RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 11.3

Posted on

Chương 11:

(3)

Bảy giờ tối hôm sau, đêm nhạc cổ điển hoàng gia Hong Kong chính thức mở màn. Sân vận động với sức chứa hằng trăm nghìn người được trang hoàng đổi mới, dựng một sân khấu phong cách cổ điển chính giữa, khán đài liên tục bị người hối hả nhét đầy, giống như chuyến xe lửa chạy tết vậy. Ánh đèn xoay tròn sáng quắc rọi đến từ bốn phương tám hướng. Thời gian nhích từng chút từng chút đến gần bảy giờ. Bùi Thi đứng phía sau sân khấu nhìn tình hình khán đài sân vận động: Màn đêm thăm thẳm giống như một dải lụa đen bao trùm khán giả, tôn lên sân khấu chính giữa sáng chói rực rỡ. Sau đó người dẫn chương trình đứng giữa sân khấu giới thiệu tiết mục đêm hôm nay bằng tiếng Quảng Đông, thông qua dàn loa truyền khắp từng ngõ ngách. Hàng vạn khán giả nhanh chóng yên tĩnh. Bục biểu diễn được từ từ đưa lên giữa sân khấu, nghĩ đến buổi hòa nhạc của Adonis mang đến cho khán giả rung động biết bao, nỗi áp lực vô hình của Bùi Thi trở nên lớn hơn.

Khi người trình diễn xuất hiện trước mặt khán giả, phản ứng đầu tiên của cô là “Sao Adonis mập hơn trước kia nhiều quá vậy”… Ngẩng đầu nhìn lên màn hình lớn lại, cô mới phát hiện đây không phải là Adonis mà là Bác Lý Man. Chuyện gì xảy ra? Ngay cả thứ tự biểu diễn cũng thay đổi à? Cô vội vàng tìm nhân viên làm việc sau khán đài xin một phần danh sách biểu diễn, phát hiện người biểu diễn đầu quả thật từ Adonis đổi thành Bạc Lý Man. Vậy Adonis đi đâu? Còn cô thì sao? Cô lật xem tiếp vẫn không thấy được tên hai người họ. Đến tận hàng thứ hai đếm ngược từ dưới lên thì nhìn thấy…

Độc tấu đàn violin “Góc sinh mệnh”, bản hòa tấu đàn violin điệu E của Mendelssohn, người trình diễn: Adonis.

Độc tấu đàn violin “Dạ thần”, bản hòa tấu đàn violin điệu E của Mendelssohn, người trình diễn: Bùi Thi.

Là giỡn chơi hay là in lầm đây. Đây là phản ứng đầu tiên khi Bùi Thi thấy hai dòng chữ này. Rốt cuộc là ai sắp xếp tiết mục mà lại khiến hai người trình diễn hai bản nhạc giống nhau như đúc vào lúc cuối hết vậy chứ? Hơn nữa, cô còn là người cuối cùng. Cô lật tìm danh sách tổ chức chương trình nhạc hội này. Quả nhiên phía trên xuất hiện bốn chữ Âm Nhạc Kha Thị. Hóa ra, Nhan Thắng Kiều cũng ở đây. Cô chẳng hề tò mò chút nào nữa cả.

Đối với Bùi Thi mà nói, thời gian tiếp theo đơn giản là một sự đau khổ, nhưng cô vừa phải giành giật từng giây từng phút để tập quen khúc nhạc. Mỗi nghệ sĩ biểu diễn ở đây đều vô cùng ưu tú. Khi mỗi một bản nhạc kết thúc, cô cảm thấy tảng đá nơi đáy lòng càng nặng hơn một chút. Đến khi giải lao giữa giờ, mấy công ty âm nhạc lớn xuất hiện phía sau sân khấu, thỉnh thoảng thăm hỏi nghệ sĩ dưới cờ mình. Trong đám đàn ông cao lớn đủ mọi quốc gia này, Bùi Thi nhìn thấy một người phụ nữ Châu Á nhỏ nhất nhưng có khí thế nhất. Bà ta mặc một bộ váy liền da cá sấu màu tím, có vẻ chói mắt trong đám vest đen. Bà ta vẫn giống trước kia, ánh mắt ngạo nghễ nhìn người khác, dùng kiểu cách kẻ bề trên nhìn Bùi Thi và Bùi Khúc một cái, sau đó giống như không thấy ai tiếp tục trò chuyện với người bên cạnh.

Bùi Khúc bị bà nhìn như vậy bất giác giật mình: “Chị, chị xem, đó là…”

“Suỵt.” Bùi Thi không có ý định chào hỏi gì bà ta, chỉ tiếp tục xem nhạc phổ trong tay.

Đám người kia trò chuyện một chút rồi lập tức trở về ghế khách quý. Sau đó Bùi Thi đi tìm một phòng luyện tập không có ai, luyện đàn trong thế giới tuyệt đối không ai quấy nhiễu, kéo đến lúc buổi biễu diễn sau trôi qua hơn phân nửa. Bên ngoài chính là nghệ sĩ độc tấu đàn cello nổi tiếng đang biểu diễn một khúc nhạc của Bach, tiếp theo là Adonis biểu diễn, nhanh chóng sẽ đến lượt cô. Cô đến nhà vệ sinh rửa tay, nhìn vào gương tự nói với mình đừng khẩn trương, mình nhất định có thể phát huy như bình thường. Nhưng tâm trạng tối nay vẫn không tốt, cô dự cảm sẽ làm hỏng buổi biểu diễn. Nếu quả thật như vậy, chỉ sợ là hợp ý với Nhan Thắng Kiều rồi. Buổi biểu diễn hôm nay được truyền hình trực tiếp trên thế giới, sắp xếp nghệ sĩ không có nhiều kinh nghiệm biểu diễn như cô vào tiết mục cuối cùng, không phải là muốn cho cô trở thành trò cười lớn nhất hay sao? Lần này nếu biểu diễn sơ sẩy, sự nghiệp đàn violin của cô sợ rằng sẽ chôn vùi tại đây.

Cô hít thở thật sâu vài lần, nắm chặt tay bảo mình không được khẩn trương, sau đó đi ra phòng vệ sinh. Nhưng vừa mới đi ngang qua phòng tập luyện, cô chỉ nghe một giọng nữ khe khẽ mơ hồ truyền ra từ bên trong: “Bùi Khúc, nghe nói gần đây cậu lại không an phận à.”

Bùi Thi và Bùi Khúc đồng thời ngẩng đầu. Người trước thì ngỡ ngàng nhìn bà ta, người sau thì viết rõ nỗi sợ hãi trong lòng lên khuôn mặt. Một người hầu nhanh chóng kéo một cái ghế tới đặt phía sau Nhan Thắng Kiều. Bà ta chẳng buồn nhìn tới, từ từ ung dung ngồi xuống, khoanh tay trước ngực: “Gần đây hình như cậu rất có ý kiến với con dâu tôi à? Sao đây, trước kia bị dạy dỗ như vậy còn chưa đủ hả?”

“Tôi không biết bà đang nói gì.” Tuy nói như thế, nhưng khuôn mặt của Bùi Khúc đã trở nên tái nhợt, vai cũng rụt lại.

Bùi Thi lập tức đi đến, đứng chắn giữa Nhan Thắng Kiều và Bùi Khúc, nói chẳng hề khách sáo: “Dạy dỗ gì?”

“Bùi Thi, quản lý em trai cô cho tốt đi. Trước kia cậu ta không biết động não đi thích một cô gái, lúc đó bị tôi phát hiện, đã cho cậu ta một trận dạy dỗ nho nhỏ…”

Rõ ràng Bùi Thi không tò mò nội dung khác, chỉ cất cao giọng hỏi một lần nữa: “Dạy dỗ gì?”

Ngay cả nét cười lạnh lùng trên mặt Nhan Thắng Kiều đều biến mất. Khóe miệng bà ta trễ xuống, nói từng chữ từng chữ: “Dạy cho cậu ta biết làm một con chó ngoan thế nào. Đừng nên thấy ai cũng cắn, thấy ai cũng sủa.”

Tiếng nói bà ta không lớn, nhưng từng chữ chứa đầy sức chấn động, Nghe đến câu cuối, Bùi Khúc chợt lui về sau hai bước, làm rơi đàn violin xuống mặt đất. Còn Bùi Thi thì đi lên trước một bước, hai nắm đấm siết chặt không ngừng run run: “Hóa ra… vụ việc kia là bà làm?”

“Các người thật cho rằng là Hạ Nà làm à?” Nhan Thắng Kiều nghiêng đầu cười, “Nó chỉ gửi lại cho Bùi Khúc đống thư tình cậu ta gửi cho nó thôi. Sau đó là tôi thay đổi, bỏ hình dạy chó vào trong đó.”

Bùi Khúc cắn chặt răng, nước mắt ràn rụa chảy xuống: “Tại sao bà phải làm như vậy?”

“Ai bảo cậu muốn trêu chọc Hạ Na? Nếu như nó không sánh đôi với Kha Trạch thì còn ai xứng đôi với con tôi hả?” Nhan Thắng Kiều gần như nhìn về phía Bùi Thi với ánh mắt sát khí, “Con gái Bùi Thiệu sao? Xách giày cũng không xứng.”

“Nếu… bà đã hận chúng tôi như vậy, tại sao còn muốn nhận nuôi chúng tôi?” Tâm trạng Bùi Khúc bỗng trở nên vô cùng kích động.

“Nhận nuôi là đối xử tốt với các người sao. Tôi chỉ tò mò con của Bùi Thiệu sẽ lớn lên thành kiểu gì mà thôi. Sự thật là các người thật không để cho tôi thất vọng. Nhìn cô chị này xem, lạnh lùng, tự phụ. Thân là nghệ sĩ đàn violin mà ngay cả một bản nhạc chứa đựng tình cảm cũng không viết ra được. Dù yêu đương mấy lần cũng không có kết cuộc tốt đẹp, nhất định là kẻ đáng thương có tài nhưng không gặp thời sống cơ khổ suốt quãng đời còn lại rồi.” Thấy Bùi Thi im lặng, đôi mỏng như lưỡi dao của Nhan Thắng Kiều nhẹ nhàng mấp máy, “Về phần Bùi Khúc, cậu không chỉ có dáng vẻ giống cha cậu, tính cách cũng tương tự. Hèn yếu, bất tài, luôn hô hào ‘tôi sinh ra vì tình yêu’ để trốn tránh mình là kẻ thất bại… Khụ!”

Bùi Thi bất chấp mọi thứ xông qua, bóp cổ bà ta, mắt long lên sòng sọc nói: “Mụ phù thủy này! Bà nói thêm một chữ nữa… nói thêm một chữ nữa xem!” Nhìn gương mặt Nhan Thắng Kiểu đỏ bừng đau đớn, cơn lửa phẫn nộ của cô càng cháy càng mạnh. Hận không thể giết chết người đàn bà này ngay lập tức, khiến bà ta vĩnh viễn biến mất trên thế giới này.

Nhưng hành động này chẳng hề kéo dài. Đám vệ sĩ bước đến nắm cánh tay cô, lôi cô ra giống như con gà con, đẩy cô ngã xuống mặt đất. Nhan Thắng Kiều che cổ họng minh ho khan vài tiếng, nhận lấy cốc trà người hầu đưa đến, hổn hển uống một hớp: “Bà mẹ Cao Doanh Doanh của bọn mày và Bùi Thiệu đã có chúng mày rồi nhưng vẫn vứt lại ba người bọn mày bỏ đi, chết tha hương đó thôi. Có thể thấy Bùi Thiệu là dạng đàn ông thế nào rồi. Bùi Khúc, mày đừng gây sự chú ý với Hạ Na nữa. Với cái kiểu đức hạnh của mày, cho Hạ Na có gả cho một con chó cũng không gả cho mày đâu. Còn không hiểu thì hãy nghĩ đến cha mẹ mày đó.”

Trên sân khấu, Adonis đã hoàn thành bản độc tấu “Góc sinh mệnh”. Ban nhạc đệm cho anh ta đã tiến vào chuẩn bị hòa tấu. Thành viên ban nhạc mặc một bộ áo đen tuyền, chỉ có nhạc phổ đặt trước mặt họ, nơ áo sơ mi và tóc Adonis là trắng phau. Adonis lấy ra một tấm khăn ca-rô đặt trên vai, gác đàn violin trên cổ, kiêu ngạo ngẩng đầu. Nhạc trưởng cầm lấy đũa chỉ huy, giật giật tay áo, mở ra hai bàn tay. Sau đó tiếng nhạc dạo như tiếng sấm đùng đùng trước mưa thư thả vang lên.

Không biết từ lúc nào, sau khán đài mấy đứa trẻ đã ngồi một dãy, tổng cộng mười đứa, năm nam năm nữ, trong đó có con gái của Nhan Thắng Kiều. Trong ngực bọn chúng đều ôm một bó hoa tươi, vốn đang thờ ơ đung đưa chân, nhưng khi tiếng đàn violin của Adonis vang lên, toàn bộ chúng nó đều ngồi im, nhìn về phía anh ta. Vốn khi này biểu diễn đàn cello vô cùng trầm thấp từ tốn, rất nhiều người nghe đã mệt mỏi uể oải. Nhưng đến khoảnh khắc Adonis biểu diễn, bọn họ cảm thấy kinh ngạc, giống như thủy thủ bị nước biển lạnh lẽo xối tỉnh trong trời khuya. Bản hòa tấu Medelssohn nổi tiếng thế giới này khúc đầu là buồn bã và đau thương, nhưng Adonis trình diễn không chỉ bộc lộ được tình cảm ôm ấp đau buồn này vô cùng nhuần nhuyễn, thậm chí còn tăng thêm khí thế vừa khoáng đạt vừa quật cường.

Trong những khán giả cũng không thiếu nghệ sĩ trình diễn nhạc giao ưởng, bọn họ nghe bản nhạc của anh ta giống như vô số chim sẻ nhìn thấy thiên sứ Metalon mở ra ba mươi sáu cánh rực rỡ. Ngay cả có không cam lòng và ghen tỵ hơn nữa chỉ cần nghĩ đây là bản hòa tấu của thiên tài violin Châu Á số 1 thì cũng đành tâm phục khẩu phục.

Mà ở phía sau sân khấu, Bùi Thi đã không có tâm tư để ý đến buổi trình diễn trước sân khấu. Cô ôm lấy đầu Bùi Khúc khóc không ngưng, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: “Không sao, không sao, có chị ở đây với em… Tiểu Khúc, em đừng khóc nữa mà, người đàn bà kia nói em chẳng cần tin chữ nào hết. Ba chúng ta là người cha và người chồng vĩ đại nhất trên thế giới, mẹ bỏ đi chắc chắn là có nỗi khổ tâm của mẹ… Người đàn bà kia chỉ là ghen tỵ với gia đình hạnh phúc của chúng ta thôi.”

Hạnh phúc? Đó thật sự là hạnh phúc sao? Ngay cả tên mẹ đều phải thông qua Nhan Thắng Kiều tiết lộ mới biết được. Bùi Khúc khóc đau lòng hơn. Bùi Thi ngẩng đầu nhìn lên, ép nước mắt trở về: “Tiểu Khúc, em là giỏi nhất. Em xem, em đàn piano hay như vậy, lại còn đẹp trai, hiền lành dịu dàng nữa chứ, tất cả mọi người đều thích em. Chị luôn cảm thấy kiêu ngạo vì người em trai ưu tú như em…”

Lại qua một khoảng thời gian, Adonis kết thúc nốt nhạc cuối cùng. Sau khán đài truyền đến tiếng hô khẩn cấp: “Bùi Thi, Bùi Thi, nhanh lên đi ra ngoài nào, đến lượt cô rồi.”

“Em nghỉ ngơi ở đây trước.” Bùi Thi lau nước mắt cho Bùi Khúc, vò rối tóc của cậu, khom người xuống khẽ mỉm cười với cậu, “Chị sẽ nhanh chóng trở lại.”

One response »

  1. Lâu nay nhà có việc k có vô hóng và tám truyện được🙂 , tới giờ mới vô được luôn nè nàng Loyal. Thấy tới chap 13 rồi, tks nàng nhiều nha🙂

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: