RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 9.2

Posted on

Chương 9:

(2)

Dưới gò núi tại hiện trường hôn lễ, vừa vào cửa đã thấy hàng loạt chiếc xe sang trọng đậu tại đó. Cách đó không xa có một người khách đến trễ chầm chậm lái xe đi về phía trước. Ông ta vừa quẹo cua đã thấy có rất nhiều chiếc xe màu đen lục đục chạy đến từ đằng xa qua kính chiếu hậu. Ông ta dừng xe lại, đương định xuống xe nhìn xem thì đã thấy một cây súng lục màu bạc đưa đến cửa sổ xe. Ông ta sợ đến mức hồn vía lên mây, lập tức giơ hai tay lên run rẩy nói: “Tha, tha mạng, tôi chỉ đến tham, tham gia hôn lễ thôi, tôi không biết gì cả, xin cậu, xin…”

”Đùng” – một tiếng súng vang lên, dòng máu đỏ lòm chảy xuống từ giữa trán ông ta. Người đàn ông đeo mắt kiếng đứng bên ngoài cửa xe quay người đi về phía chiếc xe đầu tiên rồi mở cửa xe ra. Một đôi giày da màu đen bóng loáng bước xuống, Sâm Xuyên Mê Tạng mặc bộ đồ vest ba lớp ngậm điếu thuốc giũ giũ áo khoác, phủi phủi người. Lúc này thư ký phó thị trưởng cũng bước xuống xe sau, một người đưa cho ông ta cây súng để ông ta giao cho Sâm Xuyên Mê Tạng.

Thư ký Phó Thị Trưởng lập tức chạy đến, đưa súng cho Sâm Xuyên Mê Tạng với vẻ mặt nịnh nọt: “Cậu Sâm Xuyên quên đem súng à? Dùng cái này đi.”

Sâm Xuyên Mê Tạng nhận súng, rít một hơi thuốc rồi ném điếu thuốc xuống đất. Thư ký phó thị trưởng đột nhiên cảm giác có gì đó bất ổn: “À, chuyện này…”

Sâm Xuyên Mê Tạng nhìn móng tay mình, sau đó giơ tay lên nã một phát súng vào ông ta.

Đồng thời các xe phía sau cũng lục đục ngừng lại, tiếng đóng cửa vang lên rầm rầm. Đột nhiên có một chiếc xe cuối cùng trong đoàn bất chợt rẽ ngoặt. Nhưng bởi vì tốc độ quá nhanh nên đụng phải tảng đá mà bị lật xe. Khi mui xe đã bị ma sát ép thành nát vụn, chút lực quán tính đã lật ngược nó lại, quay trở lại trạng thái bị xì lốp xe. Từ đầu đến đuôi chiếc xe móp méo và không còn bất kỳ hành động gì nữa. Cũng không biết là do xe hư hay là người bên trong không cách nào điều khiển được.

Đương lúc này có một chiếc xe như bão táp cuốn đến, dừng ngay bên cạnh chiếc xe đó. Một cánh tay cầm súng chĩa ra bên cửa lái phụ, bắn hai phát đoàng đoàng vào chiếc xe bị tai nạn. Sau đó người đeo mắt kính nghiêng đầu nhìn chiếc xe đối diện, xác nhận người bên trong đã chết xong, chiếc xe này lại chạy ào ào đến phía trước.

Sâm Xuyên Mê Tạng ở phía trước quay đầu lại nhìn một cái, anh ta nhíu mày và nhanh chóng chui vào xe.

“Kha Trạch, cậu đồng ý cưới người phụ nữ này không? Cậu sẽ yêu cô ấy, chung thủy với cô ấy, dù cô ấy nghèo khó, ốm đau hay bệnh tật và cho đến khi chết. Cậu đồng ý không?”

“Tôi đồng ý.”

“Hạ Na, cô có đồng ý gả cho người đàn ông này không? Yêu cậu ấy, chung thủy với cậu ấy, dù cậu ấy nghèo khó, ốm đau hay bệnh tật và cho đến khi chết. Cô đồng ý không?”

“Tôi đồng ý.”

Lúc hôn lễ diễn ra, trên bàn ăn kiểu phương Tây bày đầy ly rượu đỏ và bánh macaron cùng tấm hình cưới của Hạ Na và Kha Trạch đặt khắp nơi. Trong tay mỗi người khách cầm một  quả bóng bay, nhìn hai người đang tuyên thệ. Dàn nhạc giao hưởng và nghệ sĩ piano trình diễn khúc nhạc thiêng liêng trên bãi cỏ. Tiếng người dẫn chương trình đầy diễn cảm, nhất là lúc đọc đến chữ Yêu, gần như tất cả phụ nữ ở đây đều rươm rướm nước mắt. Mà người độc thân và thất tình thì càng khóc thảm thiết hơn. Khi chú rể và cô dâu tuyên thệ qua micro truyền đi toàn trường hôn lễ, nữ kim cương Tina ở hàng sau cũng gần như chảy nước mắt. Bùi Thi không khóc, nhưng trái tim cũng vô cùng xúc động trong khoảnh khắc này.

Hóa ra bất kể là người cứng rắn đi chăng nữa cũng sẽ bị cảm động bởi tình thân và gia đình. Sở dĩ hôn lễ động lòng người chính là bởi vì nó vốn xuất phát từ tình yêu của hai phía. Từ nay về sau họ sẽ trở thành người thân bảo vệ nhau cả đời.

“Anh yêu, em không được rồi…” Cô em họ phía sau Hạ Thừa Tư run run bả vai, che đôi mắt đã ươn ướt, vùi đầu nép vào lòng bạn trai.

Còn Bùi Thi chỉ dám vội vã quay đầu nhìn lại Hạ Thừa Tư một cái. Khóe môi anh nhoẻn cười đầy hạnh phúc nhìn em gái mình. Sau đó ánh mắt anh giao với cô. Cô vội vàng quay đầu đi chỗ khác. Tuy vấn đề của anh và Hàn Duyệt Duyệt đã là quá khứ, nhưng không có nghĩa là mối quan hệ giữa cô và anh đã rõ ràng. Hơn nữa cô không muốn lệ thuộc vào anh, cũng không muốn để anh cho rằng cô là một người yếu đuối bất tài. Cô chỉ yên lặng nhìn đôi cô dâu chú rể trên sân khấu, im lặng cảm động cho sự viên mãn của người mà cô từng coi là kẻ địch.

Sau khi tất cả nghi thức được tiến hành xong, người dẫn chương trình lớn tiếng nói: “Các bạn thân mến, hiện tại trong tay mỗi người đều có một quả bóng bay. Bây giờ bạn hãy gửi một điều ước tốt đẹp nhất vào quả bóng bay này. Sau đó thả nó bay lên bầu trời chắp cánh cho mơ ước, chắp cánh cho lý tưởng để giấc mơ bay xa trong giây phút ngày thu hạnh phúc này.”

Tất cả mọi người đều thả tay để bong bóng bay lên bầu trời. Bùi Thi đang định thả tay ra thì Hạ Thừa Tư đã ngăn cô lại: “Đợi đã.”

Anh cầm lấy dây bóng bay của cô rồi quấn lại với cái của mình, cột thành một nút. Sau đó anh nắm tay cô, nhìn cô qua màn bóng bay lơ lửng: “Chuẩn bị xong chưa?” Cô gật đầu.

Anh và cô đồng thời buông tay ra để bóng bay của họ bay vào không trung. Hai quả bóng nhanh chóng hòa vào trong hàng trăm quả bóng bay khác trên bầu trời, chúng trôi lơ lửng tạo thành một đại dương rực rỡ. Một trận gió thổi qua, tất cả bong bóng đều bị thổi bay tứ tán. Nhưng chỉ có hai quả bóng của họ vẫn gắt gao nép sát vào nhau. Cô và anh ngửa đầu dõi mắt nhìn theo hai quả bong bóng càng ngày càng nhỏ, cho đến khi không nhìn thấy nữa.

Giờ khắc này cô rất xúc động muốn ôm chầm lấy anh, bởi vì trực giác nói cho cô biết anh đã thích cô rồi. Nhưng người chính miệng nói cho cô biết “Đừng nên tin tưởng đàn ông” không phải cũng là anh sao? Đối với anh mà nói, đến tột cùng cô là gì chứ? Càng lúc càng không thích bản thân mình càng ngày càng nhạy cảm như thế, nhưng thật sự là bất trị. Nếu như hiện tại bị anh đùa giỡn một lần nữa nhất định cô sẽ không thể nào chịu được…

Cô em họ ở phía sau thấy Hạ Thừa Tư vẫn nhìn Bùi Thi, cảm thấy đây quả thật là chuyện kỳ lạ nhất trên thế giới. Ngoại trừ nữ dẫn chương trình trên tin tức kinh tế, cô ta chưa bao giờ thấy anh nhìn người phụ nữ nào chằm chằm như vậy. Cô ta lặng lẽ kề đến, đôi mắt sưng đỏ cong cong: “Anh trai, anh trai.”

“Sao hả?” Hạ Thừa Tư quay đầu lại nhìn cô ta.

“Có phải anh đang theo đuổi chị này hay không?” Cô em họ chỉ chỉ Bùi Thi.

“Không phải.”

Tim Bùi Thi thoáng ngừng đập, bàn tay đặt trên hai đầu gối rút lại. Quả nhiên, quả nhiên mình là một đứa ngu ngốc, mới vừa rồi còn tự mình đa tình kéo anh ấy rời khỏi Hàn Duyệt Duyệt… Nhưng mà càng nghĩ càng thấy lòng chua xót, cô không cách nào ở lại đây được nữa…

Hạ Thừa Tư nói với Bùi Thi: “Nào, anh giới thiệu cho em biết một chút, đây là em họ anh, Tiểu Bội.”

Bùi Thi quay đầu vẫy vẫy tay với Bội Bội, nặn ra một nụ cười miễn cưỡng: “Chào em, Tiểu Bội.”

“Em gái, đây là bạn gái anh, Bùi Thi.”

… Bạn gái?

Bắt đầu kể từ khi nào? Sao cô lại không biết gì cả? Cô chỉ nghe thấy Tiểu Bội cất cao giọng, cười vô cùng đáng yêu: “Ôi, đây là lần đầu tiên em thấy anh Thừa Tư đưa bạn gái về nhà. Chị Bùi Thi, chị đẹp quá. Em biết ngay là bạn gái của anh em khẳng định đẹp đến long trời lở đất mà.”

Có thể dùng từ long trời lở đất như vậy sao? Bùi Thi mỉm cười với cô ta một cái: “Cám ơn em, Tiểu Bội.”

Khoan đã, cô tự cho mình là bạn gái anh để nói chuyện như vậy là sao đây? Cô không nên biểu hiện tự nhiên như vậy. Có phải nên hỏi Hạ Thừa Tư là chuyện gì xảy ra không? Đương suy nghĩ lung tung, Bùi Thi cảm thấy một tia mắt kinh ngạc như dao bay về phía mình. Nhìn về phía Tina ở đằng sau, quả nhiên là phản ứng của cô ta còn kịch liệt hơn cả cô. Miệng há to ra giống như muốn rớt cằm xuống đất. Nhìn thấy Bùi Thi đang nhìn mình, cô ta hỏi cô bằng khẩu hình: “Chuyện gì xảy ra?”

Bùi Thi lắc đầu không biết làm sao, cũng trả lời lại bằng khẩu hình “Không biết”. Một lát sau Tiểu Bội và bạn trai cô ta đến phía trước chụp ảnh chung với mọi người. Rốt cuộc Bùi Thi đã có cơ hội, cô kéo tay áo Hạ Thừa Tư khẽ hỏi: “Anh Hạ, em có việc muốn hỏi anh.”

“Anh cũng có việc muốn nói.”

“Anh trước.”

“Em có thể đổi lại cách gọi được không?”

Bọn họ nói chuyện với nhau càng lúc càng không giống trêuđùa. Bùi Thi cảm thấy hai bên tai khẽ nóng lên, tim đập nhanh đến mức ảnh hưởng đến suy nghĩ: “Chuyện này tối nay chúng ta bàn lại. Tại sao anh nói với Tiểu Bội em là bạn gái anh?”

“Em không muốn nó biết à?”

“Vấn đề là ở chỗ em trở thành bạn gái anh từ khi nào vậy hả?”

“Ngày hôm qua anh viết thiệp chúc mừng sinh nhật tặng em không phải đã nói rõ rồi sao? Em xem rồi cũng đâu có phủ nhận.”

“Thiệp chúc mừng sinh nhật?”

Nhìn thấy ánh mắt Bùi Thi hoàn toàn ngơ ngác, Hạ Thừa Tư nói từ tốn: “Đặt trong hộp quà, trở về tự xem đi.” Lúc này anh nhận được một cú điện thoại, trả lời vài câu rồi cúp máy nói với Bùi Thi: “Anh có chút chuyện đi ra ngoài một lát sẽ quay lại ngay.”

Hạ Thừa Tư dẫn theo Hạ Thừa Kiệt cùng rời khỏi nơi tổ chức hôn lễ, băng qua đại sảnh đi đến cánh cửa khóa chặt. Anh dừng bước đợi trong chốc lát, cách cánh cửa nặng nề, đúng lúc bên ngoài truyền đến một tiếng súng cuối cùng. Tay Hạ Thừa Kiệt đặt lên cánh cửa thoáng dừng lại, đôi môi tái mét. Anh ta quay đầu lại nhìn về phía Hạ Thừa Tư: “A Tư, đột nhiên anh cảm thấy hơi bất an.”

Hạ Thừa Tư lẳng lặng nhìn cánh cửa đóng kín không trả lời. Rất hiển nhiên anh đã sớm nghĩ qua chuyện Hạ Thừa Kiệt đang nghĩ. Hạ Thừa Kiệt khẽ lau đi mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay, tiếng nói như không đi qua khoang miệng, trực tiếp run run phát ra từ cổ họng: “Tuy ông Lưu đồng ý giúp chúng ta, em cũng đã nói, đã nói xong giá tiền. Nhưng mà rốt cuộc bọn họ đều là xã hội đen, chúng ta hoàn toàn không biết bọn họ và tổ chức Sâm Xuyên có thông đồng với nhau hay không…”

Lúc này ngoài cửa có tiếng bước chân đến gần, một người đàn ông hung hãn hô lên: “Cậu Hạ, cậu đến cửa chưa?”

Ngoại trừ tiếng nói đó ra, ở bên ngoài yên tĩnh như một khu rừng rậm nguyên thủy. Có lẽ từng có dây cung chấn động, kèn lệnh kêu vang. Nhưng lúc này ngay cả quạ đen cũng không muốn kêu lên tiếng quang quác. Hạ Thừa Tư vẫn đứng tại thính đường đá cẩm thạch, chà lên chiếc đồng hồ chiếc lá hình trụ màu bạc dựng đứng như một tấm mộ bia bên cạnh anh. Hạ Thừa Kiệt rón rén giẫm lên tấm thảm đi đến: “Nếu như tổ chức Sâm Xuyên đồng ý sau khi giết sạch chúng ta sẽ chia cho bọn họ cổ phần Thịnh Hạ thì một khi mở cánh cửa này ra…”

“Cậu Hạ, bên ngoài đã an toàn, anh Thạch bảo tôi chuyển lời với cậu, cậu có thể đi ra.”

Hạ Thừa Tư đã hiểu, người bên ngoài là anh Mẫn người cầm đầu thứ hai của hội Lưu Thạch. Lúc anh đi Mỹ gặp Lưu Thạch đã từng gặp anh ta. Dáng vẻ người này hung thần ác sát, gương mặt gian trá. Anh ta có hết ba yếu tố mà xã hội đen cần có: Sẹo, hình xăm, nhìn như cai ngục. Hạ Thừa Tư khoanh tay lại, một tay xoa xoa cằm. Anh nhìn đi nơi khác, trong mắt tràn ngập vẻ trống rỗng xa lạ.

“A Tư, chúng ta nên làm gì bây giờ?” Đây gần như là ngày mà người anh cả yếu đuối nói nhiều nhất. Anh ta đi qua đi lại hơn mười lần, dán lỗ tai lên cửa nghe chốc lát, “Bên ngoài không có tiếng động gì nữa. Nếu, nếu chúng ta chạy ra từ nơi khác thì sao?”

“Mở cửa.” Hạ Thừa Tư nói quả quyết.

“Cái gì?”

“Mở cửa ra.”

“Nhưng, nhưng mà…”

Hạ Thừa Kiệt đã rơi vào nỗi sợ hãi vô biên vô hạn trong ảo tưởng. Anh ta run run đặt tay lên cửa, lại quay đầu nhìn Hạ Thừa Tư một cái. Hạ Thừa Tư không giục nữa nhưng trong mắt chẳng mảy may dao động. Rốt cuộc Hạ Thừa Kiệt đẩy mắt kính lên, nhắm mắt lại, kéo tay cầm cánh cửa ra. Sau khi cánh cửa được mở ra, người đàn ông trước cửa cầm súng chĩa về phía Hạ Thừa Kiệt, tay run lên: “Đùng.”

3 responses »

  1. oh yeah!!!!!!!!!!!!!!
    thank ss ạ

    Trả lời
  2. Có phải người chĩa súng là bắn là SXQ ko nhỉ, vì thế nên tay mới run rẩy.

    Trả lời
  3. Cuối chap hồi hộp quá, không thể là SXQ bắn được vì anh SXQ đã bị nhốt lại rồi… Tks nàng Loyal

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: