RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 2 – 7.2

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 2 – 7.2

Chương 7:

(2)

 

Buổi tối khi Bùi Khúc dạy đàn xong trở về nhà bụng đói đến mức đánh lô tô. Vừa mở cửa ra phát hiện đèn phòng khách đang tắt, cậu bật đèn lên, đang định làm nũng với chị gái đòi ăn cơm thì đã bị người đàn ông nằm trên ghế làm giật mình: “Ôi…”

Hạ Thừa Tư ngủ quá say, mí mắt bị ánh sáng khuấy động nhưng chân mày chẳng may may cau lại. Ngược lại Bùi Thi lại rón rén chạy đến, nhanh chóng tắt đèn đi, bật đèn bàn nơi phòng khách. Cô véo mặt Bùi Khúc một cái, chỉ chỉ Hạ Thừa Tư, trợn mắt làm một động tác cắt cổ với cậu. Bùi Khúc nhìn cô một cái, lại nhìn Hạ Thừa Tư rồi nói khẽ vào tai cô một cách thần bí khó lường: “Chị, chị trốn thiếu gia Sâm Xuyên làm loạn với anh Hạ! Mà anh Hạ cũng đẹp trai lắm, em sẽ không nói cho thiếu gia Sâm Xuyên biết đâu… A, đừng đánh em, em nói giỡn thôi mà.”

Bùi Thi quay đầu lại nhìn thoáng qua Hạ Thừa Tư, kéo chăn lên đắp kín cho anh. Tuy mặt anh vốn rất gầy nhưng bây giờ nhìn thấy còn nhỏ hơn trước một chút. Dưới ánh đèn bàn êm dịu, trên lông mi vừa đen vừa dài của anh ánh ra một quầng sáng mờ ảo. Bình thường người đàn ông này luôn mang vẻ lạnh lùng, nhưng khi ngủ lại đáng yêu giống như một đứa trẻ chưa rành sự đời. Ngay cả chính cô cũng không ý thức được khi cô ngắm nhìn anh, khóe môi luôn nhoẻn lên một nụ cười hạnh phúc ngọt ngào. Cô vỗ vỗ cánh tay Bùi Khúc, dẫn cậu đến phòng ăn. Làm cơm tối cho cậu xong cô lại ngồi trong góc viết nhạc. Bùi Khúc vừa nhai nhóp nhép vừa nói với Bùi Thi: “Chị, chị đang viết gì vậy hả?”

“Bản hòa tấu.” Cô trả lời như thế nhưng bút vẫn không ngừng vẽ lưu loát những nốt nhạc lên khuôn nhạc. Viết xong một dòng, cô lại khẽ ngâm nga. Ngâm nga như thế cảm giác giống như đôi tình nhân đang triền miên trao đổi hơi thở cho nhau luôn ngừng lại vào lúc động lòng người nhất để lấy hơi.

“Chỗ này quan trọng, phải hạ thanh vĩ xuống.” Cô nói lầm bầm rồi vẽ một cái cửa nhỏ trên nốt nhạc.

“Chị đang viết bản hòa tấu violin à?” Bùi Khúc tò mò ngẩng đầu, “Em nghĩ chị đang viết bản hòa tấu Piano.”

“Viết bản nhạc cho em đó hả? Cái đó đã viết xong rồi, ở đây này.” Bùi Thi không ngẩng đầu đưa chồng khung nhạc cho Bùi Khúc.

Bùi Khúc khó tin lật lật đống nhạc phổ đó: “Chị à, chị bị cái gì kích thích vậy hả? Sao từ Luân Đôn trở về lại có linh cảm sáng tác dạt dào như thế?”

“Suỵt.” Cô lật lật xem, nghiêm túc ngâm nga vài đoạn trước rồi vẫy vẫy tay với Bùi Khúc, “Tiểu Khúc, em vào phòng chị lấy bản nháp khung nhạc ở đầu giường ra đây cho chị đi.”

Bùi Khúc nghe lời chạy đi lấy đồ cho cô. Lúc trở về phòng ăn cậu nghe thấy bên trong vang lên giai điệu vừa ngọt ngào vừa lộn xộn mà Bùi Thi đang ngâm nga. Vào giữa mỗi khúc đều chen vào một đoạn âm rung. Giai điệu này quá tuyệt vời, cô chỉ khẽ ngâm nga thôi cũng khiến cậu cảm thấy cả người vui vẻ, chứ đừng nói là trình diễn bằng violin sẽ mang đến hiệu quả gì. Cậu nhanh chóng đi vào đưa xấp giấy kia cho Bùi Thi: “Khúc nhạc này thật hay.”

Bùi Thi lục lọi trong xấp bản nháp, rút ra một tờ hơi có nhăn nhúm: “Giai điệu hồi nãy chính là bản này.”

Bùi Khúc ngó đầu qua xem, phát hiện quả nhiên là đoạn cô khẽ ngâm nga khi nãy. Cậu cũng khẽ hát theo rồi nói: “Em cảm thấy đoạn này chính là phần hay nhất của chương nhạc. Chị dự định bỏ nó vào trong bản hòa tấu sao?”

“Ừ đây là chị viết lúc đi Anh lần trước.” Bùi Thi cúi đầu, mỉm cười sao chép lại đoạn này vào trong nhạc phổ, “Là linh cảm tìm được tại hồ Loch Lomond và trên xe lửa.”

Dĩ nhiên cô không nói rõ rốt cuộc là ai đã cho cô linh cảm này. Khi đó viết ra đoạn nhạc này cô chỉ cảm thấy nó quá nhẹ nhàng, không hề hợp với phong cách sôi trào trước nay của cô cho nên vứt nó sang một bên. Nhưng bây giờ nhìn lại, cô phát hiện khúc nhạc này không chỉ êm tai, hơn nữa còn rất có giá trị kỉ niệm. Hóa ra từ lúc đó cô đã động lòng với Hạ Thừa Tư rồi. Mà ngày hôm nay tuy là thời gian cuối cùng bọn họ còn ở bên nhau, nhưng cô vẫn lựa chọn viết ra chương nhạc thứ hai của bản hòa tấu “Hạ Mộng” này trong một góc tối không người. Bởi vì cô biết cảm giác như vậy sau này sẽ không có nữa.

Bùi Khúc không am hiểu việc soạn nhạc, chỉ mang vẻ mặt ngây dại và sùng kính giơ ngón tay cái lên với Bùi Thi: “Chị tài quá. Có điều… sao hôm nay anh Hạ lại ở đây?”

“Anh ấy mới về nước, chỉ thuận đường ghé qua thăm chị thôi.”

Thật ra thì mấy ngày nữa anh sẽ thật sự chỉ còn là người qua đường trong cuộc đời của cô mà thôi. Nhưng cô chưa bao giờ hối hận mình lại yêu một người đến hết thuốc chữa như vậy.

Trong rừng trúc cổ xưa, phong cảnh đầu thu sương đọng trên phiến lá nhỏ xuống như hạt châu phiêu bạc. Nghe nói Bùi Thi đến cửa thăm viếng, Sâm Xuyên Quang tự mình ra cửa nghênh đón và khẽ mỉm cười với cô: “Tiểu Thi, đúng lúc anh đang chờ điện thoại của em lại không ngờ em lại chủ động đến tìm anh… Để anh đoán thử xem em đã suy nghĩ kỹ rồi đúng không.”

Bùi Thi mặc một bộ đồ đen, nhưng ánh mắt lại trong veo sáng rõ như mặt nước hồ mùa hạ: “Đúng.”

“Vậy đáp án của em là?”

“Chỉ cần anh giao trả tập đoàn Thịnh Hạ cho Hạ thị thì em lấy anh.”

Cô nói vô cùng rõ ràng, ngược lại khiến anh hơi ngạc nhiên. Nhưng nghĩ sâu hơn vào lời nói của cô, trái tim anh mơ hồ đau nhói. Anh cười tự giễu: “Vậy sao, em yêu Hạ Thừa Tư đến vậy ư!”

“Đúng. Thứ nhất là bởi vì em yêu anh ấy. Thứ hai là bởi vì sau khi Thịnh Hạ giao cho Mori sẽ có rất nhiều nhân viên nhà tan cửa nát. Dù sao mất đi Hạ Thừa Tư em cũng sẽ không còn yêu ai nữa, vậy thì ở với ai cũng đâu có khác biệt gì. Ngược lại ở bên anh sẽ đổi được cuộc sống hạnh phúc cho nhiều người, xem như em đã làm được rất nhiều chuyện tốt đúng không.”

Những lời này khiến Sâm Xuyên Quang á khẩu không trả lời được. Ý cười trên mặt anh vơi đi một chút, nhưng anh nhanh chóng lấy lại phong độ: “Tiểu Thi, em thật sự làm anh bất ngờ. Nếu như em là đàn ông vậy chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn.”

Bùi Thi nhíu mày: “Cái đó đâu liên quan gì đến em là nam hay nữ. Em là nữ nhưng cũng kéo đàn violin rất giỏi đó thôi.”

“Không sai em có sở trường của riêng mình. Nhưng em đừng quên dù em phủ nhận thế nào thế giới này cũng là thế giới của đàn ông. Thay vì đi suy nghĩ những việc của đàn ông nên làm, em nên suy nghĩ đến việc kết hôn vào độ tuổi thích hợp hơn, không phải sao?”

Bùi Thi nheo mắt lại không trả lời.

“Kết hôn sinh con sớm tốt cho cơ thể em mà cũng tốt cho thế hệ sau này. Bây giờ mỗi ngày em liều mạng như vậy, đến cuối cùng vẫn trải qua cuộc sống không bằng một quý bà gả cho một người đàn ông giàu có. Mà tất cả những điều này anh có thể dễ dàng cho em được.”

Nghe đến câu cuối cùng, Bùi Thi khẽ cười một cái.  Sâm Xuyên Quang tỉnh bơ mỉm cười đáp lại cô: “Sao vậy?”

“Nghe anh nói không sai. Quả thật thế giới này là của đàn ông. So sánh với việc ‘Phụ nữ giúp chồng dạy con’, mọi người càng không thể chấp nhận ‘Phụ nữ phấn đấu cả đời’.” Cô dừng lại một chút, “Nhưng mà làm phụ nữ, cuộc đời em không quan trọng sao? Bọn em học hành nhiều năm, chăm chỉ mơ ước cho tương lai, cố gắng thực hiện ước mơ này chính là vì ý nghĩa sinh tồn của loài người – làm thế giới trở nên tốt đẹp hơn. Cho nên dù là thợ đóng giày, người quét rác đều có giá trị hơn một quý bà phụ thuộc vào người khác mà sống sung sướng nhiều.”

“Tiểu Thi, em vẫn ngang bướng trước sau như một.”

Sâm Xuyên Quang nói rất nhẹ nhàng nhưng đáy lòng khó tránh khỏi dậy sóng. Đời này anh quen biết vô số phụ nữ, có người đẹp nghiêng thành đổ nước, có thục nữ danh gia vọng tộc, có đại tiểu thư tiêu tiền như nước, có quý cô tài đức vẹn toàn… Trong mắt rất nhiều người đàn ông, các cô gái này có ưu điểm hơn Bùi Thi nhiều. Hơn nữa bất kể tính tình các cô dịu dàng như nước hay táo bạo như sấm, trong thâm tâm các cô cũng sẽ mơ ước đến người đàn ông có địa vị cao. Đối mặt với anh, dù các cô nàng có giở thói tiểu thư thì cũng chỉ là mấy trò vặt vãnh của bọn con gái mà thôi.

Không có ai giống như Bùi Thi dám nói ra những lời chống đối với anh như vậy. Khiến anh nhức đầu nhất chính là tất cả kháng cự của cô không phải là chiêu vờ tha để bắt, cũng không phải là bởi vì cảm thấy anh chưa đủ tốt mà là bởi vì cô thật lòng nghĩ như vậy. Anh dần dần cảm thấy mình đã quá mức dung túng cho cô.

Nhưng Bùi Thi hoàn toàn không nghĩ đến phương diện này. Cô chỉ cảm thấy anh rất buồn cười. Rõ ràng là anh đang tước đoạt đi quyền lợi của cô, cô chỉ phản kháng thì đã bị chụp lên cái mũ ngang bướng. Nhưng cô không có ý định giải thích cái gì, chỉ đơn giản nói rõ: “Tùy anh nói thế nào cũng được. Tuy em và anh sống chung nhưng em sẽ không vứt bỏ cuộc sống bây giờ. Mỗi này em vẫn kéo violin tám giờ, hoặc là ở trong phòng viết nhạc. Còn nữa, em không muốn có con với anh, nếu anh ép em phải thực hiện thì đừng trách em không có tình mẫu tử. Trước đây em cũng đã giải nghĩa với anh những lời này rồi. Nếu anh cảm thấy có thể được vậy thì chúng ta hoàn thành giao dịch thôi.”

Đôi lông mi đen nhánh của Sâm Xuyên Quang gần như phủ kín đôi mắt, tạo nên một bóng râm trên da thịt trắng nõn của anh. Anh cố hết sức che giấu sự mất mát nơi đáy mắt, ngược lại nở một nụ cười lạnh lùng với cô: “Em cho rằng nói như vậy anh sẽ buông tha cho em sao?”

“Em biết anh sẽ không buông tha cho em, cho nên mới dám nói với anh như vậy.”

“Một khi đã vậy thì em tỏ chút thành ý đi.”

“Thành ý?”

“Lần đầu tiên ông ngoại nhốt chúng ta lại, em chủ động hiến thân nhưng anh lại cự tuyệt. Em có biết sau đó anh hối hận nhiều thế nào không?” Anh dừng lại hồi lâu, “Hôm nay anh sẽ ở trong phòng chờ em.”

Cuối cùng anh để lại một nụ cười không mang theo tình cảm, khom lưng tránh những hạt sương nhỏ giọt trên phiến lá, bóng lưng biến mất sau rừng trúc tại khoảng sân trước.

Bùi Thi đứng ở cửa chần chờ vài phút, cuối cùng vẫn đi vào theo anh.

Trong phòng họp tập đoàn Thịnh Hạ, tất cả thành viên hội đồng quản trị biết nội tình đều nhìn chằm chằm vào laptop, đợi khoảnh khắc thị trường chứng khoán và tin tức xảy ra biến đổi lớn. Trong đó bao gồm Hạ Minh Thành cơ thể hư nhược, Hạ Thừa Kiệt và Hạ Thừa Dật xám xịt mặt mày, thậm chí là Quách Di cũng ở đây. Hạ Na đang ở trong âm nhạc Kha Thị bên cạnh Nhan Thắng Kiều và Kha Trạch. Bọn họ đều đang chờ một tin tức giống nhau. Gần như tất cả mọi người đều đến đông đủ, duy chỉ có Hạ Thừa Tư là không có mặt.

Hạ Thừa Tư đang ở một sân golf tại một khách sạn năm sao gần bờ biển. Anh mang găng tay, vung gậy, nhìn quả cầu biến mất tại nơi xa xôi. Sau đó anh nghe thấy tiếng vỗ tay mạnh mẽ vang lên phía sau.

“Tuyệt, tuyệt.” Một tiếng nói đàn ông hơi khàn nhưng vang dội vang lên, “Xem ra hôm nay cậu Hạ muốn lấy Best Ball (1) rồi.”

(1) Best Ball (Bóng giỏi nhất): Là một cuộc đấu theo nhóm 2 người hay nhiều hơn. Trên từng lỗ một, điểm của mỗi nhóm được quyết định bằng điểm của cá nhân giỏi nhất trong nhóm. Best ball phù hợp cho cả đấu lỗ lẫn đấu gậy.

“Không có ông Lưu hỗ trợ thì có đánh vào lỗ cũng chẳng có tác dụng gì.” Hạ Thừa Tư mỉm cười một cái rồi quay đầu cười với người phía sau.

Người đàn ông đứng phía sau anh cao chừng 1m7, mặc một bộ thể thao đánh golf, nhưng đeo mắt kính, trong miệng còn ngậm một điếu thuốc. Tuy mặt cười nhưng chân mày cau chặt. Cứ nơi da thịt lộ ra trên người ông ta đều nhất định sẽ có sẹo. Trên mặt còn có một vết dao chém dữ tợn. Đó là một vết sẹo dài thẳng tắp màu trắng cách khóe miệng 2cm: Lúc ông mười bốn tuổi từng bị một người anh em bắt ăn hết cả thau dưa leo đầy ụ, sau đó hắn phát hiện ra ông trốn trong nhà tắm ói vào bồn cầu nên đã tức tối vung bàn tay đeo nhẫn lên tát ông khiến để lại vết sẹo này. Ngoại trừ vết sẹo này ra, chi chít sẹo trên người ông đều có lai lịch khác nhau. Tuy qua mấy chục năm, ông đã từ một thằng nhóc lên làm một đại ca, mang theo rất nhiều tiền bạc định cư tại nước ngoài, nhưng vẫn vô vị lại không biết hối cải như cũ.

“Cậu Hạ khách sáo quá, chắc là cậu đã nghe qua chuyện trước đây của tôi.” Người đàn ông cầm lấy điếu thuốc, đám đàn em phía sau nhanh chóng đi lên châm lửa cho ông. Ông nhíu mày vươn vai một cái, rít vào một hơi, dáng vẻ như đi mây về gió giống như là hút ma túy: “Tôi là một người rất đơn giản, chỉ thích tiền thôi.”

Dĩ nhiên Hạ Thừa Tư từng nghe câu chuyện xưa của ông. Vết sẹo dài nhất trên mặt ông chính là vị đại ca mà ông đã theo lúc mười bốn tuổi để lại, sau này ông đã máu lạnh chém đứt cổ họng hắn ta. Đại ca đó đã xưng bá ở Ma Cao hơn ba mươi năm, nhìn quen giang hồ thịnh suy, sóng to gió lớn. Nhưng đến khoảnh khắc đó hắn ta cũng không tin được rằng người phản bội mình sẽ là ông. Nhưng mà Hạ Thừa Tư cũng không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ đeo tay, thản nhiên cười một cái, cầm lấy gậy đánh golf đi về phía trước.

Sâm Xuyên Quang nhìn chăm chăm vào Bùi Thi ở trước mắt. Từ lúc cô đi vào vẫn duy trì im lặng, chỉ lẳng lặng ngồi trước mặt anh, chán ngắt lãng phí thời gian. Anh nhích đến gần một chút, đưa tay nhẹ giữ lấy gáy cô, giả vờ muốn hôn cô. Nhưng cô lại giống như một đầm nước chết chẳng mảy may tỏ vẻ gì. Phản ứng của cô khiến anh hơi giận, tiếng nói của anh thấp đến mức gần như biến thành người khác: “Em định sau này cả đời đều như vậy sao?”

“Lời nên nói em đã nói xong rồi, em không muốn lặp lại nữa.”

Mắt anh híp lại, tay thả lỏng ra một chút, vừa như muốn buông tha mà vừa như hạ quyết tâm. Anh kéo khóa chiếc váy của cô từ cổ xuống đai lưng. Cảm giác được da thịt mình phơi bày trong không khí, mắt cô trợn to, trong mắt có một tia dao động. Rốt cuộc anh thả lỏng một chút, nghiêng đầu khẽ nói: “Xem ra Tiểu Thi cũng không phải làm từ sắt đá.”

Anh cười hài lòng kề đến muốn hôn cô. Phản ứng đầu tiên của cô là quay đầu đi chỗ khác.

“Muốn đổi ý sao? Quay lại đây.”

Cô cau chặt mày, quay đầu nhìn anh. Sau đó anh mỉm cười nhìn vào mắt cô, bàn tay đặt sau lưng cô nhẹ nhàng mở khóa áo ngực cô ra. Theo tiếng lách tách vang lên, cảm giác bộ ngực được nới lỏng khiến cô càng thêm sợ hãi mở to mắt. Cô nhớ đến đêm đầu tiên với Hạ Thừa Tư, nhớ đến vô số dấu ấn anh để lại trên người cô, nhớ đến cơ thể này chỉ có mình anh chạm qua… Đôi môi cũng trở nên càng thêm khô nứt.

“Không được.” Gần như trong khoảnh khắc Sâm Xuyên Quang sắp hôn cô, cô chợt đứng lên, “Em không làm được.”

Anh cũng đứng lên theo, ánh mắt lạnh lùng đi đến gần cô: “Em cho rằng bây giờ hối hận vẫn còn kịp sao?” Anh bước đến gần cô một bước thì cô sẽ lui về sau hai bước. Hai người cứ tiến lui như thế khiến cô nhanh chóng đụng vào vách tường. Cuối cùng cô không còn giữ được bộ mặt lạnh như tiền nữa, mà là vẻ mặt đau đớn cúi đầu: “Thật ra thì em đồng ý điệu kiện này của anh còn có một nguyên nhân liên quan đến anh.”

“… Liên quan đến anh?”

“Đúng, em không thể tha thứ cho lỗi lầm của anh. Nhưng em lại cảm thấy vô cùng có lỗi với anh. Bởi vì em biết bất kể là bộ mặt dịu dàng hay là bộ mặt cố gắng muốn sắm vai người xấu cũng chỉ là bề ngoài của anh mà thôi. Trên thực tế anh cô độc hơn bất cứ kẻ nào.”

Sâm Xuyên Quang kinh hãi, rồi sau đó lộ ra nụ cười giễu cợt: “Em nói bậy bạ gì đó.”

Dùng khiếm khuyết của người khác để đánh bại họ gần như là cách hèn hạ nhất. Nhưng Bùi Thi đã không còn lựa chọn nào khác, cô chỉ có thể nhanh chóng nói: “Lần đầu tiên gặp nhau anh nói cho em biết anh thích hoa anh đào có tuổi thọ ngắn ngủi thì em đã biết anh là một người rất cô độc. Anh không thể lựa chọn cuộc đời của anh, cũng không thể ở chung với người mà anh yêu thương nhất. Cho nên…”

“Câm miệng.” Anh ngắt lời cô.

“Đồng ý với anh là bởi vì muốn giúp đỡ anh, hi vọng sau này anh không còn phải chỉ có một mình cô đơn. Nhưng mà đến cuối cùng em không thể nào động lòng… Thật rất xin lỗi anh.”

“Câm miệng!” Anh trở nên nổi giận giống như con rắn bị đánh vào bộ phận trí mạng, dốc hết sức lực toàn thân để phản kháng: “Em cút đi! Hiện tại cút ngay cho tôi!”

Bùi Thi xông ra khỏi căn phòng như chạy trốn. Sâm Xuyên Quang chống một tay lên bức tranh chữ treo trên tường, thở hổn hển từng hơi từng hơi, cuối cùng từ từ đứng thẳng lên. Từ khi mắt anh hồi phục lại thị lực, tất cả mọi chuyện xảy ra xung quanh anh giống như là một cơn ác mộng. Cuối cùng trong phòng chỉ còn lại mình anh, giống như một mình anh trơ trọi sống trong một thế giới rộng lớn. Anh hi vọng bóng đêm quá khứ có thể phủ xuống lần nữa biết bao, như vòng tay của mẹ khiến anh cảm thấy an tâm, khiến anh không nhìn thấy bất cứ màu sắc đau buồn nào.

Lúc này có người gõ cửa. Anh nhanh chóng ngẩng đầu, trong mắt dấy lên một tia hi vọng, nhưng giọng nói tràn ngập oán hận: “Em còn trở về làm gì nữa?”

“Thiếu gia Sâm Xuyên, tình huống không ổn rồi.” Truyền vào là tiếng Dụ Thái khóc không ra nước mắt, “Tập đoàn Thịnh Hạ đã bị Hạ Thừa Tư mua lại lần nữa rồi. Vả, vả lại bọn họ còn nói muốn thu mua Mori Japan…”

Bọn họ không biết trong bốn phút vừa qua, tập đoàn Thịnh Hạ đã công khai tin tức đại cổ đông trở về vị trí cũ, hơn nữa còn lập tức hùng hổ tiến đánh Mori. Sâm Xuyên Quang ngồi thẳng người, hất bay gạt tàn thuốc rơi xuống mặt đất. Nước trong gạt tàn thấm ướt giường Tatami. Anh từ từ ngẩng đầu lên, cảm thấy tay chân mình càng lúc càng lạnh lẽo giống như chiếc giường này. Không sai, trong khoảng thời gian này anh biết rõ vấn đề nội bộ Thịnh Hạ mắc nợ. Nhưng anh hoàn toàn không ngờ đến hóa ra mình sẽ bị Hạ Thừa Tư cắn ngược lại một cú. Hơn nữa, anh cũng từng nghe câu nói Hạ Thừa Tư đã nói qua máy nghe trộm, hóa ra không phải là nói đùa.

 

“Trở về nói cho Sâm Xuyên Quang biết, chỉ dựa vào tài lực muốn thu mua Thịnh Hạ là không đủ. Muốn nuốt trọn một món lớn như vậy thế nào bọn họ cũng sẽ bị mắc nghẹn, cuối cùng vẫn phải ói ra lại thôi.”

Từ lúc vừa mới bắt đầu, Hạ Thừa Tư cũng biết sẽ có ngày này.

Lúc này Sâm Xuyên Đảo Trì Dã đã tức sắp điên lên. Ông đang ngồi trên máy bay nhận được tin tức này qua điện thoại đã không đối phó kịp. Lẳng lặng nghe hội đồng quản trị Mori báo cáo bên kia điện thoại, ông hít sâu vài lần, bàn tay già nua nắm chặt hộp cơm vừa được đặt lên bàn. Nhưng ông không đợi đối phương nói xong đã giơ tay ném hộp cơm xa hoa đó vào khoảng không trống rỗng.

“Thằng con thứ hai của Hạ Minh Thành thật quá chướng mắt, quá gian xảo. Các người hãy nghe rõ đây, tuyệt đối không để cho nó còn sống.” Tiếng ông run run gần như muốn ném luôn điện thoại, “Còn Bùi Thi nữa, nó ở đâu? Tuyệt đối không để nó chạy trốn.”

Mà lúc này tâm trạng Hạ Thừa Tư vẫn còn đang vui vẻ đánh golf. Có điều không bao lâu anh nhận được một cú điện thoại chúc mừng của phó tổng: “Thiếu tổng, anh thấy được tin tức không? Chúng, chúng ta thật sự quá may mắn. Thịnh Hạ đã trở lại rồi.”

“Điều này không liên quan gì đến may mắn cả. Ngay cả kế hoạch B chúng ta cũng chưa dùng đến.” Anh cúp điện thoại, nhẹ nhàng đẩy nhẹ gậy để banh chạy vào lỗ, thản nhiên cười một cái, “Best Ball.”

P/s Gợi ý pass chương 8, ngày 30/10 còn là ngày lễ gì ở Phương Tây

5 responses »

  1. chap này hay quá, cùng một lúc giải quyết được mấy vấn đề. Cũng may đến phút cuối BT cũng thoát được chứ ko thì sự hy sinh của cô đúng là vô nghĩa. Ko ngời anh Tư phút cuối lật được thế cờ ngược lại.

    Trả lời
  2. Đọc chương trước đã đoán anh Hạ “chơi chiêu” gì rồi hihhi. Đoạn đối thoại của BT với SXQ hay quá, Giờ mới có cảm tình với nữ chính hihhi. Tks Loyal

    Trả lời
  3. Oi lao cao gia tuc gian roi.. ko biet hai a c co gap nguy hiem j k?.. Quyen nay may chuong moi het vay ss Loyal?..

    Trả lời
  4. 森川光 – Ánh nắng xuyên qua khu rừng rậm
    Tiểu Thi, có lẽ em đã từng nghĩ lần đầu tiên chúng ta gặp gỡ là khi đứng dưới mấy cây hoa anh đào, nhưng đó chỉ là lần đầu tiên em nhìn thấy anh thôi. Duyên phận của chúng ta bắt đầu ở nơi khác, trong một hoàn cảnh khác. Nếu lúc đó anh biết anh sẽ yêu em nhiều đến thế, thì dù có làm hỏng cả đôi tay anh, anh cũng nguyện bằng lòng. Nếu lúc đó anh biết cô gái ấy sẽ là cả thế giới của anh thì dù phải tổn thương thân thể, sao anh có thể để cho em chịu một chút ấm ức đớn đau. Nếu có thể quay về ngày đó… Anh đã không ngừng hối hận, không ngừng dằn vặt, không ngừng bù đắp, không ngừng giấu giếm, và anh càng ngày càng sai rồi thì phải. Anh biết trên đời không tồn tại chữ “Nếu”, cũng như thời gian không bao giờ cho ai cơ hội làm lại từ đầu, em cũng không cho. Bởi không thì sao cái gật đầu nhẹ nhàng trong ngôi nhà trọ nhỏ em thuê tại London, anh lại cảm thấy em có chút run rẩy, sợ hãi. Anh vẫn cố nắm lấy cơ hội em ban tặng, như cậu học trò ngang bướng cố gắnglàm mọi cách ép lại niềm tin đã bị nhàu. Anh hi vọng anh có cơ hội được em một lần nữa tin tưởng anh, dựa dẫm anh, em biết không?
    Tiểu Thi, anh biết nếu mắt anh không thể sáng trở lại, em sẽ vẫn ở bên anh. Nhưng anh là đàn ông, anh có tự ái, anh có kiêu ngạo, anh có ham muốn được nhìn ngắm em mỗi ngày, anh có nhu cầu bảo vệ em toàn diện, anh muốn cạnh tranh công bằng với anh ta. Dù em có nghĩ thế nào, thì tình cảm anh dành cho em luôn chân thật. Anh không phong độ, anh ích kỉ. Anh không độ lượng, anh hẹp hòi. Anh không tự tin, anh vẫn ngượng ngùng khi bị em trêu chọc. Anh không minh bạch, anh thủ đoạn. Anh chỉ cần em ở bên anh dù là cái xác không hồn. Thậm chí khi ở bên cô gái khác, anh vẫn tâm niệm rằng nếu đó là Tiểu Thi thì tốt biết bao. Anh ghen tuông đến mất lí trí, không còn tỉnh táo, em biết không? Khi biết tất cả những ý nghĩ này, em coi thường, ghét bỏ anh lắm phải không? Không sao, có em, những điều đó đều không là gì cả.

    Quãng thời gian có em bên cạnh chính là lúc hoa anh đào trong cuộc đời anh nở rộ, ngắn ngủi và đẹp đẽ, là những gì dịu dàng trong sáng nhất trong những tháng ngày tăm tối của anh. Vắng em, anh không phải đang sống, anh chỉ đang tồn tại. Anh nghĩ tên anh là niềm hi vọng mẹ gửi gắm ước mơ về đứa con bà không thể tự tay chăm sóc, tiếc rằng anh đã không thể trong sạch rực rỡ vậy.

    Em chưa từng phản cảm với Sâm Xuyên Quang. Chỉ cho rằng có những việc anh làm chưa đúng mà thôi. Con người, ai cũng có lúc bị buộc phải làm những việc mình không muốn.

    P.s: Lâu rồi không gặp thiếu gia Sâm Xuyên, lại thấy nhớ ánh mắt nụ cười ấy😦
    (Viết trong lúc lót dép hóng chương 11, đọc lại vài đoạn, tâm trạng có hơi bị kích động :p )

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: