RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 10.2

Posted on

Chương 10:

(2)

“Con gái cưng ơi, đây là canh mẹ nấu cho con, con mau nhân lúc còn nóng uống đi, xem thử mùi vị thế nào?” Cô chị cầm lấy một cái chén nhựa nhỏ rót rất nhiều sprite vào trong, đặt trước mặt Bùi Thi.

“Bà xã, bà xã, anh cũng muốn uống.” Cậu em đáng yêu nhìn cô chị.

“Chỗ này không có phần của anh. Chăm sóc con gái cho tốt đã rồi hãy nói sau.”

Đóng đến đây, rốt cuộc Bùi Thi cũng hiểu ra tại sao cô bé muốn cậu em trai đóng vai ba rồi, bởi vì dễ bắt nạt thế thôi. Bùi Thi bưng chén nhỏ lên uống một hớp sprite, cười toe toét: “Mẹ, canh ngon quá.”

“Đây là của anh trai, đây là của ba.” Cô chị đưa cho Hạ Thừa Tư và cậu em trai hai chén nước ngọt, xem họ thưởng thức “Tài nấu nướng” của mình rồi kéo tay cậu em, ra dáng dịu dàng hiền lành: “Ông xã, trong nhà hết thức ăn rồi, anh đi với em ra ngoài mua thức ăn đi.”

“Chị, không phải là chúng ta nên mua thức ăn trước rồi mới nấu cơm à? Hình như sai thứ tự rồi…”

“Ông xã, em còn nhỏ tuổi hơn anh sao anh có thể gọi em là chị chứ.” Cô chị hoàn toàn nhập vai, kéo cánh tay nhỏ của cậu bé  đi ra ngoài, “Chúng ta đi mau, nếu không mặt trời sẽ lặn xuống, bọn nhỏ ở nhà sẽ sợ đó.”

Cậu em trai gãi gãi đầu không biết làm sao, kiên trì nói với Hạ Thừa Tư: “Vậy, vậy… con trai à, con ở nhà phải chăm sóc em gái chu đáo nhé, không được bắt nạt em.”

Hạ Thừa Tư nhìn bọn trẻ với gương mặt lạnh như tiền. Thấy cô chị cứ quay đầu nhìn họ, Bùi Thi vội vàng đến gần Hạ Thừa Tư, cầm tay anh lắc lắc, phối hợp đóng kịch: “Anh trai, anh có nghe thấy ba nói không? Anh phải chăm sóc chu đáo cho em nhé, không được bắt nạt em.”

“Biết rồi.”

Hai chị em nắm tay nhau vui vẻ đi ra ngoài. Hạ Thừa Tư kéo Bùi Thi vào lòng: “Em xem đi, ngay cả con nít nó còn biết gọi đàn ông của mình là ông xã đó. Em xem em gọi anh là cái gì hả?”

“Sushi, anh không thấy tên này rất đáng yêu sao?”

“Anh là đàn ông sắp ba mươi tuổi, không cần tên đáng yêu.”

“Vậy thì gọi sushi là được rồi.”

“Còn không nghe lời?”  Anh nắm lấy gương mặt cô, “Đổi lại tên khác, không thôi anh sẽ trừng phạt em ở ngay tại đây.”

Nhận ra khoảng cách hai người quá gần, Bùi Thi đẩy lồng ngực anh: “Mau buông ra, chút nữa Oscar về thấy không hay đâu. Hơn nữa chúng ta đang chơi làm nhà mà. Bây giờ anh là anh trai của em, anh muốn bọn trẻ thấy anh trai hôn em gái sao?”

“Anh trai hôn em gái cũng đâu có gì sai.”

“Khi còn bé thì có thể hôn lên má, nhưng lớn lên thì không được nữa.” Nói đến đây, Bùi Thi nhìn anh nghi ngờ, “Khoan đã, anh đừng nói cho em biết bây giờ anh vẫn còn hôn Hạ Na nhé.”

“Làm gì có. Ngay cả khi còn bé anh cũng chưa từng hôn nó.” Anh khẽ hôn lên môi cô một cái, “Nhưng mà nếu là em thì anh sẽ không ngại.”

“Đó là đương nhiên rồi, em đâu phải là em gái của anh.”

“Nếu như phải thì sao? Em vẫn sẽ ở bên anh chứ?”

“Điều đó chắc chắn là không rồi.”

“Cho dù là anh, em cũng sẽ không suy nghĩ sao?” Hạ Thừa Tư nói thật khẽ, giống như là xuất phát từ tận biển sâu, “Em đừng nghĩ đến khả năng giống như Bùi Khúc hoặc là mấy anh em khác. Nếu như chỉ là anh thôi, em có xem xét để ý đến ánh mắt người ngoài, ở cùng anh không?”

Bùi Thi nhìn anh không hiểu ra sao. Chưa bao giờ Hạ Thừa Tư là người thích nói vớ vẩn. Mỗi một câu anh nói chắc chắn đều có mục đích và ý nghĩ riêng của mình. Sao hôm nay anh lại giống như một đứa trẻ mới biết yêu lần đầu, hỏi một vấn đề chẳng có ý nghĩa gì hết vậy? Nhưng nếu anh đã hỏi như vậy, cô vẫn nghiêm túc suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lắc đầu: “Sẽ không suy nghĩ. Đây không phải là vấn đề ánh mắt người ngoài. Luật pháp không cho phép, anh trai em gái phát sinh quan hệ cũng rất ghê tởm.”

Hai chữ cuối cùng khiến Hạ Thừa Tư im lặng hồi lâu. Nhưng anh có vẻ vẫn rất bình tĩnh, giống như là đang thảo luận vấn đề học thuật: “Họ hàng gần không thể kết hôn là bởi vì sinh con có thể bị dị dạng. Như vậy không có con thì sao? Chuyện đó đâu khác gì đồng tính luyến ái chứ. Chỉ là do vấn đề ánh mắt thế tục thôi.”

“Hạ Thừa Tư, có phải là anh bất ổn ở đâu không hả?” Bùi Thi cau mày nhìn anh, “Bản thân anh cũng có em gái ruột, sao lại suy nghĩ vấn đề kỳ quái này chứ? Ý của anh là, nếu như em và anh có quan hệ huyết thống, anh vẫn sẽ ở cùng em phải không?”

Cả căn phòng chỉ còn lại không khí im lặng lạnh lẽo. Cửa sổ lớn mở rộng, gió thu thổi nhẹ rèm cửa bay phất phơ, thỉnh thoảng còn thổi lay hai cánh cửa vang lên bần bật. Tuy Hạ Thừa Tư không nói nhưng trong ánh mắt chẳng mảy may do dự. Đôi mắt anh vô cùng quyến rũ nhưng cũng nguy hiểm, giống như ẩn chứa một dã thú ưu buồn và kiềm nén. Anh chần chờ giống như là không muốn hù dọa cô, nhưng cuối cùng anh vẫn nói ra một chữ: “Sẽ.”

Bùi Thi cảm thấy rõ rệt sống lưng mình bất giác run lên, linh hồn giống như bị thứ gì đó khống chế. Cô nhìn vào hai mắt anh, cảm thấy có thứ gì đó đang đắm chìm… Không được, bản năng nói cho cô biết cô không thể tiếp tục đề tài này nữa.

“Vậy cũng rất xấu xa.” Cô hất tay anh ra, tâm trạng trở nên tồi tệ vô cùng, “Cảm ơn trời đất, chúng ta chỉ là tình nhân bình thường. Nếu không em thật sự không chịu được kiểu yêu biến thái này.”

Sau đó Hạ Thừa Tư cũng không nói gì nữa. Đối mặt với sự yên lặng kéo dài như vậy của anh, Bùi Thi biết mình nói chuyện hơi nặng lời khiến anh cảm thấy không vui. Nhưng bóng ma Kha Trạch vẫn còn đó, cô không muốn lại dính líu gì đến những chuyện có tên là anh trai nữa. Hơn nữa đối mặt với Hạ Thừa Tư, cô luôn luôn không thể nào hạ thấp tôn nghiêm của mình, không muốn chủ động nói xin lỗi anh. Sau đó Oscar về nhà, hai người họ đều nói chuyện với anh ta, hoàn toàn không hề nhìn nhau lấy một cái. Cuối cùng Bùi Thi cảm thấy không ổn, đưa tay kéo Hạ Thừa Tư. Nào ngờ anh lại tránh né. Bùi Thi hơi mất tự nhiên rút tay lại, thầm yên lặng quyết định sẽ không nói chuyện với anh nữa. Không khí kỳ lạ như vậy cũng không khó phát hiện, nhưng may là có bọn trẻ ở đây, cô chỉ lo chơi đùa với bọn trẻ cũng không làm căng thẳng với anh.

Bởi vì bọn trẻ đều rất thích cô nên ấn tượng xấu trước đây của Oscar đối với Hạ Thừa Tư cũng giảm bớt, còn nói lần sau có cơ hội sẽ hẹn nhau ra ngoài. Nhưng mà bọn họ vẫn duy trì chiến tranh lạnh mãi cho đếnkhi bữa cơm tối kết thúc. Từ nhà Oscar đi ra ngoài, Hạ Thừa Tư vốn muốn nói cảm ơn cô nhưng vì không khí khi nãy quá căng thẳng, Bùi Thi hoàn toàn không muốn nói chuyện với anh, chỉ đi trước đến bên cạnh xe. Anh mở cửa xe cho cô, cô giận dỗi bỏ lại một câu “Cảm ơn” rồi chui tọt vào trong. Từ lúc xe chạy đến lúc dừng ở dưới nhà cô, chỉ có phút cuối cùng, Hạ Thừa Tư mới nói một câu: “Hôm nay cảm ơn em. Ngủ ngon.” Sau đó anh bảo tài xế lái xe đi.

Về đến nhà, Bùi Thi cảm thấy tâm trạng mình quả thật sa sút đến cực điểm. Trước kia không phải là cô chưa từng cãi nhau với Sâm Xuyên Quang. Nhưng khi cô tức giận, anh ta chưa bao giờ so đo với cô nhiều, ngược lại chỉ cười híp mắt nói “Tiểu Thi nói gì cũng đúng hết, đều do anh không tốt”, lúc đó mâu thuẫn chấm dứt. Nhưng Hạ Thừa Tư không có, thậm chí anh chả thèm dỗ dành cô. Quả nhiên hai người kiêu ngạo sẽ tán thưởng lẫn nhau chứ không thể ở bên nhau lâu dài.

Cô mở điện thoại ra xem, anh không hề gọi đến một cuộc hoặc gửi đến một tin nhắn nào. Không phải là ngày mai anh ấy sẽ không để ý đến mình hoặc là sau này cũng sẽ không liên lạc với mình nữa chứ? Đúng rồi, tuy tần số Hạ Thừa Tư thay bạn gái không cao, nhưng mỗi lần chia tay đều vô cùng tỉnh táo, giống như chưa bao giờ bị tổn thương. Trong từ điển của anh hoàn toàn không có hai chữ “Thất tình” này. Lẽ nào lần này lại kết thúc vậy sao? Bởi vì thái độ của cô đối với anh tệ lắm à? Không được, không thể suy nghĩ lung tung nữa. Cô quyết định không để ý người đàn ông này nữa, chỉ để ý đến chuyện mình cần làm. Nếu như anh thật sự không thích mình nữa thì chia tay đi, dù sao quen nhau chưa bao lâu. Cô nhoài người trên bàn bắt đầu sáng tác, dự định viết nhạc nửa giờ thì đi ngủ. Nhưng vừa cầm bút viết chưa được hai dòng thì cô đã cầm điện thoại di động lên. Nhìn thấy trong Vi Kênh vẫn trống trơn chẳng có lấy một tin nhắn, cô đặt di động xuống rồi lại cầm lên hai ba lần. Cuối cùng như bị trúng tà gửi một hàng dấu chẩm lửng đến tên “Tư” trong Vi Kênh.

Đến khi cô kịp nhận ra mình đã làm sai thì bên kìa đã lập tức trả lời cô một câu “Sao vậy?”. Nhìn tấm ảnh đại diện hình tòa nhà chẳng có chút cảm xúc và câu nói chẳng có chút tình cảm này, cô lại cảm thấy tức giận khó hiểu. Cô ở đây khó chịu lâu như vậy mà anh chỉ phản ứng thế thôi sao? Cô nhanh chóng gửi một tin nhắn đến anh: “Có phải anh định chia tay với em không?”

“Không có. Nhưng em muốn chia tay thì anh không miễn cưỡng.”

Cô sững sờ nhìn những lời này chừng hai mươi giây, chỉ cảm thấy đầu ngón tay tê tái, đánh chữ cũng chậm hơn bình thường rất nhiều: “Vậy thì chia tay đi.”

Nhưng sau khi đánh xong câu này cô lại xóa bỏ nó, đổi thành: “Anh thật sự thích em sao? Từ thái độ anh dễ dàng vứt bỏ như vậy em chẳng thấy được anh thích em chút nào.”

Sau đó cô lại xóa bỏ, đổi thành: “Anh cho rằng anh ngon lắm hả? Đây là thái độ gì? Anh cho rằng em không chia tay với anh được sao?”

Lại xóa bỏ lần nữa đổi thành: “Tùy anh đi, dù sao em cũng không quan tâm chia hay không chia tay.”

Lần cuối cùng cô xóa hết nội dung sau dấu phẩy, đương định gửi đi thì Hạ Thừa Tư đã gọi điện đến. Cô để nó vang lên vài giây mới nghe điện thoại với giọng nói nặng nề: “Alo.”

“Đã giận đủ chưa?”

Cô vốn muốn châm chọc vài câu nhưng khi nghe thấy tiếng nói quen thuộc của anh thì chóp mũi lại cay sộc lên mắt một cách khó hiểu: “Anh đối xử với em quá đáng lắm.”

“Anh xin lỗi, A Thi. Chuyện hôm nay là lỗi của anh.”

Kỳ lạ là lúc trước thái độ anh lạnh lùng thế nào cô cũng có thể chống chọi với anh, chẳng hề cảm thấy tổn thương. Nhưng bây giờ anh trở nên dịu dàng như vậy thì nước mắt cô bỗng trào ra, tiếng nói nghẹn ngào: “Dù em có nói sai anh không thể dỗ dành em một chút được sao? Tại sao lại không thèm để ý đến em?”

“Anh xin lỗi. Anh chỉ thấy em không vui nên muốn giữ chút không gian riêng cho em, không muốn…”

“Đều là lỗi của anh hết.”

“Anh biết, là lỗi của anh hết.”

Tuy người bảo anh dỗ dành mình là cô nhưng khi anh thật sự dỗ dành thì cô lại còn cảm thấy ấm ức hơn trước. Cô thút thít khóc ướt cả chiếc chăn, sau đó nức nở nói: “Em muốn gặp anh… Sáng mai anh qua đây gặp em được không?”

“Sáng mai anh còn phải họp, không có thời gian, bây giờ anh qua em.”

“Nhưng bây giờ đã trễ lắm …” Cô còn chưa kịp nói xong thì trong điện thoại chỉ còn có tiếng báo bận.

2 responses »

  1. Lúc đầu thấy hơi vô lý khi cho 2 đứa trẻ chơi trò kiểu đó nhưng cuối cùng cũng hiểu rõ dụng ý của tác giả.Chính anh Tư cũng hiểu cho dù là anh em anh cũng ko thể buông bỏ.

    Trả lời
  2. Ra mở cửa cho anh Hạ đi BT🙂 .Cặp này lòng vòng hại não ghê luôn vậy đó

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: