RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 13.2

Posted on

Chương 13:

(2)

Hẹn với Hạ Thừa Tư là xế chiều hôm sau, nhưng sáng sớm Bùi Thi đã đi đến công viên. Cô định hít thở không khí trong lành, giữ đầu óc tỉnh táo, như vậy mới dễ quan sát vẻ mặt Hạ Thừa Tư, nhìn ra được sơ hở của anh. Nhưng kể từ khi cô ngồi xuống băng ghế, mông và bắp đùi như thoa keo 502, cứ dính chặt dù kéo cũng không lên. Không lâu sau, bầu trời trở thành màu xám nặng nề. Khi cô ý thức được trời sắp mưa, trên mặt đã có cảm xúc ẩm ướt. Đương định đứng lên núp mưa, cô nhận được tin nhắn của Hạ Thừa Tư: “Hình như trời sắp mưa rồi, anh đến nhà đón em.”

“Không cần.” Cô trả lời, “Em đã đến rồi, anh đến thẳng công viên là được.”

Trong thời gian đánh vài chữ ngắn ngủi, một trận mưa tầm tã đã trút xuống, xối ướt hết từ đầu đến chân cô. Buổi sáng cuối tuần đầu hè cuối xuân này không khí vẫn lạnh lẽo, nước mưa không chỉ bao phủ khiến thành phố tối sẫm, còn khiến bản thân cô từ ngoài da đến đáy lòng đều giá buốt. Trong công viên chẳng có một bóng người, chỉ có màu xám tro nhuộm đẫm bãi có, như một vùng biển rộng hoang vắng. Mùi nước mưa lấn át mùi hoa thơm ngào ngạt.

Cuối cùng, xe Hạ Thừa Tư dừng tại bãi đỗ xe cách đó không xa. Không đợi tài xế xuống xe mở dù cho anh, anh đã bước vào trong màn mưa. Không để ý đến nước mưa làm ướt quần tây và giày da, anh sải bước băng băng đi về phía cô. Tuy cách màn mưa thật dày, cô vẫn có thể cảm giác được dáng vẻ tao nhã đường đường của anh. Xuất hiện trong công viên không người, anh giống như một tòa thành quý tộc khí thế ngút ngàn, đeo huy chương, rực rỡ vạn trượng, đột ngột mọc lên giữa ngã đường hoang vắng.

Đây cũng cách nhìn của cô về anh. Dù toàn bộ thế giới đều sụp xuống hóa thành tro bụi, anh vẫn có thể giữ vững phong độ hiện giờ, lù lù sừng sững xuất hiện tại nơi cô thấy được.

“Trời mưa quá lớn, chỉ có thể bữa khác lại đến thôi.” Anh đi đến trước mặt cô, đưa ô đến gần cô, “Chúng ta về nhà trước.”

“Sao anh không hỏi xem vì sao em lại ở đây?”

“Không cần hỏi, anh biết rồi.” Anh cởi áo vest ra, khoác lên vai cô, đưa tay khẽ ôm lấy vai cô, “Có chuyện gì trở về nói sau.”

Cô né tránh tay anh: “Hạ Na nói với anh hết rồi hả?”

Nghĩ đến cuộc điện thoại như điên của Hạ Na tối qua, Hạ Thừa Tư lại nhớ đến nội dung cuộc gây lộn của cha mẹ lúc trước hai anh em nghe thấy ở thang lầu…

— “Hạ Minh Thành, ông thật sự càng ngày càng quá đáng. Ông nuôi vợ bé thì thôi đi, tôi cũng nhịn, nhưng ông mang bọn họ về nhà thì thật sự rất ghê tởm. Ông có biết là các con sẽ thấy không? Ông hi vọng con ông cũng giống như ông sao? Ông muốn Na Na phải vào ngục một lần nữa phải không? Tại sao ông không trực tiếp ly hôn với tôi, để tôi chết đi cho rồi chứ?”

— “Cho bà chết à? Để bà đi xuống dưới theo cái tên hèn hạ kia sao? Đừng có mơ. Không sai, tôi tìm đàn bà thì có sánh gì được với bà? Bà và tên hèn hạ đó vụng trộm cũng thôi đi, còn muốn tôi nuôi luôn dã chủng của các người à? Bà Hạ, mẹ kiếp, bà thật là quá buồn cười!”

— “Đúng, là một mình tôi tình nguyện, là một mình tôi hi vọng gia đình này hòa thuận, hi vọng bỏ qua hiềm khích lúc trước để sống vui vẻ với ông, cũng là lỗi của tôi!”

 

— “Bà đừng giả vờ đáng thương, tôi còn không hiểu được mấy lời này của bà sao? Là bởi vì bà hoàn toàn không thể rời khỏi tôi. Bà chính là một người đàn bà ham hư vinh, nếu không sao khi đó lại rời khỏi tên đàn ông hèn hạ kia?”

— “Đúng, đều là lỗi của tôi. Nhưng A Kiệt, A Tư, Na Na, A Dật đều là con tôi, vậy hai đứa cô nhi đáng thương kia lẽ nào không phải sao? Bùi Thi và Bùi Khúc, chúng … cũng là con của tôi mà…

 

— “Đó là do bà và tên đê tiện Bùi Thiệu kia vụng trộm sinh ra. Bây giờ muốn nhận lại con của hắn thì mang cái danh quả phụ cút ra khỏi Hạ gia ngay!”

Thật ra thì anh đã sớm biết có ngày này. Cô phát hiện ra tất cả, sau đó rời khỏi anh. Nhưng mà trong lòng anh vẫn có mong đợi gần như hèn mọn: Cô sẽ yêu anh giống như anh yêu cô, có thể bất chấp mọi thứ, vứt bỏ tất cả, đi ngược lại hết thảy thị phi trắng đen và toàn bộ thế giới. Tuy nhiên, khi anh vừa xuống xe, thấy ánh mắt cô nhìn anh, anh đã đoán được đáp án rồi.

Ảo tưởng, cuối cùng cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi.

“Đúng, nó đều nói với anh rồi. A Thi, em đã ướt hết người rồi, tiếp tục như vậy sẽ bị cảm. Chúng ta trở về rồi hãy nói.” Anh đưa tay ôm cô lần nữa. Cô lại giống như hươu nai bị kẹp chặ trong bẫy, kịch liệt tránh né tay anh. Lần này không cẩn thận đụng phải chiếc ô trong tay anh, làm văng nó đi. Đúng lúc gió lốc ùa đến, lập tức thổi bay chiếc ô đi trong màn mưa gào thét. Áo sơ mi mỏng của anh cũng bị mưa hoàn toàn xối ướt, mái tóc rối loạn phủ trên trán. Nhưng ánh mắt của anh vẫn bình tĩnh, kiên định như cũ, gần như là lạnh lùng.

“Hạ Na nói không phải là thật đúng không?” Đôi mắt đen sâu thẳm của cô đã bị mưa xối híp lại, đôi môi tái nhợt giống như mất đi sức sống. Giờ phút này cô nôn nóng khó nén hơn bất cứ lúc nào, hận không thể thay anh chối bỏ đáp án. Thấy vẻ mặt anh lạnh tanh nhìn mình chằm chằm, cô đi đến, nắm lấy tay áo anh, nói với tư thái van xin: “Hạ Thừa Tư, nói cho em biết đi… Cô ta nói đều không phải là sự thật đúng không…”

Bùi Thi trong trí nhớ vẫn luôn là cô gái kiêu ngạo và tự phụ. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô từ bỏ dáng vẻ tôn nghiêm. Anh nhìn khuôn mặt cô gần như khóc òa, cuối cùng khẽ nói: “Thật.”

Giống như một người sắp chết không cam lòng, cô dốc hết sức lực cuối cùng nắm chặt tay áo anh, đầu ngón tay lạnh run.  Cô vẫn không bỏ cuộc, ngẩng đầu ôm hi vọng nhỏ nhoi, nhẹ nói: “Nhưng mà mẹ em tên là Cao Doanh Doanh, bà đã qua đời ở nước ngoài từ lâu…”

“Cao Doanh Doanh là tên của mẹ anh trước đây. Sau khi gả cho ba anh, bà đã đổi tên là Quách Di. Sau khi kết hôn với ba anh, bà từng ngoại tình với ông Bùi Thiệu, sinh ra em và Tiểu Khúc. Nhưng bởi vì không muốn ly hôn với ba anh, nên vứt con lại cho ông Bùi.”

Tay cô trượt xuống. Nước mưa trên trời rơi xuống giống như một tấn bi kịch tàn khốc, im lặng phủ xuống thế giới một màu xám tro. Cô chỉ có thể nghe thấy tiếng mưa, nỗi đau khổ cào xé ruột gan không biết từ đâu đến. Là bởi vì thất vọng với nhân cách của mẹ hay là tuyệt vọng với mối quan hệ của mình và Hạ Thừa Tư? Hay là cả hai đều có.

“Anh biết chuyện này từ lúc nào?” Cô ngước đôi mắt đẫm nước lên, trấn định đến mức hơi đáng sợ.

“Ngày hôm sau sau lần đầu tiên chúng ta ngủ với nhau.”

Cô nhanh chóng hồi tưởng lại tất cả mọi chuyện xảy ra lúc đó. Thái độ anh đối với mình lúc xa lúc gần, anh nói rõ dù thế nào cũng không muốn kết hôn sanh con, anh cẩn thận tỉ mỉ làm biện pháp phòng tránh lúc hai người quan hệ… Cô đã hiểu hết tất cả. Trong nháy mắt, đầu óc như bị rót rượu vào, tất cả cảnh tượng trước mắt đều lảo đảo sụp đổ trong mờ ảo. Giống như chìm xuống đáy Đại Tây Dương, trông thấy âm hồn đau thương sâu dưới đáy biển. Tiếng nói của cô nhẹ như hơi thở: “Anh đã xét nghiệm ADN rồi hả?”

“Phải.”

“Cho nên, trong tình huống anh biết hết tất cả, vẫn ở cùng em.”

“Phải.”

“Anh biết… anh là anh trai của em… còn… còn cùng em…” Giờ khắc này, cô đã thốt ra được những chữ khiến cô buồn nôn. Tất cả tình yêu nồng nhiệt và ân ái triền miên hai người từng trải qua đều giống như bầu trời màu xám tro lúc này, chỉ còn là đè nặng và thối nát.

“Phải.”

“Tại sao…” Mắt của cô đã sớm ướt đẫm, nhưng giờ khắc này lại trở nên đỏ như mắt thỏ, “Em làm chuyện gì có lỗi với anh sao?”

“Bởi vì em không thể nào chấp nhận, cho nên anh phải bắt buộc em chấp nhận.”

Cô nhớ lại anh từng dò xét “Nếu như chúng ta là anh em, em sẽ nghĩ thế nào”, nhưng lúc đó cô phản ứng kịch liệt khiến không khí tồi tệ. Sau khi giải hòa, anh liền không hề do dự lên giường với cô. Càng nghĩ kỹ mỗi đoạn ngắn đêm đó, sắc mặt của cô càng khó nhìn. Từ đó về sau, mỗi lần ân ái với anh, thế nhưng cô lại đều hưởng thụ như vậy, say mê như vậy. Nghĩ đến chi tiết tối hôm trước, trong đầu cô thậm chí vang ầm một tiếng. Cơ thể cô lảo đảo, suýt nữa ngã sấp xuống đất. Thấy anh muốn đở mình, cô lui về phía sau giống như tránh ôn dịch. Nhưng anh lại không hề thương xót, bất kể cô lui mấy bước, anh cũng sẽ tiến lên mấy bước. Dịu dàng nói như dỗ trẻ con: “A Thi, đừng quá để ý. Chỉ cần chúng ta không sinh con thì vẫn sẽ hạnh phúc. Chúng ta có thể ra nước ngoài, sẽ không ai ngăn cản chúng ta ở…”

“… Ghê tởm.” Cô ngắt lời anh.

Anh thoáng ngơ ngác, sau phút ngắn ngủi im lặng, anh bắt lấy cổ tay cô, kéo cô vào người mình: “Chúng ta đã là loại quan hệ này rồi, không có đường lui nữa.”

“Ghê tởm!” Cô hất tay anh ra, gào khóc, “Em, từ tối hôm qua em đã suy nghĩ chuyện này. Nếu như Hạ Na nói là thật thì phải làm sao? Em có thể chấp nhận hay không? Sự thật là, em chỉ nghĩ đến có quan hệ huyết thống với anh thì đã hoàn toàn không thể nào giả thiết được… Chỉ cần nghĩ đến làm chuyện kia với anh thì em… Hạ Thừa Tư, tại sao anh có thể vô sỉ như vậy? Tất cả mọi chuyện quả thật rất ghê tởm…”

“Anh đã sớm đoán được em sẽ phản ứng như vậy.” Anh vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trái tim như bị giày vò thành từng mảnh nhỏ, “Nhưng em cũng không thể hối hận được nữa. Sau này em còn cách nào ở bên người đàn ông khác sao? Em chỉ có thể ở bên anh thôi.”

Bốp!!!

Cô dốc hết sức, tát anh một bạt tai thật nặng! Nửa bên mặt anh lập tức hiện lên năm dấu tay đỏ chót.

“Đừng nói nữa! Đừng nói nữa…” Cô khóc lóc thảm thiết, nước mưa và nước mắt hòa lẫn vào nhau, khiến mắt cô mở không lên. Nỗi đau trên tinh thần lẫn thể xác đồng thời giày vò cô, ngay cả người cũng không đứng thẳng được, chỉ có thể khom lưng không ngừng ho khan. Trước khi đi cô quay người đi, cô thốt ra câu nói cuối cùng.

“Hạ Thừa Tư… tạm biệt.”

Sau trận mưa này, Bùi Thi lại bị bệnh. Buổi tối, điện thoại di động gần như chưa hề ngừng rung, ngay cả can đảm cầm điện thoại lên cô cũng không có. Sau khi cẩn thận suy nghĩ, cô cũng không thể trách anh. Dù sao theo lời anh nói, trước khi hai bọn họ xảy ra quan hệ thân mật, anh không hề biết gì cả. Nhưng mà loại chuyện này giống như một cô gái thích một chàng trai đồng tính luyến ái, không thể làm gì được, là thứ tình cảm còn tuyệt vọng không thể tha thứ được hơn cả ngoại tình. Cơn sốt cao giống một trận lửa nóng hừng hực, là ngọn nguồn tàn sát hết tất cả sinh mạng trên thảo nguyên trong cơ thể. Đến lúc nửa đêm, anh không gọi nữa, ngược lại gửi mấy tin nhắn cho cô. Cô chỉ mơ hồ nhìn thấy mấy chữ đầu trong tin nhắn là “Anh xin lỗi” và “Chỉ muốn ở bên em thôi”. Trong cơn choáng váng cô xóa đi những tin nhắn này, tắt điện thoại di động nghỉ ngơi.

Trận bệnh này còn nghiêm trọng hơn cô nghĩ. Giống như lúc ở Anh, cô sốt cao không hạ liên tục vài ngày, tâm trạng vô cùng sa sút, không muốn đi khám bác sĩ. Đến tận khi công ty đĩa nhạc phát hiện tình trạng của cô, mới cử người đại diện đến nhà cô, kéo cô nửa sống nửa chết đến bệnh viện. Bác sĩ khám bệnh cho cô, thái độ chẳng hề khách sáo nói cô còn kéo dài tiếp sợ rằng cấp cứu cũng vô hiệu. Sau đó đưa cô đến phòng bệnh truyền dịch. Trong bệnh viện Hạ Thừa Tư cũng không hề dừng lại việc liên lạc với cô. Vì không để anh lo lắng, cô chỉ lập tức cắt đứt toàn bộ cuộc gọi, ý bảo mình không sao.

Có điều là lòng người thường không hề kiên cường giống như chúng ta nghĩ. Trong vô số đêm bị cơn bệnh hành hạ, nhìn thấy chữ Hạ Thừa Tư lóe lên trên điện thoại di động, cô tựa như thấy được chiếc phao cứu sinh. Không biết bao nhiêu lần cô muốn bắt máy nói với anh rằng “em nhớ anh”. Nhưng dưới sự chăm sóc của trợ lý và giúp đỡ của y tá, cô gửi tin nhắn cuối cùng cho anh: “Chúng ta đã chia tay rồi, đừng làm phiền em nữa. Chúc anh hạnh phúc.”

Từ đó Hạ Thừa Tư không còn liên lạc với cô nữa.

Mười ngày sau, bệnh của cô đã đỡ hơn một chút, cô gửi một tin Weixin cho Bùi Khúc, nói cho cậu biết mình đang ở bệnh viện, trong nhà không có ai, bảo cậu ở bên ngoài chăm sóc bản thân cho tốt, nếu như trở lại phải nói cho cô biết trước tiên. Bùi Khúc lo lắng vô cùng, nói cậu đang ở Rumani, tuần sau sẽ trở về, bảo cô hãy ở bệnh viện nghỉ ngơi thêm một khoảng thời gian.

Tháng sau cô phải đi lưu diễn tại mười ba thành phố cả nước. Bởi vì bị bệnh, cô chỉ còn lại mười ngày để luyện đàn, bị áp lực ràng buộc, ngày hôm sau đã xin xuất viện. Hôm đó trời lất phất mưa phùn, trợ lý đưa cô về dưới lầu nhà cô, xếp ô lại, vài giọt mưa rơi xuống vũng nước trên mặt đất, giống như mực nhỏ xuống giấy Tuyên Thành. Cô bò lên cầu thang, trở về ngôi nhà hiu quạnh, lại có một cảm giác phiền muộn và xa cách. Chỉ mới mười ngày thôi, nơi này như một căn nhà bỏ hoang, chứa đầy ký ức cũ kỹ.

Nhìn thấy cửa nhà, cô sẽ nhớ đến cảnh mình nghe thấy tiếng chuông cửa liền chạy ào đến kéo cửa ra, ôm chầm Hạ Thừa Tư đang bước vào. Cô ôm cổ anh, nhưng anh lại không an phận đưa tay sờ ngực cô. Cô hất tay anh ra, vậy mà anh lại chuyển sang sờ lên mông cô. Cuối cùng cô nổi giận, nghiêm túc nói đừng lộn xộn, thế nhưng anh lại hùng hồn nói với cô năm chữ: “Phản xạ có điều kiện.”

Nhìn thấy nhà bếp, cô liền nhớ lại cảnh tượng mình nấu ăn bên trong. Cô nhìn Hạ Thừa Tư qua tủ kính đựng chén bát, bộ dạng anh chăm chỉ làm việc khiến cô cảm giác hơi mất mác. Cho nên cô vỗ vỗ bàn định gây sự chú ý của anh, anh nhìn cô qua tủ kính một cái, thoáng cười, lại cúi đầu làm việc. Cô lại cúi đầu vỗ mấy chiếc ghế, anh lại ngẩng đầu, cười có chút khinh thường: “Nhàm chán quá hả? Nếu muốn anh thì nói thẳng đi.”

Nhìn thấy ghế salon liền nhớ lại cảnh mình ngồi lên đùi anh, thân mật cọ và mặt anh. Nhìn thấy bàn liền nhớ lại mình bỏ hết rau cải không thích ăn vào chén anh. Nhìn thấy giá áo liền nhớ lại anh loay hoay mãi không tìm ra được điện thoại di động đã bị cô giấu đi. Ngay cả nhìn cốc trà cũng sẽ nhớ dáng vẻ anh cúi đầu uống nước… Hóa ra nỗi khổ của chia tay đau đớn hơn tỏ tình thất bại nhiều. Nếu như chưa từng nhận được thì sẽ không hiểu rõ. Nếu như chưa từng hiểu rõ thì sẽ không có những ký ức sâu nặng này.

Đã từng là người yêu, cho dù chia tay rồi, bạn cũng sẽ hiểu rõ tất cả về anh ấy như thế.

Tuy nhiên điều làm Bùi Thi khổ sở nhất là cô nhìn thấy cravat của Hạ Thừa Tư trên ghế lần nữa. Cơ thể cô vẫn trống vắng như cũ, nhưng nhiều ký ức rõ ràng lại tràn về đầu óc. Ngay cả sức để ho cô cũng không có, chỉ hổn hển thở gấp vài hơi, ngồi trên ghế salon. Không thể nào ở trong căn nhà chứa nhiều ký ức như vậy nữa. Xem ra thật sự phải nghĩ chuyện dọn nhà thôi.

One response »

  1. Tập mà Bùi Thi nói mình mắc hội chứng Turner mình đã bắt đầu suy sụp khi tác giả đang hướng mọi tình tiết đến chuyện hai người là anh em. Đến chương này thì … :((. Vậy là incest thật sao, không còn lối thoát nào cho Bùi Thi và Thừa Tư nữa sao, Bao nhiêu chương mình vẫn hi vọng những điều họ nghe được chỉ là do có một bàn tay đứng sau can thiệp, không ngờ sự thật họ vẫn là anh em. Dằn vặt, đau khổ, liệu hai anh chị có thể vượt qua luân thường đạo lý để ở bên nhau hay sẽ có người mãi mãi ra đi còn người kia sống cô độc một đời. Ôi nghĩ đến cái kết nào mình cũng quá đau lòng😥
    Cảm ơn bạn Loyalpang nhiều nhiều:D

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: