RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 6.2

Posted on

Chương 6:

(2)

Mệnh lệnh bất ngờ này đến quá nhanh khiến anh cảm thấy không kịp ứng phó. Anh suy nghĩ thật lâu, cố gắng khiến giọng mình nghe ra không bất ngờ: “… Không phải là ông nghe thấy lời nói của cháu trên ban công vừa rồi…”

“Ông không nói chuyện khác với cháu.” Sâm Xuyên Đảo Trì Dã ngắt lời anh, rồi vẫy vẫy tay với những người bên cạnh, “Đi dẫn Bùi Thi đến đây cho tôi.”

Đám thuộc hạ tốn thời gian rất lâu mới tìm được Bùi Thi. Cho nên khi cô xách váy vội vàng chạy đến, trong mắt Sâm Xuyên Đảo Trì Dã đã có một vẻ mất kiên nhẫn. Ông ta ung dung lặp lại mệnh lệnh của mình, nhẹ nhàng giống như là bảo cô rót cho mình một cốc nước vậy. Bùi Thi giống với Sâm Xuyên Quang, đầu tiên là sửng sốt, sau đó thong thả lắc đầu: “Xin lỗi lão gia, chuyện này cháu không thể làm được.”

Quả nhiên giống như ông dự đoán, cô gái này quật cường hơn ông nghĩ. Nhưng trong cuộc đời Sâm Xuyên Đảo Trì Dã không thích nhất là chuyện người khác cứng đầu với mình. Ông quay người, gắt gỏng đưa lưng về phía bức tranh, đôi mắt như đầm nước chết nhìn Bùi Thi: “Đây không phải là hỏi ý cô.”

Bùi Thi lại không bị khí thế của ông dọa sợ, cũng không định tiếp tục chống chọi cứng rắn, ngược lại đuôi lông mày lộ ra một nét xinh đẹp: “Lão gia, ông bảo cháu gả cho thiếu gia Sâm Xuyên thật sự sẽ không hối hận chứ? Cuối cùng cháu là cô nhi, năng lực có hạn, cũng không xinh đẹp nghiêng thành đổ nước. Sở trường duy nhất chính là âm nhạc mà đối với mọi người chẳng là thá gì. Nhìn từ bất cứ góc độ nào cháu cũng không xứng với thiếu gia Sâm Xuyên đúng không? Cho chúng cháu kết hôn ông không cảm thấy rất thiệt thòi sao?”

Nghe từ “thiếu gia Sâm Xuyên” đã lâu lắm không thấy, Sâm Xuyên Quang hơi kinh ngạc nhìn cô một cái. Ánh mắt Sâm Xuyên Đảo Trì Dã từ từ chuyển sang Sâm Xuyên Quang rồi quay trở lại Bùi Thi: “Dĩ nhiên thiệt thòi. Nhưng ai bảo cháu tôi thích cô.”

“Anh ấy thích cháu ư? Chúng ta thử xem sao.” Bùi Thi nghiêng đầu cười cười với Sâm Xuyên Quang, “Thiếu gia Sâm Xuyên, anh thích em sao?”

“Thích.” Tuy trả lời rất kiên định nhưng đôi mắt Sâm Xuyên Quang cũng rất u buồn.

“Vậy anh muốn kết hôn với em không?”

“Muốn.”

“Nếu như bây giờ chúng ta kết hôn anh bằng lòng không?”

“Bằng lòng.”

“Xem đi, vấn đề ở đây. Lão gia, ở đây ông là người từng trải nhất, hẳn ông hiểu rõ hơn cháu. Một người thành công khi đối mặt với đại sự cả đời là phải vô cùng tỉnh táo. Một người đàn ông có địa vị giống như thiếu gia Sâm Xuyên nếu có thể nói với một cô gái mà mình còn chưa hiểu rõ rằng ‘bây giờ anh muốn cưới em’ thì chỉ có ba khả năng: Thứ nhất, anh ây không kế thừa khí phách và lý trí của nhà Sâm Xuyên. Thứ hai, anh ấy bị tình cảm làm mê muội. Thứ ba, anh ấy đã yêu cháu yêu đến mức không cách nào kiềm chế được.” – Cô dừng lại một chút, cố gây tò mò – “Rất hiển nhiên, anh ấy không phải loại thứ nhất. Vậy chỉ còn hai loại sau thôi. Nếu như là loại thứ hai, chúng cháu hoàn toàn không cần thiết kết hôn. Bởi vì sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ chán, tốt hơn là chọn một quý cô môn đăng hộ đối cho anh ấy. Nếu như là loại thứ ba, sau này cháu ngoại bảo bối của ông có thể bị cháu nắm đầu, nói không chừng còn bị cháu trêu đùa trong lòng bàn tay. Ông cảm thấy có thể chấp nhận sao?”

Sắc mặt Sâm Xuyên Đảo Trì Dã liền thay đổi, ông chợt dộng mạnh cây gậy xuống đất: “Bùi Thi, nói ra lời như vậy cô còn muốn sống qua tối nay hay không hả?”

Bùi Thi sợ run cả người, rụt rè nói: “Cháu đều nói thật…”

Sâm Xuyên Đảo Trì Dã nhắm mắt lại, thở dài một tiếng: “Đủ rồi, nói là vì Quang, nhưng thực tế tất cả là vì suy nghĩ cho cô thôi. Cô cho rằng tôi không biết hay sao? Nếu không phải những vấn đề cô nói tôi đã sớm nghĩ qua thì tuyệt đối sẽ không nghe cô dông dài lâu như vậy.”

“Đúng vậy ạ, cho nên chúng ta cũng không thể để thiếu gia Sâm Xuyên uất ức.”

“Tôi cũng không thể dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy.” Sâm Xuyên Đảo Trì Dã đặt hai tay chống lên đầu gậy, hắng giọng một cái, “Tôi chỉ cho cô một cơ hội. Cô xuống lầu trình diễn một bản nhạc, là bản nào thì tùy cô chọn, có thể bảo dàn nhạc phối hợp cô. Nếu như cuối cùng có thể được toàn bộ đại sảnh hoan hô thì tôi sẽ tạm thời đồng ý cho hai người không kết hôn.”

Chỉ cần được vỗ tay hoan hô là được rồi sao? Bình thường trong mấy trường hợp này, chỉ cần trước đó để mọi người biết cô biểu diễn trước công chúng, tuy hiệu quả không cao nhưng mọi người vẫn sẽ lịch sự vỗ tay. Mà đối với người trình diễn như cô thì nhận được hoan hô càng là việc dễ như trở bàn tay… Đến cùng là lão gia đang suy nghĩ cái gì?

Mười phút sau, Sâm Xuyên Đảo Trì Dã bảo hai thuộc hạ đưa cô đến dàn nhạc. Một thuộc hạ nhận được mệnh lệnh của ông, hai tay đưa một hộp đàn violin cho cô. Bùi Thi lấy cây đàn violin trong hộp ra, thử đặt trên vai, kéo vài đơn âm và song âm, xác nhận âm điệu không tệ. Lúc này khách khứa đầy trong sảnh tiệc đã dần dần dừng nói chuyện, nhìn về phía cô.

Bùi Thi suy tính chốc lát, chọn một bản hòa tấu rất phù hợp với đêm nay – Bản hòa tấu đàn violin thứ 4 điệu D (Rê) trưởng của Mozart – Bản nhạc này không khó đàn lắm nhưng lại nghe rất hay. Hơn nữa cũng không yêu cầu cao đối với nhạc đệm, dường như thích hợp phát huy tại hiện trường. Cô bảo dàn nhạc mô hình nhỏ phía sau phối hợp mình, bắt đầu biểu diễn bản nhạc này từ dây E (Mi).

Cô hít sâu một hơi, bản nhạc trong trẻo như một suối nguồn ma thuật róc rách chảy ra từ đầu ngón tay. Tất cả mọi người đều bất giác đứng thẳng người, nhìn về phía người trình diễn trên sân khấu. Trước nay cô rất ít khi trình diễn loại nhạc không có tính kỹ xảo lại đều đều như vậy. Hạ Thừa Tư dựa vào ban công nghe thấy tiếng đàn của cô, gần như anh không thể nhận ra đây là bản nhạc Bùi Thi trình diễn. Âm cao bản nhạc này rất nhẹ nhàng tựa như chú chim hót trên bụi hoa hồng. Đến âm run thì lại như dòng nước suối lăn tăn trong gió. Khi nhạc đệm phía sau đồng loạt nhẹ nhàng tấu lại giai điệu, thì giai điệu chính của cô lại mau chóng thay đổi, đồng thời mang theo vẻ khí thế nghiêm túc và tôn quý của người kỵ sĩ… Nếu nói tâm hồn giống như một ngôi nhà cũ bị mạng nhện thời gian phủ lên lớp bụi dày, thì bản nhạc này chính là đôi bàn tay xuyên qua bụi mờ, nhẹ nhàng quét dọn nó trở về hình dạng vốn có ban đầu.

Bản nhạc này là một trận gió khai phá đến ranh giới mà thính giả chưa từng thấy. Chiếc váy xanh thẳm của người trình diễn bản nhạc này lay động giống như khoác cả một đại dương lên người….

Nhưng mà, vào lúc Bùi Thi đang kéo một nhảy âm, cô nghe thấy trong cây đàn vang lên tiếng rất “ting” rất khẽ. Ngay sau đó dây E như một lò xo bị kéo đứt, nó bắn ra bay về phía mặt cô. Không trải qua bất cứ giảm xóc nào, một vệt máu dài năm centimet hiện ra từ xương lông mày đến gò má trái trên khuôn mặt cô.

Cô nhắm chặt mắt trái lại, vội vàng chuyển đến thanh vị năm của dây A (La), giữ vững lấy cao âm vừa rồi không bị gián đoạn. Nhưng vừa mới đổi một thanh vị thì dây A cũng bị đứt lìa. Lần này cô hơi né đi, nhưng dây đàn vẫn để lại một vệt máu nơi cổ cô.

“Nếu như cô biểu diễn không xong tôi sẽ lập tức tuyên bố ngày cưới của cô và Quang.” Đây là lời nói cuối cùng của Sâm Xuyên Đảo Trì Dã trước khi cô biểu diễn.

Đây là lần thứ hai Bùi Thi nghe được tiếng người xung quanh khẽ kêu lên trong tối hôm nay. Vô cùng không may là mỗi lần xảy ra chuyện bất ngờ mình đều là nhân vật chính. Tại sảnh có cô gái nhát gan đã bất giác che má trái lại, sợ đến cả khuôn mặt đều nhăn nhó. Hạ Thừa Tư cũng bị cảnh tượng này làm kinh hãi, ngay cả thời gian đặt ly rượu xuống anh cũng không có liền đi về hướng Bùi Thi. Nhưng Bùi Thi đưa mắt ra hiệu với anh, bảo anh đừng đến gần.

Mới vừa rồi cô đã để ý đến lúc dây đàn bị đứt phát ra tiếng vang xuất phát từ giữa dây đàn. Cho nên khẳng định dây đàn bắt đầu đứt từ vị trí đó. Sau khi dây A và dây E đều bị đứt, dàn nhạc trình diễn phía sau cũng vì quá mực kinh sợ mà ngưng biểu diễn. Trong thời gian ngắn ngủi chưa đến một giây, Bùi Thi vội vàng đổi ngón tay đến vị trí cao của dây G (sol) tiếp tục biểu diễn, bổ sung vào nhảy âm, che giấu đi tạp âm dây đàn bị đứt. Nhưng mà âm điệu đã sai – Đúng vậy, mới vừa rồi lúc hai dây đàn bị đứt đã làm chạy chốt dây, khiến toàn bộ dây đàn đều bị lạc âm.

May mà hai nhảy âm này giống nhau, người bên cạnh cũng nghe không hiểu âm điệu của cô đã bị lạc. Cô vừa kéo cây vĩ xuống thấp đến gần nhảy âm kế tiếp, vừa chỉnh đàn bằng tay trái để tất cả nhảy âm đều nghe như một âm tiết. Nhưng mà âm tiết vẫn chưa chỉnh xong thì dây G lại đứt.

Hiện tại chỉ còn lại dây D.

Nếu như dây này cũng đứt thì buổi biểu diễn này coi như tiêu tùng. Lưng cô chảy mồ hôi lạnh, nhưng cũng đột nhiên cô suy nghĩ cẩn thận đến quy luật dây đàn đứt rời này. Người ta động tay động chân vào dây đàn này là từ vị trí trên cùng và phía dưới chốt đàn. Hơn nữa bốn dây đàn này đều không chịu được sức giãn của một ngón tay và một dây cung trống. Khi nãy lúc dây đàn A đứt là cô đang kéo thanh vị một tại dây B. Nói cách khác, ít nhất cô phải đồng thời giữ lại hai ngón tay trên cùng một dây đàn. Đây là một thách thức siêu khó. Tệ hại hơn chính là cô vẫn không thể chỉnh đàn được.

Có điều sau khi nghĩ rõ ràng, cô đã tỉnh táo hơn nhiều.

Mới vừa rồi bản nhạc Mozart cô vốn trình diễn theo phong cách nhẹ nhàng tao nhã. Nhưng bởi vì sau khi mấy dây đàn bị đứt đã đẩy bản nhạc này đến một điệu trưởng khác. Cô trở lại dây D, dùng hai ngón tay bấm dây đàn, tiếp tục trình diễn nhảy cây vĩ, một lần nữa tìm lại chuẩn âm. Sau khi trải qua ba bốn nhảy âm lặp lại, cô đưa cây vĩ lên cao, yên lặng một hai giây, bỗng ba ngón tay đặt lên dây, kéo ra một đoạn âm rung thật dài.

Sau đó ngón tay cô như bị trúng tà, chỉ dừng tại một dây đàn trình diễn một đoạn nhạc mang giai điệu hỗn loạn nhưng lại có tiết tấu.

Trên dây đàn đã sớm lạc âm cô lại thoải mái dùng tay trái gãy dây đàn, âm rung ba ngón, vĩnh viễn vẫn giữ hai ngón tay thay đổi thanh vị… Nếu như không nhìn đến cô, sẽ không ai hoài nghi cây đàn nổi tiếng có giá trị hàng triệu tệ trong tay cô vẫn hoàn hảo không tổn hao gì.

Cô đã sớm quên mất vết thương trên mặt mình, cũng đã sớm quên đi xung quanh còn có nhiều người đang nhìn mình. Lúc kéo đến đoạn dừng lại, cô lại nói với một âm lượng vừa phải: “Đệm theo.”

Mọi người kịp phản ứng, những lời này là cô nói với dàn nhạc phía sau. Đám người trong dàn nhạc ngơ ngác nhìn nhau, gật gật đầu, giống như lấy hết can đảm để thử một chuyện hoàn toàn mới, bắt đầu đệm nhạc cho Bùi Thi. Sau đó cô lần lượt trình diễn bản Kẻ Lưu Lạc của Sarasate, bản hòa tấu violin điệu D trưởng của Beethoven và một số đoạn nhạc trong Dạ Khúc Serenade. Cuối cùng lại chuyển thể loại, cô trình diễn một bản nhạc tao nhã bằng nhịp 3/4.

Là thể loại Polonaise thong thả mà cao quý. Nhưng giai điệu cả bản nhạc lại như thể vô cùng bi tráng, nhấc lên ngọn sóng to trong lòng mỗi người. Đây là trái tim gõ nhịp liên hồi, bất kể là đêm gió bão mưa gào cũng không thể ngăn cản được con sóng cả nơi biển sâu.

Không có ai hiểu bản nhạc xa xôi đến thế tại sao lại có thể rúng động tâm hồn nhiều người cộng minh. Giờ khắc này, vô số người tại đây đều trở nên tâm trạng: Có người cháu nhớ đến ký ức chuẩn bị năm mới cùng ông bà, kẻ tha thương nhớ đến món canh hầm xương khi còn bé mẹ nấu, có người đàn ông đã ly hôn với vợ nhớ đến ngày xưa con gái cưỡi lên cổ mình. Ngay cả Hạ Na luôn soi mói Bùi Thi nhất ngồi trên lầu hai cũng nhớ đến ký ức xa xôi cùng cha mẹ đi chơi công viên… Có lẽ là vui vẻ, có lẽ là đau thương, có lẽ là ngắn ngủi, có lẽ là kéo dài… Bản nhạc này gần như dung hợp hết tất cả tâm trạng một người có thể có.

Bất kể là âm nhạc rót vào linh hồn hay là hình ảnh đầy màu sắc trước mắt đều hoàn toàn ghi khắc vào ký ức của Hạ Thừa Tư. Đây là hình ảnh dù sau mấy mươi năm anh cũng không thể nào quên được. Tuy nếp gấp ký ức bị thời gian mài mòn thành màu xám trắng, tuy bức họa này sẽ dần dần phai màu theo dòng năm tháng kéo dài dai dẳng. Anh cũng sẽ không quên được cô gái mặc chiếc váy xanh thẳm đứng trong tòa nhà xa hoa nhất thời đại biểu diễn một khúc nhạc vô danh mênh mông như biển rộng.

Khi làn sóng âm nhạc dâng lên đỉnh điểm cao nhất, Bùi Thi kết thúc bản nhạc này bằng sợi dây đàn trống rỗng.

Sau đó, dây đàn cuối cùng này cũng vang tiếng đứt lìa.

5 responses »

  1. Đoạn tả BT đàn hấp dẫn quá. Mình là kẻ ngoại đạo âm nhạc mà cũng muốn được nghe xem âm thanh nó lay động lòng người như thế nào? Thôi thì.. tưởng tượng vậy🙂 . Tks nàng Loyal

    Trả lời
  2. Cũng may BT quá điêu luyện trong việc chơi đàn nhanh tay xử lý tình huống kịp thời ko thì đã chết trong tay lão Sâm già hiểm độc rồi.

    Trả lời
  3. tác giả miêu tả tn làm e cũng muốn đc nghe BT kéo đàn quá
    đg là từ hồi nhận ra tình cảm vs HTT, tiếng đàn của BT đã có hồn hơn hẳn

    Trả lời
  4. Bạn đây cuồng Itachi

    quá đỉnh. ý em nói là ss dịch quá đỉnh r. đọc còn chả hiểu nổi ký thuật thế mà ss dịch đc. khâm phục BT gê gớm luôn. súc động nhẹn ngào :>

    Trả lời
  5. chị Thi cứ quyết tâm dàn nhưng lại không nghĩ đến cảm xúc của anh Sâm, lúc này anh ý lại là người chịu bất công nhiều nhất.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: