RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 11.3

Posted on

Chương 11:

(3)

 

Ôm niềm tin như vậy, kết quả chính là khi cô thật sự thắng được anh, cô đã say hơn cả bọn Tina. Cô chỉ nhớ mình hoan hô đẩy Hạ Thừa Tư một cái, sau đó trở lại ngồi bên cạnh Tina, tán gẫu với các cô nàng. Sau đó trí nhớ đã trở nên rất mơ hồ, cô chỉ nhớ được một số đoạn ngắn vụn vặt. Còn nhớ đến lúc mình say quá mức, nói cũng nhiều hơn lúc bình thường.

 

“Thi Thi cậu biết không, nhớ lúc học đại học, mọi người thích bàn tán nhất là chuyện trong party ai ghen với ai, ai thích ai, rồi ai lại về nhà với ai. Nghĩ lại khi đó thật khờ, nhưng mà rất hoài niệm đó.”

 

“Hoài niệm đến cái ngày party về nhà với một người không phải là bạn trai mình à? Tina, Wilde đã nói một câu, nếu muốn bạn trẻ lại thì chỉ cần đi làm chuyện ngu xuẩn lúc tuổi trẻ một lần nữa là được. Nếu mà hoài niệm như vậy thì tối nay chọn bừa một người dẫn đi đi… Mà cẩn thận chọn nhầm kẻ có vợ đó, ha ha.”

 

………..

 

………..

 

“Bùi Thi, em đi nhầm rồi, quay lại.”

 

“Cái gì, năm rồi sao? Em đổ ra sáu mà.”

 

“Em say rồi, anh đưa em về.”

 

“Sáu cũng không đúng hả? Vậy anh nói là mấy, đừng hòng gạt em.”

 

“Em đừng quay lại nữa, hiện tại trong phòng không còn ai, mọi người đi hết rồi.”

 

“Tất cả mọi người lắc ra năm? Vậy có mấy người…. Em tính xem…. Năm, sáu… Không được, em không tính rõ được nữa, đầu em choáng quá….”

 

“Em đi đâu vậy? Đó là nhà vệ sinh nam! Bùi Thi, đến đây cho anh!”

 

“Em không đi!”

 

“Lên xe.”

 

“Không! A, đau, anh buông em ra, đừng đụng vào em, đừng đụng mà… Ơ, ơ…. để…. để em uống nước miếng của anh, gớm chết được… Không được, em muốn mở cửa sổ hít thở, em muốn ói….”

 

Bùi Thi ý thức được đây không phải là chuyện đang xảy ra. Bởi vì ánh nắng sớm đã chiếu trên mí mắt cô. Có điều là mắt mở không lên. Nhưng mà, rốt cuộc là mơ hay là truyện lúc trước xảy ra, dường như đã rất khó phân biệt. Nhớ được sau khi mình bị tống vào sau xe, chiếc lưỡi mang theo hương thơm tiến vào trong miệng đầy mùi rượu của cô… Nghĩ đến đây cả người Bùi Thi đều tái mét. Sau đó, sau đó đã xảy ra chuyện gì…

 

“Thả em xuống, tự mình em biết đi.”

 

“Em không say…. Anh cởi quần áo của em làm gì? A, anh muốn dìm chết em… lạnh quá, rất khó chịu…”

 

“Anh, anh, anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, đừng sờ lung tung, buông em ra…”

 

Tất cả tình cảnh đều đứt đoạn thành những mảnh nhỏ, khiến cô có một loại đau khổ mất đi trí nhớ. Nhưng mà, sau khi toàn bộ những ký ức này hỗn độn chạy qua trong đầu, cô chỉ nhớ rõ được da thịt anh nóng như lửa, anh nói bên tai cô một câu: “Ướt lắm rồi. A Thi, anh tiến vào đây.”

 

“Không, đừng, anh, anh sẽ hối hận.”

 

“Tuyệt đối sẽ không.”

 

“Tuyệt đối sẽ, thật không thể mà.”

 

“Cho anh lý do.”

 

“Em, em còn là xử nữ, lần đầu tiên tuyệt đối không thể tùy tiện như vậy đã… Anh buông em ra, thật không được…” Đó là thời khắc cô tỉnh táo nhất trong cả buổi tối say rượu. Cô biết chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra, nếu không hôm sau tất cả đều tiêu đời.

 

Nghe thấy lời nói này của cô, người đàn ông kia yên lặng thật lâu trong bóng tối, hơi thở phả trên mặt cô, giống như là hô hấp nặng nề, hoặc giống như là một tiếng cười khẽ. Sau đó môi anh đặt lên môi cô, hôn thật tha thiết, đồng thời dịu dàng nâng mông cô lên như trẻ con, vừa hôn tha thiết với cô, mười ngón tay đan xen, vừa kiên định không đổi nhấn mình vào trong. Đau đớn ngay lúc đó khiến tiếng khóc cô rỉ ra từ làn môi của hai người. Cô dùng hết sức lực nắm lấy tay anh. Giống như anh cũng có thể cảm nhận được nỗi đau đớn của cô, cũng cầm lại tay cô thật chặc.

 

Đây là cơn ác mộng.

 

Đây nhất định là cơn ác mộng.

 

Bùi Thi chợt mở to mắt nhìn lên trần nhà. Cô đã đến nơi này, đây đối với cô mà nói tuyệt đối không xa lạ gì. Cô muốn ngồi dậy, nhưng phát hiện mình đang gối lên cánh tay một người, có một cánh tay khác đang từ dưới luồng lên trên, che nửa người trên của cô. Mà cơ thể phía sau lưng và cơ thể của cô đều không một mảnh vải.

 

Bùi Thi cảm giác mình hơi thiếu dưỡng khí, cô mở to miệng, hít lấy không khí vài lần. Sau đó ngừng thở quay người sang chỗ khác.

 

Hạ Thừa Tư ngủ phía sau cô.

 

Lông mi của anh thật dài, sóng mũi cao và xương lông mày như vách núi trên thâm cốc, nửa gương mặt anh đều vùi trong gối nệm. Giờ khắc này cô gần như muốn khóc thành tiếng, nhưng điều cô có thể làm chỉ có che ngực lại, để tiêu tan đi cơn đau khó thể che giấu.

 

Anh ngủ rất say, nhưng mơ hồ cảm thấy người trong ngực cử động, cho nên đang ngủ nhưng mỉm cười kề đến, hôn một cái lên tóc cô, sau đó ôm cô chặc hơn nữa. Cái ôm này khiến cô tỉnh lại, thân dưới đau đớn như từ trong ra ngoài đã không thuộc về mình nữa. Trí nhớ càng ngày càng rõ ràng, mỗi tấc da thịt cô đều bị ngón tay và đầu lưỡi người đàn ông này chạm qua, ngay cả hai chân cũng….

 

Vậy mà anh lại làm chuyện hèn mọn như vậy… Vậy mà mình lại bị anh làm chuyện gớm ghiếc như vậy….

 

Cô cảm thấy đã sắp ngạt thở. Đây mới thật là cơn ác mộng.

 

Tuy nói tối hôm qua cô gần như là trải qua dưới tình trạng chuếnh choáng, nhưng trước khi say rượu cô nhớ được rõ ràng: Thái độ lạnh lùng của anh lúc vừa mới gặp mặt, nụ cười xấu xa huênh hoang lúc anh đổ xúc xắc, sau đó cố ý thắng cô vô số lần, cuối cùng còn chuốc cô say mèm… Tuy lúc anh ngủ rất giống trẻ con không hề phòng bị, nhưng cô biết, sau khi anh thức dậy nhất định sẽ biến thành bộ dáng trước đây, ánh mắt luôn vô cảm lạnh lùng thẩm tra cô, nói không chừng còn cười nhạo cô. Nghĩ đến đây, cô đã tuyệt vọng đến mức hận không thể lập tức biến mất trên thế giới.

 

Lúc ngẩng đầu lần nữa, cô lại đối diện với đôi mắt nhìn mình chăm chú của anh. Cô vừa nhìn thấy thì trái tim giống như chịu một đòn nghiêm trọng. Trong bóng tối đêm hôm qua, anh cũng nhìn mình với ánh mắt phức tạp lại thâm tình như thế. Cô hoảng sợ, rút chặc bả vai, hận không thể chui xuống đất. Không được, không thể khóc, nếu không anh sẽ thật sự bắt được nhược điểm của mình. Thế nhưng chuyện này đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vị chấp nhận của cô. Cô đỏ mặt lên tránh khỏi ngực anh, ngồi dậy, kéo chăn bao lại thân thể mình. Anh cũng ngồi dậy theo, nhìn thấy da thịt trên ngực bụng nửa người trên của anh, cô hét lên một tiếng, ném chiếc gối qua. Anh vững vàng chụp được chiếc gối, vứt qua đầu giường, giống như hoàn toàn không ngại cô sợ trạng thái khỏa thân của mình như vậy, anh nắm lấy tay cô dưới chăn: “A Thi, nghe được những lời nói hôm qua của em, anh thật sự rất hạnh phúc.” Anh nắm tay cô lên, đặt xuống nụ hôn thật dài trên mu bàn tay cô: “Rốt cuộc quan hệ của chúng ta đã thân thiết hơn một chút rồi.”

 

Thân thiết hơn một chút ư? Anh đã làm sạch chuyện không nên làm rồi cơ đấy! Bùi Thi rút tay mình về, không thể tin nhìn anh. Nhìn thấy phản ứng của cô, anh lại bật cười — Cho đến bây giờ cô chưa từng thấy anh vui vẻ như vậy, hơn nữa mắt còn cong lên. Nụ cười rạng rỡ phát ra từ nội tâm, mà không phải là nụ cười khẩy phát ra từ mũi khi cô làm sai chuyện. Sau đó, anh đưa tay ôm cô vào lòng, thân thể Bùi Thi thoáng run lên. Dường như anh có thể nhận thấy cô không có cảm giác an toàn, dùng hết sức lực toàn thân ôm chặt cô, lại hôn cô từ gương mặt đến vành tai, giọng nói triền miên vô hạn: “Anh yêu em.”

 

Những lời này khiến Bùi Thi cảm thấy long trời lở đất.

 

Chịu không được nữa, lần đầu tiên cứ thế mà tùy tiện bị người đàn ông này…. Không có hôn nhân, không có tình yêu, thậm chí là quan hệ yêu đương cũng không có, bọn họ đã…. Anh còn đang yêu đương với Hàn Duyệt Duyệt nữa kìa. Mà lúc này đây, tay của anh còn siết lại, nắm lấy cô… Anh xem cô là gì đây chứ?

 

Cuối cùng không thể nhịn được nữa. Xấu hổ và giận dữ đã nung cô thành một màu đỏ.

 

“Anh vô liêm sỉ!” Cô đánh mấy cái vào ngực anh, nước mắt tràn mi, “Anh thật ghê tởm!”

 

Anh giống như bị người ta đánh cho một cú, hoàn toàn ngỡ ngàng.

 

“Không biết xấu hổ! Đây là anh đang trả thù!” Cô đẩy anh ra, nhưng vẫn không ngừng đánh loạn xạ trước ngực anh, “Thật quá đáng! Anh là kẻ có thù tất báo!”

 

“Anh không có.”

 

“Chính là anh đang trả thù! Bởi vì em khiến anh mất mặt trước mọi người, cho nên anh muốn em chịu nhục nhã kiểu này, thật thấp hèn!”

 

Hạ Thừa Tư chết lặng nghe cô nói, cảm xúc đau buồn còn chưa kịp dâng lên trong mắt, sắc mặt đã trở nên trắng bệch: “Lên giường với anh khiến em khó chấp nhận như vậy sao?”

 

“Tối hôm qua ngay cả say đến như vậy em cũng đã nói là không được, anh cho rằng bây giờ em sẽ vui hay sao?” Nước mắt rơi xuống theo cằm cô, cô vùi đầu trong chăn, loáng thoáng khóc không rõ tiếng: “Quả thật em hận đến mức không thể chết ngay lập tức!”

 

“Anh….” Anh lấy lòng bàn tay vỗ lên trán một cái, “Là anh hiểu lầm sao? Em không thích anh ư?”

 

“Không thích.” Thời gian nói chuyện với anh càng dài, chuyện tối hôm qua lại càng không cách nào biến mất khỏi đầu cô, cô ra sức lắc đầu, “Không thích, không thích! Cả đời này em cũng không thích mấy kẻ làm chuyện vậy với những người phụ nữ không rõ ràng.”

 

Anh ngơ ngác nhìn cô, thật lâu cũng không nói ra lời, cuối cùng hé miệng, lại giống như một người cùng đường bí lối tìm cơ hội sống cuối cùng: “Được, được. Dù anh hiểu lầm lời em nói, nhưng chuyện xảy ra trên hành động thực tế không thể nào là giả.”

 

“Chuyện gì? Em đã làm gì cho anh hiểu lầm?”

 

“Tối hôm qua ba lần, không lần đầu tiên anh chưa cho vào không tính, hai lần sau đó cũng là lúc anh ở bên trong… Lần đầu tiên em hẳn chỉ có đau đớn, nhưng tối hôm qua em vẫn một mực kêu tên anh, hơn nữa rất nhiệt tình. Cho nên nếu quả thật ghét anh, làm sao cũng không thể…”

 

Lời còn chưa nói xong, trên mặt đã bị cô tát một cái vang dội.

 

“Xấu xa!”

 

Cô ôm chăn trốn xuống giường, nắm lấy quần áo đã ném đầy trên đất, một mạch chạy như bay đến phòng tắm. Nghe thấy tiếng Hạ Thừa Tư xuống giường, cô quay đầu về phía anh nói: “Anh đừng đến đây, em không muốn nhìn thấy anh.” Anh chỉ có thể gắng gượng ngồi lại trên giường.

 

Trong trường học ở nước ngoài đều có khóa phổ cập kiến thức giới tính, đối với chuyện thế này cô có thể nói là rõ như lòng bàn tay. Nhưng cô vẫn nhận định mình quá chú trọng đời sống tinh thần, cho nên tính tình hơi lãnh đạm. Mỗi khi có bạn học nữ cùng nhau thảo luận kinh nghiệm, cô không xấu hổ, cũng không tỏ vẻ hứng thú. Nhưng mà sau khi chuyện này thật sự xảy ra, cô lại phát hiện sự việc hoàn toàn không phải như vậy.

 

Lúc tắm, cô ý thức được có chất lỏng ấm áp chảy ra giữa hai chân. Vốn cho rằng là kinh nguyệt đến, cô cúi đầu vừa nhìn đã phát hiện ra thứ đó cũng không thuộc về mình, cả sắc mặt đều thay đổi. Hơn nữa mùi của anh vốn dính trên người, giống như rửa thế nào cũng không hết. Hạ Thừa Tư là tên cặn bã không thể nghi ngờ. Nhưng giờ khắc này cô còn ghét chính mình hơn. Bởi vì cô ở trong phòng tắm bốn mươi phút, đầu vẫn rất đau, nhưng không có một giây nào là trong đầu không hiện lên dáng vẻ trên giường của anh. Sẽ nhớ đến anh mắt và thân thể của anh, sẽ nhớ đến tiếng nói của anh, sẽ nhớ đến anh hôn khiến mình cong cả lưng lên. Hơn nữa, tim còn đập loạn nhịp giống như bị bệnh vậy. Chuyện này như đã chiếm hết toàn bộ cuộc sống của mình. Mình không biết tự ái như vậy thật sự rất đáng ghét.

 

Đợi khi cô mặc quần áo tử tế ra khỏi phòng tắm, Hạ Thừa Tư đã áo mũ chỉnh tề đứng trước cửa sổ, đang nói chuyện làm ăn với người khác. Nghe thấy tiếng bước chân của cô, ngay cả tạm biệt anh cũng không nói đã trực tiếp cúp máy, quay đầu lại: “Em đói không? Anh nấu bữa sáng cho em nhé?”

 

“Không, em muốn đi về.”

 

“Anh đưa em về nhé?”

 

“Không.”

 

“Anh đưa em về nhé? Anh lái xe rất nhanh.”

 

Hạ Thừa Tư nói chuyện nổi tiếng là dùng giọng điệu ra lệnh. Có lẽ đây chính là ngày anh dùng câu nghi vấn nhiều nhất. Nhìn thấy dáng vẻ anh có chút hèn mọn, cô lại hơi không đành lòng, nhíu mày nói: “Không được đưa em về đến cửa nhà, dừng ở gần đó thôi.”

 

“Được, anh lập tức đi lấy xe. Em thu dọn xong thì đi xuống, anh chờ em trong xe.”

 

Không biết có phải nguyên nhân do say rượu hay không, những thứ xảy ra ngày hôm nay đã khác hẳn với trước đây. Nhìn thấy dáng vóc anh cao lớn biến mất ở ngoài cửa, cô chỉ cảm thấy dù đã mặc quần áo đàng hoàng, nhưng mình cũng cảm giác như đã bị lột sạch. Thật ra thì giờ khắc này cô rất đói, cả người cũng không thoải mái. Hơn nữa, mới vừa rồi khi mình tắm, cô cũng nhớ lại một đoạn nói chuyện nguyên vẹn với anh lúc ở trên đường:

 

“Hạ Thừa Tư, anh còn nhớ được lần đầu tiên chúng ta gặp mặt không… Ở London, lúc đó anh còn đang đi làm.”

 

“Nhớ được. Sao hả?”

 

“Nếu như lúc đó anh theo đuổi em thì tốt rồi.”

 

“….”

 

“Tại sao? Không vui à. Em chỉ đang nghĩ, nếu như khi đó anh theo đuổi em, có thể em sẽ không cần biết đến chuyện khó chịu như vậy…”

 

“Nếu như lúc đó anh theo đuổi em, em sẽ bằng lòng sao?”

 

“Có thể cũng sẽ từ chối anh trước mặt mọi người, không cho anh chút sĩ diện giống như lần trước. Nhưng người như anh chỉ cần kiên trì một chút, nói không chừng em sẽ dao động… Cứ như thế, bạn trai đầu tiên của em sẽ là anh, bây giờ anh cũng sẽ không có bạn gái…”

 

Trong khoảnh khắc đóng cửa nhà Hạ Thừa Tư lại, cô nghĩ, nếu như không có Hàn Duyệt Duyệt, có lẽ mình sẽ càng hy vọng nằm lì trên giường, để tên đàn ông quen vênh mặt hất hàm sai khiến kia đi nấu ăn, bưng bữa sáng đến giường, biết điều hầu hạ cô. Sau đó, cô sẽ tựa vào lòng anh nghỉ ngơi cả buổi sáng, hoặc là cả một ngày.

P/s: Cái kiểu thiếu tế bào tình cảm như Bùi Thi thì chỉ có ra tay cưỡng ép chiếm đoạt mới được thôi. Anh Tư, hành hạ A Thi của anh đi, ủng hộ hai tay hai chân, ngược bả đi anh. =))

6 responses »

  1. ôi giời ơi đến là khổ thân a hạ
    nhiều lúc muốn bổ não của BT là xem trg óc bả có j quá
    a hạ ơi e ủng hộ a ra tay cưỡng ép BT ;))

    Trả lời
  2. Ngay từ nhỏ BT đã có cảm giác ko an toàn vì thế khi nghe chính miệng anh Tư thừa nhận có bạn gái BT lại suy tưởng ngay đến HDD nên mới thành ra như thế.

    Trả lời
  3. Roi c da bi a an sach se..chuc mung.. tung bong..

    Trả lời
  4. haha. tiểu Thi thiệt ngốc bị sói xám ăn thiệt rùi.

    Trả lời
  5. E nản luôn rồi, kiểu này thì tiếp sau đó không khí sẽ lại được chị Thi ngốc nghếch xử đẹp mất thôi. haiz

    Trả lời
  6. Ặc, tưởng chắc chỉ sơ múi được một cái hôn thôi, ai ngờ anh Tư thành công đoạt đất, đánh dấu chủ quyền. Với người chậm lụt trong tình yêu như chị Thi còn cần ảnh phải ” vô sỉ ” nhiều hơn nữa thì chỉ mới biết yêu đương nha…

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: