RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 11.2

Posted on

Chương 11:

(2)

Bởi vì tin tưởng Bùi Khúc vô điều kiện , chuyện này cũng nhanh chóng bị cô quên lãng. Ngày tháng tiếp theo cô đặt hết tâm tư vào âm nhạc. Phần lớn thời gian cô để Bùi Khúc đệm nhạc cho mình, luyện tập bản nhạc “Vũ Khúc Lonavala Hoda” và “Bản hòa tấu dạ thần”. Có đôi khi luyện mệt cô cũng sẽ kéo một khúc nhạc tùy hứng để giảm bớt áp lực. Sau khi trình diễn xong cô ghi lại hết toàn bộ khúc nhạc. Cô viết được một bản hòa tấu điệu G, hợp tấu bốn piano “Vũ khúc yêu tinh xay bột” và hòa tấu ba piano “Người Celts”. Dĩ nhiên cô viết được nhiều nhất vẫn là độc tấu đàn violin. Linh cảm cô tuôn trào ào ạt, tưởng tượng trong đầu cô mọc cánh bay xa. Nhìn thấy tuyết đầu mùa cô viết ra bản trữ tình “Khúc ca hoa hồng nước”, đi xem một bộ phim Trung Cổ với bạn cô viết ra “Vũ nữ và hầm rượu” phong cách Gypsy. Lúc đi tản bộ ở công viên cô viết ra khúc phóng túng “Ngọn lửa trong hồ” vân vân… Đồng thời cô còn sáng tác rất nhiều bản nhạc phong cách Trung Quốc, ví như cô viết ra một bản “Tường” cho nhân vật lịch sử Vương Chiêu Quân mà cô thích nhất, viết một bản “Thương Chu” cho triều đại mà mình thích nhất…

Ý tưởng hay nhất chính là có một lần cô đi dạo phố ở gần nơi Hạ Thừa Tư họp, cô đã hẹn gặp anh nhưng sau đó lại vì muốn về nhà sớm nên cho anh leo cây. Anh nhắn tin cho cô với giọng điệu uy hiếp sau khi về sẽ phạt cô thật nặng. Cô lại không hề sợ hãi mà còn nhớ đến sự tích Vương Tử Du danh sĩ Đông Tấn. Trong “Thế Thuyết Tân Ngữ” có ghi lại, trong một đêm tuyết rơi ông ta chợt nảy ra ý định đi thuyền từ Thiệu Hưng chạy đến Chiết Giang thăm họa sĩ Đới Quỳ, nhưng dọc đường đi ông ta đã hết hứng nên đến cửa nhà Đới Quỳ ngược lại không vào, lập tức trở về phủ. Vì thế cô viết ra một bản độc tấu violin vui nhộn phong cách Trung Quốc cổ tên là “Đới Quỳ Chi Môn.”

Cô đột phá không chỉ biểu hiện trong việc sáng tác, ngay cả kỹ xảo trình diễn cũng thế. Càng ngày cô càng ý thức sâu sắc cảm giác dung hợp tình cảm và khúc nhạc rất tuyệt vời. Một ngày đông ấm áp lúc luyện đàn cô tùy ý kéo một khúc nhạc mình sáng tác, nhanh chóng kéo cây vĩ đến cuối dây cung, lúc dây vĩ chỉ còn lại 1/5 thì bỗng rút tay lại, thả chậm tốc độ kéo nhẹ lại, đồng thời tăng thêm độ mạnh yếu trên dây vĩ. Cách thức trình diễn này hoàn toàn khác với lúc trước, giống một tiểu tiên nữ mua được kẹo mình thích nên hét to một tiếng rồi vỗ đôi cánh của mình bay lên không trung. Cô bị tiếng đàn mình kéo làm giật mình, sau đó thử lại lần nữa với tâm trạng như vậy, phát hiện âm thanh này thật sự khá ổn. Từ đó về sau, kỹ xảo này cũng đột phá như những thứ khác, trở thành một phần đặc sắc trong cách trình diễn của cô.

Bùi Thi vui vẻ như vậy không đơn thuần là vì nhân tố âm nhạc. Đời sống tình cảm của cô cũng vô cùng thuận lợi. Thời gian yêu đương với Hạ Thừa Tư càng dài, cô lại càng thấy được nỗi lo lắng lúc trước của mình là dư thừa. Quả thật tính cách của bọn họ rất hợp. Thỉnh thoảng cô sẽ mang đàn đến nhà anh ăn ké đôi ba ngày, mùa đông kéo đàn trong phòng khách rất lạnh, trên căn bản chỉ cần anh rửa mặt lên giường sau mười phút cô cũng sẽ chui vào chăn theo, quấn chặt tay chân lạnh buốt vào người anh. Anh sẽ không run, chỉ tỉnh bơ quay đầu lại nói: “Nóng quá, anh sắp đổ mồ hôi rồi nè.”

Lúc ngủ Hạ Thừa Tư thường xuyên đè lên mái tóc dài của cô, trong lúc cô nửa tỉnh nửa mê sẽ cau mày rút tóc mình ra. Nhưng chẳng bao lâu tóc lại bị anh đè lên nữa, cô lại tiếp tục rút tóc ra. Có một đêm rút bốn năm lần, cô mất hết kiên nhẫn vỗ thật mạnh lên cánh tay anh. Anh dứt khoát ôm gối lăn qua bên kia ngủ luôn. Cô lạnh lùng nói: “Anh đang muốn giữ khoảng cách với em đó hả?” Ngày hôm sau phải đi làm khiến Hạ Thừa Tư cực kỳ bất đắc dĩ, nhắm hai mắt thốt ra một câu “Im lặng.” Sau đó ôm cô trong vòng tay ngủ tiếp.

Trên phương diện gì cô cũng phản ứng hơi chậm. Cô thường xuyên nghe nhạc Rock and Roll và nhạc đồng quê của Mỹ ở thế kỷ trước trong xe anh, cô nói kháy anh: “Nhạc anh thích già quá, mấy nghệ sĩ này trẻ tuổi nhất cũng đã năm mươi rồi.” Anh chẳng thèm nhìn cô lấy một cái: “Còn nhạc em thích người trẻ tuổi nhất đã chết mất đất rồi, sao hả?” Sau đó cô quyết định không nói chuyện với anh trong vòng ba mươi phút.

Nhưng chuyện phản ứng chậm lụt không chỉ dừng lại ở đây. Có một ngày cô thấy một câu chuyện cười trên mạng, vừa nén cười vừa đọc cho Hạ Thừa Tư nghe, sau khi nói xong chính cô cười lên ha ha. Kết quả là Hạ Thừa Tư chẳng hề có chút phản ứng. Cô cảm thấy ngượng chín cả mặt, nhào đến cắn lên mặt anh một cái, kết quả không cẩn thận hàm răng va phải nên đau đớn, kêu lên một tiếng, đưa tay đánh anh. Hạ Thừa Tư hoàn toàn ra vẻ mặt lạnh: “Anh nên nói gì đây?”

Dĩ nhiên cũng không phải là cô chẳng hề lo lắng gì với chuyện yêu đương của bọn họ. Nói một cách khác mỗi lần bọn họ xảy ra quan hệ anh còn cẩn thận hơn cả cô. Có một lần họ làm khá kịch liệt, anh không cẩn thận làm rách bao cao su, tuy chưa bắn ra nhưng ngày hôm sau anh vẫn mua thuốc tránh thai cho cô. Từ đó về sau mỗi lần bọn họ lên giường anh đều mang hai lớp bao cao su. Quả thật giống như sẽ lây bệnh AIDS cho cô vậy. Cô chưa từng hoài nghi tình cảm của anh, nhưng mà tại sao anh phải làm như vậy? Là bởi vì anh bị bệnh, hay là vì anh không thích trẻ con nên sợ cô mang thai? Hay bởi vì anh rất bảo thủ, không thể chấp nhận việc có thai trước hôn nhân?

Còn có một sự việc cũng khiến cô hơi nghi ngờ. Cô biết mọi người, bao gồm cả Bùi Khúc cũng đã biết sự hiện hữu của anh. Nhưng ngoại trừ anh giới thiệu cô cho cô em họ Tiểu Bội biết trong hỗn lễ của Hạ Na, cũng chưa hề thấy anh có ý định đưa cô về nhà ra mắt. Trái lại anh đưa cô đi giới thiệu với không ít bạn bè, nhưng những người này hơn phân nửa đều liên quan đến công việc của anh, hoặc là bạn bè quen biết sau này khi ra xã hội làm việc. Những người bạn nối khố với anh, hoặc là quen biết nhiều năm thì cô chẳng hề biết ai. Kỳ lạ nhất là ngày mùng một tháng bảy là sinh nhật anh, anh không tổ chức bất cứ tiệc tùng gì, chỉ một mình ở nhà mừng sinh nhật với cô. Tối hôm đó vô cùng lãng mạn khiến cô tạm thời quên đo nỗi lo lắng của mình. Cô rối rắm một thời gian, sau đó nghĩ rằng do quan hệ của cô và Hạ Na không tốt, anh vì tránh phiền phức nên mới làm như vậy.

Trong nháy mắt, đêm nhạc cổ điển hoàng gia đã sắp đến. Trước ngày biểu diễn cô dẫn Bùi Khúc bay đến HongKong, ở khách sạn mà bên ban tổ chức đã đặt. Ngày vừa đến, cô cảm thấy tất cả đều chuẩn bị xong xuôi, dự định ngủ một giấc ngon lành trong khách sạn, thư giãn bản thân, không luyện đàn đêm đó. Trước khi đi ngủ cô mở máy tính ra xem tin tức một chút và kiểm tra hộp thư. Trong email có một phong thư gửi đến từ người phụ trách nước Anh, nội dung đại khái là chúc cô ngày mai biểu diễn thành công. Nhưng câu nói sau cùng lại là: Look forward to hearing your extraordinary gift with Mendelssohn.

Mendelssohn… Mendelssohn?

Nhìn hàng chữ đó, đầu óc Bùi Thi đột nhiên trống rỗng, chỉ còn lại một đống câu hỏi: Ngày mai không phải cô biểu diễn Sarasate sao? Tại sao lại xuất hiện Mendelssohn? Không, những thứ này không quan trọng, quan trọng là vì sao chuyện đổi bài nhạc lớn như vậy mà không có ai báo với mình hết?

“Bùi Thi dẫn theo Bùi Khúc đến Hong Kong?”

Trong căn phòng tổng thống củakhách sạn, Nhan Thắng Kiều vốn đang uống trà, khi nghe thấy tin tức kia tay đang cầm tách trà dừng lại khá lâu giữa không trung. Móng tay được sơn một lớp màu đỏ táo bóng lưỡng, đôi môi cũng tô màu đỏ đậm như vậy.Khóe môi bà nở nụ cười tao nhã nhưng ánh mắt chẳng hề có cảm xúc: “Cô ta lại đang giở trò quỷ gì? Định hợp tấu Mendelssohn với Bùi Khúc sao?” Lúc bà lên tiếng, con gái út bốn tuổi của bà đang chạy tới chạy lui trong phòng, hoàn toàn không phát hiện ra sức ép trầm trọng trong phòng. Nhan Thắng Kiều già rồi mới sinh, luôn rất yêu thương đứa con gái này, cho nên nói nếu có ai không sợ bà, có lẽ chỉ có đứa con gái này thôi.

Thuộc hạ đứng trước mặt bị bà chất vấn không lên tiếng, nhưng ánh mắt đã bán đứng nỗi sợ sệt trong nội tâm của anh ta. Bà rất hiếm khi phát biểu ý kiến với báo cáo công việc của họ, bình thường bọn họ chỉ cần chấp hành là đủ rồi. Nhưng mỗi khi gặp phải vấn đề của Bùi Thi, bà sẽ luôn hỏi họ một vài vấn đề căn bản là họ không biết đáp án. Anh ta nuốt nước miếng, đang suy nghĩ phải trả lời thế nào thì Adonis đang thay dây cho cây đàn violin của mình ở bên cạnh lên tiếng trước: “Con cảm thấy cô ta không hề nghĩ đến biểu diễn Mendelssohn. Mẹ nuôi à, chắc hẳn cô ta đã sớm nhìn ra ác ma trong lòng của mẹ rồi. Rõ ràng biết cô ta chỉ giỏi những bản nhạc showpieces, còn để cô ta trình diễn bản nhạc tràn ngập tình cảm.”

“Mẹ cho phép con phát biểu ý kiến hay sao?”

Lúc Nhan Thắng Kiều nói chuyện còn chẳng hề mấp máy môi, bên kia Adonis lập tức ngoan ngoãn im miệng. Bà uống một hớp trà, đặt tách lên bàn, không hề lưu lại vết son môi trên miệng tách: “Cậu đi điều tra thêm xem cô ta đang mưu tính cái gì.”

“Vâng.” Tên thuộc hạ tuân lệnh cúi đầu.

“Ngày mai nếu như cô ta muốn vi phạm quy tắc lên sân khấu biểu diễn bản nhạc trước đó, vậy thì chờ bị mời xuống sân khấu đi.” Đợi chốc lát, Nhan Thắng Kiều nhìn Adonis một cái. Adonis nhún nhún vai, ra dấu kéo qua kéo lại trên miệng mình. Bà ta nhíu mày, xua xua tay: “Bây giờ con có thể nói chuyện rồi.”

“Thật ra thì con cảm thấy chuyện đổi bản nhạc hoàn toàn không cần thiết. Cho dù là cô ta trình diễn thể loại sở trường của mình, con cũng không cảm thấy sẽ thua cô ta.” Thái độ Adonis khác thường, có vẻ như rất nghiêm túc, “Mẹ để con dùng ưu điểm của mình đánh thắng khuyết điểm của cô ta, con cũng sẽ không cảm thấy kiêu ngạo.”

“Trình diễn bản showpieces con chắc chắn có thể đánh bại được cô ta một trăm phần trăm sao?”

“95% là có thể đánh bại được cô ta, 5% là có thể ngang hàng với cô ta.”

“Dù chỉ có 1% khả năng ngang hàng cũng không được. Không mạnh đến mức hoàn toàn hạ gục cô ta thì con cũng đừng tự phụ như vậy.”

“Thắng bại là chuyện thường tình. Thua cô ta một lần thì thế nào? Nếu thua thật, tiếp theo về…”

Adoni vẫn chưa nói hết được nửa câu còn lại đã bị Nhan Thắng Kiều hất nước trà vào mặt. Nhìn thấy giọt nước nhỏ xuống theo mái tóc, anh ta ngẩng đầu khó tin. Chuyện như vậy không phải chưa từng xảy ra trước kia. Nhưng mà không thể nào ngờ được trước đêm tranh tài bà lại đối xử với mình như vậy. Anh ta cười một cái, đặt đàn violin xuống, đi đến đầu giường rút khăn giấy ra lau vài giọt nước trên đàn: “Làm hư đàn sẽ ảnh hưởng đến buổi biểu diễn ngày mai.”

“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi. Không được để đứa con gái của người đó thắng con.” Bà nhẹ nhàng đặt lại tách trà lên bàn, giống như chẳng hề xảy ra chuyện gì ôm con gái chạy đến ngồi lên đùi, nói nhẹ nhàng bâng quơ, “Bởi vì cô ta mà con trai ruột của mẹ đã không đụng đến âm nhạc nữa. Nếu như con trai nuôi của mẹ cũng thua cô ta thì đứa con trai nuôi này không phải thứ vô dụng hay sao? Không cần cũng được.”

Nhắc tới con ruột, Adonis hoàn toàn không biết hận thù của Nhan Thắng Kiều đối với Bùi Thi từ đâu mà ra. Hiện tại rất nhiều ký giả phỏng vấn Nhan Thắng Kiều đều hỏi bà: “Tại sao bà thành lập ra một đế quốc âm nhạc to lớn như vậy nhưng con của bà lại không trở thành nhạc sĩ vậy?” Câu trả lời của bà hoàn toàn chẳng lộ ra sơ hở: “Bởi vì âm nhạc là một nghệ thuật rất cảm tính, con tôi lại rất lý tính, có thiên phú kinh doanh. Cho nên tôi thấy, con trai giỏi kinh doanh của tôi kết hợp với con dâu nhạc sĩ tốt hơn, không cần cả nhà đều phải làm âm nhạc. Anh thấy sao hả?”

Thật ra tất cả đều là nói dối, từ khi Kha Trạch sinh ra được vài ngày đã thể hiện rõ tài năng âm nhạc của anh ta. Mỗi lần anh ta khóc lớn không nín, ngay cả sữa hay đồ chơi đều không dỗ được, nhưng chỉ cần nghe nhạc cổ điển thì sẽ yên tĩnh lại. Cái đó có liên quan rất lớn với lúc người mẹ mang thai. Cho đến nay bà đều cất giấu anh ta làm vũ khí bí mật, để anh ta và Bùi Thi học đàn chung, để giáo sư chú ý anh ta hơn, thật ra là mong đợi sau khi anh ta trưởng thành ra nghề sẽ tỏa ánh hào quang. Tuy nhiên năm mười sáu tuổi, anh ta phát hiện được một bí mật của Nhan Thắng Kiều. Cụ thể là bí mật gì thì Adonis không biết rõ, chỉ biết có liên quan đến Bùi Thi. Từ đó về sau tính tình Kha Trạch thay đổi to lớn, biến thành ăn chơi trác táng từ trong nước cho đến nước ngoài. Mà cũng kể từ đó vứt bỏ âm nhạc luôn.

“Con hiểu rồi, mẹ nuôi nói đúng.” Adonis lau đàn xong, lúc này mới bắt đầu lau tóc của mình, “Ngày mai con sẽ thể hiện thật tốt.”

4 responses »

  1. 2 bạn trẻ đáng yêu quá đi
    ng thì lạnh lùng mà lúc yêu nhau thì như trẻ con ý😡
    truyện này ân oán tình thù loằng ngoằng quá
    ko hiểu KT đã phát hiện ra sự thật gì?
    có phải liên qua đến bố của BT và NTK??

    Trả lời
  2. Truyện hay khủng khiếp. Chắc chắn phải có người nhúng tay vào bảnh xét nghiệm DNA, tác giả ko nỡ nào cho ra lò một quyển truyện về incest được, ss ha?
    Tóm lại là hôm nay ko học được chữ nào, cơ mà vẫn vui như thường 😀❤️💋 tks ss nha!

    Trả lời
  3. NTK người phụ nữ quá háo thắng, đội dưới lớp người phụ nữ quí phái sang trọng là lòng người độc ác thâm sâu.Khổ thân anh Tư hành động như thế bảo sao chị BT ko nghĩ anh chả khác nào mang trong mình căn bệnh thế kỷ

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: