RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 12.1

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 12.1

Chương 12:

Chúng ta thường tốn rất nhiều thời gian để truy tìm ý nghĩa của sinh mệnh trong cuộc đời.

——-

 

Chạy băng qua khu cũ xưa, Hạ Thừa Tư đưa Bùi Thi về gần nhà cũng đã sắp đến mười hai giờ trưa. Mùa đông nơi này vì thiếu màu sắc tươi sáng nên có vẻ cũ rách và không hề có sức sống. Nhưng khi mùa xuân đến, ánh nắng thổi tan sương mù, bầu trời xanh thẳm một màn, chiếu lên những đóa hồng và Tử Đinh Hương trong tiệm hoa thành một màn rực rỡ. Nhất thời thế giới sáng rực soi vào phạm vi nhìn của Bùi Thi, điều này khiến cảm xúc của cô trở nên bình tĩnh rất nhiều. Toàn bộ hành trình gần một tiếng, cô ngồi trên ghế lái phụ, đầu vẫn hướng ra ngoài cửa sổ, không nói chuyện với Hạ Thừa Tư câu nào. Anh biết tâm trạng cô suy sụp, cũng không cố gắng mở đề tài, chỉ là lúc ngừng lại ở đèn xanh đèn đỏ, anh quay đầu lại nhìn cô đầy áy náy: “Anh xin lỗi.”

 

Trong lúc nhất thời tâm trạng vô cùng mâu thuẫn. Cho dù ai nhìn thấy Hạ Thừa Tư nổi tiếng lẫy lừng nói chuyện như thế với mình sợ rằng cũng sẽ lập tức tha thứ cho anh. Nhưng sự thật là trong lòng cô cảm tính, mà đầu óc lại hết sức tỉnh táo. Không ít đàn ông cũng giống anh, tuy là không được xuất sắc như anh, nhưng cũng làm chuyện giống vậy. Bọn họ có một người bạn gái xinh đẹp dịu dàng, nhưng luôn tỏ tình với phụ nữ khác bên ngoài và ngủ với các cô gái ấy. Nghĩ đến đây, cảm giác tức giận đã vượt xa nỗi xúc động giành cho anh. Cô không muốn phá vỡ nguyên tắc của mình vì anh. Cô giả vờ không nghe thấy anh nói, trực tiếp lấy điện thoại di động ra chơi. Nhưng trên màn hình xuất hiện mười tám cuộc gọi nhỡ và chín tin nhắn. Toàn bộ cũng là đến từ Bùi Khúc và Sâm Xuyên Quang. Thảm rồi, cô quên nói cho Bùi Khúc biết hôm qua mình đi đâu, cô vội nhắn lại một tin nhắn cho bọn họ.

 

Đồng thời khi tin gửi đi, cô cũng nhìn thấy một bóng dáng lo âu đang gọi điện thoại ở bãi đỗ xe cách đó không xa. Cô nhìn về phía kia, xua xua tay trong khoảng không: “Dừng xe, dừng ở đây đi.”

Hạ Thừa Tư dừng xe lại ven đường. Bùi Thi lập tức mở cửa chạy xuống, rời đi rất xa mới lớn tiếng kêu Sâm Xuyên Quang: “Sếp, thật xin lỗi, tối hôm qua em say rượu, đến nhà bạn ở, quên mất nói với các người….”

 

“Tiểu Thi!”

 

Lời nói còn sót lại của đối phương chợt im bặt, Bùi Thi sợ hết hồn. Chỉ nhìn thấy Sâm Xuyên Quang bước đên, vịn lấy hai vai cô: “Bất kể là lý do gì, em phải nói cho bọn anh biết trước. Sáng hôm nay Tiểu Khúc đã gọi điện thoại cho anh, cả đêm cậu ta không ngủ, đến bây giờ vẫn còn một mình tìm em ở bên ngoài, em làm tất cả mọi người rất lo lắng biết không?”

 

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh tức giận như thế. Một người dịu dàng nổi giận lên thường táo bạo và càng có sức uy hiếp hơn người nóng nảy. Nhớ đến chuyện tối hôm qua mình đã làm, cô xấu hổ cúi đầu xuống: “Thật… thật xin lỗi.”

 

Hơi thở của Sâm Xuyên Quang khác với Hạ Thừa Tư. Đây là một loại hơi thở trong lành khiến cô an tâm, giống như là ánh nắng mùa xuân, luôn khiến cô sớm nắng chiều mưa bình tĩnh trở lại. Cô gật gật đầu, sau đó nghe thấy tiếng nói anh dịu dàng vang lên phía trên: “Em gọi điện cho Tiểu Khúc chưa?”

 

“Còn chưa có, có điều em gửi tin nhắn cho nó rồi, bây giờ em gọi điện thoại cho nó.”

 

“Được.”

 

Anh thả lỏng Bùi Thi ra, lại giống như trước kia, giữ một khoảng cách vừa thân thiết vừa lịch sự với cô. Đối với chuyện tối hôm qua cụ thể là cô đi đâu, anh cũng không hỏi đến. Trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm, gọi một cuộc điện thoại cho Bùi Khúc. Nghe thấy tiếng nói của cô, Bùi Khúc trong điện thoại gần như sắp khóc lên, điều này khiến người làm chị như cô cảm thấy vô cùng áy náy. Cô lại liên tục nói xin lỗi với cậu, nói cam đoan lần sau nhất định sẽ nói cho cậu biết, cuối cùng mới cúp điện thoại. Tuy nhiên, cô lại nghe thấy Sâm Xuyên Quang nói lẩm bẩm: “Sao anh ta lại ở đây?”

 

Cô không hiểu anh nói gì, chỉ là quay đầu lại theo bản năng. Nhưng cô lại nhìn thấy Hạ Thừa Tư đã dừng xe lại ở bãi đỗ xe này. Anh đi đến, đưa một vật cho Bùi Thi: “Em quên cái này.”

 

Đó là thắt lưng trên chiếc váy ngắn của cô. Cô hoàn toàn ngây dại, hoàn toàn không dám quay đầu lại nhìn Sâm Xuyên Quang. Thật ra đây cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì, cô vẫn còn độc thân, qua đêm ở nhà ai và gặp gỡ ai cũng là quang minh chính đại. Nhưng giờ khắc này, cô chỉ cảm thấy lòng bàn tay đều đổ mồ hôi lạnh, càng không biết là nên nhận lại hay là nói đây không phải là của mình. Có điều không đợi cô nói, Sâm Xuyên Quang đã nói trước: “Tiểu Thi, đây là của em sao?”

 

Cô hoàn toàn không biết nói láo, chỉ kiên trì nói: “Đúng vậy.”

 

“Vậy còn không nhanh nói cám ơn người ta.”

 

Cô cảm thấy đỉnh đầu mình tê dại, nhận lấy thắt lưng kia, nhưng không nói cảm ơn, chỉ quay người, đẩy Sâm Xuyên Quang: “Chúng ta về thôi.”

 

“Ừ.” Dáng vẻ Sâm Xuyên Quang thong dong thư thả chẳng những khiến Bùi Thi cảm thấy kinh ngạc, thậm chí ngay cả Hạ Thừa Tư cũng cảm thấy bất ngờ. Anh biết mình nên để cô đi như thế, nếu không chỉ sẽ càng khiến cô không muốn nhìn thấy mình. Nhưng từ lúc vừa nhìn thấy bọn họ ôm nhau, anh đã không còn cách nào giữ vững lý trí. Cánh tay kia khoác lên bả vai cô càng khiến anh bực bội đến cực điểm. Nếu như không phải cô say, cho dù là chỉ nắm tay cô một chút, có thể cô cũng không muốn. Nhưng cô lại có thể để cho Sâm Xuyên Quang tùy tiện chạm vào. Anh đi lên phía trước, kéo tay Bùi Thi: “A Thi, lúc nào anh mới có thể gặp em?”

 

Cô ra sức muốn tránh khỏi anh, lại phát hiện đối phương nắm rất chặt, hoàn toàn không nhượng bộ. Người đàn ông này bình thường nhìn vẻ ngoài rất lịch sự, sao sau lưng lại là một người bá đạo không nói lý như vậy? Cô cau mày nói: “Buông em ra.”

 

Sâm Xuyên Quang cũng trở nên nghiêm túc: “Anh Hạ, xin buông tay.”

 

“Đây là chuyện riêng của tôi với cô ấy, không liên quan đến anh.”

 

“Anh không thấy cô ấy nói không muốn sao? Xin buông cô ấy ra.”

 

Vẻ mặt của Bùi Thi khiến Hạ Thừa Tư cảm thấy đau lòng lại áy náy. Nhưng đối với Sâm Xuyên Quang, anh lại có một cơn giận không tên. Rốt cuộc anh buông tay ra: “Anh Sâm Xuyên, anh không hề tò mò tối hôm qua sao cô ấy lại ở chỗ tôi hay sao?”

 

“Cô ấy đã nói với tôi là vì cô ấy uống say.” Sâm Xuyên Quang nói nhẹ nhàng bâng quơ, “Cám ơn anh Hạ đã chăm sóc cho cô ấy.”

 

Hạ Thừa Tư khẽ cười: “Vậy anh Sâm Xuyên cho rằng một cô gái uống say đến nhà một người đàn ông sẽ phải chịu sự chăm sóc thế nào chứ?”

 

“Xin chú ý nói năng, Tiểu Thi không phải là loại phụ nữ tùy tiện như vậy.” Rốt cuộc Sâm Xuyên Quang hơi nổi giận.

 

“Thật là tin tưởng vô điều kiện.” Hạ Thừa Tư cúi đầu, nhìn về phía Bùi Thi, “A Thi, em không nói cho anh ta biết, em đã là phụ nữ của anh rồi sao?”

 

Giọng điệu của anh vẫn điềm tĩnh như trước, thậm chí người không biết còn không thể nghe ra đây là câu hỏi hay ngược lại là câu nghi vấn. Nhưng Sâm Xuyên Quang lập tức nhạy cảm nhận ra sắc mặt Bùi Thi đại biến. Anh cảm giác xương cốt mười ngón tay của mình cũng căng thẳng, nhưng giọng nói lại rất nhẹ: “Tiểu Thi, anh ta nói là sự thật?”

 

“Chúng ta đi thôi.” Bùi Thi đẩy anh, muốn sớm rời khỏi đây.

 

Nhưng Sâm Xuyên Quang giống như tảng đá lù lù bất động. Trong vòng vài giây, cô đọc được vô số cảm xúc trong mắt anh. Sau đó anh quay đầu, nhìn về phía xa, cắn chặt răng, nhìn về chỗ khác: “Nếu như đã vậy, vậy anh chúc em hạnh phúc.” Anh kéo cửa xe của mình ra, ngồi vào, ra sức đóng cửa lại, sau đó, “uỳnh” một tiếng lái xe rời đi.

 

Bùi Thi ngước mắt nhìn Hạ Thừa Tư. Trong sự im lặng càng ngày càng lâu của cô, trái tim anh đã dần dần chìm xuống. Rốt cuộc, anh khẽ nói: “Trước, đang và sau khi anh nói ra câu đó, anh cũng biết là mình đã làm sai. Nhưng anh không hối hận.”

 

Cô tức giận không nói ra được câu nào, quay người bỏ đi. Trên đường cô đi về nhà, anh vẫn lái xe đi theo sau cô. Xe của anh chỉnh chu sang trọng, được lau đến bóng loáng, cẩn thận dè dặt theo sát từng bước của cô. Ở khu này không nhiều người giàu có, gần như là dẫn đến một trăm phần trăm người ngoái đầu nhìn lại. Cô cảm thấy mất thể diện chết được, lúc thấy nhà mình, cô gần như là bay vọt vào trong.

 

Sau khi về nhà, cô nhận được Tina gọi đến: “Alo, Thi Thi, cậu khỏe không? Thật xin lỗi, tối hôm qua mình cũng uống say, cho nên không chăm sóc được cho cậu. Có điều may là có Hạ Thừa Tư ở đó… Đúng rồi, mình thật sự lạc hậu, sáng nay mới biết được hóa ra đối tượng anh ta cầu hôn là cậu đó.”

 

Bùi Thi nắm chặt điện thoại, không trả lời. Xem ra sau tối hôm qua có không ít lời đồn đại lan truyền rồi.

 

“Có điều, mình thật sự không biết nên nói Hạ Thừa Tư thế nào nữa. Cuối cùng anh ta là đàn ông tốt hay đàn ông chán ngắt đây? Ngày hôm qua sau khi cậu say vẫn suốt tựa vào người anh ta, còn nhìn anh ta với ánh mắt quyến rũ. Bọn mình nhìn tình trạng hai người đều cho rằng chuyện này tám chín phần là đã thành. Không nghĩ đến vậy mà chẳng xảy ra gì hết… Lẽ nào anh ta và bạn gái anh ta sống chung hả?”

 

Bùi Thi cảm thấy rất đau đầu: “Những lời này cậu nghe từ đâu?”

 

“Hôm nay bọn mình hỏi anh ta trong nhóm. Mình có kéo cậu vào nhóm, cậu không có xem à? Để mình gửi hình cho cậu.”

 

Sau khi cúp điện thoại, Bùi Thi nhận được vài tấm hình Tina gửi đến. Trên đó là một đoạn chat nhóm.

 

“Thiếu tổng, anh đừng tưởng rằng bọn tôi không biết anh thích Bùi Thi. Tối hôm qua có phải là anh đã đưa cô ấy về nhà rồi không?”

 

“Mau! Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì, đàng hoàng khai báo!”

 

“Không có, tôi đưa cô ấy về nhà thôi.” Đây là Hạ Thừa Tư trả lời.

 

“Ôi, vậy mà thiếu tổng lại lên tiếng.”

 

“Cái gì!!! Không phải anh cầu hôn với cô ta sao? Cơ hội tốt như vậy mà cũng không nắm chặc?” Những lời này bị rất nhiều người lặp lại, đầy cả màn hình.

 

“Thấy không, đây chính là yêu. Người bình thường một câu cũng không nói, đến thời khắc mấy chốt cũng muốn lên tiếng biện hộ vài câu cho cô gái mình yêu. Các người nói có đúng hay không ha ha.”

 

Sau đó Bùi Thi xem kỹ cuộc đối thoại trong nhóm, tiếp theo đều là những người khác nói chuyện râu ria, Hạ Thừa Tư không có xuất hiện nói gì nữa. Lúc này, Tina lại gửi đến một đoạn ghi chép trên Vi Kênh của cô ta và Hạ Thừa Tư.

 

“Tối hôm qua anh cứ vậy đưa Bùi Thi về nhà sao?”

 

“Ừ.”

 

“Thật đáng tiếc, có điều anh thật là đàn ông tốt. Có bạn gái rồi sẽ kiên quyết không đụng đến phụ nữ khác, cho dù là người mình từng thích.”

 

“Tôi không có bạn gái.”

 

“Hả? Không phải hôm qua anh nói có sao?” “Ơ, ơ, đừng nên bỏ mặc tôi chứ, đừng chỉ nói một nửa vậy mà.” “Anh khơi lên lòng hiếu kỳ của người khác rồi không nói nữa, điều này rất quá đáng…” Sau đó Hạ Thừa Tư cũng không có trả lời cô ta nữa.

 

Rất nhiều tin tức khiến Bùi Thi cảm thấy đau đầu hơn. Cô cảm thấy mệt mỏi không thôi, đến tủ quần áo tìm đồ ngủ thay ra, tính ngủ một giấc thật ngon. Nhưng khi cởi quần áo ra, nhìn thấy vết sẹo giải phẫu của mình, cô loáng thoáng nhớ đến một chuyện — Tối hôm qua sau khi bọn họ làm xong, anh muốn ôm cô đi tắm, nhưng cô lại mệt mỏi không muốn nhúc nhích, có điều là nương theo ánh đèn mờ tối, cô say khướt nói với anh một câu: “Ngang hông anh sao cũng có một vết sẹo?” Anh không trả lời. Sau đó cô nhắm mắt lại, nói năng không rõ ràng: “Đúng rồi, anh và em giống nhau, cũng là gan không tốt, cho nên đã làm phẫu thuật….”

 

Hiện tại càng nghĩ càng không đúng. Nếu như anh cũng đã đi giải phẫu, theo lý thuyết hẳn là phải khôi phục rất nhiều, không thể nào giống như bây giờ, ngược lại hở một tý là nằm viện. Là cuộc giải phẫu của anh thất bại sao? Hay là anh hoàn toàn không khỏi bệnh, có điều là….

 

“Bắt đầu từ trước đây rất lâu, anh cũng chỉ thích mỗi em.” – Anh từng nói như vậy. Nếu như đây không phải là lời nói đùa, vậy cái thích kia có phải là từ lúc bọn họ còn ở Anh đã… Lúc đó người giấu tên quyên tặng cô 1/2 gan sống có phải là Hạ Thừa Tư hay không? Không, điều này hơi hoang đường. Một người đàn ông lý trí đến gần như vô tình làm sao có thể làm chuyện như vậy? Nhưng mà, cô cảm thấy mình cần thiết phải xác nhận với anh một chút. Chờ khi anh liên lạc với mình thì hỏi thử xem.

6 responses »

  1. khổ quá cứ ngược a hạ nhà e tn :((
    đến bao h a mới đc vùng lên đây
    BT cứ ko chủ động tn thì khéo có ngày mất a

    Trả lời
  2. Thích câu nói của anh Tư, có như thế mới loại bỏ được đối thủ nghi hiểm như anh Sâm chứ.!

    Trả lời
  3. toi cho a Sam qua di.. c Thi nay cu nguoc , nguoc nua , nguoc mai..

    Trả lời
  4. can đảm mới có thịt để ăn chứ. yếu đuối như Kha Trạch là thui rùi. nhưng e cũng thích a Sâm nữa cơ, tội nghiệp ảnh ghê

    Trả lời
  5. E mong chị ý sớm biết anh Hạ yêu chị ý đến mức nào, để lúc ý bà chị Thi ngố sẽ sáng mắt ra🙂

    Trả lời
  6. Ôi, ôi, sự thật sáng tỏ, anh Tư đã cứu chị Thi một mạng. Hai người cùng chia xẻ lá gan thì còn gì gắn bó hơn. Chị Thi nộp vũ khí đầu hàng đi thôi a

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: