RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 8.2

Posted on

Chương 8:

(2)

Thật ra yêu đương là một chuyện lãng phí thời gian, nó có thể khiến một người thông minh suy nghĩ một vấn đề ngu xuẩn cả một ngày. Hơn nữa còn vô cùng cam tâm tình nguyện. Cuộc điện thoại ngắn ngủi này đã khiến Bùi Thi suy nghĩ lung tung cả ngày, thậm chí là lúc luyện đàn cũng bất chợt dừng lại, vỗ mạnh vào mắt mình giống như là muốn đánh bay suy nghĩ lung tung vô cùng vô tận ra khỏi đầu óc.

Đầu óc đặc quánh như hồ dán mãi cho đến tối mới trở nên tỉnh táo một chút. Khi dự báo thời tiết nói tối nay trời sẽ mưa, Bùi Thi mò mẫm chạy ra ban công lấy quần áo vào. Lúc cô lấy chiếc áo sơ mi từ sào phơi đồ xuống, nó bị mắc kẹt giữa hai thanh, cô kéo mạnh một cái, chỉ nghe thấy tiếng nút áo rơi xuống đất trong bóng tối. Cô lấy điện thoại ra bật chức năng đèn pin soi trên mặt đất trong chốc lát, lại không cẩn thận dẫm vỡ một vật nhỏ. Nghe thấy tiếng vỡ tan tành lanh lảnh, cô cảm thấy hơi kỳ lạ, cho nên nhặt vật kia lên xem. Nó là chiếc nút áo vừa rơi xuống kia, nhưng sau vết nứt là mạch điện công nghệ nano. Cô trở qua trở lại quan sát hồi lâu mới nhớ đến vấn đề máy nghe lén mà Hạ Thừa Tư nói.

Hóa ra người của tổ chức Sâm Xuyên cài máy nghe lén trong nút áo, hơn nữa còn tuyệt đối kín mít không thấm nước. Cô vội vàng đặt quần áo xuống, trở về phòng kiểm tra hết toàn bộ quần áo có nút. Quả nhiên chỉ cần là đồ có nút, sau khi đập vỡ bên trong có rất nhiều mạch điện giống vậy. Cô lập tức nhớ đến buổi tối trải qua với Hạ Thừa Tư kia… Ôi, may quá, hôm đó mặc đồ không có nút.

Cũng không lâu sau điện thoại vang lên. Cô lơ đãng nghe điện thoại, bên kia vang lên tiếng Dụ Thái: “Thi Thi, không chỉ có nút áo, cặp công văn, bút, nút cặp văn kiện chúng tôi đưa cho cô đều có hết.”

Bùi Thi hết biết nói sao. Rốt cuộc con người Dụ Thái được làm từ gì chứ? Tại sao anh ta lại nói chuyện quá đáng như thế với giọng điệu bâng quơ đến vậy? Cô nhắm hai mắt lại, đè nén cơn giận: “Anh bảo Sâm Xuyên Quang nghe điện thoại.”

“Thiếu gia Sâm Xuyên nói anh ấy không có ở đây.”

“…. Anh đang giở trò à? Bảo anh ấy nghe điện thoại.”

“Thật, thật đáng sợ…” Tiếng nói hoạt bát của Dụ Thái xa dần, sau đó đổi thành một tiếng nói ôn hòa dễ nghe,”Tiểu Thi, em tìm anh à?”

“Vì vậy chúng ta quen nhau cũng là một âm mưu phải không? Máy nghe lén, lợi dụng, đánh gãy tay, giấu diếm thân phận… Còn chuyện gì nữa, nói hết một lần với em luôn đi.”

“Bọn anh đâu phải là tổ chức từ thiện. Đến tột cùng bọn anh là tổ chức gì ngay từ đầu em đã biết rồi mà. Lúc em giao dịch với ông ngoại chắc chắn đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng với những chuyện này rồi.”

“Bao gồm việc đánh gãy tay em?” Bùi Thi cúi đầu nhìn ngón tay trái của mình hoạt động, “Thật ra thì em vẫn không hiểu. Rõ ràng không cần làm chuyện này cũng có thể lấy được niềm tin của em. Nhưng bọn anh vẫn làm chuyện dư thừa, tóm lại là vì sao?”

“Chuyện đó không có trong kế hoạch của bọn anh.” Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, đến khi Bùi Thi cho rằng anh đã cúp máy thì cuối cùng anh lại nói tiếp, “Nếu như anh nói có người nhờ anh đánh gãy tay em mới chịu giao dịch với anh thì em có tin không?”

“Ồ, người đó nhất định chẳng mong muốn thấy em kéo đàn violin.”

“Đúng, hơn nữa người này cũng không xa lạ với em.”

Giống như bị người ta rút đi tủy trong xương sống, Bùi Thi cảm thấy trên lưng mình trống rỗng: “Là ai?… Không, đừng nói với em. Chẳng qua là anh đang kiếm cớ giải vây cho mình thôi, em không tin anh đâu.”

“Em không biết thì tốt hơn.” Sâm Xuyên Quang thở hắt một hơi, “Nếu như em biết là ai nhất định sẽ không chịu được.”

Trong thoáng chốc đã đến ngày hai mươi chín. Sau nhiều lần xác định Bùi Khúc không muốn tham gia hôn lễ của Hạ Na, Bùi Thi quyết định hôm sau về sớm một chút ăn sinh nhật với cậu. Sau khi ăn cơm tối xong, Bùi Thi đứng trước tủ quần áo trang điểm, chần chờ trong phòng rửa tay gần hai tiếng. Bất chợt nghe thấy tiếng còi xe của Hạ Thừa Tư, cô vội vàng gửi một tin nhắn cho anh, bảo anh đến nơi Bùi Khúc không nhìn thấy đợi mình. Sau đó cô đem theo quần áo để thay và đồ trang điểm, giấu đầu lòi đuôi nói với Bùi Khúc: “Tiểu Khúc, chị đến nhà nhỏ bạn chị chơi, ngày mai sau khi dự hôn lễ xong sẽ về tìm em nhé.”

“Được.” Bùi Khúc cười mắt cong cong, “Chơi vui vẻ nhé.”

Nhìn thấy ánh mắt ngây thơ của emtrai, Bùi Thi cảm thấy việc mình rời khỏi nhà trước mười hai giờ thật sự rất quá đáng. Tiểu Khúc, nhất định sang năm chị sẽ ở bên em, năm nay cho chị trọng sắc khinh em một lần nhé. Cô rón rén xuống lầu, vừa rẽ cua đã nhìn thấy Hạ Thừa Tư đứng trước cửa xe. Hình như anh mới vừa từ công ty đến thẳng đây, vẫn còn mặc đồ vest. Còn cách anh một đoạn, cô đã vẫy vẫy tay trước: “Xin lỗi để anh đợi lâu.”

Nhìn thấy cô đến đây, trên gương mặt anh nở một nụ cười ga lăng: “A Thi, đã lâu không gặp.” Sau đó ôm eo cô và cúi đầu hôn lên môi cô rồi mở cửa xe ra cho cô.

Cô không có phản ứng gì, nhưng đến khi ngồi vào ghế lái phụ đầu óc vẫn trống rỗng.Không chỉ có thế, ngay cả nơi sau lưng bị anh chạm vào cũng âm ỉ nóng lên. Mọi chỗ khác đều bình thường, chỉ có phần đó là như bị tách rời. Nụ hôn lần trước đã khiến Bùi Thi càng xác định là mình thích anh rồi, nhưng tâm tư của anh thế nào thì cô vẫn chưa đoán ra được. Nếu như anh thích mình hẳn phải nói với cô “Làm bạn gái của anh đi” hoặc là “Chúng ta ở bên nhau nhé”. Andy, Tân Bân, Sâm Xuyên Quang… Những người đã từng đảm nhiệm chức vụ bạn trai và thích cô đều nói như vậy, nhưng anh lại hoàn toàn không nói. Nếu như anh không thích mình thì một số hành động thân mật này là sao?

Sau khi xe khởi động, Bùi Thi càng nghĩ càng nóng đầu. Nhưng người bên cạnh chỉ chú tâm lái xe, vẫn không nói nhiều lời như trước. Cô cảm thấy hơi khó thở, lập tức mở cửa sổ ra hóng gió. Không khí giống như chiếc ca nô chạy xình xịch đón gió biển, thổi cái đầu đã gỉ sét của cô tỉnh táo lại một chút. Cô nghe thấy anh ở bên cạnh nói: “Trong xe nóng hả?”

Thấy anh đưa tay bật điều hòa, cô đưa tay ngăn anh lại: “Không nóng, không nóng.” Lại sơ ý đụng phải ngón tay anh. Đầu ngón tay như bị điện giật, cô chợt rụt tay lại, ngồi nghiêm chỉnh.

Nhưng bất kể che giấu thế nào, cô cũng không thể khiến tâm trạng mất mát của mình vơi đi. Nhớ ngày đó Tân Bân nắm tay cô trên bàn, cô cảm thấy đối phương kỳ lạ nên dùng giọng nói lạnh nhạt và ánh mắt táo bạo khiến đối phương rút tay lại. Hiện tại thì hay rồi, Hạ Thừa Tư chẳng nói gì hết lại dọa cô thành bộ dạng như vậy. Bùi Thi à, mày cũng là người đã có kinh nghiệm yêu đương nhiều lần, sao đối mặt với người đàn ông này lại biểu hiện thất thường vậy chứ? Hãy lấy khí phách ban đầu vứt đàn ông thay bạn trai ra đi.

Cô len lén nhìn Hạ Thừa Tư một cái, phát hiện ngoại trừ nét cười dịu dàng trên mặt thì anh cũng chẳng khác gì với ngày xưa. Anh vẫn im lặng ít nói, tỉnh táo tự nhiên nhưng vì nụ cười mỉm trên mặt nên mới có vẻ vô cùng kỳ lạ. Con người như Hạ Thừa Tư cũng giữ được nụ cười tự nhiên này trên mặt hơn ba giây sao? Trong đầu cô tái hiện lại mấy cuộc nói chuyện của đám nhân viên Thịnh Hạ ngày trước…

Cảnh một:

Nữ nhân viên A: “Tôi thăng chức rồi, tiếp quản hạng mục mới. Có điều hạng mục này lại trực thuộc quản lý của cậu Hạ…”

 

Nữ nhân viên B: “Là cậu Hạ Thừa Kiệt sao? Nghe nói con người cậu ấy rất tốt. Tuy là con trai cả của chủ tịch nhưng chẳng hề có tính tình công tử.”

 

Nữ nhân viên A: “Không, là Hạ Thừa Tư.”

 

Nữ nhân viên B: “Cái gì? Là cậu Hạ Thừa Tư. Trời ơi, cô thật hạnh phúc, Hạ Thừa Tư quả thật là một người đàn ông có hết tất cả ưu điểm trên thế giới. Cậu ấy rất đẹp trai, năng lực làm việc tài ba, gia cảnh tốt. Quan trọng nhất là cậu ấy vẫn còn độc thân! Cơ hội tốt như vậy nhất định phải nắm chặc nhé.”

 

Nữ nhân viên A: “Ồ, trước khi tiếp xúc với cậu ấy tôi cũng nghĩ như vậy. Nhưng trên thực tế hiện tôi nhìn thấy cậu ấy thì chân tôi cũng bủn rủn. Cô đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó, cái bủn rủn này không phải là bủn rủn xuân tình mà là bủn rủn vì sợ. Ở chung một căn phòng với cậu ấy quả thật là cực hình. Chỉ cần nghĩ đến trong không khí có các-bon-đi-o-xít cậu ấy thở ra thôi là tôi không dám hô hấp rồi.”

Cảnh hai:

Người phụ trách: “Tôi biết vì sao các cô nộp đơn vào chức vị này. Tôi cũng không nói nhiều, chỉ kể cho các cô nghe một câu chuyện ngắn thôi. Ngày hôm qua Anne bưng cà phê vào văn phòng của cậu Hạ. Chắc hẳn các người cũng biết Anne rồi đó, cao 1m7, ngực 36E, chân dài miên man, dáng vẻ giống Taylor Swift. Trưa hôm qua lúc ăn cơm tôi còn gặp cô ta, cô ta nói với người khác ‘Tôi nói với cậu Hạ là tóc cậu ấy rối, sau đó vuốt vuốt tóc cậu ấy, tóc cậu ấy thật là mượt. Lúc đó vẻ mặt cậu ấy rất đáng yêu, lạng lùng trợn mắt nhìn tôi giống như là giận dỗi vậy’… Đáng tiếc là hôm nay tôi đã không nhìn thấy cô ấy nữa.”

 

Các nhân viên nữ mới đến: “….”

 

Người phụ trách: “Cậu Hạ lạnh lùng nhưng cậu ấy sẽ không giận dỗi. Khi cậu ấy trợn mắt nhìn cô, cô không cần nghĩ nhiều, chỉ một cái thôi: Cô đã bị đuổi. Các cô đã hiểu chưa?”

 

Các nhân viên nữ mới đến: “…”

Cảnh ba:

Nhân viên nam: “Hôm qua thời tiết thật tệ hạicòn mưa đá nữa.”

 

Nhân viên nữ: “Đúng vậy, hôm qua chị Ngạn Linh và thư ký Bùi cũng không có ở đây, tôi đi theo cậu Hạ đến công trường, chúng tôi bị mắc kẹt ở đó hai tiếng đồng hồ.”

 

Nhân viên nam: “Đây chính là chỗ tôi sùng bái cậu Hạ nhất! Cậu ấy vô cùng chuyên nghiệp, chuyện có thể đích thân mình làm cậu ấy sẽ không bảo người khác làm. Hơn nữa, cậu ấy là người lạnh lùng nhất đó giờ tôi từng thấy. Đây mới là tấm gương của đàn ông đó. Có phải cô yêu cậu ấy rồi hay không?”

 

Nhân viên nữ im lặng không nói.

 

Ngạn Linh: “Có phải ở chung với cậu ấy một mình còn đáng sợ hơn bị mưa đá đập vào người không?”

 

Nhân viên nữ đau khổ gật đầu.

 

Ngạn Linh: “Điều này đúng rồi, chứng tỏ cô không nói dối.”

Rốt cuộc Bùi Thi biết tại sao bây giờ cô khẩn trương rồi. Không phải vì cô thiếu kinh nghiệm mà là bởi vì di chứng lúc xưa làm việc với Hạ Thừa Tư để lại. Nếu gặp phải khó khăn thì nhất định trước tiên phải tìm người cầu cứu. Cô lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn cho Tina: “Cần cậu tư vấn một chuyện. Gần đây một người bạn của mình thích một anh chàng, anh chàng này đã hôn, đã lên giường với cô ấy….” Gõ đến đây cô cảm thấy mặt mình bắt đầu nóng lên, im lặng xóa ba chữ “Đã lên giường” đi rồi tiếp tục “Nhưng mà khi hôn môi xong ngày hôm sau anh ta lại quen bạn gái. Qua một khoảng thời gian, anh ta và bạn gái anh ta chia tay rồi lại đột nhiên đối xử tốt với bạn mình. Hẹn cô ấy ra ngoài còn hôn cô ấy nữa. Cậu nói xem cuối cùng là anh chàng này nghĩ cái gì?”

Tina trả lời cô ngay: “Cái này là ‘đàn ông ba không’, là tên săn gái điển hình. Bạn của cậu sao vậy hả? Anh ta đã vô liêm sỉ đến vậy rồi sao còn để cho anh ta hôn nữa? Cô ấy mù à?”

Cô trợn tròn mắt, hơi quật cường cau mày lại, nhanh chóng trả lời: “Tại sao nói anh ta là tên săn gái?”

“Tên này vừa mới bắt đầu đã hôn bạn cậu, sau đó nhanh chóng quen người khác. Chỉ có một khả năng thôi. Anh ta thích cô gái kia, hoàn toàn chẳng coi bạn cậu là gì. Hiện tại anh ta chia tay với cô kia mới tìm bạn cậu, rõ ràng là bởi vì xung quanh anh ta chẳng có ai cả.”

“Nhưng anh ta rất xuất sắc, xung quanh không thiếu phụ nữ đâu.”

“Vậy cũng có thể là không ai tốt bằng bạn cậu hết. Bạn cậu đẹp không, vóc dáng ra sao?”

“Cô ấy… cũng cỡ mình.”

“Thế là rất đẹp đó. Đây còn không phải đáp án sao, phụ nữ xung quanh anh ta vừa không xinh đẹp vừa không available (1).”

(1) Available: Có sẵn.

Bùi Thi hơi mất mát, tốc độ viết chữ cũng chậm hơn rất nhiều: “Nhưng mà mình cảm thấy anh ta vẫn hơi thích bạn mình…”

“Tại sao? Anh ta có nói thích bạn cậu hay sao?”

“Không có.”

“Vậy có nói bạn cậu làm bạn gái anh ta sao?”

“Không có.”

“Vậy thì bằng chứng ở đâu?”

“Không biết, cảm giác thôi.”

“Thi Thi, mình cảm thấy cậu là người rất có suy nghĩ. Người đẹp như cậu có tuýp đàn ông nào mà không tìm được, sao lại thích loại đàn ông này? Cậu bị chơi rồi biết không? Mục tiêu kế tiếp của anh ta sẽ là thân thể cậu, đến khi anh ta thỏa mãn rồi sẽ phủi mông bỏ đi. Mau chóng rời xa anh ta đi, hiểu chưa?”

“…”

“Mình thấy tuy tên này không có phẩm chất nhưng cũng tạm coi là khá có nguyên tắc, sẽ không dễ dàng nói ‘thích’ con mồi của mình. Cho nên cậu sẽ không bị lời ngon tiếng ngọt lừa gạt. Đừng bị những hành động thân mật của anh ta mê hoặc, trước khi anh ta hứa hẹn gì với cậu, cậu không thể có bất cứ quan hệ thân mật nào với anh ta hết. Nhiều lắm là nắm tay thôi, biết chưa.”

5 responses »

  1. liệu có lẽ nào ng sai SXQ đánh gãy tay BT là ng mà e nghĩ :s
    sao chương này có 1 tí JQ thôi vậy :((
    lại lót dép hóng chương sau

    Trả lời
  2. Ai là người sai tổ chức SX đánh gãy tay BT? Lẽ nào là Nhan Thắng Kiều? Hoặc người nhà họ Hạ? Hóng-ing-ing🙂

    Trả lời
  3. Có khi nào người đó là KT ko nhỉ, tự dưng thấy ai cũng có khả năng bị nghi ngờ, những người quanh quẩn bên BT thì có ai khác đâu. Càng lúc càng thấy sợ sếp Quang.

    Trả lời
  4. Hoi kinh khung nhung sao minh lai nghi la BK nay nhi?.. hy vong la minh doan sai.. Du Thai ngay ngo thiet..

    Trả lời
  5. ” Tiểu Khúc, nhất định
    sang năm chị sẽ ở bên em, năm nay
    cho chị trọng sắc khinh em một lần
    nhé. ” haha chết cười với chị Thi và mấy đoạn hội thoại phía sau của chị mất

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: