RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc – Quyển 3 – 1.2

Posted on

Chương1:

 

(2)

 

Hình dáng hòn đảo này rất đặc biệt, hai gò núi ở hai đầu nam bắc, chính giữa là một bờ cát mỏng dài miên man chia nó thành hai nửa. Nước biển của Thái đẹp như được hóa phép màu. Bất kể là ở đâu, từ chỗ nước sâu đến bờ cát đều được phân chia rõ rệt từ màu xanh thẳm đến màu xanh nhạt. Nhưng cho dù ở nơi xanh thẳm, nước biển cũng trong veo đến mức thấy được cả đáy. Dưới đáy là một dãy đá ngầm trông giống như là một hàng mực nước màu đen đọng lại vĩnh viễn. Vừa thoạt nhìn qua, trong thế giới này chỉ còn lại bốn màu sắc: Xanh thiên thanh, xanh lá, màu nước biển pha lẫn giữa hai màu xanh là và xanh thiên thanh, và bờ cát vàng được ánh nắng chiếu sáng lấp lánh.

 

Trên bờ cát có vài cô gái ngoại quốc vô cùng bắt mắt người khác. Các cô phóng khoáng mà lẳng lơ, da phơi thành màu nâu, chiều cao ước chừng từ 1m76 đến 1m8. Tuy họ đứng trong khu bơi lặn, nhưng Hàn Duyệt Duyệt cũng có thể nhìn thấy được xương quai xanh, chiếc bụng hóp, bộ ngực và chiếc mông đầy đặn được bộ bikini bao trọn của các cô nàng. Các cô nàng nghịch nước trên bờ biển, đánh bóng chuyền trên bãi cát, thỉnh thoảng còn ve vãn bên cạnh Hạ Thừa Dật. Nhưng chốc chốc ánh mắt lại luôn liếc về phía bên này. Hàn Duyệt Duyệt biết người các cô nàng đang nhìn là Hạ Thừa Tư. Cảm giác bạn trai mình bị mấy cô gái xa lạ nhìn trúng là rất tệ hại, nhưng mà các cô nàng này không phải là loại con gái chỉ cần dựa vào một lần body check là có thể nhìn ra được chút mốt thời thượng hay mưu tính trong thâm tâm. Các cô nàng này chỉ mặc bikini, đơn giản phô bày dáng vóc xinh đẹp cao ráo mà thôi. Cô ta quay người, lay cánh tay Hạ Thừa Tư, nói nũng nịu: “Em không biết lặn, anh có thể dạy em được không?”

 

“Xuống biển thử đi.” Hạ Thừa Tư hất cằm về phía biển.

 

Hàn Duyệt Duyệt không cho rằng mình là người rất hư vinh, nhưng cô ta nhận ra được Hà Thừa Tư chẳng mảy may nhìn đến mấy cô gái Tây kia. Trong lòng cô ta có một cảm giác rất thỏa mãn. Cô ta ngẩng đầu lên len lén nhìn anh một cái, cảm thấy tuy anh mặc áo lặn màu đen nhưng vẫn vô cùng đẹp trai. Sau đó cô ta nắm tay anh nói khẽ: “Anh yêu, sóng đánh đá vụn lên trên này làm chân em đau quá, đi chậm một chút có được không?”

 

Anh không nói gì nhưng bước chân đã chậm lại một chút. Quả nhiên mới vừa rồi cô ta đã suy nghĩ quá nhiều. Cô ta cảm thấy mấy cô gái ngoại quốc kia tuy có đẹp, nhưng trong thẩm mỹ thực tế của người châu Á thì quyến rũ nhất vẫn là cô gái nép vào lòng như chú chim nhỏ khiến người ta yêu thương. Hàn Duyệt Duyệt nhích lại gần người Hạ Thừa Tư, lẳng lặng hưởng thụ thời gian hai người ở bên nhau. Nhưng vào lúc này, phía trước cách bọn họ không xa, có một cô gái đeo kính bơi đột nhiên trồi lên khỏi nước. Cô ta tháo ống thở ra, nhổ một ngụm nước biển, vẫy vẫy tay: “Cậu chậm chạp quá đi, mau xuống đây nào, bọn mình cũng đã chơi nãy giờ rồi… Nhìn đây nè, nhìn đây nè, bọn mình đang ở đây!”

 

Thấy Hạ Thừa Tư không có phản ứng, Hàn Duyệt Duyệt cũng không buồn nhìn đến cô gái đang lớn giọng kia. Nhưng cô gái này lại vẫy vẫy tay không chịu thôi: “Thi Thi! Bọn mình ở chỗ này.”

 

Hạ Thừa Tư lập tức quay người sang chỗ khác, nhìn về phía bờ cát. Bùi Thi chạy đến một mạch, vừa chạy vừa ném khăn tắm trên tay. Cô mặc một bộ bikini đỏ thẫm, cũng là kiểu dáng tôn lên vóc dáng. Nhưng cô lại chẳng hề ngượng ngùng che che giấu giấu, không đến cuối cùng mới chịu miễn cưỡng cởi áo choàng ra giống như những cô gái khác. Mà là cô vô cùng tự tin như đang mặc một bộ đồ trị giá hằng trăm nghìn bình thường khác. Cô nhanh chóng đội nón bơi trùm kín tóc, lấy một chiếc áo phao và dụng cụ lặn trên đá ngầm, chưa đến một phút đã trang bị xong xuôi.

 

Hàn Duyệt Duyệt nhìn Bùi Thi, rồi lại nhìn Hạ Thừa Tư đang nhìn cô ấy chẳng hề e dè. Cô ta muốn nắm chặt tay của anh, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể nắm chặt lấy áo phao của mình.

 

Trình độ bơi lội của Bùi Thi rất tệ, đừng nói gì đến việc lặn. Nhưng cô chưa bao giờ sợ phải nếm trải sự vật mới lạ, nhất là khi phát hiện được nước ở đây trong veo vô cùng sạch sẽ. Bọt sóng bị gió thổi đánh lên bờ cát thậm chí không phải là màu trắng, mà là hoàn toàn trong suốt có thể thấy được cả bờ cát màu vàng, đá vụn màu đen và xác vỏ ốc. Giống như tung lên không phải là bọt sóng mà những dòng nước tinh khiết.

 

Trên bờ biển vẫn nóng đến mức khiến người ta đổ mồ hôi nhể nhại, vừa vào trong nước thoáng chốc nhiệt độ đã giảm xuống. Nhưng khi hoàn toàn chìm vào trong nước thì việc mở mắt và hô hấp bằng miệng thật ra lại là một việc rất khủng bố. Lỗ tai Bùi Thi nghe thấy đám người chơi đùa xôn xao trên mặt biển, còn mình thì phải đối mặt với nước biển lạnh như băng. Kể từ khi vùi đầu vào trong nước, tim cô vẫn đập rất nhanh. Cho dù miệng cắn chặt ống thở nhưng cô vẫn cảm thấy nước biển đang tràn vào. Cô không ngừng tự nói với mình đây chỉ là khu nước cạn, chân chạm được đáy biển, đừng sợ nào, đừng sợ nào, nhanh hô hấp bằng miệng đi. Nhưng một lát sau cô vẫn không chịu nổi. Cô nhô đầu lên khỏi nước, toàn thân thả lỏng, một lần nữa sửa lại ống thở. Tina còn đang gào to về phía cô, cô gật đầu giống như đáp ứng, nhưng trong lòng lại xác định trước khi quen với việc bơi lặn thì mình sẽ không qua đó đâu. Hít sâu vài lần, cô lại đeo ống thở lên. Lần này cô không vội chìm xuống nước, mà là nhắm hai mắt lại nín thở, chỉ dùng hô hấp bằng miệng qua ống thở. Khoảng chừng nửa phút sau, cô mới chìm vào nước một lần nữa.

 

Lần này không có vấn đề gì nữa rồi. Hô hấp sâu và đều đặn, cô lập tức mở mắt ra. Sau đó cô hoàn toàn bị cảnh đẹp trước mắt cuốn hút. Qua lớp kính bơi, cô thấy được bầy cá nhỏ có màu sắc rực rỡ và san hô nơi đáy biển. Cô chớp chớp mắt, bơi theo bầy cá nhỏ như một đứa trẻ. Đáng tiếc chúng là chúng rất thông minh, dù cô rất muốn chạm vào chúng nó thế nào cũng không thể chạm vào được. Cảnh tượng này đẹp tuyệt vời, cô không nghe thấy tiếng ồn ào trên mặt biển nữa, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của mình mà thôi. Trong nước biển không có sóng lớn, mà là một sự yên tĩnh và muôn sắc muôn màu. Còn cô giống như đã biến thành sinh vật trong biển, hô hấp bằng phổi, hòa mình vào làm một với biển rộng bao la… Nếu như có bản nhạc nào như cảnh tượng này thì đẹp biết bao….

 

Nhưng khi cô bơi đến tiếp thì đàn cá nhỏ kia đột ngột tản ra. Lúc này cô mới phát hiện trước mặt mình có hai đôi chân đang đứng trong đáy biển. Trong đó có một đôi chân trắng nõn thon thả, phía trên mặc áo phao. Còn một đôi chân khác là mặc chiếc quần lặn màu đen, vừa dài vừa thẳng, rất hiển nhiên là đôi chân của người đàn ông cao ráo. Nhìn động tác của bọn họ dường như là người đàn ông này đang dạy người phụ nữ kia bơi lặn.

 

Lúc này bơi quay đầu lại nhất định sẽ đụng phải người ta. Cô vội vàng đạp chân xuống đáy biển trồi lên mặt nước để quay người lại, nhưng vẫn không cẩn thận đụng phải tay người đàn ông kia. Người đàn ông kia cho rằng cô sắp ngã nhào nên đưa tay đỡ lấy cô. Cô vội nói: “Sorry…” Nhưng khi vừa ngẩng đầu cô đã nhìn thấy ngay gương mặt Hạ Thừa Tư. Anh đứng sát bên cô, còn sát bên cạnh anh là Hàn Duyệt Duyệt.

 

Trong vài giây ngắn ngủi, cô biết rất rõ cánh tay mình đang bị anh nắm lấy, nhưng ánh mắt không thể nào dịch chuyển khỏi ánh mắt của anh. Qua hồi lâu, cô mới chợt hất tay anh ra, vòng qua người bọn họ bơi về phía bọn Tina.

 

Giống như là vì do vận động quá sức, lúc bơi đi cô cảm thấy mình không thở nổi. Hóa ra bàn tay của anh rất to có thể hoàn toàn cầm gọn cánh tay cô. Nhưng cũng bởi vì thế nên nơi da thịt bị anh chạm qua lại trở nên nhạy cảm dị thường.

 

Cô luôn luôn làm theo ý mình. Nhưng đối với bất cứ cô gái nào, dù là chưa từng ảo tưởng đều sẽ mong đợi lần đầu tiên của mình sẽ được trải qua với người cũng yêu mình. Nghĩ đến trong khoảng thời gian này Sâm Xuyên Quang săn sóc cô ân cần chu đáo, nhìn lại Hàn Duyệt Duyệt và Hạ Thừa Tư ở bên nhau, cô cảm thấy mình cực kỳ hối hận. Vì nhất thời yếu lòng khiến bây giờ cô vẫn cảm thấy vô cùng hổ thẹn với Sâm Xuyên Quang.

 

Tại sao đêm hôm đó cô phải chơi đổ xúc xắc với người kia, sau đó còn bị anh chuốc say mèm chứ?

 

Tệ hại nhất chính là dù thật sự thôi miên mình chuyện này chẳng là gì, nhưng thân thể cũng có trí nhớ. Dù thời gian trôi qua bao lâu, tắm rửa bao nhiêu lần, thậm chí cũng không mặc lại chiếc váy đêm hôm đó, nhưng mỗi tấc da thịt trên người đều thỉnh thoảng nhắc nhở cô rằng nơi này đã bị anh chạm qua. Hơn nữa đa số đều chỉ có một mình anh chạm qua mà thôi. Một khi liên hệ những điều này với thực tế bị anh đùa bỡn, cô sẽ có một cảm giác suy sụp long trời lở đất.

 

Cô lắc đầu, cố ép mình đừng suy nghĩ đến nữa. Sau đó chạy đến bắt chuyện với bọn Tina. Cùng một thời gian, tiếng nói Hạ Thừa Dật thông qua micro và loa truyền khắp cả đảo: “Kiss Camera đã bắt đầu, các đôi tình nhân mỗi người vào vị trí của mình nào!”

 

“Kiss Camera?” Bùi Thi cau mày, “Đây là trò gì vậy?”

 

“Trước đây cậu chưa từng tham gia party của Hạ Thừa Dật à? Cậu ta thích bóng rỗ cho nên có rất nhiều trò chơi cũng bắt chước theo cuộc thi NBA. Trong cuộc thi NBA sẽ có camera quay phim trong khán phòng, dừng lại tại đâu thì người tại nơi đó phải làm một biểu cảm rất khoa trương hay hành động điên cuồng. Nếu như là tình nhân thì bọn họ sẽ phải hôn môi nhau. Sau đó người toàn sân thi đấu sẽ xem cảnh này qua màn ảnh tường thuật trực tiếp cuộc thi. Đó, cậu nhìn nơi đó xem.” Tina chỉ gò núi đối diện.

 

Bùi Thi nhìn theo phía cô ta chỉ, nơi đó quả nhiên đang dựng một màn hình huỳnh quang khổng lồ. Trên màn hình có một đôi nam nữ trong biển đang trợn mắt nhìn về phía ống kính, giống như là không kịp phản ứng. Sau đó cô gái kia vẫy vẫy tay về phía ống kính, kích động giơ nắm tay lên giống như là nhà thám hiểm phát hiện được bảo tàng, rồi ôm lấy bạn trai mình hôn mãnh liệt. Chàng trai kia cũng rất xấu hổ đẩy cô ta ra, đỏ mặt chỉ chỉ ống kính. Cô gái đó hoàn toàn không để ý đến anh chàng, lại một lần nhào đến cưỡng hôn anh ta.

 

Cả đảo rộn lên tiếng cười vui, sau đó tiếng nói Hạ Thừa Dật lại vang lên lần nữa: “Mọi người đã thấy rồi chứ, quy tắc trò chơi chính là như vậy. Camera sẽ quay từ mọi góc độ của hòn đảo này, cách nửa tiếng sẽ dừng lại một lần, quay trúng một đôi nam nữ. Bất kể là có phải tình nhân hay không, chỉ cần xuất hiện trên màn ảnh lớn đều phải nhất định hôn môi nhau cho đến khi ống kinh rời khỏi. Nếu như không muốn tham gia thì đừng ở chung một chỗ với người khác phái. Còn nữa, vì để đề phòng mấy tên cuồng dâm biến thái quấy rầy phái nữ, phái nữ có quyền từ chối hôn người nam cùng xuất hiện trong ống kính với mình. Nhưng bắt buộc phải tìm một chàng trai khác thay thế vào. Đối với bất cứ người nào không tuân thủ quy tắc trò chơi, các người hãy xem hình ảnh trên màn hình hiện tại.”

 

Tất cả mọi người quay đầu nhìn vào màn ảnh, nơi đó có chừng hai mươi vệ sĩ áo đen như hoàn toàn không bị ảnh hưởng của nhiệt độ. Hạ Thừa Dật nói tiếp: “Bọn họ sẽ cưỡng chế các người thi hành sau một trăm giây! Cứ thế nhé, trò chơi bắt đầu!”

 

Thật là trò chơi vừa trẻ con vừa nguy hiểm. Đáy biển nhất định không có camera đâu nhỉ. Có điều, vì bảo đảm an toàn, Bùi Thi vẫn bơi đến nơi khá vắng người, sau đó cứ thế vẫy vùng trong nước…

 

2 responses »

  1. Tình huống thật là rắc rối, ở một nơi xa lạ mà Bùi thi vẫn cứ gặp Hạ thừa tư cùng Hàn duyệt duyệt diễn trò ái ân. Như thế là quá chói mắt rồi còn gì. Bạn Bùi thi này đang đau đầu đây. Thanks.

    Trả lời
  2. Trái đất quả là quá chật hẹp quay đi nghoản lại nơi nào cũng gặp nhau, dù là BT hay HD và có khi là cả HTT ko muốn gạp nhau tại đây nhưng họ vẫn chạm mặt chạm tay nhau.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: