RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 10.3

Posted on

Chương 10:

(3)

Bùi Thi thấp thỏm trông chờ trong nhà mười lăm phút, Hạ Thừa Tư đã đến dưới lầu nhà cô. Đầu tiên là cô kinh ngạc với tốc độ lái xe của tài xế anh, sau đó thay giày chạy xuống lầu. Nhìn thấy bóng dáng anh sải bước lên lầu, cô dừng bước lại. Sau đó anh đứng giữa thang lầu dưới ánh đèn mờ tối trông giống như một quý ông lạnh lùng bước ra từ tờ tạp chí cũ kỹ. Nhưng khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, thoáng chốc ánh mắt của anh như trở lại thời niên thiếu khi lần đầu nhìn thấy cô bé mình thích.

Cô vốn muốn đến ôm anh, nhưng nào ngờ anh lại đột nhiên bước đến trước, ôm chặt lấy cô: “Anh xin lỗi.”

Cô kiễng chân lên ôm cổ anh, lắc đầu quầy quậy, khiến toàn bộ nước mắt chảy vào gáy anh… nơi đó có hương vị trên người anh. Thấy cô lại khóc, anh cảm giác tim mình như bị dao cắt, chỉ cúi đầu đặt một nụ hôn thật lâu lên mái tóc của cô. Bất kể anh làm gì, dù chỉ là lúc hít thở lồng ngực lên xuống rất khẽ cũng sẽ khiến mùi hương của anh càng rõ ràng hơn và bao bọc lấy cô. Bây giờ cô thật sự không muốn rời khỏi nơi có hơi thở của anh, cảm giác như vậy chưa từng có bao giờ. Cô nghĩ có lẽ sau này mình sẽ không có tình cảm như thế với bất kỳ ai khác được nữa.

Cô nhẹ nhàng cọ cọ lên mặt anh: “Em đến nhà anh ngủ được không?”

Dĩ nhiên Hạ Thừa Tư không từ chối yêu cầu này rồi. Anh đợi cô vào nhà lấy vài món đồ để thay, rồi bảo tài xế đưa họ về nhà anh. Lúc này đã trễ, hai người chia nhau rửa tay rửa mặt ở hai lầu, sau đó Bùi Thi thay bộ đồ ngủ, chui vào phòng ngủ của anh. Tất cả đều giống hệt như lần trước, vì phòng ngừa xảy ra hiểu lầm, Hạ Thừa Tư còn cố ý mặc bộ đồ tây lúc ban ngày, bước vào phòng cô và hôn lên trán cô một cái: “Ngủ ngon.”

Nhưng vừa mới quay người đi, góc áo đã bị cô nắm lấy.

“Sushi.” Cô hé khuôn mặt giấu dưới chăn, chớp chớp mắt nhìn thẳng vào anh, rồi nhìn về phía khác: “… Em muốn ngủ chung với anh.”

Hạ Thừa Tư hoảng hốt nhìn cô trong chốc lát, nhưng lại trả lời chẳng ăn nhằm gì: “Anh đã nói với em rồi, đừng gọi anh bằng cái tên đó.”

Bùi Thi giống như không nghe thấy gì hết, nhích vào trong một chút, vén chăn lên, vỗ vỗ bên cạnh mình. Nhưng Hạ Thừa Tư vẫn đứng tại chỗ như cũ, khoanh tay, nhìn cô vô cùng thích thú: “A Thi, chủ động như vậy có thích hợp không?”

“Em không hiểu ý anh.” Bùi Thi vẫn không dám nhìn thẳng vào anh, “Em chỉ bảo anh ngủ chung với em thôi, đâu có muốn anh làm chuyện khác.”

“Em cũng không còn con nít nữa. Đừng nói những lời chỉ có con nít mới tin.”

“Làm chuyện khác cũng đâu có sao.” Cô kéo chăn che kín mình hơn, “Chúng ta không phải là bạn trai bạn gái hay sao, cũng… cũng đâu phải chưa từng xảy ra chuyện này…”

Nếu như quả thật bọn họ chưa từng trải qua lần đầu tiên, cô sẽ không phải nói lời này trầy trật đến vậy. Giống như lần đó ở Nhật Bản, cô có thể chẳng mảy may xấu hổ chấp nhận quan hệ với Sâm Xuyên Quang. Nhưng mà chính vì đã từng trải qua lần đầu tiên với Hạ Thừa Tư, biết được chuyện như vậy ngại ngùng đến thế nào. Cho nên cô càng nói ra nhiều thì ký ức kéo về trong đầu cũng càng nhiều, lại càng thấy mặt đỏ đến mang tai. Lúc đó rõ ràng đã say đến chếnh choáng, nhưng cô vẫn có thể nhớ được rất nhiều chi tiết. Ví như anh tốn thời gian rất lâu, rất lâu chén sạch cô từ đầu đến cuối. Ví như sau khi anh tiến vào vì sợ cô đau nên cố ý dừng lại rất lâu mới bắt đầu cử động…

Nhưng mà cô vẫn đánh giá thấp sức mạnh của rượu và đánh giá cao kinh nghiệm của mình. Dù sao đã trải qua một lần, chuyện sau này cũng sẽ tiến hành thuận lợi hơn. Ý nghĩ này bắt đầu dao động từ khi Hạ Thừa Tư tắt đèn cởi quần áo của nhau. Sau đó nụ hôn của anh nhanh chóng rơi xuống men theo cổ cô. Chúng nhẹ nhàng tựa như mưa bụi, nhưng những nơi đi qua lại khiến nhiệt độ trên da thịt tăng cao trong nháy mắt.

Khi tay anh lần nữa lưu luyến giữa hai chân cô. Bùi Thi phát hiện ra mình hoàn toàn không thể chấp nhận được chuyện này trong trạng thái tỉnh táo. Nhất là mới vừa rồi trải qua một loạt dạo đầu, cô biết nơi đó đã… Cô đẩy tay anh ra: “Đừng, đừng mà.”

Nào ngờ anh lập tức dùng một tay bắt lấy hai cổ tay cô giơ cao qua đỉnh đầu, đặt lên đầu giường, một tay khác tiếp tục hành động vừa rồi.

Có điều chỉ trong vài giây, anh nghe thấy tiếng nức nở khàn khàn của cô phát ra từ cổ họng. Sau đó động tác anh dịu dàng, khẽ nói nhỏ bên tai cô: “Cái này cũng nhanh quá rồi.”

“Em không hiểu anh đang nói gì.”

Hai gò má của cô đã biến thành màu đỏ, ánh mắt long lanh ánh nước trong bóng tối, cố ý không để cho mình phát ra tiếng thở dốc. Nhưng khi anh kéo hai chân cô giang rộng ra một chút, trong tích tắc anh đè lên người cô, cô vẫn cảm nhận được rõ ràng lực uy hiếp nóng bỏng bên dưới. Cô đẩy lồng ngực anh, bối rối nói: “Khoan đã, anh, anh còn chưa tỏ tình với em, em đâu biết là anh có thật sự yêu em hay không. Chúng ta vẫn…”

“Cảm nhận bằng thân thể của em đi.” Anh ngắt lời cô, lập tức tiến hành bước kế tiếp.

Chuyện về sau đã không còn lãng mạn êm đềm như lúc ban đầu nữa. Lần này biểu hiện của anh hoàn toàn khác hẳn với lần đầu tiên. Kể từ sau khi hai người hòa vào nhau, cô đã cảm thấy mình như bị một bàn tay máy móc to lớn hung mãnh khống chế. Nó tiến vào nơi mềm mại yếu ớt nhất của cô, vẫn duy trì hoạt động với tần suất và cường độ cao. Mà bản thân cô thì ngoại trừ bị nghiền nát liên tục, ngoại trừ tiếng rên rỉ thở dốc không chịu theo khống chế thì hoàn toàn không có cách nào xoay chuyển được cục diện.

“A Thi.” Anh cắn nhẹ tai cô: “Nhấc chân lên.”

Tại sao lại có người tương phản lớn như vậy… Tiếng nói anh dịu dàng giống như một người anh trai yêu thương mình nhưng thân thể lại làm chuyện không bằng cầm thú. Nhưng cô đã thỏa hiệp, ngoan ngoãn nhấc chân lên. Sau đó chỉ hai giây, cô đã hối hận bắt đầu đẩy anh ra: “Đừng, không được, thật sự không được. Sâu, sâu quá rồi….”

“Vấn đề mới vừa rồi em muốn biết bây giờ đã cảm nhận được chưa?” Tiếng nói của anh cũng đầy tiếng thở dốc giống như cô, nhưng có một loại tỉnh táo gần như điên cuồng. Nghe thấy tiếng kêu của cô cất cao lần nữa, cả người như bị điện giật rũ rượi gục trên người anh. Anh lại hùng hổ phạt cô thêm vài cái mới chất vấn tiếp: “Cảm nhận được chưa.” Nghe thấy tiếng cô gần như kêu gào, nội tâm của anh không hề thờ ơ như vẻ bề ngoài của mình. Nhưng hiện tại điều anh muốn làm nhất chỉ có một chuyện, chính là hoàn toàn chiếm hữu cô, khắc sâu bản thân anh vào trong cơ thể và sinh mạng cô, khiến cô cũng yêu đến mức không có đường quay lại và đắm chìm giống như anh.

— A Thi, bây giờ em đã thuộc về anh.

— Trong thoáng chốc như vậy, anh có một ý nghĩ gần như điên cuồng. Nếu như cứ để em chết trong vòng tay anh như thế, phải chăng tất cả yêu thương, khao khát, ràng buộc cũng sẽ mãi mãi trường tồn trong đêm hoan lạc đau đớn này.

Tất cả mọi chuyện trong buổi tối hôm nay vừa choáng váng mơ hồ nhưng lại vừa vô cùng chân thật.

Bùi Thi đã hoàn toàn không phân biệt rõ nữa. Cảm giác đau đớn mãnh liệt trong trái tim đến tột cùng là xuất phát từ tinh thần hay là từ thân thể. Bởi vì nơi kết hợp với anh không chỉ kéo theo trái tim đau đớn mà ngay cả mỗi một dây thần kinh trên người đều giống như những đường thẳng chi chít thật nhỏ bị anh khống chế gắt gao, bị anh bóp nghẹt từng hơi thở của cô. Nhưng mà bất kể cô trải qua bao nhiêu lần lên đỉnh, anh đều giống như sẽ không dừng lại. Cô chỉ biết mình chưa từng trải qua kích thích đến thế. Nhưng cô không biết mỗi lúc cô lộ ra vẻ mặt khác nhau, ánh mắt Hạ Thừa Tư cũng chưa từng rời khỏi mặt cô.

Sau đó, anh ôm cô ngồi lên chân mình, tiến vào từ phía dưới. Hai vai cô run run, cạn kiệt sức lực ôm lấy cổ anh, ngay cả sức chống đỡ thân thể cũng không có: “Hạ Thừa Tư, hôm nay ở đây thôi, em… thật không chịu được nữa…”

“Anh còn chưa đủ.” Anh nhấc người cô lên, hôn cô thật nồng nàn như dỗ dành cô nghe lời, nhưng thân thể lại không hề nể tình tái diễn đột phá.

— Bất kể làm bao lâu, làm bao nhiêu lần cũng không đủ.

Suốt buổi tối hôm đó, trên phương diện phòng ngừa an toàn, Hạ Thừa Tư không chỉ cẩn thận hơn gấp mười lần lần trước. Tuyệt đối không thể làm cô mang thai, cho nên chỉ có thể ra bên ngoài cơ thể. Chỉ cần nghĩ đến điều này thì anh chẳng muốn kết thúc chút nào. Anh đưa ngón tay đã thấm lẫn chất dịch của họ đặt vào miệng cô, sau đó lại hôn môi cô, thưởng thức dấu vết mình làm bẩn cô. Điều này như là phương thức duy nhất có thể giải quyết khát khao của anh. Theo màn đêm trở nên sâu thẳm, đêm đen ôm mối tuyệt vọng vừa lặng lẽ tháo bím tóc của nó. Trong bóng tối khôn cùng nơi đây, bọn họ như những con quỷ hút máu trao đổi lấy thể dịch và hơi thở cho nhau.

Vẫn làm làm ngừng ngừng như thế, đến nửa đêm mới dừng lại trong chốc lát. Cô thoi thóp nằm trên lồng ngực anh, khuôn mặt tràn đầy vẻ mệt mỏi và cả nồng nàn thỏa mãn. Ngón tay anh xen vào sợi tóc cô, nhìn vào đôi mắt cô có một nét cười khó mà phát giác được: “Anh cảm thấy rất lạ, em quen Sâm Xuyên Quang lâu như vậy sao lại không xảy ra chuyện gì hết?”

Mắt cô khép hờ mở ra một chút: “Sao anh biết?”

“Phản ứng của em vẫn rất vụng về, không có gì khác với lần đầu tiên.”

“Xin lỗi nhé, em quá vụng về, quá chán ngắt rồi.”

“Không sao, sau này anh sẽ dạy em nhiều hơn.”

Anh nói như lẽ đương nhiên nhưng cô nghe lại mặt đỏ đến mang tai. Cô vùi đầu chôn xuống thấp, không muốn để anh thấy mặt mình: “Thật ra thì em vẫn không biết rõ về tổ chức Sâm Xuyên. Tuy em vẫn không hiểu tại sao họ muốn thu mua Thịnh Hạ, nhưng chuẩn bị lâu như vậy, ngoại trừ thu mua ra họ cũng không làm gì quá đáng với nhà anh. Chuyện này thật sự không giống với tác phong của lão gia.”

“Bởi vì Sâm Xuyên Quang là em trai anh.”

“Cái gì?” Cơn buồn ngủ của Bùi Thi hoàn toàn tiêu tán, bất chợt ngẩng đầu lên, “Anh ấy là em trai anh?”

“Đúng. Cha anh và cha cậu ta là cùng một người.”

“Anh nói là… ngài Hạ Minh Thành sao? Lẽ nào, lúc trước anh từng nhắc với em giấy chứng sinh chính là giấy giám định chứng nhận quan hệ cha con của cha anh và Sâm Xuyên Quang?”

“Đúng.”

Sau đó anh kể lại hết cho cô nghe về chuyện của cha mình và Sâm Xuyên Mỹ Tiếu, cái chết của Ngạn Linh, sự thật Sâm Xuyên Thị báo thù vân vân… Cô nghe đến mức chết lặng người, nhìn vào mặt Hạ Thừa Tư: “Tại sao trước đây em không phát hiện thật ra anh và thiếu gia Sâm Xuyên rất giống nhau nhỉ. Nhất là nơi này.” Cô sờ sờ từ vị trí xương gò má đến cằm: “Che mắt và mũi lại giống như là một người.”

“Môi cũng giống hả?”

“Cũng giống.” Cô không phát hiện ra được con ngươi của Hạ Thừa Tư thít lại, tuy phát hiện ra anh lật người cô lại nhưng cô cũng không để ý đến hành động của anh lắm, “Xem ra như vậy thiếu gia Sâm Xuyên rất trọng tình nghĩa. Sau đó anh ấy cũng không làm khó em, chẳng qua biến mất…” Câu nói kế tiếp bị nhấn chìm trong tiếng kêu rên. Trong nháy mắt đó, cô cảm thấy mình hơi thiếu không khí, hít vào từng hơi thật sâu: “Anh làm gì vậy, sao đột nhiên… Cầm thú, Hạ Thừa Tư anh chính là cầm thú…”

Cuối cùng, khi anh còn chưa rút khỏi người cô thì cô đã ngủ thật say. Từ đó, rốt cuộc đêm nay mới kết thúc.

Sáu giờ sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, Hạ Thừa Tư đã thức dậy đánh răng, tắm rửa, cạo râu, nhanh chóng mặc xong áo sơ mi và đồ vest. Bùi Thi vẫn hoàn toàn ngủ say như chết. Đêm hôm qua cô ngủ tư thế nào thì sáng nay vẫn ngủ tư thế đó. Vì vậy tất cả động tĩnh của anh cũng không đánh thức cô.

Cho đến giờ khắc này, chuyện xảy ra tối hôm qua mới có vẻ vô cùng chân thật. Trong tình huống biết rõ quan hệ của bọn họ, anh vẫn làm ra chuyện tuyệt đối cấm kỵ với cô. Lúc trước anh nghĩ nếu anh em không được xảy ra quan hệ vậy thì yêu đương trong sáng cũng không sao, chỉ cần thỉnh thoảng hôn thôi cũng đã rất thỏa mãn. Nhưng mà sau khi biết cô hoàn toàn không thể chấp nhận chuyện anh em yêu nhau, anh đã suy nghĩ cẩn thận một số chuyện, ngược lại càng không sợ hãi.

Anh vừa thắt cravat, vừa hồi tưởng lại lời cô đánh giá Sâm Xuyên Đảo Trì Dã. Lại nghĩ đến cuộc gặp gỡ của anh và Lưu Thạch tại phòng tổng thống của khách sạn trước hôn lễ của Hạ Na. Khi đó Sâm Xuyên Mê Tạng còn đang giương nanh múa vuốt tìm cách giết người của Hạ gia vào hôm sau, Sâm Xuyên Quang cũng không biết sắp xảy ra chuyện gì. Hạ Thừa Tư nhìn một cái đã thấy anh Mẫn là dạng lỗ mãng, cho nên nói thẳng với Lưu Thạch: “Ông Lưu, ông đã tìm xong chưa?”

“Quan sát dáng vẻ trấn tĩnh của cậu Hạ, nói cậu là sát thủ tôi cũng tin đó.” Anh Mẫn nói trêu, “Ha ha, cậu Hạ, chuyện này anh Thạch tự mình xử lý, cậu hãy yên tâm 120% đi.”

“Đã chuẩn bị xong từ lâu rồi, sẵn dịp đây tôi đưa cậu ta đến cho cậu gặp.”

Hai tay Lưu Thạch đều đeo chuỗi hạt, nhưng cũng đồng thời đeo đầy nhẫn mã não. Kiểu trang sức đối lập mãnh liệt như vậy khiến ông ta trông như đức phật Như Lai cầm dao trong tay. Ông ta giơ tay lên, vỗ hai tiếng bôm bốp vang dội. Sau đó một người đàn ông Nhật Bản đi ra khỏi phòng ngủ khách sạn. Người đàn ông này cao cỡ hai mét, mặc quần tây và áo sơ mi hoa, đeo mắt kính, nhưng điệu bộ bước đi rụt rè. Dáng vóc cao như thế nhưng lại cúi đầu khom lưng đứng bên cạnh Lưu Thạch chỉ có một mét bảy. Sau đó thông qua người phiên dịch, Lưu Thạch và người đàn ông này nói vài câu, diễn kịch cho anh xem. Anh ta lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, biến thành bộ dạng hung hãn.

“Mày là du côn lưu manh hay là đại ca xã hội đen vậy.” Lưu Thạch vỗ vào ót anh ta thật mạnh, “Cứ theo mày nói đi, bớt vẻ du đãng lại một chút, ngầu một chút. Có tin là tao nã mày một phát không  hả?”

Lưu Thạch muốn nhìn anh ta còn phải ngẩng đầu, cảnh tượng vỗ vào ót anh ta vừa buồn cười vừa có chút đáng sợ. Lưu Thạch dạy anh ta trong chốc lát, lại quay người nói với Hạ Thừa Tư: “Cứ vậy đi, mâu thuẫn giữa người Nhật với người Nhật không liên quan đến chúng ta. Tiếp theo tôi có thể ở lại xem trò vui rồi.” Ông ta cười, vết sẹo trên mặt cũng như hé miệng ra nở nụ cười dữ tợn: “Cậu Hạ, chuyện như vậy bình thường tôi không xử lý, nhưng tôi lại rất coi trọng chuyện của cậu. Một là vì tôi yêu tiền, phí bảo vệ Thịnh Hạ nhiều năm như vậy hơi hấp dẫn. Hai là bởi vì tôi rất thích cậu, cậu gan dạ, không giống với người lần đầu tiên giao thiệp với giới xã hội đen. Hay là cậu suy nghĩ vào hội chúng tôi đi.”

Hạ Thừa Tư trả lời khiêm tốn: “Không ạ. Tôi cũng yêu tiền nhưng lại không muốn đi cướp. Kinh doanh rất tốt, người khác sẽ chủ động đưa tiền cho mình.”

Cho nên ngày hôn lễ hôm sau anh đổi địa điểm đến sườn núi, thuận tiện tóm gọn kẻ địch một mẻ. Sau đó lúc mời Bùi Thi đến dự hôn lễ Hạ Na, không phải là anh không nghe ra cô không vui. Nhưng mà anh biết ngày hôm đó sẽ chết rất nhiều người, dẫn theo cô bên người tuyệt đối là cách an toàn nhất. Dù cô không muốn cũng phải dụ dỗ cô đến.

Bây giờ, đại thể chuyện này đã lắng xuống. Vụ án thảm sát kia đã được cảnh sát điều tra nói là vấn đề nội bộ của mafia Nhật. Cho nên người Sâm Xuyên Thị đã bị cấm nhập cảnh. Những chuyện này không đưa lên tin thời sự, Bùi Thi lại càng không biết gì hết. Nếu như chuyện này cũng có thể bưng bít thì chuyện họ là anh em sao lại không thể giấu nhẹm được chứ? Có rất nhiều việc cô hoàn toàn không cần thiết phải biết.

— Nếu chúng ta là anh em lại là người yêu, vậy cũng rất tốt. Hãy để cho anh vừa yêu thương em giống như là người yêu, vừa bảo vệ em giống như người anh trai.

 

— Tất cả mọi chuyện đều có anh gánh vác, em chỉ cần đơn giản hưởng thụ cuộc sống, trình diễn đàn và được anh yêu chiều là đủ rồi.

 

Hạ Thừa Tư thắt cravat xong, khom người xuống, đặt một nụ hôn lên trán cô, sau đó đi ra khỏi phòng ngủ.

Có điều giấy không gói được lửa. Tuy quan hệ của anh với Bùi Thi vẫn còn là một bí mật, nhưng một bí mật lớn của người khác đã bị đưa ra ánh sáng. Anh ngồi vào ghế lái phụ xe mình, chỉnh lại chiếc ghế lúc trước Bùi Thi ngồi cho rộng ra để chân thoải mái. Sau đó mở điện thoại di động lên, chuẩn bị xem tin kinh tế hôm nay. Nhưng vừa mở ra trang web xem tin tức, thế mà anh lại thấy một tiêu đề to đùng: Con gái Hạ Minh Thành từng giết thai phụ.

 P/s: Nồi thịt này mọi người có vừa ý không? Pass tiếp theo là tên của mẹ Kha Trạch

3 responses »

  1. Càng lúc càng xuất hiện nhìu tình tiết mới. Mà sao anh Hạ k đi kiểm tra ADN lại 1 lần nữa đi, cứ để lầm tưởng như vậy hại não quá…
    Tks nàng Loyal đã dịch H dù đang chếnh choáng say, nên truyện nó cũng chếnh chếnh choáng choáng theo luôn áh hihhhhi

    Trả lời
  2. trước tình yêu BT dành cho anh, anh tư cũng ko còn đường lùi dù cho là em gái anh vẫn chấp nhận cả đời như vậy cũng được.

    Trả lời
  3. ” Tất cả mọi chuyện đều có anh gánh
    vác, em chỉ cần đơn giản hưởng thụ
    cuộc sống, trình diễn đàn và được
    anh yêu chiều là đủ rồi.” oa oa cảm động quá huhu. E tự hỏi rằng cuộc sống hiện đại có được mấy ai như vậy ko?

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: