lưu diễn sẽ bị hủy bỏ. Hiện tại tất cả mọi thứ trong cuộc sóng đều hỏng bét, nhất định không thể buông xuôi chuyện này. Cho nên trong thời gian ngắn, cô tìm được nhà mới trong trung tâm thành phố, dọn một phần đồ đạc qua đó trước, dự định thay đổi tâm trạng, tập trung luyện đàn.

Hơn một tuần nữa là đến nhạc hội, tối hôm đó cô đang luyện tập kéo một bản nhạc tiết tấu nhanh, đột nhiên điện thoại di động vang lên. Mở ra xem thấy trong hộp thư đến có tin nhắn của Bùi Khúc gửi: “Chị, em cảm thấy bản thân mình chính là gánh nặng của chị. Nếu như ba mẹ không sinh ra em thật tốt biết bao.” Chuyện đã đến nước này, thậm chí ngay cả xin lỗi cậu cũng không nói, vẫn còn tự oán trách. Cậu biết trái tim cô lạnh lẽo đến cỡ nào không? Cô đã quá nuông chiều cậu rồi. Cô tức giận ném điện thoại di động lên ghế salon, tiếp tục luyện đàn.

Nhưng kéo vài cái, cô lại dừng cây vĩ trên dây đàn. Sau khi duy trì động tác này bảy tám giây, cô chợt vứt đàn lên ghế, mặc bừa một bộ quần áo, thay giày lao xuống lầu, bắt xe chạy thẳng về nhà cũ.

Tất cả đều hoàn toàn giống với dự cảm của cô.

Trong khoảnh khắc đẩy cửa ra, cô nhìn thấy Bùi Khúc đang ngồi trên ghế salon. Đầu tóc cậu ướt đẫm, đầu rũ xuống như bị gãy cổ. Cậu khép hờ mắt, giống như đang say thuốc, lại giống như đang đứng trước cái chết. Phòng khách rối loạn, nước trong phòng tắm tràn ra phòng khách, tủ thuốc dưới tủ tivi cũng bị lục lọi lung tung. Trên bàn trà trước mặt cậu đặt một cốc nước uống dang dở, bên cạnh chồng chất hộp thuốc như núi, toàn bộ đều trống rỗng.

3 responses »

  1. Đúng là k ngờ được người mướn tổ chức SXQ đánh gãy tay BT lại là BK… haizz . Nhưng cuộc đời thực cũng có k it những trường hợp đó, nhưng vẫn thấy đau lòng. . Tks nàng Loyal!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: