RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 6.1

Posted on

Chương 6:

Tránh né trả lời câu hỏi là một chuyện vô ích, bởi vì thực tế tất có một ngày phải nói ra thôi.

———-

Khi nãy Hạ Na và Kha Trạch cãi nhau ầm ĩ một trận.

Khi cánh cửa được mở ra, một ánh bạc lóe lên, cô ta bất giác nhìn về phía cánh cửa. Sau đó cô ta nhìn thấy một cánh tay mảnh khảnh đeo một chiếc vòng bạch kim. Mà chủ nhân cánh tay đó là Bùi Thi đang mặc chiếc váy boheimieng xanh thẳm. Chiếc vòng tay đó là trang sức duy nhất trên người cô nhưng nó cũng khiến cô trầm tĩnh, tao nhã và rạng rỡ một cách khó hiểu. Mà phía sau cô là Bùi Khúc mặc bộ vest tuxedo màu xám tro.

Nhìn thấy hai chị em này, tâm tình Hạ Na càng tệ hơn. Không ưa Bùi Khúc là chuyện đã xác định từ rất lâu rồi, nhưng cảm giác sợ hãi Bùi Khúc là mấy ngày gần đây mới gia tăng. Năm đó khi bọn họ còn ở Luân Đôn, quả thật cô ta chính là một hot girl siêu cấp, gần như tất cả con nhà giàu đều nghe danh cô ta. Hạ Na trẻ đẹp, gia cảnh hùng hậu, dù mang tính tiểu thư nghiêm trọng nhưng vẫn hấp dẫn vô số chàng trai. Có người còn chạy siêu xe đến dưới nhà cô ta, có người thì giấu tên tặng cô ta những món đồ xa xỉ, có người mua hàng nghìn tấm vé buổi biểu diễn của cô ta… Cô ta đã quen với cách theo đuổi sang trọng hào nhoáng này. Vì vậy khi cô ta nhận được một lá thư tình ngây ngô chi chít nét chữ xinh đẹp, ngược lại cảm thấy hơi bất ngờ.

Người viết thư tình len lén nhờ bạn học đưa cho cô ta. Đây quả thật là cách yêu đương của học sinh cấp ba. Cô ta hơi cảm động, cũng để ý đến chàng trai viết thư tình này. Cậu nhỏ tuổi hơn Hạ Na và có một khuôn mặt ngây thơ hơn tuổi thật của mình. Ăn mặc rất gọn gàng, toàn thân chẳng có một bộ đồ hiệu nào. Hai cô bạn thân từng gặp cậu đều nói dáng vẻ cậu rất đáng yêu, bảo cô ta suy nghĩ quen thử cậu xem. Nhưng từ trước đến nay cô ta không nghĩ đến phương diện này. Thứ nhất là bởi vì cô ta thích Kha Trạch, thứ hai là cô ta nhìn sao cũng thấy không ưa được chàng trai này.

Sau này cô ta mới biết được, hóa ra lý do chàng trai này khiến cô không vừa mắt là vì cậu là em trai sinh đôi với Bùi Thi. Sau khi biết sự thật này cô ta lại càng ghét Bùi Khúc hơn. Hơn nữa khi đó cô ta ngang ngược và càn rỡ hơn bây giờ nhiều, chưa bao giờ cảm thấy dùng cách thức tàn khốc nhất bỏ rơi một chàng trai là có gì lạ. Cho nên khi lần nữa nhận được thư tình của cậu, cô ta đã tổn thương cậu bất kể hậu quả. Sau đó nữa Bùi Khúc cũng không so đo với cô ta, cũng chỉ biến mất mà thôi.

Làm sao cô ta cũng không ngờ đến, người sau này đẩy cuộc đời cô ta xuống đáy lại cũng là chàng trai này. Tối hôm nay, khi hai chị em giống nhau như đúc xuất hiện, cô ta cảm thấy không thoải mái xuất phát từ nội tâm. Cậu vẫn luôn mang vẻ vô hại cả người lẫn vật, nhưng cô ta lại không ngờ cậu còn muốn làm đến một bước kia, điều này khiến cô ta cảm thấy dựng cả tóc gáy.

Một khi đối mặt với người thân, loại tâm trạng tiêu cực bị đè nén này lại không nhịn được trút ra ngoài. Sau khi tránh khỏi hai chị em này, cô ta nhanh chóng trở lại bên cạnh Kha Trạch. Ánh mắt Kha Trạch đang dừng tại phương hướng cô ta đi đến. Cho nên cô ta giận tím mặt: “Kha Trạch, anh đang nhìn đi đâu?”

“Anh đang xem là có ai đến, sao hả?” – Anh ta nhướng mày, rất hiển nhiên là thái độ không màng gì đến tính cách hở chút là nổi đóa của cô ta.

“Anh không được nhìn cô ta! Anh là vị hôn thê của em, không cho phép nhìn những phụ nữ khác.”

“Nghĩ gì vậy hả, tình yêu của em rất ổn định mà.” – Nhìn thấy Bùi Thi đi về phía Sâm Xuyên Quang, tâm trạng Kha Trạch cũng hơi nóng nảy, anh ta uống một hớp rượu – “Có rảnh rỗi thì lo chuyện sự nghiệp của em đi.”

“Bây giờ anh lại bắt đầu chán ghét sự nghiệp của em rồi hả? Anh cho rằng ai khiến em thành như bây giờ? Chính là cái con mà anh đang nhìn đó!” – Cô ta giật lấy ly rượu trong tay anh, nói với giọng ra lệnh – “Không được uống!”

Anh ta liếc nhìn Hạ Na một cái, thở hắt một hơi rồi uể oải quay người bỏ đi. Mới đi được hai bước, anh ta lại nghe thấy Hạ Na kêu to phía sau lưng “quay lại đây, quay lại đây”. Anh ta chỉ mệt mỏi bịt lỗ tai coi như không có ai và biến mất trước mặt cô ta.

Hạ Na vô cùng đau lòng chạy như điên đến góc tối không người ở lầu hai, giận run cả người. Cô ta càng nghĩ càng không hiểu. Mình là Hạ Na, là người thân nhất của Hạ Minh Thành và Hạ Thừa Tư, là công chúa duy nhất của tập đoàn Hạ thị. Sao lại suy bại đến mức độ ngày hôm nay chứ? Cô ta càng nghĩ càng giận, càng giận càng tủi thân. Sau đó ôm cánh tay ngồi xổm xuống đất khóc lên.

Một lát sau có tiếng chuông điện thoại di động vang lên phía sau. Cô ta từ từ ngẩng đầu lên, quay người sang bên đó. Nào ngờ xuất hiện phía sau cô ta là gương mặt không ngừng xuất hiện trong cơn ác mộng những ngày gần đây – khuôn mặt của Bùi Khúc. Cậu đang xem điện thoại, ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên mặt cậu tái nhợt giống như ma quỷ. Cô ta hét lên một tiếng thảm thiết, bất chợt đứng bật dậy, không cẩn thận đụng phải bình sứ bên cạnh. Bên dưới vang lên một trận ồn ào cho cô ta biết phía dưới có người. Cho nên phản ứng đầu tiên của cô ta là nhào đến chụp chiếc bình kia. Nhưng vừa chụp đã khiến bản thân suýt rơi xuống theo. Lại một trận ồn ào vang lên, thân thể của cô ta đã được Bùi Khúc đỡ lấy.

“Cô Hạ, cô có sao không?” – Cậu hỏi han ân cần, giống như kẻ đã ép cô ta thành đầu đề gièm pha kia là kẻ khác vậy.

“Buông, buông tôi ra…” – Cô ta sợ hãi quá mức, run rẩy lui về phía sau, nhìn xuống lầu theo bản năng. Sau đó nhìn thấy được tình cảnh khiến đám đông ồ lên. Bùi Thi ngã nhào trên mặt đất, chiếc váy dạ hội của cô giống như một cánh hoa màu xanh lam tàn lụi, bao trùm lấy một mảnh đất và người đàn ông phía dưới cô.

Giống như ngày tận thế vừa trôi qua, Bùi Thi ôm lấy eo người đàn ông bên dưới, cẩn thận mở một con mắt ra. Hình ảnh tiếp theo chiếu vào mắt cũng là đôi mắt kinh ngạc của Hạ Thừa Tư. Cô lướt nhìn anh từ đầu đến eo một lần, xác định đối phương hoàn hảo không tốn hao gì thì cô càng nắm chặt lấy áo Hạ Thừa Tư, bỗng có một cảm giác muốn rơi lệ.

Nhưng rất nhanh, sự yên tĩnh như tờ xung quanh khiến cô nhận ra được tình huống không đúng. Cô thoáng sửng sốt, nhanh chóng quay đầu lại nhìn cảnh tượng xung quanh mới ý thức đã xảy ra chuyện gì: Bất kể là cốc thủy tinh chân dài trong tay họ hay là bình sứ cổ giá trị liên thành đều vỡ nát tan tành. Bởi vì Sâm Xuyên Quang từng học kiếm đạo nên dễ dàng tránh được bình sứ kia. Những người bên cạnh đều trợn mắt chết lặng nhìn bọn họ. Còn cô vì đẩy Hạ Thừa Tư ra nên mình cũng ngã nhào theo. Tệ hại nhất chính là mới vừa rồi vì sợ anh bị thương nên cô gắt gao ôm lấy eo anh. Đến bây giờ cô vẫn nằm sát trên người anh như cũ.

Đây quả thực là chuyện nhạy bén nhất và cũng là chuyện ngu nhất mà cô đã làm.

“Dọa, dọa em giật mình…” Cô lúng túng chống mặt đất đứng lên phủi phủi váy.

Hạ Thừa Tư cũng đứng lên theo, anh đá văng mấy mảnh ly rượu vỡ phía trước cho cô: “Cẩn thận, đừng giẫm lên.”

“Ôi, thật là sợ chết được.” – Hạ Thừa Dật vô cùng thức thời thay đổi bầu không khí – “Mới vừa rồi tôi còn tưởng rằng anh tôi chết chắc rồi. Bùi Thi, thật sự cám ơn cô!” – Bởi vì những lời này của cậu, những người khác cũng bắt đầu vỗ ngực, tỏ vẻ thở phào nhẹ nhõm.

“Không sao.”

Bùi Thi lắc đầu, băng qua đám người, muốn tìm một nơi không ai để yên tĩnh lại. Nhưng lúc đi ngang qua Sâm Xuyên Quang, cô nghe thấy anh kêu lên một tiếng thật khẽ: “… Tiểu Thi.”

Dường như đã sớm dự liệu được cô không trả lời. Nhìn thấy cô không hề có phản ứng, Sâm Xuyên Quang cũng không ép giữ cô lại. Sao anh không nhận ra khoảng thời gian gần đây thái độ cô đối với anh có thay đổi chứ? Tuy càng lúc cô càng nghe lời anh, nhưng khoảng cách trong lòng lại càng ngày càng xa anh. Vô số lần anh đưa tay lên ngực tự hỏi: Nếu như không phải vì bối cảnh xã hội đen của mình, nếu như không phải bởi vì Hạ Thừa Tư có bạn gái, cô vẫn sẽ lựa chọn anh sao? Cho đến bây giờ anh không tìm được đáp án, hay là nói anh chưa bao giờ muốn biết đáp án.

Có điều là tránh né trả lời câu hỏi là một chuyện vô ích, bởi vì thực tế tất có một ngày phải nói ra thôi. Chính vừa rồi trong nháy mắt đó, giữa anh và Hạ Thừa Tư, cô đã đưa ra lựa chọn.

Sâm Xuyên Quang mỉm cười căn dặn người xung quanh dọn dẹp lại mấy mảnh vỡ trên đất. Có vẻ như bình yên vô sự nhưng anh luôn kéo kéo cổ áo sơ mi trắng của mình. Trong lòng anh rất đau, bởi vị nơi vị trí trái tim cho dù có xoa cũng chẳng mảy may giảm bớt.

Nhưng mà…

Sâm Xuyên Quang nhắm mắt lại, chịu đựng nỗi đau lòng, thầm tự nói với mình.

— Tuy chỉ là chiếm một cái xác không hồn cũng tốt hơn mất đi cô.

Hạ Thừa Tư đứng bên ban công, gió đêm vẫn thổi lạnh lẽo. Không khí trong sảnh tiệc lại quay trở về náo nhiệt như khi nãy, tiếng cười trong trẻo truyền ra. Nhìn cảnh đêm ngoài ban công, thành phố màu đen được hàng tỉ điểm vàng thẫm chiếu sáng, trong vô số cao ốc anh tìm được một tòa thuộc tập đoàn của dòng họ anh. Trong mấy năm qua, chuyện rất nhiều người nằm mơ cũng không dám nghĩ thì anh lại dễ dàng làm được như trẻ con chơi xếp gỗ. Nhưng chuyện người bình thường có thể dễ dàng có được vậy mà anh lại chỉ có thể trơ mắt nhìn người khác cướp nó đi.

Hạ Thừa Tư chống hai tay lên lan can đá, ngẩng đầu nhìn bầu trời sao tỏa sáng lấp lánh. Ánh đèn trong sảnh tiệc ấm áp sáng ngời, khiến không gian trong lan can bé nhỏ này trở nên hơi vắng lặng.

“Anh Hạ, mới vừa rồi Tiểu Thi đã gây thêm phiền phức cho anh.”

Nghe thấy tiếng nói này, Hạ Thừa Tư quay người lại lẳng lặng nhìn Sâm Xuyên Quang đứng trên cầu thang. Sâm Xuyên Quang cầm áo khoác đi xuống, vắt lên thanh lan can: “Thật ra thì Tiểu Thi vẫn cảm thấy rất áy náy với anh.”

“… Tại sao?”

“Anh biết tại sao nhiều cơ mật thương nghiệp của Thịnh Hạ đều bị tiết lộ không? Ngay cả thời gian các người đi Châu Âu cạnh tranh cũng bị người ta giành trước.”

Hạ Thừa Tư im lặng nhìn Sâm Xuyên Quang, hai mắt trở nên càng sâu thêm một chút.

“Cũng là Tiểu Thi nói cho tôi biết.” – Sâm Xuyên Quang cười nhạt một cái – “Tôi sắp xếp cho cô ấy đến làm ở Thịnh Hạ, cô ấy chịu trách nhiệm báo cáo hết tất cả hạng mục công việc, hành trình, hợp đồng, kế hoạch cho Mori.”

Hạ Thừa Tư kinh ngạc nhìn Sâm Xuyên Quang, anh đã hoàn toàn không nói nên lời.

“Tài liệu của Thịnh Hạ lúc trước cô ấy giao cho chúng tôi đều ở đây, bây giờ trả lại cho anh. Bởi vì Thịnh Hạ sắp sửa đổi thành công ty con của tập đoàn Mori nên chúng tôi không cần dùng nữa.” – Sâm Xuyên Quang đưa một túi giấy tờ thật dày cho Hạ Thừa Tư – “Cô ấy vốn nói cho tôi biết cô ấy cảm thấy có lỗi với anh. Bất kể nói thế nào, hi vọng anh đừng so đo với cô ấy. Rốt cuộc cô ấy rất ngây thơ chỉ biết nghe lời người đàn ông của mình thôi.”

Sâm Xuyên Quang nói xong câu kia liền quay người trở vào sảnh tiệc, để lại Hạ Thừa Tư đứng nguyên tại chỗ. Hạ Thừa Tư bình tĩnh nhìn phương hướng Sâm Xuyên Quang rời đi, chân mày khẽ cau lại giống như đang suy nghĩ chuyện gì. Qua vài phút sau, anh thấy được một bóng dáng xanh thẳm bên cạnh rèm cửa sổ trên ban công. Anh không hề do dự bước đến nắm lấy cổ tay người đó dẫn đến một góc không người.

Cùng lúc đó, Sâm Xuyên Quang cũng bị thành viên tổ chức kêu đến một góc khác. Anh chỉ nhìn thấy bóng lưng một ông lão đứng tại cuối góc, ông chống gậy ngẩng đầu nhìn bức tranh Michelangelo trên tường, tay chân và giọng nói vẫn tràn đầy ngạo mạn và kiên nghị như xưa. Khoảng im lặng kéo dài khiến Sâm Xuyên Quang biết đây không phải là điềm báo lành. Nhưng anh vẫn kiên định, không chủ động gợi lên đề tài. Có điều anh cũng không sao ngờ được câu nói đầu tiên của đối phương là:

“Đến lúc công bố ngày cưới của cháu và Bùi Thi rồi.”

7 responses »

  1. Thì ra là BT đẩy SXQ ra để “đè” lên người anh Hạ , mình lại đoán sai rồi hehehehe. Còn chuyện nội gián thông tin cho SXQ thì chắc SXQ đang “tung hỏa mù” với anh Hạ thôi, đó là anh Hạ cố tình tung tin để Mori thu mua Thịnh Hạ mà… Hóng-ing ing ing🙂
    Tks nàng Loyal nhìu🙂

    Trả lời
  2. Oà oà, e tìm pass một hồi, lật ngược mấy chương mà k thấy, ai ngờ dẫn links vào đây lại nhòm đc đúng đoạn sis gợi ý ở chương 5.3 :)))). Phởn. Cuối cùng là chị k phải truyền máu j sất, buồn T_T, e cứ tưởng là sắp vén màn bí ẩn lên rồi, k bít đến bao h a c mơi chính thưc ở bên nhau đây. Hic.

    Trả lời
  3. Bao nhiêu ấn tượng còn lại dành cho SXQ đã tuôn đổ theo nhưng lời anh nói với anh Tư, muốn BT bên anh ta như cái xác cũng được vậy mà lại dùng cách hèn hạ nhất để hạ gục anh Tư mà đâu biết rắng đó là những điều anh Tư muốn và làm

    Trả lời
  4. đọc câu của SXQ cũng thấy tội ảnh nhưng e ko đồng tình với cách làm của ảnh tí nào
    chắc HTT ko hiểu lầm BT chứ :s

    Trả lời
  5. Bạn đây cuồng Itachi

    câu cuối của Sân Xuyên Đảo Trì Dã không gì sánh kịp. quả lả quả bom sốc đấy ! thương HTT qá

    Trả lời
  6. SXQ ko quan tu chut nao ca..neu la dan og a ta se ko noi nhu vay vs HTT..
    Tinh yeu cua a ta ich ky qua..

    Trả lời
  7. đến lúc này thì Sâm Xuyên Quang thực sự quá đáng rồi. giống ngư việc bất chấp thủ đoạn mà anh vẫn nói.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: