RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3- 9.1

Posted on

Chương 9:

Miễn cưỡng gặng hỏi cũng chỉ nhận được lời nói dối.

——

(1)

Bùi Thi mãi mãi sẽ không bao giờ quên được ngày 30 tháng 10 năm nay.

Cho đến nay, nếu như muốn mượn điều gì đó để ví Hạ Thừa Tư, vậy thì anh chính là bầu trời đêm mùa đông cao xa thăm thẳm, hoặc là một tòa nhà xây bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo to lớn khiến người ta chỉ có thể vừa kính sợ vừa ngưỡng mộ. Nhưng trải qua buổi tối hôm nay, tòa nhà này đã sụp đổ ầm ầm trước mặt cô. Tạm thời không nói đến hình tượng mà chỉ nói đến việc không biết hát thôi. Bùi Thi không phải dùng thân phận là nghệ sĩ đàn violin có sức phán đoán chuẩn âm vô cùng nhạy cảm mà nhận định. Anh chính là kiểu không biết hát mà bất cứ ai nghe thấy cũng sẽ nói “Mau câm miệng lại đừng hát nữa”. Bản nhạc chúc mừng sinh nhật vẻn vẹn chỉ có hai mươi bốn âm mà anh lại có thể hát không đúng một âm nào, mà mỗi chỗ sai cũng lặp lại khác nhau. Lợi hại nhất chính là thời khắc hủy diệt hình tượng này mà anh vẫn có thể thành công duy trì tố chất tâm lý hơn người của một chủ doanh nghiệp. Anh dám tỉnh táo hát hết bản nhạc bằng tiếng Anh rồi hát đến tiếng Trung, sau đó mỉm cười nói năng hăng hái như thường: “Ước nguyện đi.”

Bùi Thi vẫn không thể nào phản ứng kịp, cô chỉ gật đầu, chắp tay trước ngực, ước nguyện ba việc liên quan đến sự nghiệp, tinh yêu và gia đình, rồi nhìn lại Hạ Thừa Tư một cái. Anh đi đến bên cô, cùng cô khom lưng thổi tắt nến. Thiếu đi ánh sáng của nến sinh nhật, gần như toàn bộ trong phòng biến thành màu đen. Hạ Thừa Tư vẫn dùng tố chất tâm lý kinh người của mình một mình vỗ tay. Cuối cùng Bùi Thi không nhịn được cười đến không khép miệng lại trong bóng tối. Anh bước vào phòng làm việc, rồi nhanh chóng bật đèn lên, đặt một cái hộp hình chữ nhật vào tay cô: “Đây là quà sinh nhật.”

“Còn có quà nữa hả?”

Tối hôm nay thật sự không chân thật chút nào. Cô mở giấy gói quà ra, trên chiếc hộp màu da cam có một logo nhãn hiệu hàng xa xỉ. Cô hơi kinh ngạc lại khó tránh một chút thất vọng nho nhỏ. Nặng như vậy có thể bên trong là túi xách hoặc trang sức. Đối với cô gái khác thì những món quà này sẽ khiến các cô nàng vô cùng vui vẻ. Nhưng mà Bùi Thi thì không. Bởi vì cô biết trước đây Hạ Thừa Tư thường tặng mấy món quà này cho bạn gái. Hơn nữa đối với anh mà nói thì đồ đắt tiền chẳng hề đắt đỏ gì. Có điều thôi đi, có lòng là đủ rồi…

Nhưng mở hộp quà ra, nằm bên trong là một chiếc khăn quàng cổ. Hạ Thừa Tư hắng giọng một cái giống như giải thích sản phẩm lúc đang họp: “Anh phát hiện vào mùa đông em không thích quàng khăn, hơn nữa còn thường xuyên lạnh đến rụt cổ lại, món quà này chắc là rất có ích cho em.”

Bùi Thi lại rơi vào trạng thái chết lặng lần nữa. Đúng là cơ thể cô rất sợ lạnh, hơn nữa kỳ lạ chính là cô tặng cho Bùi Khúc cũng đến năm sáu cái khăn quàng cổ rồi, nhưng từ trước đến này lại chẳng mua cái nào cho mình. Ngay cả cô cũng không nhận ra điều này nhưng Hạ Thừa Tư lại nhạy cảm phát hiện được. Sức quan sát của người này có phần cũng hơi đáng sợ rồi.

Hạ Thừa Tư chỉ chỉ vào chiếc hộp kia: “Lấy khăn quàng cổ ra xem thử đi.”

“Được.”

Bùi Thi lấy khăn quàng cổ ra khỏi hộp, vốn là muốn quàng thử xem sao lại phát hiện còn có một món được bao bằng giấy mỏng bên dưới. Hèn chi một chiếc khăn quàng cổ nho nhỏ mà anh lại đựng bằng một chiếc hộp to như vậy. Cô tò mò mở ra nhìn xem. Đó là một cái Kẹp hạt dẻ (1) thật dài. Trên người Kẹp hạt dẻ mặc bộ đồ kiểu hồng quân, trên đầu đội một chiếc mũ nhung màu đen, áo là cờ Anh, trong tay còn cầm một thanh kiếm. Phía sau anh ta còn có một cây cờ lê nho nhỏ, gạt cây cờ lê đó lên xuống thì miệng của kẹp hạt dẻ kia sẽ khẽ mở khẽ đóng.

(1) Kẹp Hạt Dẻ là vở ballet được chuyển thể từ câu truyện Kẹp Hạt Dẻ và Vua Chuột của nhà văn Đức E.T.A. Hoffmann. Mọi người tham khảo nội dung của nó tại link sau nhé: http://liliapl.blogspot.com/2009/04/ballet-kep-hat-de-nutcracker.html

“Cái này, cái này là…” Cô đẩy chiếc cờ lê, tròn xoe mắt nở nụ cười: “Là quà cho em sao?”

Anh hơi sửng sốt nhìn về phía khác: “Ồ, không phải, trên đường thấy dễ thương nên thuận tiện bỏ vào cho đủ số. Em có thể tặng nó cho mấy người bạn nhỏ khác.” Anh cúi đầu, lấy một con dao trong xe đẩy thức ăn ra: “Chuẩn bị cắt bánh ngọt đi.”

Nhưng Bùi Thi cảm thấy hơi không đúng. Hạ Thừa Tư làm việc chẳng bao giờ dư thừa là kiểu người sẽ đặt món đồ này vào cho đủ số sao? Kẹp hạt dẻ… Cô biết món này có nguồn gốc từ Đức, ở phương Tây có rất nhiều người lớn sẽ tặng nó làm quà giáng sinh cho mấy bé gái. Cho nên đây cũng là món tượng gỗ hàng mỹ nghệ được các cô bé ưa thích đặt trong phòng nhất. Nhưng mà tại sao các cô bé lại ưa thích nó? Là bởi vì truyền thuyết kẹp hạt dẻ kia sao? Nó là thần bảo vệ cho các cô gái, khi cô ta ngủ nó sẽ biến thành hoàng tử, dẫn theo cô ta đi đánh bại vua chuột, tham gia yến hội kẹo tiên…

Nghĩ lại cảnh tượng trước đây cưỡi ngựa gỗ với Hạ Thừa Tư, lại nhìn người mặc bộ đồ hồng quân Anh trên Kẹp hạt dẻ. Cái này không phải là ám chỉ bọn họ đã gặp gỡ nhau tại nước Anh sao? Có thể nào là Kẹp hạt dẻ này đại biểu cho….

“Khoan đã.” Cô rút con dao ra khỏi tay anh, đặt sang một bên. Sau đó cô vắt khăn quàng cổ lên người anh, đặt Kẹp hạt dẻ vào ngực anh, rồi lấy điện thoại ra, “Để em chụp một tấm đã.”

“Chụp hình?” Anh nhíu mày.

“Đúng.” Thấy anh không phản kháng, cô đặt toàn bộ anh, bánh ngọt, kẹp hạt dẻ và khăn quàng cổ vào khung màn ảnh. Đếm một, hai, ba chụp một tấm hình mà trên mặt anh còn dính bơ và mang vẻ lúng túng.

Anh hơi ngơ ngác: “Tại sao sinh nhật em lại muốn chụp hình anh?”

Cô cười cười lắc đầu, chỉnh máy lại chế độ tự chụp ảnh, rồi đi đến trước mặt anh, kéo khăn quàng cổ để anh cúi thấp xuống rồi quay ống kính về phía họ. Rất hiển nhiên trong cuộc sống thường ngày Hạ Thừa Tư không thích chụp ảnh, chụp vài tấm liên tục nhưng anh luôn hơi cau mày, dáng vẻ lạnh lùng. Nhìn anh khó chịu như vậy cô cũng không miễn cưỡng nữa: “Nào, một tấm cuối cùng, nhìn vào ống kính cười một cái đi. Một, hai, ba…”

Trong khoảnh khắc nhấn nút chụp ảnh, cô nghiêng đầu liếm hết bơ trên mặt anh. Theo tiếng tanh tách vang lên, trên điện thoại di động xuất hiện một hình ảnh cô đang mỉm cười hôn anh còn anh thì hơi có vẻ kinh ngạc.

Hạ Thừa Tư hỏi cô tại sao rõ ràng là sinh nhật cô nhưng lại muốn chụp hình anh. Cô vẫn không nói cho anh biết đáp án: Tấm thứ hai chính là cô và người mình yêu chụp hình sinh nhật chung. Tấm thứ nhất chính là tất cả quà sinh nhật của cô chụp ảnh chung.

Người có tính cách cáu kỉnh cũng biết người sắp cử hành hôn lễ không nên dẩu miệng, nhưng tâm trạng Hạ Na thật sự không tốt. Giữa trưa ngày ba mươi, Hạ Na đứng trong phòng thay đồ nhìn ra ngoài bãi cỏ bên cửa sổ, rồi lại nhìn vào chính mình trong gương, cô ta có một nỗi kích động muốn lập tức đào hôn. Rõ ràng hôn lễ đã định tổ chức bên bờ biển lại bị Hạ Thừa Tư kiên quyết đổi đến gò núi. Người anh hai không gì không làm được của cô lại còn đường đường chính chính nói: “Na Na, hiện tại thịnh hành tổ chức hôn lễ tại bãi cỏ.”

Bãi cỏ, gò núi. Anh thật sự không biết hai cái này khác nhau sao? Gò núi thì cũng tạm chấp nhận đi, nhưng còn là một gò núi hoang vu xa rời khu vực thành phố nữa. Ai mà chịu kết hôn ở cái chỗ này chứ? Thật ra thì điều khiến cô thật sự tức giận không phải là vì thay đổi nơi tổ chức mà bởi vì là chỉ vừa được biết chuyện này mấy ngày trước.

Vì đêm hôm qua mất ngủ, đôi mắt cô ta trong gương bị quầng thâm rất nặng, dù là thợ trang điểm nổi tiếng nhất tạp chí ELLE trang điểm cho cô cũng không che giấu được khí sắc như khai quật đồ cổ của cô. Nếu cô kết hôn bên bờ biển, ánh nắng soi thẳng xuống chiếc sân rộng lớn còn có thể che đi vẻ nhợt nhạt của làn da, Nhưng chụp ảnh hôn lễ trên mặt cỏ xanh biếc thế này sợ rằng cô có thể lập tức được lên tấm poster phiên bản người thật của phim “Cô Dâu Ma” rồi. Nghĩ đến hôm nay Bùi Thi cũng đến cô lại càng muốn xông đến đập bể chiếc gương. Tuy nhiên chuyện khiến cô gần như giận đến ngất xỉu chính là nhìn qua cửa sổ thấy một đôi nam nữ trò chuyện với nhau thật vui tại một góc vắng khách. Trong đó một người chính là Bùi Thi mà cô căm ghét nhất và một người khác là chú rể của cô.

“Tiểu Thi miệng lưỡi của em vẫn sắc bén như cũ. Anh trai cũng sắp kết hôn rồi còn không mau chúc mừng một chút à?” Cãi nhau rất lâu với Bùi Thi, cuối cùng Kha Trạch cười ra tiếng, “Có điều tính cách em từ nhỏ đã vậy rồi, chẳng hề thay đổi chút nào.”

“Đó là bởi vì có một người anh trai như anh làm tấm gương tốt quá mà.”

Bùi Thi cũng cười. Trong khoảng thời gian này tâm trạng cô rất tốt, cười cũng ngọt ngào hơn trước kia nhiều. Hôm nay cô vô cùng xinh đẹp, mặc một chiếc váy tím nhạt xếp ly , mái tóc thẳng dài buông xõa bị gió thổi rối được vén ra sau tai. Cô giống như một đóa hoa violet có một không hai trên thế giới, ngay cả hoa trên bãi cỏ cũng ganh tỵ ghen ghét với cô. Trong ký ức của anh ta, cô luôn là một cô gái xinh đẹp lạnh lùng trang điểm thật đậm, từ trước đến nay anh ta chưa từng nhìn thấy cô mặc màu nhạt dịu dàng như thế, cũng chưa từng nhìn thấy cô nở một nụ cười rực rỡ xuất phát từ sâu thẳm trong nội tâm như thế. Cho đến hôm nay, những si mê ban đầu về cô đã dần dần phai nhạt nhưng ký ức cùng nhau trưởng thành với cô lại không thể nào quên.

“Nghe em nói thẳng thắn như vậy anh còn cảm thấy hơi ngượng ngùng.” Kha Trạch cười khổ một cái, “Dẫu sao trước đây anh còn muốn theo đuổi em nữa chứ.”

“Vậy sao? Em không nhớ có việc đó.” Bùi Thi che giấu lúng túng bằng một nụ cười.

“Đó là vì còn chưa bắt đầu đã bị buộc kết thúc.”

“Ừ.”

“Em biết nguyên nhân à?”

“Biết. Đột nhiên khi đó anh lạnh nhạt với em, cũng lý do đó mà em rời khỏi Kha gia.”

“Tiểu Thi, em không chỉ càng lúc càng thông minh mà còn chín chắn nữa.”

“Mau im đi. Nếu như Hạ Na biết, anh cẩn thận đêm tân hôn phải ngủ ngoài phòng sách đó nhé.”

“Ha ha ha ha, tính tình Hạ Na rất hay cáu gắt nhưng lòng dạ cô ấy không xấu đâu.” Thấy nụ cười trên mặt Bùi Thi nhạt dần, anh ta lại bổ sung thêm, “Anh biết em có nhiều thành kiến với Na Na, nhưng em hiểu lầm cô ấy cũng rất nhiều. Thật ra chuyện cô ấy thiếu đạo đức trái với lương tâm nhất chỉ có việc đạo nhạc của em thôi. Hiện tại cũng đã bị trừng phạt thật lớn, chắc chắn không có lần sau nữa.”

“Anh xác định chỉ có một việc này?” Bùi Thi hoài nghi nhìn anh ta, “Anh chắc chắn cô ta không làm hại đến người thân của em sao?”

“Không có.” Kha Trạch nói chắc như đinh đóng cột.

“Hình như anh biết được gì đó thì phải.”

“Anh không biết chắc chắn sẽ không nói.” Anh ta giở chiêu bài cười xấu xa của mình ra.

Tuy biết anh ta có thể gạt mình nhưng Bùi Thi không hỏi tới. Thứ nhất là miễn cưỡng gặng hỏi cũng chỉ nhận được lời nói dối, thứ hai chuyện này có liên quan đến việc đời tư của Bùi Khúc. Cô uyển chuyển đổi đề tài, trêu ghẹo nói: “Thiên vị cô ta vậy sao? Hai người đóng trò ân ái lâu như vậy còn chưa diễn đủ à?”

“Ngày vui mà, phải thế phải thế. Có điều ở chung với Na Na lâu anh cũng từ từ phát hiện cô ấy có vẻ ương bướng càn quấy như vậy nhưng thật ra nội tâm rất yếu đuối. Trong mắt người khác cô ấy là một đại tiểu thư được cưng chiều nên kiêu căng hợm hĩnh, từ nhỏ đến lớn được sống một cuộc sống mà tất cả các cô gái đều mơ ước. Nhưng tuổi thơ cô ấy thật ra…” Anh ta thở dài một hơi, “Thôi đi, hôm nay đừng nói những thứ này. Nói về em đi…”

Anh ta vừa dứt lời thì Hạ Na đột ngột lao ra từ phía sau cái cây to, đẩy anh một cái thật mạnh, nổi giận nói: “Anh hay nhỉ!”

“Na Na?” Thân thể Kha Trạch lắc lư, ngạc nhiên quên sửa lại áo vest bị cô ta làm nhàu, “Em đến từ khi nào?”

Hạ Na nhìn Bùi Thi rồi lại nhìn Kha Trạch, gương mặt vô cùng mệt mỏi có vẻ tiều tụy hơn: “Còn chưa kết hôn chắc rằng anh đã chuẩn bị ly hôn xong rồi phải không? Tôi còn chưa nói cho anh biết, chuyện gì tôi cũng chấp nhận nhưng không chấp nhận được anh trêu hoa ghẹo nguyệt!” Cô ta sắp khóc lên: “Vừa bắt đầu quen anh, anh đã rất miễn cưỡng. Anh có bản lĩnh thì đừng cầu hôn tôi. Tôi đã sớm biết trong mắt anh tôi là một người phụ nữ không có sức hấp dẫn lại hay ghen tuông. Nếu như không phải tôi họ Hạ thì anh đã chẳng thèm nhìn tôi, chẳng thèm kết hôn với tôi đâu. Anh kết hôn với tôi cũng bởi vì là…”

Lời của cô ta còn chưa nói hết đã bị Kha Trạch hôn chặn lại đôi môi. Ánh mắt của cô ta trợn thật to, cho đến khi môi đối phương rời khỏi vẫn còn chưa hồi phục lại tinh thần. Anh vuốt ve tóc cô đang đội lúp cô dâu, dịu dàng cười: “Là bởi vì anh yêu em.”

Nước mắt lập tức ngân ngấn khóe mắt cô ta. Ở bên nhau lâu như vậy đây là lần đầu tiên Kha Trạch nói những lời này với mình. Cô ta kiễng chân ôm cổ Kha Trạch, vùi đầu chôn vào cổ anh khóc thành tiếng.

Nhìn thấy bọn họ hạnh phúc như vậy, Bùi Thi cũng vui lây, cô yên lặng thầm chúc mừng Kha Trạch rồi quay người rời khỏi. Cô đến tìm Tina lần nữa, dự định cùng cô ta đi đến bãi cỏ ngồi chờ. Nhưng Tina đã thần bí kề đến: “Nói thật ra mình cũng chẳng hiểu nổi cậu nữa rồi. Sáng nay không phải cậu đi với Hạ Thừa Tư đến đây sao? Cậu đã nhìn mặt Hạ Thừa Tư, ngồi xe của anh ta sao còn có tâm tư đi thích cái tên cặn bã kia? Thẩm mỹ của cậu thật là có vấn đề phải không?”

Lúc này Bùi Thi mới nhớ đến sau khi gặp Tina, Hạ Thừa Tư cũng đã đi đến gặp mấy người bạn cũ tán gẫu. Sau đó vẫn không thấy anh đâu cả. Cô bắt đầu nhìn xung quanh tìm anh. Tina cũng nhìn theo tầm mắt cô, nhưng miệng vẫn nói không ngớt: “Nói thật đi, làm sao cậu lại đi chung với Hạ Thừa Tư đến đây? Không phải anh ta đang quen Hàn Duyệt Duyệt sao? Lẽ nào bọn họ chia tay rồi hả?” Đợi rất lâu không thấy Bùi Thi trả lời, vốn muốn hỏi thêm vài câu nhưng Tina trợn to hai mắt như phát hiện được đại lục mới: “Lẽ nào… Tên đàn ông kia chính là….”

Bùi Thi không nghe lọt lời của cô ta. Bởi vì cách đó không xa, Hạ Thừa Tư đang mặt đối mặt đứng chung với Hàn Duyệt Duyệt. Khoảng cách bọn họ rất gần, Hàn Duyệt Duyệt rũ đầu xuống, hai tay kéo góc áo của anh, gần như là dựa vào lòng anh.

Tina nuốt nước miếng, cuối cùng nói hết cả câu: “…. Muốn giở trò để làm lành với bạn gái trước sao?

Hàn Duyệt Duyệt mặc một chiếc váy thục nữdài đến đầu gối còn trắng hơn cả áo cưới của Hạ Na. Mái tóc dày mượt mà được tết theo kiểu vintage như thôn nữ, dây buộc tóc và thắt lưng đều là màu bạch kim, nhìn có vẻ ngọt ngào đến phát ngán. Hình như cô ta đang khóc, dáng vẻ bả vai run run đến ngay cả Bùi Thi cũng cảm thấy đáng thương. Bùi Thi cũng biết hai người bọn họ chia tay lâu rồi, nhưng vừa nhìn thấy hình ảnh hai người họ đứng chung một chỗ là cô cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu. Bất kể nói như thế nào, Hàn Duyệt Duyệt cũng từng là bạn gái chính thức của Hạ Thừa Tư. Hạ Thừa Tư cũng từng vì quen cô ta mà bỏ qua Bùi Thi đã từng có quan hệ thân mật với mình.

“Mình nhìn không nổi nữa rồi. Thi Thi sao cậu lại chia tay với bạn trai trước vậy hả?” Tina lay lay cánh tay Bùi Thi, “Lúc bạn trai trước của cậu xuất hiện ở Thái quả thật là lãng mạn chết được. Thật sự giống như là hoàng tử bước ra từ truyện tranh vậy. Anh ta có chỗ nào không được, tại sao cậu lại muốn dính líu đến tên đàn ông không thể với tới như Hạ Thừa Tư chứ?”

“Anh ấy chả hề là kiểu đàn ông không thể với tới.”

Bùi Thi lạnh lùng thốt ra những lời này rồi đi thẳng đến phía hai người kia, khoanh tay đứng trước mặt bọn họ. Nhận thấy được có người đến gần, Hàn Duyệt Duyệt ngước đôi mắt đo đỏ lên, thấy Bùi Thi đang nhìn thì sững người lại. Cô ta nhìn Hạ Thừa Tư, lại nhìn Bùi Thi, tay nắm áo anh cũng buông không được mà nắm chẳng xong, vô cùng quẫn bách. Bùi Thi đánh giá cô ta từ trên xuống dưới một lần, rồi lập tức khoác vào cánh tay Hạ Thừa Tư: “Bạn gái của anh không phải là em sao? Chúng ta đi thôi.”

Trong tầm mắt kinh ngạc của Hàn Duyệt Duyệt, ánh mắt cô cười nhạt  kéo Hạ Thừa Tư bỏ đi. Lúc này biểu hiện của cô giống hệt với nữ phụ hư hỏng trong phim truyền hình, có điều cũng chẳng sao, cô vốn chẳng phải người tốt lành gì. Khi bạn không cho rằng mình là người tốt thì khi làm ra chuyện xấu cũng yên tâm thoải mái vô cùng. Nhưng mới vừa kéo Hạ Thừa Tư đi khỏi tầm mắt Hàn Duyệt Duyệt, cô đã bỏ tay anh ra, chùi chùi trên người giống như chạm phải mãnh thú hay rắn độc: “Là đàn ông thì đừng có dây dưa với người yêu cũ, chẳng có phong độ chút nào cả.”

“Ừ, anh đồng ý.”

“Sao cô ta lại khóc đến như vậy?” Cô nhìn anh bằng ánh mắt ghét bỏ, “…. Không phải là cô ta mang thai chứ?”

Hạ Thừa Tư nghiêng đầu đi, nở nụ cười. Vẻ mặt của Bùi Thi dần dần trở nên nghiêm túc: “Mang thai thật hả?”

“Chuyện đó không thể nào.”

“Tại sao? Làm sao anh biết được? Nói không chừng cô ta còn chưa nói xong đó.”

“A Thi, điều kiện tiên quyết để mang thai là gì?”

Tốc độ Bùi Thi chớp mắt thay đổi nhanh hơn rất nhiều, cô chắp tay ra sau lưng, nhưng rồi đặt lại hai bên, sau đó thì lại chắp ra sau lưng: “Biết rõ còn cố hỏi hả?”

“Mọi việc cũng phải có nguyên nhân rồi mới đến kết quả.”

“Cái gì, anh và cô ta yêu nhau trong sáng à?”

“Không có phát triển đến bước kia thôi.”

“Nói dối, cái kiểu sói đói như anh sao mà quen cô ta lâu như vậy còn trong sáng chứ? Bịp bợm chả có gì hay ho đâu.” Tuy nói như vậy nhưng trong lòng cô đã tin bảy tám phần. Sau đó cả trái tim như được lấp đầy trong niềm vui sướng.

“Ơ, tại sao nói anh là sói đói?”

“Anh…” – Anh còn chưa quen em đã làm ra chuyện quá đáng vậy rồi, em không tin anh đâu – Làm thế nào cô cũng không thể nói ra lời này được.

“A Thi, lần cuối cùng anh lên giường với phụ nữ là vào buổi tối party sinh nhật của Jamie.” Hạ Thừa Tư đưa bàn tay to ra vò rối tóc trên đỉnh đầu cô.

Mặt cô trở nên nóng bừng. Dù không soi gương Bùi Thi cũng biết bây giờ mặt cô màu gì. Cô đưa tay vuốt lại tóc mình: “Buông ra đi… tóc em bị anh vò rối rồi.”

4 responses »

  1. “Tấm thứ hai chính là cô và người mình yêu chụp hình sinh nhật chung. Tấm thứ nhất chính là tất cả quà sinh nhật của cô chụp ảnh chung.” ==> Câu này dễ thương quá àh. Àh, còn cái đoạn đối thoại cuối cùng nữa, chết cười với kiểu ví von anh Hạ là sói đói của BT, cái này có xem là “gợi ý” hem ta??? hahahaha
    Tks nàng Loyal Pang

    Trả lời
  2. AAAAAAAAAAAAAAAAAAA, tem tem tem, lần thứ 3 rồi😦
    Em vừa đi Ngân hàng về lao vào check ngay mà vẫn ko kịp >”<

    Trả lời
  3. Con người dù co khô khan lạnh lùng đến cỡ nào nhưng khi được tưới “dược độc” của tình yêu đều trẻ trung xinh đẹp đến bất ngờ, anh Tư cũng ko ngoại lệ.

    Trả lời
  4. hạnh phúc quá, chương này toàn màu hồng. thanks chi

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: