RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 12.1

Posted on

Chương 12:

 

(1)

Nhiều con cái của các nhà danh nhân không thể nào vượt qua cha mẹ họ, là bởi vì họ không có can đảm rời khỏi ánh hào quang của cha mẹ mình.

——-

“Cám ơn các vị, những khán giả và bạn bè đến đây tham dự đêm nhạc cổ điển hoàng gia Anh quốc mỗi năm một lần. Buổi tối nay trôi qua rất nhanh, đã đến tiết mục biểu diễn kết thúc. Tiếp theo, chúng tôi mời người trình diễn cuối cùng là nghệ sĩ đàn violin ngôi sao mới Bùi Thi.” – Người dẫn chương trình đứng giữa sân khấu giới thiệu, người dẫn chương trình người Anh cũng đồng thời phiên dịch lại tiếng Anh hướng về ống kính BBC radio – “Trước đó, bà Nhan Thắng Kiều đã chuẩn bị một hoạt động nhỏ cho buổi biểu diễn này, bây giờ chúng tôi xin mời bà lên sân khấu giới thiệu một chút với mọi người.”

Toàn bộ ống kính các đài trên thế giới đều xuất hiện dáng vẻ cao quý đoan trang của Nhan Thắng Kiều, bên dưới còn chạy dòng chữ phụ đề giới thiệu: Nhan Thắng Kiều – Nghệ sĩ violin nổi tiếng thế giới, tổng giám đốc điều hành Âm Nhạc Kha Thị.” Với địa vị trong giới âm nhạc của bà ta, mỗi lần lên sân khấu cũng sẽ gây không ít sự chú ý. Nhưng lúc này, bất kể là khán giả dưới sân khấu hay là khán giả trước tivi đều nảy sinh nghi ngờ với Bùi Thi sắp ra biểu diễn: Cô là người thế nào? Tại sao có thể trình diễn tiết mục cuối cùng sau Adonis?

Nhan Thắng Kiều đi đến giữa sân khấu, trên mặt hiện lên nụ cười của vị hoàng hậu đế quốc: “Tôi nghĩ, mới vừa rồi lúc Adonis trình diễn, các vị hẳn đều thấy được những người bạn nhỏ đang ngồi một hàng ở đây.” Bà xòe tay ra, ý bảo những khán giả chú ý đến mấy đứa trẻ đang ôm hoa kia: “Ngoại trừ Kha Băng con gái tôi, những đứa bé khác đều do ban tổ chức mời đến. Tiếp theo, Bùi Thi sẽ trình diễn bản nhạc nổi tiếng giống với Adonis. Chương nhạc đầu tiên trong bản hòa tấu đàn violin điệu E của Mendelssohn. Khi cô ấy kết thúc biểu diễn, chúng ta sẽ mời Adonis lên sân khấu, để cho những người bạn nhỏ này tùy theo yêu thích của mình mà tặng hoa cho nghệ sĩ chúng thích.”

Người dẫn chương trình kinh ngạc nói: “Ồ, như vậy xem ra đêm nhạc cổ điển hoàng gia lần này chẳng phải biến thành một cuộc tranh tài sao?”

“Không đến nỗi như vậy, chỉ là một cuộc giao hữu nho nhỏ thôi, không có bất kỳ phần thưởng và ảnh hưởng nào. Bởi vì dù thế nào, chúng tôi đều có ý định, hi vọng có thể ký hợp đồng với Bùi Thi làm nghệ sĩ đàn violin cho Âm Nhạc Kha Thị chúng tôi.” – Nhan Thắng Kiều khẽ mỉm cười, giống như nhớ ra chuyện vui vẻ gì đó – “Phải biết rằng Bùi Thi là con gái của Bùi Thiệu ông bạn cũ của tôi. Lúc tôi và Bùi Thiệu còn trẻ cũng thường xuyên tranh tài với đối phương. Dĩ nhiên, cuối cùng là ông ấy thắng. Bởi vì ông ấy để lại rất nhiều sáng tác chấn động thế giới không thể vượt qua, rồi buông tay rời khỏi nhân thế để lại những người bạn già như chúng tôi đây. Đây quả thật là không khác gì đánh thắng rồi bỏ chạy cả.”

Dưới sân khấu vang lên một trận cười vui. Nghe thấy Bùi Thi là con gái Bùi Thiệu, không khí căng thẳng cũng hòa dịu đi rất nhiều. Thậm chí có vài nhạc sĩ và nhạc trưởng cao tuổi lâu năm trong nghề còn khẽ trao đổi, hoài niệm đến thời đại của Bùi Thiệu. Nhan Thắng Kiều cười dài, len lén lau đi khóe mắt: “Thật không ngờ, trong nháy mắt, ngay cả người thừa kế của chúng tôi đều đã lớn như vậy rồi. Cho nên tôi mới thương lượng với ban tổ chức, tăng thêm một buổi tranh tài nho nhỏ như vậy, để xem khúc nhạc của Adonis và Bùi Thi sẽ được bọn trẻ thích hơn.”

Người dẫn chương trình thở dài sâu xa: “Đúng vậy đó, thưởng thức của trẻ con mới là sự thật nguyên thủy nhất. Như vậy, hiện tại chúng ta hãy nhiệt liệt vỗ tay hoan nghênh nghệ sĩ trình diễn tiết mục cuối cùng của tối nay. Cô ấy sẽ mang đến bản nhạc “Dạ Thần” và chương nhạc đầu tiên của bản hòa tấu violin điệu E của Mendelssohn. Xin mời cô Bùi Thi!”

Người dẫn chương trình và Nhan Thắng Kiều đều bước xuống sân khấu. Trong tiếng vỗ tay rền vang như sấm, bục lên xuống từ từ xuất hiện trên sân khấu. Đứng giữa bục chính là Bùi Thi mặc chiếc váy dạ hội vai xéo màu đen. Tay trái cô cầm đàn violin và cây vĩ, tay phải đặt tự nhiên ở bên người, vóc dáng và mái tóc đen như mây thể hiện rõ đường nét duyên dáng. Dưới ánh đèn sân khấu màu bạc, ánh mắt và lông mi cô đen thẳm sâu không thấy đáy, dường như đã sớm hòa vào làm một, khuyên tai vàng buông rủ lóe sáng lấp lánh. Cô nắm váy đi xuống bục, đứng trước sân khấu, giống như một pho tượng nữ thần mới vừa vớt khỏi biển sâu.

Hàng vạn khán giả dưới sân khấu và trước tivi toàn cầu đều nhìn gương mặt trẻ tuổi lạnh lùng này mang theo phần nghi ngờ. Bình thường trong tiết mục biểu diễn cổ điển, người diễn chính luôn ra sân khấu cuối cùng, nhưng cô lại đi ra trước cả dàn nhạc đệm cho cô. Ngoài ra bất kể đợi bao lâu, mười mấy chỗ ngồi trình diễn phía sau cô đều trống không.

Đương lúc mọi người cho rằng hiện trường biểu diễn gặp phải trục trặc, Bùi Thi lại gác đàn violin lên vai, bắt đầu kéo thử hai nốt, chỉnh đàn. Giờ phút này, ngay cả Nhan Thắng Kiều cũng lộ vẻ kinh ngạc, nhướng người rời khỏi lưng ghế dựa, ngồi thẳng lưng. Nhìn lại vị trí nhạc đệm piano, nơi đó vẫn không có ai xuất hiện. Đây là Bùi Thi muốn làm gì? Bùi Khúc đâu? Lẽ nào cô ta muốn độc tấu “Dạ Thần”?

Song, Bùi Thi nắm cây vĩ, bắt đầu dùng tần số giống vậy gẩy dây G. Đàn violin vang lên âm thanh trầm thấp. Điều này không chỉ có Nhan Thắng Kiều, ngay cả mọi người trong ban tổ chức cũng kinh ngạc. Bất kể là “Dạ Thần” hay là Mendelssohn cũng không phải mở đầu bằng gẩy dây đàn.

Phiền phức lớn rồi đây. Người Anh vô cùng kiểu mẫu, đêm nhạc cổ điển hoàng gia càng là một trong những buổi biểu diễn chính thống của họ. Ngoại trừ tiết mục độc tấu, bọn họ sẽ không cho phép bất cứ người biểu diễn nào tự tiện cải biên bản nhạc trình diễn chính thức. Một khi có người vi phạm quy tắc này sẽ lập tức bị mời xuống sân khấu, mà còn cả đời này sẽ mất đi tư cách biểu diễn trong đêm nhạc cổ điển hoàng gia. Đương lúc mọi người đổ mồ hôi lạnh thay Bùi Thi, dây cung rung vài lần đã kết thúc.

Cô nghiêng đầu, khuyên tai màu vàng khẽ đung đưa, bắt đầu trình diễn khúc nhạc chính.

Trong giây phút giai điệu đầu tiên vang lên, không ai nhận ra được đây là bản nhạc gì. Chỉ cảm thấy giống như là đang đứng trên dãy băng trống trải, nghe thấy chim tuyết bị đâm xuyên ngực, kêu lên một bản bi thương trong mây mù xa xăm. Ngón tay Bùi Thi di chuyển trên bốn dây đàn, ngón tay mềm mại như không xương, ngay cả gió cũng có thể khiến chúng run rẩy như tấm vải rách.

Cho đến giờ khắc này, mọi người mới kịp nhận ra: Đây là bản hòa tấu violin điệu E của Mendelssohn. Có điều là cô chẳng hề dùng nhạc đệm nào cả mà đổi thành phiên bản độc tấu. Và tiếng gẩy dây cung lúc mới bắt đầu kia vốn là tiếng đàn violin trong dàn nhạc giao hưởng cổ đại tấu lên.

Nốt nhạc violin vang lên theo cây vĩ lên xuống, giống như chim tuyết vỗ cánh trong gió tuyết giá rét, bay thẳng lên cao, bày tỏ nỗi si mê và luyến tiếc với trời cao diệu vời. Âm cao sắc bén kia là nỗi đau đổ máu của nó, tiếng dây cung kéo dài thê lương chính là tiếng run run từ yết hầu nó. Giai điệu sầu bi cổ xưa kia chính là tiếng khóc than cho sinh mệnh… Tất cả mọi thứ đều như ca tụng cái chết tao nhã nhất và tráng lệ nhất thế giới này.

Trên sân khấu biểu diễn vắng lặng, chỉ còn lại Bùi Thi và tiếng đàn của cô. Tuy nhiên giờ khắc này, không chỉ có một mình Bùi Thi, tất cả khán giả, mười đứa trẻ ngồi trên sân khấu đều nhíu chặt lông mày vì tiếng đàn đau thương này.

Theo bản nhạc dâng cao, giai điệu quen thuộc nhưng vô cùng ưu thương khiến đôi vai căng thẳng của Nhan Thắng Kiều thả lỏng.

“Nhan Thắng Kiều, cái tên này nghe hay quá. Yểu điệu như hoa, xinh đẹp quyến rũ.”

Vào ba mươi bảy năm trước, tại bờ viển Venice, chàng thiếu niên kia từng mang theo nụ cười ngây thơ trên mặt nói với bà như thế. Bà là tiểu thư giàu có, luôn quen kiêu căng, lần đầu tiên gặp phải người không sợ hãi cũng không chán ghét mình, nụ cười kia khiến tim bà đập rộn rã và lúng túng không biết làm sao. Bà quay đầu dẫu môi, nói giận dỗi: “Là tranh cường háo thắng, cảm ơn.”

“Tôi vẫn thấy thích cách giải nghĩa của tôi hơn.” Anh vẫn nở nụ cười sáng lạn.

Mặt của bà vụt đỏ bừng: “Anh, anh sao bất lịch sự quá vậy.”

Anh ngẫm nghĩ, nói dịu dàng nhưng cố chấp: “Cô rất đẹp mà, đâu thể bắt tôi nói dối được.”

Trong bốn mươi năm qua, bà vẫn kiên định cho rằng, ban đầu bà cố chấp với chàng trai này là bởi vì đó là mối tình đầu của mình, hoặc là bởi vì dáng vẻ anh ta ưa nhìn, hoặc là thất bại bởi vì một cô gái khác mà không cam lòng. Điều này không có bất cứ liên quan gì đến tình yêu, cũng chẳng liên quan gì đến con đường bà muốn đi. Có điều giờ phút này nhìn bóng dáng màu đen trên sân khấu, bà vẫn bất giác nghĩ đến ông.

Nếu cho rằng tôi xinh đẹp, tại sao cuối cùng lại chọn cô gái kia?

– Nếu không có tình cảm, tại sao phải đối với tôi dịu dàng như vậy?

 

– Nếu như đã lựa chọn rời đi, tại sao còn để con gái ông trình diễn nhạc với thần thái của ông, khiến tôi lại nhớ về ba mươi bảy năm trước lần nữa?

Cũng giống như rất nhiều khán giả ở đây, Nhan Thắng Kiều cúi đầu để nước mắt rơi xuống đầu gối.

Đến khi bọn họ thoát khỏi bản nhạc đẹp nhưng bi thương này, Bùi Thi đã kết thúc nốt nhạc cuối cùng trong đoạn độc tấu. Tiết mục này chân chính là trình diễn violin thuần túy, bởi vì ngoại trừ violin ra, chẳng hề có phối nhạc gì hết. Đàn violin không giống piano chỉ dựa vào tự bản thân có thể trình diễn hiệu quả một bản nhạc, âm sắc bản thân đàn violin vô cùng đơn điệu khô khan. Tuy nhiên cũng không biết là Bùi Thi đàn giỏi, âm thanh sân khấu biểu diễn hay, hoặc là tiếng đàn cô mãnh liệt và lảnh lót, cho dù là người không hiểu nhạc cổ điển cũng không nhịn được  vỗ tay kịch liệt theo đại chúng vì cô.

Dưới sự sắp xếp của nhân viên hậu trường, Adonis và người dẫn chương trình cùng đi lên sân khấu. Sau đó người dẫn chương trình đi về phía mười đứa bé, nắm tay Kha Băng, dẫn chúng đến trước mặt hai nghệ sĩ đàn violin: “Nào, các bạn nhỏ, bây giờ là thời khắc bọn em biểu hiện rồi, tặng hoa cho nghệ sĩ bọn em yêu thích đi. Mọi người từ trái sang phải nhé. Nghĩ kỹ xem hoa này là tặng cho anh hay cho chị đây?”

Adonis nhìn lướt qua Bùi Thi, lại nhìn về phía bọn trẻ trước mặt, lắc đầu, muốn nói lại thôi. Những khán giả có mặt giống như biển đen sâu thẳm, những ánh đèn lóe sáng tại buổi biểu diễn giống như bóng dáng ngôi sao lấp lánh trên biển. Hàng vạn người như đã bàn bạc với nhau từ trước vẫn duy trì im lặng, hiện trường lặng phắt như tờ, giống như chỉ còn lại hai người Adonis và Bùi Thi. Cuối cùng, đứa bé đứng đầu hàng đi đến trước mặt Adonis, hơi ngượng ngùng tặng hoa cho anh ta. Sau đó đứa bé thứ hai cũng theo sau, tặng hoa cho Adonis, đứa bé thứ ba nhìn hai nghệ sĩ đàn violin một cái, rồi chậm chạp, chần chừ đi về phía Adonis… Đến tận khi đứa bé thứ chín tặng hoa xong, không một ai tặng hoa cho Bùi Thi.

“Xem ra hôm nay nguyên nhân Bùi Thi không có nhạc đệm nên mới tạo ra kết quả này rồi. Bọn trẻ đều thích sôi động, thế nên thích tiết mục trình diễn của Adonis hơn. Bùi Thi cô rất tuyệt vời, đừng nên nản lòng nhé.” – Nhìn thấy Adonis hoa nhiều đến mức phải bỏ bớt xuống sàn sân khấu, Bùi Thi vẫn hai tay trống trơn như cũ, người dẫn chương trình vội vàng cười cầu hòa, vỗ vỗ vai Kha Băng nói nhỏ – “Nào, Kha Băng, hiện tại đến lúc cháu tặng hoa rồi. Nghĩ kỹ nhé, muốn tặng hoa cho ai nào?”

Kha Băng ôm hoa, chớp đôi mắt xoe tròn đáng yêu, kéo góc áo người dẫn chương trình: “Là tặng cho nghệ sĩ đàn violin cháu thích sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy cháu muốn tặng cho chị ấy.” – Kha Băng chỉ chỉ Bùi Thi – “Chị ấy kéo nghe hay hơn.”

“Vậy mau đưa hoa tặng cho cho chị Bùi Thi đi.”

“Không, cháu không qua đó, chú mang qua tặng chị ấy đi.”

Xem ra, tính tình tiểu thư của Kha Băng không hề thua kém Hạ Na, ngay cả trên sân khấu long trọng đến vậy cũng dám nói năng như thế. Vẻ mặt người dẫn chương trình lúng túng, nhất thời không biết nên nói sao cho phải. May mà lúc này, Nhan Thắng Kiều lại ngồi dưới khán đài lên tiếng: “Để tôi tặng hoa cho cô ấy.”

Sau đó bà đi lên sân khấu, vuốt vuốt đầu Kha Băng: “Con gái tôi tính tình vậy đó, bề ngoài có vẻ kiêu căng nhưng thật ra tâm địa rất tốt. Trong trường học nó luôn giúp đỡ những bạn bè bị bắt nạt.”

“Không phải con tốt bụng mới tặng hoa cho chị ấy, con thật sự cảm thấy chị ấy hay hơn.” – Kha Băng kéo góc áo mẹ, phản đối nói. Nhưng vì không có loa, cho nên tiếng nói chỉ có người trên sân khấu nghe thấy. Nhận lấy hoa trong tay con gái, cũng không nhìn cô bé nói, Nhan Thắng Kiều tự mình đưa cho Bùi Thi: “Bùi Thi, không được trẻ con thích không có nghĩa là nhạc cô không hay. Chúng tôi đều vô cùng kiêu ngạo vì cô, cô tuy bại mà vinh.”

Bùi Thi không nói lời nào nhận lấy bó hoa, thoáng cười lạnh lùng: “Cảm ơn.”

Nhan Thắng Kiều cười vô cùng hiền hòa, quả thật như là trở thành hai người mà Bùi Thi biết vậy: “Buổi biểu diễn hôm nay vô cùng đặc sắc, hoàn toàn không hề phụ sự kỳ vọng của cha cô. Sau đây, tôi lấy thân phận tổng giám đốc điều hành Âm Nhạc Kha Thị chính thức mời cô gia nhập công ty chúng tôi.”

Bùi Thi biết, tối nay không đơn giản chỉ là cô thua như vậy thôi, bà ta đang cài bẫy cô. Nếu như cô nhận lời Nhan Thắng Kiều, từ nay về sau cô đều bị đối phương chèn ép, mãi mãi chỉ có thể là “con gái Bùi Thiệu không bằng cha”. Nhưng nếu như từ chối Nhan Thắng Kiều, buổi biểu diễn thất bại này sẽ bị mọi người vĩnh viễn ghi nhớ, rất khó có cơ hội trở mình. Nhưng cô biết, nhiều con cái của những danh nhân không cách nào vượt qua cha mẹ họ là bởi vì họ không có can đảm rời khỏi ánh hào quang của cha mẹ. Cô lẳng lặng nhìn Nhan Thắng Kiều, trong mắt như có lửa xanh bùng cháy: “Thật xin lỗi, tôi từ chối.”

Nhan Thắng Kiều cực kỳ hài lòng đáp án này, thật sự còn hơn cả đáp án mà bà hi vọng nhận được. Tuy nhiên, trên mặt bà lại hiện ra vẻ thất vọng: “Không sao, cô hãy suy nghĩ một chút.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: