RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Quyển 3 – 2.1

Posted on

Chương 2 .1:

Niềm tin là một mặt kính tròn, tốt là ở chỗ nó luôn soi ra hình ảnh sự vật xinh đẹp nhất, nhưng một khi bị nứt thì sẽ trở nên sắc bén lợi hại vô cùng.

 

———–

 

“Tại sao anh lại ở đây?”

 

“Không phải anh vừa mới nói rồi ư, anh rất nhớ em.” Sâm Xuyên Quang giơ mu bàn tay cô lên, đôi môi khẽ chạm vào một cái, “Đúng lúc anh cũng có một thiệp mời cho nên sang đây gặp em, muốn cho em một niềm kinh ngạc. Có điều là… không biết là niềm kinh ngạc có trở thành nỗi kinh sợ hay không.”

 

Ánh hoàng hôn soi chiếu trên mặt biển cuộn sóng, đến cuối cùng gần như chỉ còn chiếu sáng bờ cát trên đảo, rơi rớt dưới chân như chỉ cần đưa tay là có thể bắt được bọn chúng. Bùi Thi lắc đầu liên tục, ánh hoàng hôn nhuộm đôi gò má cô ửng hồng: “Không có, không có, em rất vui vì anh đã đến. Có điều chỉ có mình anh sao?”

 

“Còn có Dụ Thái và hai thành viên khác nữa. Bọn họ đã đến khách sạn trước rồi.”

 

“Hành lý của anh cũng ở chỗ bọn họ à?”

 

“Ừ.”

“Vậy thì tốt quá, theo em đi dạo trên bờ biển chút nào.”

 

“Được.”

 

Bóng dáng họ được ánh nắng kéo lê lúc dài lúc ngắn trên bờ cát xinh đẹp, tạo nên hình ảnh lãng mạn như trong mơ. Hạ Thừa Tư đứng ở nơi rất xa lẳng lặng nhìn cảnh tượng này. Anh không biết giữa Bùi Thi và Sâm Xuyên Quang đến tột cùng có ràng buộc sâu sắc đến nhường nào. Nhưng anh biết cô gần như chưa hề lộ ra vẻ mặt phòng bị khi ở trước mặt Sâm Xuyên Quang. Dù trải qua nụ hôn dài như thế, cô cũng có thể tự nhiên đối diện, không hề né tránh.

 

Đám mây cách mặt biển ngày càng gần. Giống như một tảng đá lớn treo trên sợi dây kim tuyến, thỉnh thoảng che đi ánh mặt trời rực rỡ. Vì vậy màu sắc mặt biển bị chia cắt bởi màu tím và màu vàng nhạt. Ánh sáng bao phủ trên người Hạ Thừa Tư cũng biến hóa theo màu biển. Nhưng vạn năm không thay đổi cũng chỉ có ánh mắt trống vắng và lạnh lẽo của anh. Thật ra thì khi nhìn thấy Sâm Xuyên Quang kề đến hôn cô, không phải là anh không hề kích động.

 

Anh muốn chạy đến cướp cô khỏi anh ta, muốn dẫn cô đến nơi chỉ có mình và cô. Như bọn họ không có điều gì phải băn khoăn….

 

Nhưng mà người ban đầu đẩy cô ra xa không phải là mình sao?

 

Anh chưa từng hối hận vì mình đã lựa chọn. Có điều là không ngờ rằng cảnh tệ hại hơn khi phải nhìn thấy người đàn ông khác mang cô đi chính là người đàn ông đó quay đầu lại nhìn anh.

 

Sâm Xuyên Quang giống như lơ đãng nghiêng đầu, lại giống như lơ đãng bốn mắt nhìn nhau với Hạ Thừa Tư. Anh vẫn mang nụ cười nhạt lịch sự trên mặt giống như bình thường. Có điều là khóe môi anh tuy rằng đang cười như trong mắt lại như tích tụ băng lạnh vạn năm. Anh vỗ nhẹ vai Bùi Thi, bảo cô nhích đền gần người mình hơn một chút. Hạ Thừa Tư không nhìn thấy mặt cô, chỉ nhìn thấy sau lưng cô thôi. Cô giống như một cô bé làm nũng nghiêng đầu tựa vào vai anh. Sau đó anh lại quay đầu nhìn về phía Hạ Thừa Tư một cái, ý cười sâu hơn một chút.

 

Hạ Thừa Tư nhắm mắt lại, nắm chặt hai quả đấm. Anh nghe thấy tiếng hít thở của mình còn rõ ràng hơn cả lúc bơi lặn. Qua một hồi lâu, anh mới mở mắt ra lần nữa, nói với Hàn Duyệt Duyệt bên cạnh: “Đi thôi. Nên ăn cơm rồi.”

 

Bùi Thi hoàn toàn không hề chú ý đến động tĩnh phía bên Hạ Thừa Tư. Cô chỉ chú ý đến Sâm Xuyên Quang vẫn trước sau như một yêu chìu cô hết mực. Cô sánh vai cùng anh, cảm thấy cả người đều thư thả. Bởi vì ánh hoàng hôn có đôi lúc bị tầng mây che kính, có đôi lúc lại lộ ra bên ngoài. Vì vậy phạm vi nhìn cũng thỉnh thoảng nắng vàng lan tỏa bốn phía, thỉnh thoảng lại ảm đạm phiền muộn mơ hồ. Hàng dừa xanh trên đảo cũng được nhuộm màu vàng óng, nhưng bóng dừa vẫn xanh biếc như cũ.

 

Tuy vòng chơi Kiss Camera của họ đã kết thúc, nhưng ánh mắt của nhiều người vẫn không thể rời khỏi người bọn họ. Ví như Tina và mấy cô nàng kia. Có điều từ trước đến giờ Tina không phải là kẻ chịu ngồi yên, cô ta nhanh chóng gửi tin nhắn cho Bùi Thi: “Thi Thi, từ trước đến nay cậu không nói cho bọn mình biết bạn trai cậu lại đẹp trai như vậy… Oh my god, he is so pretty, pretty as a picture!” (Ôi chúa ơi, anh ta đẹp quá, đẹp như trong tranh vậy.)

 

Bùi Thi đọc tin nhắn xong, ngầng đầu nhìn về phía các cô. Tina giơ ngón tay cái lên với cô. Mấy cô gái bàn tán xôn xao lúc nãy bây giờ lại hiện lên vẻ mặt lúng túng, nhất là cô gái đã khiêu khích Bùi Thi thì lại càng giả bộ cúi đầu chơi điện thoại di động. Bùi Thi không để ý đến các cô nàng đánh giá thế nào về mình lắm, nhưng cô rất thích câu “pretty as a picture” kia. Cô chủ động nắm tay Sâm Xuyên Quang, mắt lại nhìn ra biển: “Em rất vui vì anh đã đến, có điều chúng ta phải nói trước, buổi tối anh không được giành giường với em nhé.”

 

“Không sao đâu, anh có phòng của mình mà.”

 

“Hả? Phòng của mình?” Bùi Thi ngơ ngác, ra vẻ như đã giác ngộ, “Ồ, anh muốn ngủ chung phòng với Dụ Thái hả?”

 

“Không phải, phòng của riêng anh.”

 

“Nó thật lãng phí, anh ở chung phòng với em là được rồi.”

 

“Nhưng mà…” Thấy cô dứt khoát như thế, ngược lại Sâm Xuyên Quang hơi ngượng ngùng, “Tiểu Thi không cảm thấy như vậy kỳ lắm sao?”

 

“Tại sao lại kỳ? Chúng ta là bạn trai bạn gái ở riêng phòng mới kỳ đó.”

 

Mặt trời đã hoàn toàn lặn xuống. Tinh thể vĩ đại nhất trong hệ ngân hà ra sức đốt sạch nhiên liệu cả một ngày khiến người ta nhớ kỹ ánh sáng và nhiệt độ của nó. Lòng bàn tay hai người đều rỉ mồ hôi. Dần dần ánh mặt trời quanh người biến thành màu đỏ. Áng mây trên trời cũng biến thành trên tối dưới đỏ. Giờ khắc này bầu trời biến thành một bảng màu: hoàng kim, xám đậm, đỏ thẩm, xanh lam, tím, trắng, đỏ hoa hồng. Toàn bộ đều hòa vào nhau biến thành bầu trời của riêng vịnh Thái Lan. Giờ phút này là thời khắc ngắn nhất trong một ngày nhưng cũng là thời khắc đẹp nhất.

 

“Đẹp quá.” Bùi Thi nhìn cảnh sắc trước mắt chẳng hề chớp mắt cái nào, chỉ kéo tay anh lui về sau một chút, “Em về phòng tắm trước, sau đó chúng ta cùng đi dùng cơm.”

 

Nhưng Sâm Xuyên Quang vẫn đứng yên không nhúc nhích: “Tiểu Thi, anh nghĩ dù là bạn trai bạn gái cũng…”

 

“Cũng cái gì?”

 

“Không có gì.” Anh cúi đầu, tiếng nói trở nên rất nhẹ nhàng.

 

Bùi Thi đột nhiên cảm thấy đùa rất vui, kề đến quan sát vẻ mặt anh: “Sao lại có vẻ khó chịu như vậy, bởi vì phải ngủ chung với em à?”

 

Sâm Xuyên Quang suy nghĩ một chút: “Anh không thành vấn đề, chỉ sợ là sau này Tiểu Thi sẽ cảm thấy quá nhanh, cảm thấy hối hận.”

 

“Ôi, anh đang nghĩ cái gì?” Hai tay Bùi Thi vỗ thật mạnh hai má anh, “Em chỉ nói muốn ở chung một phòng, cũng không nói muốn ngủ chung một giường mà. Phòng em có hai chiếc giường lận đấy.”

 

“À, là, là thế hả?” Sâm Xuyên Quang bừng tỉnh ngộ trợn tròn hai mắt, sau đó lấy tay che trán, “Hóa ra là như vậy…. 恥 ずかしい” (Xấu hổ thật.)

 

Câu tiếng Nhật phía sau nhỏ đến mức ngoại trừ anh ra thì người khác gần như không nghe thấy. Nhưng nó vẫn không lọt qua được tai Bùi Thi, cô gạt tay anh ra: “Quang thật đáng yêu.”

 

“Đừng nói nữa.”  Sâm Xuyên Quang đỏ ửng mặt, dáng vẻ giống như vô cùng mất thể diện.

 

Có điều vừa nghe anh nói tiếng Nhật cô liền nghĩ ngay đến cô gái người Nhật nói tiếng Anh vào ban ngày: “Đúng rồi, anh thử đọc từ Left tiếng Anh bằng giọng Nhật xem.”

 

“Le-hu-to?”

 

“Nói hơi giống giọng Anh một chút.”

 

Anh đọc lại lần nữa. Bùi Thi càng ngày càng cảm thấy khẩu âm và từ đơn này đều vô cùng quen thuộc, giống như đã từng nghe ở đâu đó, nhưng làm sao cũng không nhớ ra được. Cảm giác như vậy thật là tệ hại.

 

Lúc này sắc trời hoàn toàn tối xuống, đèn trên cảng cũng sáng lên. Nước biển mang theo chút mùi tanh, đánh lên dãy đá một con cua nhỏ có hai cái càng. Ánh đèn bình yên và cô đơn, nhưng lại trở thành mặt trời trong đêm tối, soi sáng cho kẻ bị lạc đường. Cô nhìn ngọn đèn cô đơn lẻ bóng, thấy bóng dáng nó sáng lập lòe trên mặt biển.

 

— Cuối cùng vào giờ khắc này hình ảnh ngọn đèn trùng khớp với bóng trăng in trên vũng nước đọng Luân Đôn.

 

Chính là buổi tối nhiều năm trước, ngay cả đầu cô cũng bị vùi vào vũng nước đọng tại con ngõ. Buổi tối đó tay phải cô bị người ta kéo cao lên. Sau đó người đàn ông phía sau không thấy rõ khuôn mặt ra lệnh cho đồng bọn bên cạnh: “Left, left, not right!”

 

Tay phải của cô bị đặt xuống, tay trái bị giơ lên cao, đó là tay bấm nốt đàn violin.

 

Tiếp theo nữa là cánh tay kia đã bị tàn phế trong cơn đau nhức kinh khủng.

 

Từ đó về sau cô đã không thể kéo đàn violin nữa. Cô từ bỏ tất cả vinh quang và cuộc sống khi đó, dẫn theo Bùi Khúc rời khỏi nước Anh. Cũng vì vậy sau đó cô được lão gia và Sâm Xuyên Quang thu nhận.

 

Tay vừa xảy ra chuyện thì cô đã lập tức gặp được ân nhân có thể giúp cô báo thù. Cô vẫn cảm thấy đây là duyên phận giữa cô và Sâm Xuyên Quang.

 

Nhưng tại sao người đàn ông đánh gãy tay cô lại có khẩu âm Nhật nặng như vậy?

 

Cô đưa mắt nhìn về phía Sâm Xuyên Quang. Mắt của anh giống như bóng trăng soi trên biển, êm dịu yên tĩnh, nhưng cũng đột nhiên sâu không lường được.

 

Cô bắt đầu nghĩ đến khả năng kinh khủng, sắc mặt cô dần dần trắng bệch. Nhưng mà bởi vì ánh trăng quá đỗi ngọt ngào, anh cũng không nhìn ra được vẻ mặt của cô.

 

Buổi tối hôm đó, cô cũng không lập tức chất vấn bất cứ điều gì với anh, chỉ cùng anh ăn cơm, sau đó trở về khách sạn nghỉ ngơi. Anh vô cùng tự giác tự đi tự mình đi tắm rồi mặc vào bộ đồ ngủ kín mít đi ra ngoài. Cô đã nằm trên giường chuẩn bị nghỉ ngơi. Anh đi đến, mỉm cười đặt một nụ hôn lên trán cô, khẽ thì thầm một câu “ngủ ngon”, sau đó nằm xuống chiếc giường ngủ bên cạnh. Cô nhìn đường nét anh trong bóng tối, đột nhiên cảm thấy anh rất xa lạ. Tại sao dù đã trở thành bạn trai bạn gái nhưng cô vẫn không có cảm giác an toàn chứ? Hay là vì cô hoài nghi anh gần như là chắc chắn?

Có điều là niềm tin là một mặt kính tròn, tốt là ở chỗ nó luôn soi ra hình ảnh sự vật xinh đẹp nhất, nhưng một khi bị nứt thì sẽ trở nên sắc bén lợi hại vô cùng.

3 responses »

  1. Ố ồh, kỳ này giựt tem được rồi hihhi.
    Mọi chuyện đã bắt đầu hé lộ rồi đây … hóng -ing. Tks nàng Loyal nhìu nhìu nha🙂

    Trả lời
  2. khổ thân SXQ =)) cũng ko biết có nên trách a ko trong sáng ko đây
    bạn hạ mà ko nhanh chân lên là tiếp tục hối hận nhé
    h bạn đã biết chưa
    ôi ôi có vẻ bắt đầu có ko khí gay cấn rồi đây
    có lé nào :-s

    Trả lời
  3. Nếu đúng là sự thật thì quá nghiệt ngã nhưng vì lý do gì anh sâm phải làm như thế.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: