RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 13.1

Posted on

Chương 13:

Lòng người thường không hề kiên cường như chúng ta nghĩ.

(1)

Trong vòng mấy tháng tiếp theo có thể nói là khoảng thời gian danh tiếng Bùi Thi tăng vọt nhất.

Sau đêm nhạc cổ điển hoàng gia, công ty đĩa hát chủ động đến tìm cô ký hợp đồng đếm không xuể, Bùi Thi cân nhắc nhiều lần mới ký với một công ty khá uy tín, EYI Classics. Ngoài ra, công ty này nghe nói cô có ý định ra album sáng tác mới, nên lập tức dựa theo nhạc phổ của cô lập ra mười kế hoạch quảng bá. Hơn nữa còn sắp xếp tổ chức buổi hòa nhạc lưu động cho cá nhân Bùi Thi, thời gian dự định là sau khi cô hợp tấu với Adonis.

Mà bên phía Adonis vốn là anh ta chỉ mời cô hợp tấu bản song tấu violin Bach với mình, nhưng vì trong lúc luyện tập hai người từng luyện đàn, từng sáng tác nên có rất nhiều nhận thức chung trong âm nhạc. Vì thế cuối cùng buổi hòa nhạc này đã trở thành đoạn mở đầu nhiệt liệt cho vô số hợp tác từ nay về sau của họ. Trước đêm biểu diễn của họ, từng phố lớn ngõ nhỏ của cả thành phố đều thấy một tấm poster: Bùi Thi và Adonis mặc đồ Tây chính thống. Bùi Thi thì áo đen tóc đen, Adonis thì áo trắng tóc trắng, chia ra đứng hai bên trái phải poster, cầm lấy cây đàn violin của riêng mình, chính giữa viết “Danh cầm kinh điển – Khi Adonis gặp Bùi Thi.”

Trong khoảng thời gian này, cô vẫn viết tiếp bản nhạc đang viết dang dở ở nhà anh ta, hoàn thành chương nhạc thứ ba của Hạ Mộng. Hơn nữa còn tăng cường sửa đổi điều chỉnh dưới sự giúp đỡ và bình phẩm của anh ta. Chương nhạc này là một chương rúng động nhất trong bản nhạc điệu D này. Từ đầu đến cuối nó đều xuyên suốt sức mạnh tinh thần cường đại, huy hoàng, tự tin, khí thế và tràn ngập kích tình của nhạc sĩ. Cô dùng chương này làm chương cuối trong bản hòa tấu, nhưng vẫn tìm thời cơ viết ra một chương nhạc cuối hoàn toàn khác phong cách cho phiên bản giao hưởng.

Dĩ nhiên hai nghệ sĩ tương đối tự phụ này cãi nhau rất nhiều lần, lần thảm khốc nhất là hai người đều cãi đến đỏ mặt tía tai, hận không thể xông qua nắm tóc đối phương giống như trẻ con đánh nhau. Nhưng mà mỗi lần gây lộn xong, kết quả lại có thêm tác phẩm xuất sắc ra đời.

Giữa tháng năm, album thứ hai của Bùi Thi “Thi Khúc Ngẫu Hứng” chính thức phát hành. Trong album này là toàn bộ những bản nhạc cô sáng tác bên Anh, bìa mặt là bóng lưng Bùi Thi mặc một chiếc váy Gothic màu đen đứng trong cảnh tuyết bay trắng xóa. Lần này khác với Nox, cô dễ dàng đứng đầu bản xếp hạng đĩa nhạc. Ngoài ra, sau khi album phát hành không lâu, “Tiếng Vọng Cổ Điển” của Hà Lan đã công bố giải thưởng đĩa nhạc độc tấu hay nhất là album này. Đài phát thanh vệ tinh IP của Mỹ cũng đánh giá cô là một trong “mười thanh niên nghệ thuật kiệt xuất”. Cô và Adonis từ đối thủ chuyển thành tri kỷ cũng được mọi người bình luận là một đoạn giai thoại trong giới nhạc cổ điển. Nhưng chuyện hợp tác của họ là chuyện Nhan Thắng Kiều không muốn thấy nhất. Bà năm lần bảy lượt ngăn cản Adonis lén gặp Bùi Thi không được, lại uy hiếp sẽ loại trừ anh ta trong giới âm nhạc. Nhưng lần này Adonis không lo lắng như trước đây nữa, anh ta đã sớm biết mình là lá bài chủ chốt lớn nhất dưới tay Nhan Thắng Kiều. Nếu như loại trừ anh ta, đối với bà mà nói là chuyện làm hại bản thân đến một nghìn nhưng địch thủ chỉ chịu tám trăm. Cho nên ngoài mặt anh ta ra vẻ vâng lời, nhưng trên thực tế hoàn toàn không làm theo lệnh của bà, gạt chuyện này qua một bên.

Trong vòng mấy tháng nay, sự nghiệp của Hạ Thừa Tư cũng có tiến triển rất lớn. Thịnh Hạ chi một khoản kinh phí thu mua Mori, chính thức bỏ Mori Japan vào trong túi mình, trình diễn một cú lội ngược dòng đặc sắc nhất trong giới thương nghiệp trong vài năm gần đây. Bùi Thi biết, người gặp mặt hoàn thành giao dịch này với Hạ Thừa Tư là Sâm Xuyên Quang. Đã lâu rồi cô không gặp anh, nếu như không thấy hình, trong thời gian ngắn như vậy cô gần như đã quên mất dáng vẻ của anh rồi. Cô chỉ nhớ được tiếng cười trong trẻo và làn da như tuyết đầu mùa của anh. Cô rất muốn biết hiện tại anh sống thế nào, nhưng trải qua suy nghĩ cặn kẽ, vẫn cảm thấy không gặp nhau thỏa đáng hơn. Nghe nói Sâm Xuyên Quang đến đây lần nữa, phản ứng của Bùi Khúc cũng không nhỏ. Bùi Thi mất rất nhiều tâm sức mới thuyết phục cậu không đi gặp Sâm Xuyên Quang. Từ lần trước phát hiện chuyện Bùi Khúc khóc lén, cô thấy được tâm trạng cậu luôn không ổn định, vóc dáng ngày càng gầy gò, bất kể mặc quần áo gì, hai cánh tay đều giống như hai khúc cây di động trong tay áo. Cô rất lo lắng tình trạng sức khỏe của cậu, thường xuyên khuyên cậu ăn nhiều cơm. Nhưng dạ dày cậu giống như bị đổi thành dạ dày chim sẻ, cơm ăn vào mỗi bữa quả thật có thể dùng từ “hạt” để đo. Có một ngày rốt cuộc cô không chịu được nữa, hỏi cậu có phải muốn để mình đói chết hay không.

“Chị, tâm trạng em không tốt nên không muốn ăn cơm.” Cậu cúi thấp đầu, nhìn cơm trong chén bằng ánh mắt đáng thương. “Chị có thể cho em mượn một chút tiền không? Em muốn đi Châu Âu du lịch một thời gian.”

Trước kia Bùi Khúc chưa bao giờ chủ động xin tiền Bùi Thi, đây là lần đầu tiên. Cho nên cô không hề do dự chuyển cho cậu một khoản tiền không nhỏ. Ngày hôm sau cậu đã biến mất. Tuy cảm thấy cậu không chuẩn bị gì đã lập tức xuất ngoại có chút kỳ lạ, nhưng cô cũng không suy nghĩ, chỉ muốn tranh thủ thời gian bồi đắp tình cảm với Hạ Thừa Tư. Gần đây cô vẫn bận bịu sự nghiệp âm nhạc, đã lâu lắm rồi không ở chung với anh vượt quá năm giờ. Cho nên cô tốn thời gian cả ngày ở nhà chuẩn bị món thịt bò nướng, mời Hạ Thừa Tư đến ăn cơm. Sau đó ngồi trên ghế salon đút cho nhau ăn, ôm ấp, hôn hít với anh. Cuối cùng, anh đè cô ngã xuống ghế salon, ý nghĩa của nụ hôn hoàn toàn biến thành một hàm nghĩa khác. Bọn họ đã quá lâu không hẹn hò như vậy, anh càng lộ rõ vẻ trái ngược hơn bất cứ lần gặp nhau nào khác trước đó. Anh không có thời gian cởi quần áo, ngay cả cravat cũng không kịp tháo, chỉ nhét vội nó vào trong áo sơ mi, lập tức ân ái với cô ngay. Trong mỗi một lần cơ thể quấn lấy nhau, cô cảm nhận được tình yêu và cảm giác không an toàn càng ngày càng nhiều. Cho nên dù đã lên đỉnh hạnh phúc, nhưng cô vẫn không muốn buông anh ra, ngược lại ngồi lên người anh, khẽ cắn cổ anh giống như ma-cà-rồng con vậy. Anh nhìn vào đôi mắt long lanh hơi nước của cô, trong lòng rất yêu thương, nhưng nói chuyện vẫn mang theo giọng ra lệnh tuyệt đối: “Muốn dụ dỗ anh à?”

“Không có…” Cô cọ mũi vào gương mặt anh, “…chỉ là yêu anh thôi.”

Anh nhanh chóng hôn cô trước, sau đó nở nụ cười dịu dàng: “Anh cũng vậy.”

Một buổi tối yêu thương hoàn toàn không đủ. Đúng lúc vào hai ngày cuối tuần, họ hẹn nhau chiều hôm sau đi dạo công viên. Anh nói sẽ đến đón cô, nhưng cô muốn tạo cảm giác tình nhân hẹn hò, cho nên định thời gian gặp mặt anh ở công viên. Song, nửa đêm đó, nhà cô lại có một vị khách không mời mà đến. Người đó là Hạ Na.

“Tôi đã điều tra rồi.” Trong khoảnh khắc cửa kéo ra, Hạ Na đã ném một túi hồ sơ vào. Với hai vệ sĩ cao lớn đi theo, cô ta có vẻ ngông cuồng hơn bất cứ lúc nào, “Người công khai vụ án kia của tôi đúng là Bùi Khúc. Bây giờ bảo cậu ta đi ra đây. Tôi muốn xem thử đến tột cùng cậu ta sẽ hại tôi đến mức nào.”

“Tiểu Khúc đi Châu Âu rồi. Hai tháng sau cô lại đến tìm nó đi.” Sau khi biết người làm nhục Bùi Khúc không phải Hạ Na, Bùi Thi rõ ràng không căm ghét cô ta như trước đây nữa. Nhưng mà, Hạ Nạ không hề có ý nói chuyện đàng hoàng. Ánh mắt nhanh chóng thấy được cravat của Hạ Thừa Tư trên ghế salon, cô ta hất cằm về phía đó, cười khẩy: “Đó là đồ của anh tôi sao.”

“Cô tự mình đi hỏi anh ấy đi. Tôi phải nghỉ ngơi, đi thong thả không tiễn.” Bùi Thi đã nhận ra cô ta không tốt, định nhốt cô ta ngoài cửa.

“Bùi Thi, thật ra nói thẳng quá cũng không tốt, nhưng tôi vẫn cảm thấy tò mò lắm.” Trên mặt Hạ Na đầy vẻ chán ghét, dần dần trở nên có chút nhăn nhó, “Có phải chỉ cần là anh trai, bất kể là ruột hay nuôi, cô đều có một chút yêu thích đặc thù hay sao? Nhưng mà thân thiết với người thân của mình như vậy không tốt lắm đâu.”

“Có ý gì?” Bùi Thi hiểu được phần Kha Trạch, nhưng không hiểu phần anh ruột.

“Thôi đi, đừng giả vờ giả vịt. Cô không biết chuyện anh ruột của tôi cũng là anh ruột của cô à?”

“Phiền cô nói rõ ràng một chút.” Giọng điệu cô vẫn vô cùng mạnh mẽ như cũ, nhưng trong lòng đã mơ hồ cảm thấy bắt đầu có gì đó không ổn.

“Anh hai của tôi, Hạ Thừa Tư, cũng là anh trai của cô.” Dường như Hạ Na cho rằng cô đang giả bộ, cô ta khoanh tay, nói với giọng khinh miệt, “Hiện tại cô còn muốn thân thiết với anh ấy vậy không? Cô còn muốn quyến rũ anh ấy nữa không?”

“Hạ Na, xin ăn nói để đức một chút. Cha mẹ tôi đều đã qua đời, làm sao có thể liên quan gì với Hạ Thừa Tư chứ?”

“Bùi Thi, cô không biết thật hay là giả không biết vậy? Những chuyện này anh tôi cũng không nói cho cô biết à? Cha của cô qua đời rồi, nhưng mẹ cô chính là mẹ của bọn tôi. Nghĩ đến có quan hệ huyết thống với cô, tôi liền cảm thấy cả người khó chịu…”

“Mẹ của các người? Cô nói… là bà Hạ sao?” Bùi Thi nhớ đến ánh mắt Quách Di nhìn mình ở nhà Hạ Thừa Tư vài tháng trước, dự cảm chẳng lành này càng lúc càng bao phủ cả người cô.

“Đúng. Cô không cần để ý đến bà cònsống hay không. Ban đầu nếu bà quyết định phải rời khỏi các người thì nhất định không muốn nhận lại các người nữa đâu. Bây giờ chuyện cô phải chú ý duy nhất chính là đừng quyến rũ anh ruột cô nữa.”

Hạ Na giống với anh trai cô ta, nói chuyện luôn mang theo giọng điệu ra lệnh. Nhưng về phần che giấu tâm tình, rõ ràng cô ta yếu hơn Hạ Thừa Tư nhiều. Phát hiện ra mặt Bùi Thi dần dần còn trắng hơn cả vôi, vẻ đắc ý và ngông cuồng của cô ta cũng thu lại. Cô ta quay đầu ra hiệu bằng ánh mắt, ý bảo hai vệ sĩ rời khỏi đó. Chờ bọn họ đi xuống lầu, cô ta mới kề gần lại, nhỏ giọng hỏi: “Phản ứng này của cô là sao? Lẽ nào… cô và anh tôi đã quen nhau rồi à?”

Bùi Thi lặng thinh khiến cô ta lo lắng kịch liệt, tiếng nói cô ta cất cao một chút, nhưng nhanh chóng lại bị nỗi sợ hãi đè xuống: “Hai người phát triển đến mức độ nào? Nắm tay?… Ôm?… Hôn?” Không nghe thấy bất cứ câu trả lời nào, cô ta lại nhìn chiếc cravat trên ghế salon, bàng hoàng trong chốc lát, bỗng nắm lấy tóc của mình, run giọng nói: “Bùi Thi, nói cho tôi biết hai người không có… hai người không có…”

“Tôi cần chứng cớ.” Bùi Thi ngắt lời cô ta, nói ra lời này với một tia lý trí cuối cùng.

“Không thể nào, anh tôi chắc chắn không thể nào.” Hạ Na thoáng chao đảo, lắc đầu liên tục, mái tóc được chải chuốt cẩn thận đã rối loạn, “Đúng, anh tôi và tôi cùng nhau biết chuyện này, anh ấy sẽ không bao giờ hoang đường như vậy. Đúng không?”

“Cho tôi chứng cớ.” Bùi Thi cũng không bình tĩnh được nữa, chợt quát lên, “Không có chứng cớ tôi sẽ không hề tin cô lấy một chữ.”

Tuy nhiên, Hạ Na không những không nghe được lời của cô, ngược lại khuôn mặt căng thẳng chợt cất lên tiếng cười thê lương: “Bùi Thi, chúng ta thật không hỗ là chị em tốt tâm đầu ý hợp, vậy mà cô lại cùng với anh ruột của mình… Ha ha ha ha!” Cô ta giống như kẻ bệnh tâm thần, lảo đảo quay người bỏ đi.

Nhưng mà Bùi Thi không đuổi theo. Cô đứng nguyên tại chỗ gần nửa giờ mới ngồi lại ghế salon. Cô kiềm nén nỗi kích động gọi điện thoại cho Hạ Thừa Tư, nghĩ rằng bất kể Hạ Na nói thật hay giả đều phải để vấn đề này vào ngày mai gặp anh hãy nói. Có điều là, biết Hạ Na nhiều năm như vậy, tuy hai người chán ghét lẫn nhau nhưng cũng rất hiểu nhau. Cô biết, Hạ Na là một người viết hết suy nghĩ ra mặt, khi nãy không thể nào là nói dối, hi vọng cuối cùng là mong Hạ Na đã hiểu lầm rồi. Cô cầm lấy cravat của Hạ Thừa Tư, quấn vài vòng quanh đầu ngón tay mình, giống như khi nãy cô quấn lấy người anh. Tối hôm nay bọn vẫn quấn quýt lấy nhau, cảm giác anh tồn tại trong cơ thể cô vô cùng quen thuộc lại mãnh liệt, hơi ấm tỏa ra thật lâu, giống như hoàn toàn chưa từng rời đi. Thân thể sờ sờ bị chia làm hai phần, bên dưới nóng bỏng, bên trên giá buốt. Tuy nhiên, đêm tối cảm thấy còn chưa đủ, nó hóa thành bình mực màu đen, rót bùn lầy đen cứng vào ngực cô.

One response »

  1. Trời, gay cấn quá. Hóng cái đáp án của vụ anh em này ghê luôn… tks nàng Loyal nha🙂

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: