RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển – 3.4

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển – 3.4

Chương 3:

(4)

Hẹn thời gian gặp mặt lần sau với Chu Phái Đức xong thì Bùi Thi rời đi. Nhưng vừa rời khỏi nhà ông không bao lâu thì thời tiết lại thay đổi, mưa to trút xuống tầm tả. Trước kia lúc đi học ở đây phải dầm mưa hai lần trong một ngày cũng chẳng lạ gì với Bùi Thi. Nhưng điều cô cảm thấy hối hận nhất là không nghe theo lời thầy Chu trở về uống thuốc chống bệnh cảm. Vì vậy tối hôm đó cô đã bị sốt. Hơn nữa chỗ của cô ở là phòng thuê ngắn hạn, dưới tình trạng không ai chăm sóc, cơn sốt này suýt nữa đã khiến cô đi đời nhà ma.

Vốn muốn đến bệnh viện lấy đơn thuốc uống để giải quyết căn bệnh, bây giờ xem ra chẳng thể thực hiện được rồi. Trước mắt cô là một màn mơ hồ, cô chỉ còn bấm được số 999 với chút sức lực còn sót lại, gọi xe cứu thương lập tức đến đưa mình đi bệnh viện.

Kết quả xét nghiệm của bệnh viện chẩn đoán cô bị viêm phổi. Bùi Thi suýt nữa giận đến ngất đi. Thật không biết mình có xung khắc với bệnh cảm ở Anh hay sao mà chỉ cần là bị cảm ở chỗ này thì sẽ nhất định biến thành một căn bệnh nặng khác. Mấy năm trước là viêm gan, bây giờ là viêm phổi. Mà càng trùng hợp chính là bệnh viện này đúng lúc lại là bệnh viện trước đây cô trị bệnh viêm gan. Năm đó cô đã tiếp nhận giải phẫu cấy gan tại đây.

Lần này cô quyết định không hèn yếu giống như lúc trước nữa, dù thế nào cô cũng phải đòi bệnh viện cho biết tên họ người đã quyên gan ẩn danh kia. Y tá thấy cô bệnh nặng như vậy mà vẫn băn khoăn chuyện nhiều năm trước, cuối cùng thỏa hiệp nói sẽ xin bệnh viện phê chuẩn.

Suy nghĩ đến nhân tố chất kháng sinh nên bệnh viện tại Anh thường không truyền dịch cho bệnh nhân. Vì thế tất cả bệnh nhân đều được nhận đơn thuốc rồi về nhà nghỉ ngơi. Nhưng lần này Bùi Thi bị bệnh viêm phổi, bệnh này biến chứng rất nhiều nên bác sĩ bắt cô nằm viện để theo dõi. Y tá vô cùng quan tâm chăm sóc, sau khi mang thuốc đến cho cô còn nói đùa: Hóa ra cô là nghệ sĩ violin, trách sao dạ dày không khỏe, rất nhiều nghệ thuật gia cũng không ăn uống đúng giờ. Bùi Thi nằm co ro trên giường, mắt sưng đau, ngoại trừ trả lời “ừ” cũng không có sức lực nói gì khác.

Ban đêm trong bệnh viện trời cũng không dừng đổ mưa. Trời màu xám, lầu màu xám, hành lang màu xám, mắt người ở lâu trong bệnh viện cũng màu xám. Ngay cả hạt mưa cũng như bị thời gian mài mòn cũng trở thành màu xám luôn. Nó ướt đẫm trút xuống đất nước chủ nghĩa tư bản cổ kính này. Tiếng mưa rơi trên mái hiên vỡ vụn. Luân Đôn quá xa xôi, quá rét buốt, dù là mùa hè người ta cũng không cảm thấy ấm áp bao nhiêu. Bùi Thi ho khan vài tiếng, nhìn lướt qua túi truyền dịch còn đầy, rồi lại nhìn ra cơn mưa đang trút xuống bên ngoài. Lúc này một tiếng nói truyền đến tai cô.

“A girl who’s so young like you shouldn’t be sick like this.” (Cô gái trẻ như cô không nên để bệnh nặng đến vậy.)

Cô ý thức được là bệnh nhân cùng phòng đang nói. Cô quay đầu lại, nhưng bởi vì có bức rèm cách ly nên không nhìn thấy mặt đối phương. Từ câu nói kia cũng không khó nhận ra đối phương là một phụ nữ người Anh, khoảng chừng 40 50 tuổi. Cô đang định hỏi có phải đối phương nói chuyện với mình hay không thì người phụ nữ người Anh kia lại nói: “Health is not valued till sickness comes. You should have taken care yourself a lot more.” (Sức khỏe chẳng có giá trị gì cho đến khi gặp phải cảnh ốm đau. Cô nên chăm sóc bản thân cô nhiều hơn.)

Lần này Bùi Thi không chỉ nhận ra được quốc tịch của bà từ khẩu âm mà còn nhận ra được bà rất tao nhã có giáo dưỡng từ cách đọc nhấn rõ từng chữ.

“Thank you. I just haven’t been living here for a long time, am not very used to rains now.” (Cám ơn bà. Đã lâu tôi không sống ở đây, nên không chống chịu được với cơn mưa hiện tại.)

“Where do you live?” (Cô sống ở đâu?)

“China.” (Trung Quốc)

“Oh I see.” (Ồ tôi hiểu rồi) Người phụ nữ bên kia yên lặng trong vài giây ngắn ngủi, lại từ từ nói: “That’s a lovely country” (Đó là một đất nước đáng yêu.)

Hai người cứ tiếp tục tán gẫu như thế, thỉnh thoảng luôn có người dừng lại ho khù khụ vài cái. Bùi Thi biết được người phụ nữ người Anh này là một luật sư, cũng bị viêm phổi, nhưng thời gian bệnh tình kéo dài, tình trạng nghiêm trọng hơn mình nhiều. Tuy là mới quen nhưng cô biết người phụ nữ này là kiểu người Anh cô thích nhất. Bà khiêm tốn lịch sự, dịu dàng tao nhã nhưng không hề có vẻ đạo đức giả như những người ở đây. Người phụ nữ này dường như cũng rất thích cô, nhất là khi nghe nói một mình cô chạy đến Anh tìm thầy thì lại càng thêm tán thưởng sự can đảm của cô hơn.

Đương trò chuyện thì tiếng gào khóc đau khổ của bệnh nhân ở phòng bên truyền đến. Nghe thấy âm thanh này tại bệnh viện khiến người ta vừa sợ vừa lo. Sau khi người phụ nữ bên cạnh nghe thấy, bà thở dài một tiếng, nói nếu lúc này có người yêu bên cạnh nhất định sẽ tốt hơn nhiều. Sau đó Bùi Thi biết hóa ra bà là một quả phụ, chồng đã qua đời hai năm trước, chỉ thua ngày giỗ cha cô bốn ngày. Nhưng chồng bà cũng không phải là người đàn ông bà yêu nhất. Bà bắt đầu tự trách, cảm thấy hiện tại ngã bệnh chính là bị báo ứng vì chuyện bà đã làm năm đó. Bà từng yêu một người đàn ông có vợ, lúc ông uống say bà đã lấy trộm tinh dịch của ông đến bệnh viện làm thụ tinh nhân tạo cho mình. Sau khi biết được bà mang thai, ông thật sự cho rằng là mình làm nên rời khỏi vợ sống chung với bà, cam đoan sẽ chịu trách nhiệm với bà và con. Nhưng đến cuối cùng ông vẫn biết được chân tướng sự thật. Ông đã mãi mãi rời xa bà.

“My whole story was pretty boring, and I deserve this.” (Cả câu chuyện của tôi quá tẻ nhạt và tôi đáng bị như thế) Đến cuối cùng bà chỉ cười tự giễu hai tiếng, nói sâu xa, “However, If you’re in love with someone one day,you have to tell him. Being sad is better than being regretting.” (Tuy nhiên nếu có một ngày cô yêu một ai đó, cô hãy nói cho anh ta biết. Thà buồn còn tốt hơn là hối tiếc.)

Sau đó bà cảm thấy vô cùng khó chịu, uống thuốc xong bà chào Bùi Thi rồi nằm ngủ. Nghe câu chuyện của bà, lại nhìn nước mưa bên ngoài, Bùi Thi bỗng nhiên rất nhớ người nhà của mình. Đồng thời đôi mắt lạnh lùng của người đàn ông kia cũng hiện lên trong ký ức nửa tỉnh nửa mê của cô. Có nhiều lần cô cảm thấy bên ngoài trời mưa đã tạnh, cô bò dậy cầm lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho anh: “Thật ra thì người em thích là anh”. Sau đó anh trả lời lại rất nhanh: “Anh cũng vậy.”

Khi cô bị tiếng tim đập của mình đánh thức, cô mới ý thức được đây chỉ là giấc mơ thôi. Bác sĩ đã rút ống truyền dịch tự bao giờ, nhưng cơn sốt của cô vẫn chưa hạ, trái tim đập kịch liệt làm rối loạn hô hấp, cơn mưa bên ngoài cũng chưa tạnh….

Hóa ra giấc mơ thật sự ngược lại với thực tế.

Cô ho hai tiếng, trở thân thể nặng nề, tiếp tục đi vào giấc ngủ.

Cùng lúc đó tại Trung Quốc đã ba giờ sáng. Trên ban công một ngôi biệt thự tại bờ biển Tam Á, cơn gió mùa hè ấm áp thổi lay rèm cửa nhẹ nhàng bay múa. Hạ Thừa Tư di động con cuột lật xem bảng Excel chi tiết giao dịch của công ty trên Macbook. Cô bạn gái trước mắt khóc đến gần như quỳ mọp trên mặt đất, nhưng anh vẫn thờ ơ chẳng mảy may để ý. Thậm chí anh không ngước mắt lên nhìn cô ta lấy một lần.

“Là, là em làm thì sao chứ? Em chỉ muốn cho Bùi Thi một bài học, hoàn toàn chưa từng nghĩ đến muốn giết chết cô ta mà. Dìm người ta chết đuối là tội nặng biết bao, làm sao em làm chuyện ngu xuẩn thế được. Nhưng như vậy anh cũng không chịu tha thứ cho em sao?” Tiếng Hàn Duyệt Duyệt khàn vô cùng. Nhưng tuy là dưới tình huống tâm trạng kích động, cô ta cũng không hề dám đề cao âm lượng.

Hạ Thừa Tư như hoàn toàn không nghe thấy lời cô nói, chỉ đánh dấu màu đỏ những chi tiết sai lầm trên bảng excel. Sự tỉnh táo của anh đã làm Hàn Duyệt Duyệt hoàn toàn sụp đổ. Cô ta nắm chặt hai nắm đấm, hai tay run rẩy gần như là móng tay cắm sâu vào trong thịt: “Bạn gái trước kia của anh bảo anh là động vật máu lạnh em còn không tin. Bây giờ em đã hoàn toàn tin rồi. Anh căn bản không hề để ý đến cảm nhận của người khác. Anh thật sự chẳng nhìn thấy em tốt với anh hay sao?”

Anh đính kèm file kia vào trong mail, gửi cho giám đốc đã làm sai, gõ thêm hai chữ: “Làm lại.”

“Em đã sớm phát hiện anh hoàn toàn chưa quên được Bùi Thi. Từ lúc cô ta đi Anh, đồng hồ trên máy tính của anh vẫn để giờ Luân Đôn. Nếu như đã thích đến vậy thì đuổi theo đi, còn ở quen với em làm gì nữa?”

Anh tắt hộp thư, nói bằng giọng giải quyết việc công: “Phòng của em ở kế bên, sáng sớm ngày mai tài xế sẽ đưa em ra sân bay, em có thể về trước được rồi.”

“Em thật sự không thể tin được bởi vì em muốn dạy dỗ cô ta một chút mà anh lại đối xử với em như vậy.” Hàn Duyệt Duyệt khóc rất tủi thân, nhưng ánh mắt dần dần trở nên oán hận, “Đến cùng là anh xem em là gì? Anh có nghĩ đến em mới là bạn gái của anh hay không?” Đợi một hồi lâu không nghe thấy anh trả lời, cô ta cũng không cách nào nhịn được nữa, thốt ra một câu: “Anh đã đối xử với em như vậy thì chúng ta cũng không có gì để nói nữa… Em muốn chia tay với anh.”

“Vậy thì chia tay đi.” Anh trả lời ngay lập tức không hề suy tư.

Sáng sớm hôm sau Bùi Thi phát hiện cơn sốt đã hạ đi một chút, định nhấn chuông gọi y tá đến xem thử. Nhưng người còn chưa ngồi dậy thì có một bác sĩ mặc áo blue trắng đã bước vào cùng với một trợ lý người Châu Á của ông. Cô ngồi thẳng người, nói hơi yếu ớt: “I think the fever has gone. . . . . ” (Tôi nghĩ mình đã hết sốt rồi…)

Bác sĩ lật xem hồ sơ trong tay, rồi nhìn về phía cô: “Miss Pei, right?” (Cô Bùi đúng không?)

“Yes.”

Bác sĩ nhìn người trợ lý bên cạnh một cái, gật đầu với anh ta. Anh trợ lý cầm hồ sơ đi đến bên cạnh cô khẽ nói: “Cô Bùi, về tài liệu người quyên tặng gan cho cô… Bởi vì trước đây chúng tôi đã từng ký thỏa thuận với anh ta nên không thể tiết lộ danh tính anh ta với cô được. Nếu không bệnh viện chúng tôi sẽ phải chịu trách nhiệm toàn bộ.”

Bùi Thi cảm thấy rất thất vọng, nhưng đối phương cũng đã nói vậy rồi, mình không thể miễn cưỡng họ được. Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy có thể nói cho tôi biết tư liệu khác của anh ta không. Ví như là số tuổi, dáng vẻ, công việc chẳng hạn….”

“Điều này có thể. Anh ta từng làm kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện chúng tôi. Tôi có thể cố hết sức cung cấp cho cô những tư liệu khác.” Anh trợ lý liếc nhìn hồ sơ trong tay, “Lúc đó anh ta hai mươi hai tuổi, cao 6 feet 2 (1m88), căn nặng 163 pound (74kg), nhóm máu A, học thạc sĩ kinh doanh tại Viện đại học Luân Đôn. Huyết áp anh ta hơi thấp, không có bệnh di truyền…”

Bùi Thi cũng không quen tính toán chiều cao và cân nặng theo đơn vị Anh, nhưng khi nghe thấy số tuổi và trường học của anh ta thì bỗng khẩn trương. Cô thầm đổi chiều cao ra centimet, dần dần cô cảm giác trái tim đã đập nhanh đến mức giật thót đến cổ họng. Cô ngắt lời anh trợ lý: “Anh ta là người ở đâu?”

“Ặc, anh ta có hai quốc tịch Anh và Mỹ, nhưng có một họ Trung Quốc. Nhìn gương mặt anh ta, tôi lại cảm thấy anh ta có chút gì đó giống người Đông Á, lại có chút giống người da trắng… Cô chờ một chút, tôi có thể che lại ngày sinh và tên rồi cho cô xem hình của anh ta.”

Trước mắt Bùi Thi trở nên sáng ngời: “Tôi… có thể xem sao?”

“Có thể, nhưng có điều không được chụp hình lại.” Anh ta cẩn thận tìm ra giấy ghi chú, dán lại phần chữ viết trên hồ sơ.

Lúc này bác sĩ phía sau anh ta cũng nói:  “It would be perfect if you know this kid. This is mainly on the fact that half of his liver is in your body.” (Nó thật tuyệt vời nếu cô biết anh chàng này. Điều này có nghĩa trên thực tế một nửa gan của anh ta sống trong cơ thể cô.)

“Chức năng gan rất mạnh, nhưng cắt bỏ một nửa lá gan khỏe mạnh cũng vô cùng có hại cho cơ thể.” Anh trợ lý không nhịn được sờ sờ bụng của mình, thở ra một hơi rồi đưa hồ sơ cho cô, “Cô xem thử cô có biết anh ta không?”

Tuy lúc nãy đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy hồ sơ kia, cô vẫn hoàn toàn hóa đá — Anh chàng trong hình để tóc hơi dài khẽ cau mày chính là khuôn mặt Hạ Thừa Tư vẫn còn rất ngây ngô.

*** Gợi ý pass: 6 con số bao gồm chiều cao và cân nặng của Hạ Thừa Tư lúc 22t🙂

6 responses »

  1. Cuối cùng BT cũng biết được ai là người hiến gan cho mình, hy vọng anh chị sẽ giải tỏa được khúc mắc và đến với nhau chứ đi hơn 2/3 truyện rồi mà 2 anh chị cứ hiểu lầm hoài… Tks nàng Loyal nha🙂
    Àh, về pass chương sau nếu là 6 số thì có phải chiều cao lấy m, cân nặng lấy pound k nàng? Như vậy thì mới đủ 6 số được😉

    Trả lời
  2. Người có duyện nợ cuối cùng cũng sẽ về bên nhau nhưng nhìn đoạn đường đi vòng của 2 anh chị mà đau cả lòng.

    Trả lời
  3. cuối cùng sao bao ngày tháng hờn dỗi hiểu làm anh chị sẽ đến với nhau rồi sao
    e hóng chương mới quá

    Trả lời
  4. Bạn đây cuồng Itachi

    he he lại chuẩn rồi . hồi trc hình như e cũng đoán người cho gan vs cứu chị là anh Tư. :))

    Trả lời
  5. Chẳng hiểu sao em vẫn cố chấp nghĩ rằng Sâm Xuyên Quang làm vậy là có lí do bất đắc dĩ của anh ấy chứ thực ra anh ấy không xấu xa đến như thế😥

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: