RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 6.3

Posted on

Chương 6:

(3)

“Chúng ta chia tay đi.”

Hơn mười phút sau, tiếng vỗ tay trong sảnh vẫn chưa ngớt, mọi người còn đang hăng hái thảo luận buổi biểu diễn như kỳ tích này. Bùi Thi trở về ban công khi nãy, đối diện với Sâm Xuyên Quang. Mép váy cô bị gió thổi bay lên cọ qua ống quần tây màu trắng của anh. Giống như ngọn cỏ lau tựa sát hòn đá bên bờ, buồn triền miên nhưng không để lại dất vết. Gió đêm thổi rối mái tóc dài của cô, cô lấy tay giữ tóc mình lại, nhìn thẳng vào đôi mắt anh. Ánh mắt cô bình tĩnh không dao động, cảm xúc vô cùng phức tạp nhưng không có bất cứ e ngại hay luyến tiếc nào.

Trước kia đã từng nghe người ta nói muốn thật sự hiểu rõ một người nhất định phải trải qua một quá trình từ quen biết, mến nhau, ở chung, chán ghét đến chia tay. Cô phát hiện mình thật sự hiểu rõ về Sâm Xuyên Quang đúng là sau khi ở chung với anh. Tuy thời gian không lâu, nhưng cô hiểu rõ anh hơn hẳn những người mà cô đã quen biết nhiều năm. Cô biết hai người có thể trải qua tất cả để ở bên nhau không dễ dàng gì. Mối tình này hoàn toàn khác với những cuộc yêu đương chớp nhoáng trước kia. Cho nên từ sau khi xuất hiện vết nứt, cô luôn cố gắng nhượng bộ, muốn xem thử mình có thể kiên trì với anh hay không. Nhưng anh không ngừng đột phá ranh giới cực hạn của cô. Trải qua thời gian này tỉnh táo suy nghĩ, cô phát hiện mình vẫn không đổi ý. Đây là lúc nên đặt dấu chấm hết cho cuộc tình thất bại này.

Tóc của anh cũng bị thổi rối, thế nhưng anh không có bất kỳ hành động ngăn cản nào, chỉ có những sợi tóc dài không ngừng che đi tầm mắt anh. Bất kể là ánh sáng trong đêm, ánh sáng nơi sảnh tiệc hay là ánh sao thưa thớt chiếu vào mắt anh cũng giống như chiếu vào một cái động đen không thấy đáy. Sự im lặng kéo dài gần như một thế kỷ, rốt cuộc anh khẽ nói: “Được.”

Đáp án của anh nằm ngoài dự liệu của cô, nhưng cẩn thận suy nghĩ cũng không cảm thấy quá ngạc nhiên. Nếu như anh hỏi cô một lý do, có lẽ cô sẽ lý trí giải thích với anh, là bởi vì nhân sinh quan hai người quá khác nhau, cô cũng không cách nào chấp nhận được những chuyện phạm pháp và trái với đạo đức mà anh đã làm. Nhưng mà anh vẫn giống trước kia, bất cứ chuyện gì cũng luôn nghe theo cô trước rồi nói sau. Một chữ “được” đơn giản này rốt cuộc khiến cô ý thức được một chuyện: Hóa ra ở bên nhau đã lâu, tuy không có tình yêu, nhưng tình cảm cũng sẽ càng sâu sắc. Cô không biết phải nói thế nào, chỉ nhắm mắt lại không để nước mắt chảy ra.

“Đừng buồn, trên mặt em còn có vết thương.” – Anh đến gần hơn một chút, sờ nơi dán băng cá nhân trên mặt cô, dịu dàng nói – “Biểu cảm quá nhiều sẽ khiến vết thương lâu lành.”

“Không sao.” Cô né tránh tay anh.

Anh cũng không để ý, chỉ đặt tay lên đầu cô, nói chuyện với cô bằng giọng dỗ dành con nít: “Về nhà phải thoa thuốc đúng giờ và nghỉ ngơi nhiều để nó mau lành. Đến khi kết vảy phải bôi kem chống sẹo có biết không?”

“Biết.”

“Vậy thì tốt, sau này không còn anh nữa, em phải chăm sóc mình cho tốt.”

Cô cũng không chịu được nữa, nhào đến ôm lấy cổ anh. Mắt cô đỏ lên, cô ép mình nhìn lên bầu trời sao trên cao: “Sếp, em sẽ nhớ anh.”

“…. Anh cũng vậy.” Thân thể giống như bị mài mòn hóa thành tro bụi, nhưng dù là ở nơi cô không thấy được, anh cũng giữ vững vẻ mỉm cười trên mặt.

Bọn họ ôm nhau lâu thật lâu cô mới chịu buồn bã buông tay ra, quay người bỏ đi cũng không quay đầu lại nhìn anh nữa.

Đêm từ từ thăm thẳm, hai thuộc hạ đi đến ban công, cẩn thận nói: “Thiếu gia Sâm Xuyên, mới vừa rồi chúng tôi thấy một mình cô Bùi đi ra ngoài, cần đón cô ấy trở lại không?”

“Không cần.” Sâm Xuyên Quang khoanh tay, trên mặt nở nụ cười lạnh lùng không rõ ý, “Cô ấy chạy không xa đâu.”

Sáng hôm sau, Bùi Thi bị tiếng điện thoại di động nhắc nhở liên tiếp đánh thức. Cô dụi dụi mắt, nhưng vì vết thương do dây đàn gây ra nên đau đến mức hoàn toàn tỉnh táo. Cô nằm trên giường xem hộp thư, phát hiện bên trong toàn là thư công việc, đều là nhạc sĩ, dàn nhạc và người đại diện công ty đĩa hát tìm cô hợp tác. Cô xem từng lá thư một, tìm ra được nguyên nhân: Bởi vì buổi biểu diễn tối hôm trước được lên tivi, đoạn phim cô biểu diễn bằng một dây đàn cũng đang sốt trên mạng.

Dĩ nhiên có một bức thư ngoài dự liệu của cô, cũng không phải là lá thư được đính kèm hợp đồng ký với giá trên trời, mà là công ty đĩa hát cổ điển nước Anh Royal Times mời cô đến biểu diễn vào buổi “Đêm nhạc cổ điển hoàng gia Hong Kong”. Trong buổi hòa nhạc này họ chỉ mời ba nghệ sĩ đàn violin trình diễn độc tấu, người mở màn là Adonis, người chính giữa trước khi nghỉ giải lao là Bùi Thi và một người bế mạc là Bạc Lý Man.

Bức thư này khiến cô được yêu thích mà lo sợ. Đêm nhạc cổ điển hoàng gia là sân khấu mà tất cả nghệ sĩ piano và nghệ sĩ violin đều hướng đến. Cô là một người mới, có tài năng gì mà biểu diễn chung một sân khấu với Adonis và Bạc Lý Man chứ? Nhan Thắng Kiều cũng sẽ tham dự đêm hội này với thân phận là khách quý. Vừa nghĩ đến biểu diễn trước mặt bà ta là cô đã cảm thấy cả người không được tự nhiên. Nhưng mà tin tức này vẫn khiến tâm trạng cô phấn khởi cả buổi sáng.

Lúc mười giờ Bùi Thi nhận được điện thoại của Hạ Thừa Tư.

“Bùi Thi, em đến công ty của tôi một chút, mang theo toàn bộ tài liệu trước đây em làm việc.” Đối phương nói những lời này bằng giọng mệnh lệnh rồi cúp điện thoại.

Tập đoàn Thịnh Hạ nằm ở vị trí cao nhất trong đám cao ốc CBD. Ví trí của nó chỉ cách mấy công ty khác một con phố, nhưng lại thể hiện rõ ra được cấp bậc của nó khác biệt một trời một vực. Mọi người đều biết sự kiện tập đoàn Mori sắp sửa thu mua Thịnh Hạ, đám tinh anh tích chữ như vàng trên con phố tài chính này cũng nhiều chuyện hơn bình thường nhiều. Ba chữ Hạ Thừa Tư này thường xuyên xuất hiện trên tạp chí, lại càng thường xuyên được đưa ra ánh sáng hơn ngày xưa. Nhưng tiêu đề lại chẳng hề liên quan đến mấy chữ mấu chốt như thành công, hoàn mỹ, người lãnh đạo tài ba. Lúc Bùi Thi đi ngang qua một tiệm Starbucks gần cao ốc Thịnh Hạ nhìn thấy một người trí thức trẻ tuổi tập trung tinh thần đọc một quyển tạp chí kinh tế. Bìa mặt tạp chí là một CEO công ty mới, nhưng tiêu đề “CEO giống người mẫu nhất sẽ trở thành người mẫu” lại được ghi còn lớn hơn cả tên tạp chí. Cô dự cảm không tốt ló đầu qua xem, quả nhiên người trí thức này đang xem bài viết đó, bên trong còn có hình ảnh Hạ Thừa Tư chụp ảnh thời trang.

Cô biết hiện tại Hạ Thừa Tư khẳng định không dễ chịu gì. Cho nên khi thang máy dừng tại tầng sáu mươi ba, cô đã suy nghĩ không dưới mười câu chào hỏi anh. Nhưng quả thật khi đi đến đối mặt với người đàn ông đang đứng nhìn ra cửa sổ sát đất, cô lại cảm thấy không cách nào cất lời được. Hơn nữa anh rõ ràng nghe thấy tiếng cô đẩy cửa bước vào nhưng vẫn duy trì thế đứng, đầu chẳng hề có chút chuyển động. Cho đến hai phút sau, Hạ Thừa Tư mới ngồi xuống ghế làm việc, nhìn cô từ trên xuống dưới.

“Em đã đến rồi.” Anh bận rộn suốt cả đêm, hoàn toàn không có ngủ, cho nên dáng vẻ cũng có chút mệt mỏi. “Trước khi Mori tiến hành thu mua, tôi cho em một cơ hội cuối cùng.”

“… Có ý gì?”

“Em tiết lộ bao nhiêu tin tức của chúng tôi cho Mori?”

Câu hỏi này khiến Bùi Thi ngơ ngác. Cô ngỡ ngàng nói: “Tôi thật sự không hiểu được ý của anh.”

“Tôi đã biết hết cả rồi, em không cần giả bộ. Em nói hết toàn bộ cơ mật thương mại của Thịnh Hạ cho Sâm Xuyên Quang biết.”

“Tôi không có.” Bùi Thi ra sức lắc đầu, “Trong hợp đồng tôi ký với Thịnh Hạ không phải đã quy định không cho phép tiết lộ cơ mật thương mại sao? Chuyện sẽ phải ra hầu tòa sao tôi làm được chứ?”

Hạ Thừa Tư ném xấp giấy tờ trong hộc tủ lên bàn: “Vậy thì giải thích mấy cái này như thế nào?”

Bùi Thi đi qua cầm lấy xấp giấy tờ, lật xem từng tờ một trong đó, dần dần sắc mặt cô thay đổi: “Đây không phải là tôi tiết lộ.”

“Không phải em thì còn ai?” Ánh mắt Hạ Thừa Tư bỗng trở nên sắc bén.

“Anh Hạ, nếu như anh không có đủ chứng cớ xin đừng tuy tiện vu khống người khác. Tôi thật sự không làm chuyện như vậy.

Cô nhìn thẳng về phía anh, trong mắt không hề có chút chột dạ. Anh cũng biết cô có tài che giấu tâm trạng của mình nhưng lại không có tài nói dối. Cho nên anh và cô nhìn nhau trong chốc lát liền lập tức ngồi dựa vào ghế làm việc: “Trở về nói cho Sâm Xuyên Quang biết, muốn thu mua Thịnh Hạ chỉ dựa vào một chút tài lực là không đủ. Nếu như bọn họ cố nuốt vào…” Anh cười khẩy một cái “Sợ là ăn lớn như vậy bọn họ sẽ mắc nghẹn, cuối cùng vẫn phải ói ra lại thôi.”

Mắt Bùi Thi đã sớm đóng thành băng, cô nói lạnh lùng: “Tôi và anh ta chia tay rồi, không có cách nào nhắn lại những lời này giúp anh. Có lời gì anh tự nói cho anh ta biết đi. Tôi đi đây.”

Thấy cô quay người lại, Hạ Thừa Tư đứng lên kêu cô: “Bùi Thi.”

“Sao hả?”

“Nếu như có thể, tôi không muốn đối địch với em.”

“Tôi cũng không muốn đối địch với anh.” Cô nói thờ ơ giống như là khai báo chuyện người khác, “Chỉ do anh hoàn toàn không tin tưởng tôi thôi.”

Sau khi Bùi Thi rời đi, Hạ Thừa Tư thở dài một hơi, ngồi trở lại ghế. Anh trầm tư chừng hai mươi phút, ném vỡ ống đựng bút bằng đá cẩm thạch trên bàn, sau đó cầm lấy điện thoại gọi cho trợ lý: “Báo cho tất cả thành viên hội đồng quản trị chiều nay tổ chức hội nghị khẩn cấp.”

Sau đó gọi một cú cho Hạ Thừa Kiệt: “Anh, bây giờ chúng ta chỉ có hai con đường có thể đi. Một là chuẩn bị ăn poison pill (1), hai là chúng ta phải bỏ bất động sản và khách sạn, mang theo tất cả tầng lớp quản lý đổi nghề, hai năm sau chuyển qua làm điện tử. Lần này Mori khí thế hung hãn, anh và ba thương lượng thử xem làm thế nào. Em đã bất lực rồi.”

(1) Poison pill là chiến thuật thuốc độc. Một thủ thuật để chống trả việc mua lại quyền kiểm soát công ty, được đưa ra để làm cho việc mua lại công ty trở nên quá tốn kém.

Cùng lúc đó trong văn phòng chủ tịch tổng bộ tập đoàn Mori tại Tokyo, Sâm Xuyên Đảo Trì Dã, Sâm Xuyên Quang và những người trong gia tộc Sâm Xuyên đều lẳng lặng ở đó nghe câu nói sau cùng của Hạ Thừa Tư qua loa vi tính: “Anh và ba thương lượng thử xem làm thế nào. Em đã bất lực rồi.”

Con trai út của Sâm Xuyên Đảo Trì Dã kích động vỗ hai tay: “Ha ha ha, tốt. Rốt cuộc Hạ Minh Thành đã rơi vào đường cùng, chúng ta đã có thể báo thù cho chị hai được rồi.”

Đứa con thứ ba của ông ta nói tiếp: “Cái tên Hạ Thừa Tư này thật giống hệt ông già hắn. Ngoài mặt thì có vẻ khí thế nhưng thật sự là đứa nhát cáy.”

“Nhưng bọn họ có chiến thuật thuốc độc…. Giá có thể sẽ cao quá không? Có khả năng tiền của chúng ta sẽ hơi eo hẹp.” Tên em vợ sinh viên xuất sắc của ông ta nói như thế.

“Khoan đã.” Sâm Xuyên Đảo Trì Dã giơ tay lên, ông ta nhắm mắt lại. “Để ta thử nghĩ xem.”

Tuy mọi người đều cảm thấy chẳng có gì để suy tính, nhưng khi lão gia suy tư, quả thật không mấy ai dám lên tiếng cắt ngang.

“Hai mươi bảy năm… Đây cũng không phải là một khoảng thời gian ngắn. Chờ những đứa trẻ này cùng nhau lớn lên mới một mẻ hốt gọn thật đúng là hao tổn không ít thời gian của ta. Có điều, cuối cùng cũng đợi được ngày này rồi.” Một lát sau Sâm Xuyên Đảo Trì Dã từ từ mở mắt, trong cổ họng vang lên tiếng cười khàn khàn, “Ra tay đi.”

Bốn tiếng sau, Mori Japan chính thức tuyên bố ba ngày sau thu mua tập đoàn Thịnh Hạ.

Cùng một thời gian, chiến thuật thuốc độc tự động có hiệu lực. Tất cả cổ đống mua vào số lượng lớn cổ phiếu hạ giá. Trong nháy mắt chi phí thu mua tập đoàn Thịnh Hạ tăng vọt 24%.

Hai mươi bốn giờ sau, hội đồng quản trị đuổi cổ đám nhân viên quản lý cao cấp ôm tiền nhảy dù, chi phí thu mua lại tăng giá lần nữa. Tuy đây cũng là chính sách phản thu mua không chê vào đâu được nhưng cũng không cản được dã tâm thôn tính của Sâm Xuyên Thị.

Buổi sáng ba ngày sau, trận mưa thu đầu tiên đã xối xuống cả thành phố. Nó kéo đến nhanh chóng và vô cùng rét lạnh, giống như tuyên cáo Thịnh Hạ trường tồn đã kết thúc. Khi ánh mặt trời chiếu sáng bầu trời xám xịt, chiếc đồng hồ lớn nhất chỉ đến bảy giờ hai mươi lăm phút sáng, rạp chiếu phim và khu bowling còn chìm trong giấc ngủ mơ màng, quán ăn nhanh và siêu thị đã ngáp dài mở cửa. Nước mưa lạnh buốt dính trên màn hình to lớn tại cao ốc trung tâm thành phố. Ở trên đó người dẫn chương trình tin tức cũng tuyên bố một tin ngắn gọn với giọng nói có chút khủng hoảng: “Mori Japan đã thu mua tập đoàn Thịnh Hạ thành công.”

Giờ khắc này tầng lớp đi làm che dù mang vẻ mặt tối tăm đều đồng loạt ngẩng đầu nhìn màn hình huỳnh quang cao xa kia. Thời gian dường như ngừng trôi. Ban đầu mọi người cũng có cảm giác nguy hiểm với việc Mori hùng tâm tráng chí phát động tiến công thu mua Thịnh Hạ. Nhưng họ không nghĩ đến vị vua Thịnh Hạ cuối cùng lại thật sự biến thành sản nghiệp dưới cờ Mori Japan.

Bùi Thi và Bùi Khúc thấy được tin tức này trên tivi cũng kinh ngạc đến chết lặng. Tốc độ Mori cực nhanh hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của họ. Khi Bùi Thi có thể thoát khỏi khiếp sợ thì điện thoại di động đã vang lên. Nhìn thấy dãy số của Nhật, trong lòng cô đã có một tia dự cảm bất an, vì vậy sau khi bắt máy cô cũng không nói câu nào.

“Tiểu Thi, anh biết em đang nghe.” Tiếng nói Sâm Xuyên Quang nghe rất bình tĩnh, giống như chẳng may may bị lây nhiễm sự vui sướng vì thu mua Thịnh Hạ thành công, “Hiện tại kế hoạch của Mori chính là tống cổ hết người của Hạ gia ra khỏi tập đoàn Thịnh Hạ. Hạ Minh Thành là đại cổ đông, chuẩn bị đuổi ông ta còn phải tốn một ít thời gian. Nhưng bọn anh sẽ đuổi việc CEO trước.”

“…. Anh muốn nói gì?”

“Sinh mệnh của một người đàn ông chính là sự nghiệp của anh ta, nhất là đối với loại người như Hạ Thừa Tư.” Anh dừng một chút, trong tiếng nói nghe như vô cảm, “Cuộc đời của anh ta sẽ lập tức kết thúc, em có đau lòng không?”

Bùi Thi nắm chặt điện thoại không trả lời. Cô biết Sâm Xuyên Quang còn chưa nói hết.

Lại lẳng lặng đợi trong chốc lát, rốt cuộc bên kia lên tiếng: “Trở về bên cạnh anh, anh có thể bỏ qua cho Hạ Thừa Tư.”

“Trở lại thì được gì? Em không yêu anh.”

“Chuyện này không sao. Em chỉ cần trao mình cho anh, sinh con dưỡng cái vì anh, có tình yêu hay không thật ra cũng không quan trọng.”

*** Gợi ý pass: tên tiếng anh của thể loại truyện loạn luân là gì?

**** Link phổ cập giáo dục thuật ngữ tiểu thuyết giành cho các bạn gà mờ:  https://www.facebook.com/notes/h%E1%BB%99i-nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-%C4%91am-m%C3%AA-ti%E1%BB%83u-thuy%E1%BA%BFt/t%E1%BB%95ng-h%E1%BB%A3p-m%E1%BB%99t-v%C3%A0i-thu%E1%BA%ADt-ng%E1%BB%AF-th%C3%B4ng-d%E1%BB%A5ng-trong-ti%E1%BB%83u-thuy%E1%BA%BFt-trung-qu%E1%BB%91c/531414673587743

6 responses »

  1. Chương này hấp dẫn gay cấn quá. Nhưng mình nghĩ có lẽ HTT nắm được tình hình và đang đứng sau điều khiển mọi chuyện, hổng biết có đúng không nữa🙂 . Càng về sau thì SXQ càng lộ rõ là con người thủ đoạn, khác xa với vẻ hiền lành, ôn hòa bên ngoài. Hóng câu trả lời của BT. Nhưng nếu BT quay về bên cạnh SXQ thì càng chứng tỏ tình cảm của BT hơn…
    Tks nàng Loyal🙂

    Trả lời
  2. e đoán HTT đã đoán ra đc SX theo dõi nên cố tình nói như vậy
    ko biết a hạ có kế hoạch phản pháo tn đây

    Trả lời
  3. Càng ngày càng sợ SXQ, một người đàn ông chấp nhận đánh đổi như thế chưa chắc gì anh ta vì quá yêu BT mà làm vậy, trên anh ta còn có lão già Sâm mà.

    Trả lời
  4. Bạn đây cuồng Itachi

    Bây giờ mới vỡ ra chút thế nào là thương trường gió lớn. không biết tình tiết hận thù của quá khứ thế nào ta? mong chờ ~ing. SXQ qá yêu BT r, không biết ns gì về a n~

    Trả lời
  5. SXQ da dap tan su dong cam cua minh danh cho a ta.. moi dau chuong con thsy toi nghiep may cau sau thi het noi noi.. dung la ng thu doan ma..

    Trả lời
  6. SXQ da dap tan su dong cam cua minh danh cho a ta.. moi dau chuong con thsy toi nghiep may cau sau thi het noi noi.. dung la ng thu doan ma..
    Tap doan SX cung khiep thiet bo tri kh 27 nam ma thay cug dang doi HMT lam..

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: