RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 7.1

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi  Khúc Quyển 3 – 7.1

Chương 7:

 

Yêu là một loại tình cảm rất uất ức. Một khi có nó bạn sẽ trở nên không yêu chính mình nữa.

———-

Nếu như nói đêm đó chia tay với Sâm Xuyên Quang, Bùi Thi còn sót lại một chút tình cảm và áy náy thì giờ khắc này đã hoàn toàn tan thành mây khói. Đúng vậy, thật ra thì bây giờ mới phù hợp với tác phong của anh không phải hay sao. Sao cô lại khờ dại cho rằng sau khi chia tay anh sẽ trở lại lúc ban đầu mình chưa biết anh chứ? Thật ra thì nghe thấy câu nói cuối cùng kia của Sâm Xuyên Quang cô suýt nữa đã cúp điện thoại ngay. Nhưng nhớ đến cuộc nói chuyện của mình và Hạ Thừa Tư tại tiệc rượu, cô lại hơi chần chờ.

Đêm hôm đó thừa dịp không có ai để ý, Hạ Thừa Tư đã kéo cô đến một góc khuất nói chuyện: “A Thi, có một số chuyện anh muốn xác nhận lại với em.”

“Anh nói đi.”

“Em biết Ngạn Linh bị mưu sát không?”

“Cái gì…” Cô không khỏi che miệng lại, tiếng than sợ hãi cũng bị gió đêm thổi trôi đi, “Không phải là chị ấy gặp tai nạn xe cộ sao?”

“Buối tối chị ấy chết có gửi một lá mail cho anh. Lúc đó có lẽ thời gian của chị ấy không nhiều, cho nên chỉ gửi một tấm hình thôi. Nửa giờ sau chị ấy đã tử vong trong tai nạn xe cộ. Em không cảm thấy hơi trùng hợp sao?”

“Chị ấy gửi cái gì cho anh?”

“Giấy chứng sinh của Sâm Xuyên Quang.”

Bùi Thi chợt nhớ đến Sâm Xuyên Quang từng nói với cô cha anh không phải là người Nhật. Lúc đó anh vô cùng tò mò chuyện này nên mới bị ông ngoại trừng phạt mất đi ánh sáng của đôi mắt. Ngay cả đối với cháu ngoại của mình mà ông ta còn ra tay ác độc như vậy, nếu là người ngoài nhất định sẽ tiêu diệt không hề do dự rồi. Cô cúi đầu suy nghĩ trong chốc lát lại nói: “Trong giấy chứng sinh đó viết cái gì? Sao Ngạn Linh lại phát hiện ra nó?”

“Xem ra em cũng không biết chuyện này. Sau này anh sẽ nói cho em biết.” Hạ Thừa Tư quay đầu nhìn lại sảnh tiệc, xác định không ai chú ý đế bọn họ đang nói chuyện, anh nhanh chóng nói: “Thật ra thì anh vẫn hoài nghi chủ tịch Golden Bill cũng là tổ chức Sâm Xuyên giết.”

Tuy sau khi biết sự kiện Golden Bill, Bùi Thi đã quyết tâm phải rời khỏi Sâm Xuyên Quang. Nhưng chuyện này cô vẫn không nói cho bất cứ ai, bao gồm cả Bùi Khúc. Quả thật Sâm Xuyên Quang rất yêu cô, nhưng anh cũng không quyết định theo ý mình chuyện trong tổ chức được. Cho nên cô chỉ cố gắng giữ kín miệng để tránh rước họa vào thân. Cũng không biết tại sao khi đối mặt với Hạ Thừa Tư, cô lại có một sự tín nhiệm vô điều kiện. Cô gần như lập tức gật đầu mà không suy nghĩ: “Đúng.”

“Quả thật là thế.” Hạ Thừa Tư có vẻ như không bất ngờ, “Thật ra anh tìm em đến đây là muốn nhờ em giúp anh một chuyện.” Thấy cô gật đầu, anh nói tiếp, “Sáng mai anh sẽ gọi điện thoại cho em, em có thể đến công ty diễn một vở kịch với anh không?”

“Diễn thế nào?”

“Từ lúc em bắt đầu vào Thịnh Hạ làm việc, tổ chức Sâm Xuyên đã thiết lập máy nghe trộm trên người em. Cho nên toàn bộ cơ mật lúc em ở bên cạnh anh cũng bị bọn họ trộm đi. Đây là lý do tại sao trong thời gian ngắn như vậy họ đã ép được bọn anh đến đường cùng.” Nhìn thấy vẻ mặt Bùi Thi càng lúc càng kinh ngạc, Hạ Thừa Tư vỗ vỗ vai cô, “Anh không biết máy nghe trộm đó ở đâu, có thể trên quần áo, cũng có thể trong đồ vật tùy thân của em. Cho nên ngày mai em hãy mặc bộ đồ em đã mặc trong lần đầu tiên đến phỏng vấn, đem hết tất cả đồ vật và tài liệu lúc em còn đi làm theo.”

“Khoan đã, sao anh biết máy nghe trộm gắn trên người em mà không phải trong công ty?”

“Bởi vì toàn bộ tài liệu bọn họ trộm được đều là lúc em còn ở Thịnh Hạ. Những cơ mật sau khi em nghỉ bọn họ không biết gì cả.”

“Vậy… Sao anh vẫn xác định máy nghe trộm trên người của em mà không phải là em tiết lộ cho bọn họ?”

“Ban đầu anh thật sự không dám chắc chắn. Anh không cho rằng em sẽ làm chuyện như vậy. Nhưng em là bạn gái của Sâm Xuyên Quang cho nên bất cứ khả năng nào cũng có thể. Nhưng mới vừa rồi Sâm Xuyên Quang đã nói với anh một chuyện vẽ vời vô ích.”

“Anh ấy nói cái gì?”

“Cậu ta nói cho anh biết lần này Thịnh Hạ thất bại là bởi vì em tiết lộ tài liệu cho bọn họ.”

“Cái gì?” Bùi Thi không khỏi cất cao âm lượng, sau đó lập tức lấy tay che miệng mình lại. Hạ Thừa Tư liền ôm chầm lấy cô ngay lập tức, bàn tay anh che lên tay cô đặt trên miệng, cúi đầu, giảm thấp âm thanh nói: “Nhỏ giọng.”

Cô nhanh chóng gật đầu. Cho đến khi hoàn toàn xác nhận cô khôi phục lại bình tĩnh, Hạ Thừa Tư mới buông cô ra. Bên tai cô nóng lên, bất đắc dĩ nói: “Anh ấy nói em như vậy ư? Anh tin sao?”

“Nếu như cậu ta không nói như vậy thì anh còn thật sự không dám xác định. Nhưng nghe cậu ta nói như thế anh lập tức biết được cậu ta đang nói dối.”

Bùi Thi nhíu mày, cảm thấy đầu óc mình không đủ thông minh: “… Tại sao?”

“Em cảm thấy lòng tự trọng của Sâm Xuyên Quang có mạnh không?”

Bùi Thi gật đầu.

“Em cảm thấy cậu ta là loại người lãng phí thời gian nói lời vô nghĩa này hay sao?”

Bùi Thi lắc đầu.

“Đến nói với anh rằng em phản bội anh có ích lợi gì cho cậu ta sao?”

Bùi Thi lắc đầu.

“Vậy cũng chỉ có một khả năng thôi. Chính là em cứu anh trong buổi tiệc khiến cậu ta ghen. Nhưng cậu ta không trực tiếp tìm em. Đây không phải đúng lúc chứng minh được một chuyện em và cậu ta không phải cùng một phe hay sao.”

Bùi Thi suy nghĩ tỉ mỉ, chỉ cảm thấy cậu hai họ Hạ quả thật danh bất hư truyền, đầu óc thông minh đến đáng sợ. Nhưng mà anh tỉnh táo phân tích thế cục như thế lại khiến cô bị một chút đả kích khó hiểu. Cô thẳng lưng lên làm ra vẻ không thèm để ý: “Giúp anh cũng đâu có lợi gì cho em.”

“Anh biết bây giờ bọn em vẫn còn quen nhau, trên mặt tình cảm em sẽ thiên vị Sâm Xuyên Quang hơn một chút. Nhưng lần này Mori thu mua không có ý tốt. Nếu như bọn họ không thu mua Thịnh Hạ cũng sẽ chẳng có ảnh hưởng gì đến bản thân họ cả. Nhưng nếu Thịnh Hạ rơi vào tay bọn họ không biết sẽ có bao nhiêu người thất nghiệp. Dĩ nhiên điều thỉnh cầu này cũng không phải là không có đền bù. Anh sẽ mời truyền thông giúp tuyên truyền sự nghiệp âm nhạc cho em. Em có thể xem hiệu quả phát triển rồi mới quyết định có muốn giúp anh hay không…”

“Không sao, em sẽ giúp anh.” Cô ngắt lời anh, lại nói lẩm bẩm, “Điều kiện anh đưa ra cũng rất tốt.”

Người đó thông minh như thế không biết có thể nghe ra câu nói sau của cô cũng chỉ là vẽ vời vô ích hay không. Cô ngẩng đầu nhìn anh, đường nét của anh vào ban đêm còn rõ ràng hơn ban ngày. Mới vừa rồi lúc anh che miệng cô lại, mùi nước hoa trên cổ tay còn quanh quẩn trong hơi thở của cô. Mặc kệ là anh xài loại nước hoa gì, mùi nước hoa sẽ luôn hòa lẫn với mùi thơm thoang thoảng trên người anh.

Thật ra thì việc cô muốn giúp anh cũng giống với niềm tin cô đặt nơi anh, đều không có điều kiện.

Sau đó quả thật Hạ Thừa Tư đã làm nhiều chuyện để ngăn cản việc Mori thu mua. Mấy ngày qua hai công ty giao chiến kịch liệt vô cùng, khiến kẻ quan tâm đến thương mại kinh tế nhiệt tình giống như mấy bà thím thích xem phim Hàn xến rện lúc tám giờ tối, hận không thể mang toàn bộ tin tức dán lên tường, chứa đầy trong đầu họ đều là những chiến thuật kinh điển. Nhưng mặc kệ là Thịnh Hạ ngoan cố chống cự thế nào, đến cùng vẫn không thể gồng gánh được nữa.

Cuối cùng Hạ Thừa Tư vẫn thua trận chiến này. Dù ra sao Bùi Thi cũng không muốn trở về bên cạnh Sâm Xuyên Quang, nhưng cô cũng biết chắc chắn hiện tại Hạ Thừa Tư cũng không dễ chịu gì. Cho nên dù trong lòng có vạn lần không muốn, cô vẫn ôn tồn nói với Sâm Xuyên Quang đầu bên kia điện thoại: “Cho em thời gian một tháng để suy nghĩ được không?”

“Đương nhiên.”

Vốn nghĩ cúp điện thoại như thế, nhưng trong lòng cô vẫn nghẹn một bụng, làm thế nào cô cũng không vui vẻ lên được. Cô cười khổ nói: “Thật ra thì anh nên biết mục tiêu trong cuộc đời em không phải là phục vụ một người đàn ông. Em còn rất nhiều chuyện muốn làm, ép buộc cột em vào bên cạnh như vậy anh cảm thấy em sẽ vui vẻ sao?”

“Anh biết em là hạng người gì, cũng biết tự do có ý nghĩa quan trọng với em rất nhiều. Cho nên anh càng không cách nào chấp nhận em hi sinh cho người đàn ông đó nhiều như vậy.” Sâm Xuyên Quang im lặng chừng vài ba giây, “Tiểu Thi, anh biết anh không phải người tốt, nhưng anh yêu em thật sự. Nếu như em có thể trở thành vợ anh, anh sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất trên thế giới này.”

“Đủ rồi. Em không muốn nghe nữa.”

“… Anh chờ câu trả lời của em.”

Cúp điện thoại xong, tâm trạng Bùi Thi vô cùng phức tạp. Cô không cảm thấy Hạ Thừa Tư có thể chấp nhận cô đi làm loại trao đổi này. Nhưng nếu như Hạ Thừa Tư đồng ý cô làm như vậy sợ rằng sẽ là đả kích chưa từng có với cô. Ngẫm nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cô quyết định tự mình suy nghĩ không bàn bạc với Hạ Thừa Tư. Hiện tại chỉ cần nghe thấy tiếng nói của anh một chút là đủ rồi. Cô bấm số điện thoại của anh, nhưng đến khi âm báo bận vang lên đối phương cũng không bắt máy. Cùng một ngày cô đã gọi bảy tám lần, nhưng mãi cho đến tối cũng không có ai trả lời. Đến ngày hôm sau thì điện thoại của Hạ Thừa Tư đã trở thành trạng thái tắt máy.

Anh cứ biến mất một tuần lễ như thế. Ban đầu cô còn lo lắng, cho rằng tổ chức Sâm Xuyên đã làm gì Hạ Thừa Tư. Thậm chí cô gọi điện thoại chất vấn Sâm Xuyên Quang. Nhưng Sâm Xuyên Quang thật sự hoàn toàn không biết chuyện này. Một tuần sau cô nhìn thấy tin tức Hạ Na và Kha Trạch sẽ cử hành hôn lễ vào ngày 30 tháng 10. Cho nên cô lại gọi điện thoại cho Kha Trạch hỏi tung tích của Hạ Thừa Tư. Kha Trạch nói Hạ Thừa Tư đi Mỹ, có lẽ hai tuần sau sẽ về.

Cô lại đợi hai tuần, Hạ Thừa Tư vẫn chưa trở lại. Thấy kỳ hạn giao hẹn với Sâm Xuyên Quang càng lúc càng gần, mỗi ngày cô trôi qua đều dài như một năm, cứ đứng ngồi không yên. Lúc chỉ còn hai ngày, cô đi qua đi lại trong nhà, gần như là ép mình sắp điên mất. Thật ra thì nghiêm túc suy nghĩ anh rời khỏi nước chưa từng nói với cô. Thậm chí hai người còn không được xem là bạn bè. Tại sao cô lại phải để ý anh đến như vậy? Mấy tháng sau đã đến “Đêm nhạc cổ điển hoàng gia”, nó có thể đưa sự nghiệp âm nhạc của cô lên một đỉnh cao hoàn toàn mới. Đến tột cùng là cô không đúng ở đâu mới đi suy nghĩ đến điều kiện của Sâm Xuyên Quang chứ? Càng nghĩ càng cảm thấy không đúng. Cô lý trí nói với mình đừng lãng phí thời gian vào chuyện này nữa. Chuyện cần làm hiện tại là gửi tin nhắn cho Sâm Xuyên Quang nói tạm biệt sau đó dốc hết lòng vào luyện tập đàn violin…

Nhưng khi lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn, cuối cùng cô vẫn gửi cho Hạ Thừa Tư: “Đến bao giờ anh mới trở về? Em có chuyện muốn nói với anh.” Tin vửa gửi đi cô đã co ro trên giường bó gối khóc òa lên.

Thật là quá uất ức, kể từ khi thích người đàn ông này cô đã trở nên không yêu mình nữa. Biết rõ ràng anh sẽ không trả lời nhưng cô vẫn làm việc ngu ngốc này.

Nhưng vài phút sau, điện thoại di động lại vang lên. Cô lấy điện thoại xem, thế nhưng trên đó lại xuất hiện ba chữ “Hạ Thừa Tư”.

“Anh đã về rồi.” Sau khi điện thoại chuyển máy, còn không đợi cô lên tiếng anh đã nói trước, “Anh đang ở dưới lầu nhà em.”

Bùi Thi khoác thêm áo, ngay cả dép cũng không thay đã mở cửa lao xuống lầu. Trời hôm nay kéo đầy sương mù, nơi đường phố xa xa vang lên tiếng huyên náo, nhưng dưới lầu nhà cô lại hoàn toàn yên tĩnh giống như một tu viện. Trong khí trời mông lung, xe Hạ Thừa Tư đang dừng tại đối diện. Cô lau lau dòng lệ đọng lại nơi khóe mắt, sải bước đi về phía đối diện. Nào ngờ một chiếc xe đạp leng keng từ góc tường vọt ra, suýt nữa đụng cô ngã trên mặt đất. Cô vừa ngã ra một bước đã có một bàn tay phía sau bắt lấy cánh tay cô. Cô bất chợt quay đầu lại.

Hạ Thừa Tư đứng sau lưng cô, anh mặc áo sơ mi màu đen và quần dài, chiếc áo khoác màu xám tro vắt trên cổ anh. Vốn tưởng rằng bộ trang phục này khiến anh nhìn gầy đi, nhưng cẩn thận quan sát khuôn mặt anh mới thấy đây không phải là ảo giác. Hai gò má anh đã hóp vào, đường viền khuôn mặt hóp sâu đến độ khiến cô đau lòng.

“Sao lại không cẩn thận như vậy…” Anh chưa nói hết ngược lại nhìn về phía mặt cô. Từ xương lông mày đến gò má trái của cô có một vết sẹo mỏng, là cuộc biểu diễn bằng một dây đàn lần trước để lại. Lúc đó cô bị dây đàn làm bị thương nặng như vậy mà chân mày cũng chẳng mảy may nhăn lại. Nhưng giờ khắc này lại khóc đến hai mắt sưng đỏ cả lên. Anh đưa tay sờ đến góc mắt cô, chạm vào một tấc ẩm ướt, trong nháy mắt anh cau chặt mày lại.

“Anh nên trả lời tin nhắn của em sớm một chút, anh xin lỗi.” Anh dịu dàng lau đi nước mắt cô.

Môi cô run lên, nhào vào lòng anh, dùng hết tất cả sức lực ôm lấy anh. Cô nghe thấy anh thở hắt ra một hơi, sau đó thân thể cô cũng bị anh ôm chặt lấy. Sức lực của anh còn lớn hơn cô, cái ôm này khiến xương cốt hai người đều đau âm ỉ. Nhưng mà không ai buông tay, cũng không ai cất lời. Trong miệng họ thở ra làn khói mỏng manh giống như là khói thuốc lượn lờ bay vào không trung.

Không biết qua bao lâu bọn họ mới cùng đi lên lầu. Anh ngồi xuống ghế salon trong phòng khách, rồi nói: “Tháng này anh đi Mỹ bàn bạc chuyện công ty. Sáng nay vừa mới trở về.”

“Vậy bàn như thế nào rồi?”

“Bây giờ còn chưa biết kết quả. Có điều sau tháng này Mori sẽ tiếp quản tập đoàn Thịnh Hạ. Thật ra có rất nhiều vấn đề, anh không biết em có chú ý tin tức hay không.”

Bùi Thi thật thà lắc đầu. Cô không hề tò mò với việc kinh doanh của Sâm Xuyên thị. Hạ Thừa Tư lấy điện thoại di động ra đưa cho cô xem. Bùi Thi nhận lấy phát hiện đó là một tin nhắn riêng của một nhân viên Thịnh Hạ gửi cho anh: “Thiếu tổng, tuy ban đầu cậu bảo tôi đi theo kế hoạch hoàng kim nhảy dù nghỉ việc. Nhưng đi theo Hạ tổng nhiều năm tôi vẫn không nhẫn tâm bỏ Thịnh Hạ. Có thể cậu đã nghe nói hiện tại nội bộ Thịnh Hạ mắc nợ nghiêm trọng, Mori đã giảm biên chế trên phạm vi lớn, tôi đã trở thành một người trong đó. Gần đây vợ tôi đã ầm ĩ đòi ly hôn với tôi, còn con trai đang học trung học trở nên bị tự kỷ. Mấy hôm trước mẹ tôi nghe thấy tin này thì bệnh tình trở nên nguy kịch. Ôi, tôi đã từng tuổi này cũng là người đã một chân bước vào quan tài rồi, còn hành động theo cảm tính như vậy khiến kết quả vợ con ly tán. Thật hối hận ban đầu không nghe theo cậu. Nếu như cậu có muốn mở công ty mới, nhất định đừng quên có một lão già lúc nào cũng đợi lệnh cậu…”

Nhìn thấy vẻ mặt Bùi Thi trở nên trầm trọng, Hạ Thừa Tư cầm di động lại: “Người giống vậy còn rất nhiều. Cho nên hiện tại Thịnh Hạ đã chao đảo muốn ngã rồi.”

“Anh vừa về nước trước hết đừng nghĩ những thứ này.” Bùi Thi vỗ vỗ vai anh, quay người đi về phía phòng bếp, “Em đi làm một ít trái cây cho anh. Nếu anh mệt thì dựa vào ghế nghỉ ngơi chút đi.”

“A Thi.” Anh gọi cô.

“Ơi?” Cô quay đầu lại.

“Anh và Hàn Duyệt Duyệt chia tay rồi.”

Cô ngẩn ra một chút liền che giấu cảm xúc phức tạp trong lòng: “Ồ, là gần đây sao?”

“Không, rất lâu trước kia rồi.” Anh dựa vào phía sau một chút, “Anh chỉ nói cho em biết thôi. Em không cần phải đế ý đến anh, đi mau đi.”

Cô gật đầu đi vào trong nhưng tâm trạng lại hơi rối bời. Vậy mà bọn họ chia tay rồi ư, là vì sao chứ? Tại sao anh lại muốn nói cho cô biết chuyện này? Cô lắc lắc đầu, mình đang nghĩ gì vậy, vào giờ khắc nào rồi còn để ý mấy chuyện râu ria này… Nhưng mà bọn họ thật sự chia tay sao? Vậy bây giờ Hạ Thừa Tư độc thân rồi hả? Tại sao anh vừa xuống máy bay đã đến tìm cô? Có thể nào anh đối với cô…

Cô lại lắc đầu thật mạnh. Không cho phép suy nghĩ! Không cho phép suy nghĩ!

Bùi Thi không biết thật ra thì Hạ Thừa Tư vẫn nhìn cô chăm chú. Anh nhìn bóng lưng cô trong phòng bếp chạy tới chạy lui châm trà, gọt trái cây cho anh. Nhìn cô gọt vỏ quả cam rồi cắt thành bốn phần, sau đó tỉ mỉ tách vỏ từng phần một rồi bỏ vào trong chén nhỏ. Cô nhanh chóng thành thạo tái diễn hành động này, cẩn thận cho vỏ vào trong chén. Sau đó tiếp tục cắt đến quả táo… Từ đầu đến cuối ánh mắt hờ hững của anh không rời khỏi người cô, cũng không làm bất cứ hành động hay tiếng động nào. Nhưng ánh mắt anh càng lúc càng kiên định.

Tháng này ở Mỹ rốt cuộc anh đã suy nghĩ cẩn thận, cũng càng thêm xác định.

—- A Thi, cứ như vậy đi.

“Đợi đã… Em nhớ trước kia anh từng nói anh không thích ăn ngọt, đúng không?” Bùi Thi quay đầu lại nhìn anh từ đằng xa.

“Đúng.” Anh tĩnh táo đáp lời.

—- Anh không phải là không có lý trí, cũng không phải là không tỉnh táo. Ngược lại anh còn biết rõ ràng mình muốn làm điều gì hơn bất cứ lúc nào.

“Vậy táo thì sao? Có ăn táo không?” Cô giơ hai quả táo to mọng lên nghi ngờ nhìn anh.

“Được.”

—- Cho nên nếu có một ngày em biết hết tất cả, anh cam lòng gánh chịu hết mọi trách nhiệm.

“Chắc không? Táo nhà em ngọt lắm đó.” Cô quơ quơ quả táo như uy hiếp anh.

“Chắc.”

—- Ánh mắt thế tục, báo ứng đạo đức, oán hận của em, anh đều cam lòng gánh chịu.

Tâm trạng cô như đã khá hơn nhiều, khóe miệng vẫn nhoẻn lên, giống như nghiêm túc làm việc nhưng khóe mắt lại cong cong. Cô như là một đứa trẻ đang vui đùa trong thế giới nhỏ bé của mình. Cô vung dao gọt trái cây xoèn xoẹt, cắt chúng vô cùng phấn khởi. Cuối cùng cô đặt toàn bộ trái cây lên chiếc đĩa xinh đẹp, cắm đầy tăm, bưng ra đặt trước mặt Hạ Thừa Tư: “Anh ăn trước một chút đi, chuyện khác tối nay chúng ta nói.”

“Ừ.” Anh cầm lấy một miếng táo bỏ vào trong miệng, nuốt cả miếng táo xuống.

—- Là anh trai của em thì sao. Không cho phép ở bên nhau thì thế nào. Những thứ này anh đều không để ý.

“Khăn giấy ở đây.” Cô lấy hộp khăn giấy xuống đặt lên bàn trà trước mặt anh. Sau đó ngồi xuống bên cạnh quan sát vẻ mặt của anh, “Có phải ngọt quá hay không? Thấy anh chưa nhai đã nuốt rồi…”

“Em nếm thử đi.”

“À…”

Cô ngồi bên cạnh anh, cũng cầm lấy một miếng táo, nhưng mặt lại bị anh xoay qua. Còn chưa kịp hỏi anh làm gì thì đã bị anh hôn lên đôi môi. Bởi vì hoảng sợ quá mức mà miếng táo trong tay rơi xuống đất. Cô lui về sau một chút nhưng phía sau chính là vách tường. Không có đường trốn, bả vai cô rụt lại. Nhưng lúc này anh không hề nhượng bộ, kéo cả người cô đến ôm vào lòng, tiếng nói khàn khàn nhưng chuyên chú, gần như là vang lên từ cổ họng: “… A Thi, đừng trốn.” Sau đó anh cúi đầu luân phiên ngậm lấy môi trên và môi dưới của cô, dịu dàng từ từ mút lấy.

Thần kinh cô tê dại từng đợt, chút sức lực cuối cùng trong cơ thể cũng bị rút đi. Chỉ còn trái tim đang đập kịch liệt gần như muốn bay ra khỏi lồng ngực. Cô không dám đáp lại anh. Không phải là vì cô không thích mà chẳng qua là cô cảm thấy sợ. Nhưng mà mỗi giây đôi môi mềm mại của anh dừng lại trên môi cô thì lý trí cô cũng sẽ nhanh chóng biến mất đi một giây.

Đến cuối cùng cô vẫn bị đánh bại. Trái tim đập đã không cách nào thừa nhận, gò má cô ửng hồng, rốt cuộc cô khẽ hé miệng ra, dè dặt chạm vào đầu lưỡi anh. Cô nghe thấy hô hấp của anh trở nên càng dồn dập, nhiệt độ người anh cũng càng ngày càng cao. Tuy nhận được cô đáp lại nhưng trạng thái anh chẳng hề giảm bớt đi, ngược lại càng thêm càn rỡ hôn lấy cô thật sâu…

—- A Thi, anh không quan tâm mình sẽ phải chịu trừng phạt hay không. Điều duy nhất anh quan tâm chính là cuối cùng trước khi em khóc bỏ đi, mỗi ngày anh có thể khiến cho em tươi cười hạnh phúc hay không.

One response »

  1. Không biết tổ chức Sâm Xuyên có nhúng tay vào việc xét nghiệm ADN không mà bản ADN cũng chứng mình 2 người là anh em… haizz, tội nghiệp anh Hạ, yêu mà phải đè nén tình cảm, giờ quyết định bất chấp tất cả thì lại lo từng ngày không biết khi nào sự việc đổ bể… Cuốn này QTDT ngược nam nữ chính quá luôn hix hix

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: