RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 11.2

Posted on

Chương 11:

(2)

Xế chiều cuối tuần, Bùi Thi vò lại đống giấy khuông nhạc đã điền đầy nốt thành một cục, ném vào trong thùng rác. Đống khuông nhạc chồng thật dày bên dưới đã giống như một khối gạch đặt trên vai cô, dù chỉ là đặt trên bàn cũng khiến cô không thở nổi và không ngốc đầu lên được. Từ khi rời khỏi chỗ Tô Sơ trở về, cô không có một ngày ngủ trước ba giờ sáng. Thần trí vẫn có chút hỗn loạn, thời điểm đọc nhạc, thậm chí cũng sẽ lẫn lộn ký hiệu trọng âm và dấu hiệu trên dây. Trước kia, tốc độ cô đọc nhạc cực nhanh, giống như một nhà văn đọc sách nhanh như gió. Nhưng hiện tại cô như người mù chữ, nhìn một nốt cũng phải rất lâu mới xướng lên được. Về phần ra tay kéo đàn violin thì gần như là trở thành chuyện không cách nào đạt đến. Mỗi sáng khi rời giường chuyện đầu tiên cô làm là luyện động tác kéo đàn và thang âm mười phút, sau khi hoàn thành mới đi rửa mặt. Cô vẫn duy trì thói quen này hai mươi năm, gió mặc gió, mưa mặc mưa. Ngoại trừ lúc tay bị gãy, khoảng thời gian còn lại, cho dù là đến nhà bạn ở, đón năm mới, dọn nhà mới, đổ bệnh, du lịch hay mỏi mệt vì trái giờ cũng chưa từng gián đoạn. Nhưng mấy ngày qua tất cả đã phá lệ.

 

Mùa xuân trời đầy mây ảm đạm và đè nén. Bầu trời giống như là sợi bông màu xám tích tụ tạo nên, bao phủ các tòa cao ốc xinh đẹp nơi xa thành phố thành một màu giống nhau. Cô không biết rốt cuộc đây là sáng thứ bảy hay là xế chiều, chỉ cảm thấy phạm vi nhìn ngoài cửa sổ giống như là tro bụi thời đại này, hoặc là độ bão hòa một bức tranh bị chỉnh đến mức thấp nhất. Sáng sớm Tina đã gửi tin nhắc cô đi tham gia party sinh nhật của Jamie, cô hoàn toàn không hề có nhiệt tình đi ra cửa, nhưng nghĩ đến Tina từng nói, cha của Jamie là người tổ chức nhạc hội. Bây giờ cô đã mất đi cơ hội hợp tác với Tô Sơ, lại rạn nứt với Hạ Thừa Tư. Nếu như không tìm cơ hội khác, sợ rằng phải nhờ Sâm Xuyên Quang giúp đỡ thôi — Đây là chuyện cô không muốn làm nhất. Cho nên, đã có cơ hội giao tiếp với giới âm nhạc thì tốt nhất nên tham gia party này.

 

Buổi tối, cô thay một bộ váy ngắn màu đen, chuẩn bị quà xong, ngồi taxi đến địa chỉ Tina cho cô.

 

Đã lâu không có đến mấy quán đêm, nhạc trong KTV đinh tai nhức óc khiến bước đi của người ta cũng có chút không vững. Biết Jamie đã đặt một căn phòng riêng lớn nhất, Bùi Thi suy đoán trong lòng, có lẽ là đêm này tràn ngập phong cách nước Anh cho xem. Quả nhiên, vừa mới đẩy cửa ra nhìn thấy cảnh tượng bên trong, cô biết là gu của đám cậu ấm du học bên Anh này mãi mãi không thay đổi, luôn thích cái kiểu thế này. Trong phòng KTV chẳng có ai ca hát, thay vào đó mở nhạc là loại âm hưởng lập thể đinh tai nhức óc của Pitbull. Trên màn ảnh chính giữa là chiếu hình ảnh mấy báo nữ, miêu nữ, ca sĩ rock and roll đeo mắt kiếng đen. Trên bàn đá cẩm thạch màu đen phản xạ lại ánh sáng trên màn hình. Gian phòng to bằng một hội trường thu nhỏ, dù là số lượng khách đông đảo cũng không ngồi đầy một góc nhỏ của nó. Mấy tên con trai cầm cơ đánh snooker. Trong cái xô bạc trên bàn chuẩn bị đầy đủ nước đá và vòi rượu. Ngoại trừ thứ đó ra, còn có trái cây, bánh ngọt, hàng trăm cái ly Tequila và núi Champagne cao cao. Nam nữ ăn vận quần áo bảnh bao đi tới đi lui bên trong.

Bùi Thi nhìn thấy rất nhiều bạn học cũ và những cô gái xinh đẹp mới gia nhập ở đây. Cô gái ngồi trong góc mặc áo choàng lông màu trắng, khuôn mặt dưới mái tóc đen nhánh được trang điểm đến mức không nhìn ra màu da. Từ lúc Bùi Thi đi vào, cô ta vẫn dặm lại lớp trang điểm, mở to đôi mắt liếc mắt đưa tình với đám con trai đang đánh snooker. Tina bên cạnh cô ta cũng coi như là trang điểm đậm, nhưng quả thật so sánh với cô ta thì lại có vẻ như trang điểm nhẹ nhàng. Mà Bùi Thi so với các cô nàng thì lại càng… Nhìn thấy Bùi Thi đi vào, Tina vẫy vẫy tay bảo cô ngồi xuống cạnh mình. Quả nhiên câu nói đầu tiên là: “Mẹ ơi, người đẹp, cậu không trang điểm mà đến hả.”

 

“…. Trang điểm rồi.”

 

“Ôi, xem ra cậu cũng là một đứa trẻ sau khi trở về nước bị thực tế đả kích rồi, càng ngày càng mộc mạc. Có phải là phát hiện ra trong nước có nhiều người đẹp hơn không? Hơn nữa không biết các cô nàng là Phú Nhị Đại, tình nhân hay là vợ bé nữa. Cậu xem mấy tiểu yêu tinh bây giờ đi, vừa đến đã phóng điện suốt với đàn ông chất lượng cao, cũng chả biết là cái tên tồi bại nào đưa đến nữa.” Sau khi nói xong, Tina dùng khóe mắt liếc qua cô gái mặc áo lông không ngừng trang điểm bên cạnh.

 

Bùi Thi bị dáng vẻ Tina chọc cười. Thật là mặc kệ qua bao nhiêu lâu, đám người này nhìn đồ cũng còn nông cạn mà lại hiện thực đến tàn khốc như cũ. Tina khoác vào cánh tay Bùi Thi, lông mi giả lay động giống như chiếc quạt: “Hì, cậu còn độc thân sao?”

 

Bùi Thi gật gật đầu. Tina vỗ tay còn hạnh phúc hơn là bản thân đang yêu đương nữa: “Thật tốt quá, loại gái đẹp như cậu vậy mà chưa tìm được đối tượng… Mình sẽ chú ý giúp cậu. Ôi, đáng tiếc phần lớn đều có chủ.” Cô ta quét một vòng về bốn phía, cười rạng rỡ nói: “Có điều, ngày hôm nay chất lượng đàn ông cũng không tệ.”

 

Đàn ông đều thích phụ nữ xinh đẹp, kẻ giàu có lại càng thích phụ nữ đẹp vờn quanh. Nhưng so sánh với mấy ông chủ bụng to phề phệ thì mấy tên đàn ông trong đây đều quá chú trọng dáng vẻ, khoác lên cho mình cái dáng vẻ sói đội lốt người. Cộng thêm tuổi trẻ lắm tiền, gia cảnh giàu có, còn được giáo dục cao cấp của chủ nghĩa tư bản hun đúc, cho nên tên nào cũng sẽ được vô số phụ nữ ái mộ. Đáng tiếc đừng nói là đàn ông độc thân là vì chưa chơi đủ, cho dù ở đây có rất nhiều đàn ông có chủ cũng thích bướm vờn hoa. Bùi Thi xua xua tay, nói khách sáo: “Không cần phí tâm, mình không vội.”

 

“Thật ra thì cậu có thể suy nghĩ đến thọ tinh. Tuy bề ngoài cậu ta bình thường, nhưng tính cách thật thà. Ba cậu ta làm trong giới âm nhạc, ông nội cậu ta làm tổng tài vùng Khu Thị.” Cô ta chỉ chỉ tên đang vẫy tay mỉm cười với Bùi Thi. Chỉ ngồi thôi mà Bùi Thi cũng có thể nhìn ra anh ta còn thấp hơn mình, rất ốm, trên mặt còn mụn rỗ, nhưng dáng vẻ đeo mắt kiếng ngu ngơ rất đáng yêu.

 

“Có vẻ là người tốt, có thể làm bạn.”

 

Bùi Thi đang muốn cười lại với anh ta một cái, Tina lại đột nhiên kéo tay cô: “Khoan đã, mình mới nhớ ra, nơi này còn có một người đàn ông độc thân. Có điều rất khó cưa, mình ở Anh nhiều năm vậy vẫn không cưa đổ anh ta, cái con bên cạnh từ lúc mới đến đã liên tục phóng điện với anh ta mà anh ta cũng không để ý. Cậu có muốn xem thử hay không?”

 

“Không cần…”

 

“Cậu không tò mò là ai sao?” Tina bất mãn cất cao giọng, móng tay đính đầy cườm chỉ về phía bàn snooker, “Người đó, cậu nhận ra là ai chưa?”

 

Lúc đi vào, Bùi Thi đã lưu ý đến bên kia có một người đàn ông vô cùng bắt mắt, nhưng cô không để ý, lần này vừa nhìn sang, cô hoàn toan trợn tròn mắt: Hạ Thừa Tư dáng vóc cao lớn đang đi lai trên mặt đất bóng loáng như gương, cây cơ trong tay cũng lắc lư theo động tác của anh.

 

“Có muốn thử xem không?” Giống như nhìn Hạ Thừa Tư một cái đã dấy lên lòng nhiệt tình của Tina, cô ta bắt lấy tay Bùi Thi muốn kéo cô dậy, “Đi, chúng ta qua đó chơi với anh ta.”

 

“Không, không, mình không đi.” Bùi Thi cảm giác sợ hãi chưa từng có.

 

“Tại sao? Cậu biết không, khoảng thời gian trước anh ta cầu hôn với một nghệ sĩ đàn violin, có điều bị từ chối rồi. Một khi như vậy, không chừng anh ta sẽ có hứng thú với cậu đó.”

 

Hạ Thừa Tư bước từng bước chân cũng khiến Bùi Thi run sợ trong lòng, cô sợ anh sẽ thấy mình. Trong đầu vang lên ầm ầm, cô nói dứt khoát: “Anh ta có bạn gái rồi.”

 

Tina há hốc, lập tức che miệng, giống như là nhận lấy đả kích rất lớn. Nhìn thấy cô ta chậm rãi ngồi xuống, Bùi Thi nghĩ cuối cùng có thể thở phào rồi. Cô lấy quà trong túi ra, chuẩn bị đưa cho thọ tinh xong rồi nhanh chóng rời khỏi đây, không nghĩ đến sau một khắc Tina lại la lớn lên: “Hạ Thừa Tư!”

 

Hạ Thừa Tư quay đầu lại, vốn chỉ muốn nhìn xem ai kêu mình, nhưng ánh mắt dừng ở trên người Bùi Thi không phẩy mấy giây, rồi cầm cây cơ trực tiếp đi về phía các cô. Cô gái mặc áo lông thú bên cạnh hận không thể vặn eo mình thành quai bánh chẻo. Tina cũng vì hành động của anh mà vừa mừng vừa lo: “Nghe nói anh có bạn gái rồi hả?”

 

“Đúng.” Hạ Thừa Tư trả lời Tina, nhưng ánh mắt sáng như pha lê lại nhìn Bùi Thi, “Ai nói với cô?”

 

Tina trực tiếp bỏ qua câu hỏi của anh, vội vàng nói: “Ôi, chuyện này lớn như vậy mà anh không nói với bọn tôi. Hại tôi tìm đối tượng cho anh khắp nơi. Là em gái lần trước tìm Carlton xin số điện thoại của anh hả?”

 

“Không phải.”

 

“Cũng đúng, mấy kiểu đại tiểu thư kia khẳng định không chịu được tính khí của anh. Loại đàn ông sự nghiệp như anh nhất định là tìm vợ hiền ngoan ngoãn ở trong nhà rồi.”

 

“Gần giống vậy.”

 

“Ơ, bị tôi đoán trúng rồi hả? Vậy rốt cuộc là ai?”

 

“Tina, cô tám quá rồi đó.”

 

“Tôi chính là bà tám mà, mau mau nói cho tôi biết đi! Anh không nói cho tôi biết, tôi sẽ không có tâm trạng ăn uống gì đến lúc biết được mới thôi!”

 

“Nói cho cô đâu có gì ích lợi, cô cũng đâu biết.”

 

Sau khi Hạ Thừa Tư trả lời “Đúng”, tâm trạng vốn đã sa sút của Bùi Thi đã triệt để rơi xuống đáy cốc. Phía sau bọn họ nói gì, cô chẳng hề muốn nghe một chữ. Cô im lặng thật lâu, đột nhiên nhất thời thốt ra một câu hỏi kích động nhất trong mấy năm qua: “Anh và Hàn Duyệt Duyệt quen nhau à?”

 

“Đúng.” Hạ Thừa Tư trả lời dứt khoát.

 

“Hàn Duyệt Duyệt là ai? Hàn Duyệt Duyệt là ai? Có hình không?” Hiển nhiên Tina không biết gì về nhạc cổ điển.

 

Hạ Thừa Tư nhìn Bùi Thi chằm chằm, giống như là lang sói nhìn chằm chằm vào con mồi của mình, sợ bỏ qua bất cứ một chi tiết nhỏ không đáng kể nào: “Em hỏi chuyện này làm gì?”

 

“Không có gì, các người rất xứng. Hai người trò chuyện đi, tôi đi tặng quà cho thọ tinh.” Bùi Thi xách túi, ngồi xuống bên cạnh Jamie.

 

Cá tính của Jamie quả nhiên giống với bề ngoài của anh ta, là một tên con trai không cuốn hút người khác nhưng khá đáng yêu. Bùi Thi cũng không giỏi bắt chuyện với người xa lạ, thế như anh ta lại có thể hăng hái trò chuyện với cô hơn hai mươi phút trong cảnh huyên náo như vậy. Anh ta quả thật giống như là một phiên bản Sâm Xuyên Quang thu nhỏ. Bùi Thi rất thưởng thức người học cao hiểu rộng, khi anh ta nhắc đến có sưu tập một số CD hiếm của violin thì cô trực tiếp xin số liên lạc của anh ta. Rất nhiển nhiên Jamie ở trong giới này cũng không phải dạng vạn người mê. Cho nên khi nhìn thấy bọn họ trao đổi số điện thoại cho nhau, toàn bộ đám con trai bên cạnh đều hăng hái lên, tất cả đều đến đây góp gió thổi lửa, nói những lời kỳ quái như “Jamie của chúng ta còn là xử nam đó”.

 

Bùi Thi cảm thấy hơi mất vui, nhưng cũng nhận thấy được nơi này không phải là nơi có thể tán gẫu. Cho nên cô nói với Jamie sau này có cơ hội sẽ trò chuyện tiếp, hôm nay vui chơi là chính. Nói xong câu này, cô hất tóc tùy ý, khi ngẩng đầu lên lại đúng lúc nhìn thấy Hạ Thừa Tư đang nói chuyện với người khác nhưng lại nhìn mình. Cô mất tự nhiên chuyển ánh mắt, nhận lấy xúc xắc mấy tên con trai đưa đến, làm một đội với Tina và một cô gái khác, chơi trò khoác lác với Jamie và hai tên con trai khác. Tina là tay lão luyện, vòng đầu tiên còn chưa đến lượt Bùi Thi đã hạ được ba tên đối diện. Vòng thứ hai cô lại giết chết một người, mới coi như là kết thúc lượt của mình. Sau đó đến Bùi Thi, tuy cô không chơi giỏi, nhưng bởi vì logic và phản ứng đều rất tốt, cho nên cũng đánh bại được hai tên con trai. Đổi lượt rất nhiều lần, con gái chỉ uống rượu hai lần, trong đó một tên con trai đã bị Bùi Thi đánh bại, rốt cuộc bái phục chịu thua: “Hôm nay nữ anh hùng quá nhiều, anh đây đi ra ngoài tỉnh rượu cái đã.”

 

“Đừng mà, anh đi rồi chúng tôi làm sao? Ba đánh hai à?”

 

Tina đang muốn cản tên kia lại thì đột nhiên một mùi hương thoang thoảng vờn quanh Bùi Thi. Hạ Thừa Tư ngồi bên cạnh Bùi Thi, ngón tay thon dài bắt lấy những viên xúc xắc kia, thả nó vào trong hủ: “Để tôi.”

 

“À, được!” Tina ra sức vỗ tay, “Thi Thi cố gắng lên, đánh bại anh ta! Cậu có thể đi ra ngoài nói với mọi người cậu đã đánh bại trùm bất động sản.”

 

Bùi Thi hơi chần chờ: “Không phải là anh không thể uống nhiều rượu hay sao?”

 

“Em chắc chắn là mình sẽ thắng vậy sao?” Hạ Thừa Tư cười lạnh nhạt, dáng vẻ đổ xúc xắc như không xem ai ra gì.

 

Nhìn thấy anh như vậy, cô nổi cơn giận: “Thua cũng đừng khóc.” Cô bỏ xúc xắc vào trong hủ lắc vài cái, nhìn kết quả xúc xắc giống như là giấu cơ mật quân sự. Có ba con ba, một con hai, một con sáu. Sau đó nghiêm túc tính điểm của mình. Không biết tại sao chỉ là chơi một trò chơi với anh, cô lại khẩn trương vô cùng, cô sợ mình thua.

 

Nhưng Hạ Thừa Tư chỉ hơi nghiêng đầu, hé ra một khoảng nhỏ, liếc mắt một cái, đặt ngón tay trên hủ, đợi nàng đọc trước.

 

Bùi Thi suy nghĩ một chút, nói: “Ba ba.”

 

“Bốn ba.”

 

Trả lời nhanh như vậy sao… Bùi Thi đấu tranh một chút, nói: “Năm ba.”

 

Hạ Thừa Tư uống một hớp sô đa, đưa ngón tay ra, làm một số sáu, lại làm một số ba. (Bên Trung ra hiệu số 6 là giơ ngón cái và ngón út, cụp ba ngón giữa lại, giống với động tác gọi điện thoại của chúng ta.)

 

Cô cảm thấy khả năng này không nhiều, nhưng nhìn vẻ mặt Hạ Thừa Tư thật sự quá chắc chắn. Cô rối rắm hồi lâu, vẫn lựa chọn mở xúc xắc. Bốn con ba, một con năm. Hạ Thừa Tư đặt cốc sô đa xuống, nhận lấy nửa ly champagne mà chàng trai phía sau đưa đến, rồi đưa cho Bùi Thi.

 

Bùi Thi buồn bực ngồi về sau, đến phiên Tina chơi với Hạ Thừa Tư. Cô vốn nghĩ rằng vận may Hạ Thừa Tư tốt nên mình mới thua, nhưng không nghĩ đến tiếp theo đến phiên mình chơi với Hạ Thừa Tư. Tina ôm cánh tay Bùi Thi lắc tới lắc lui không chịu tha: “Vậy mà lại một đống ba, Thi Thi, cậu phải lấy lại mặt mũi cho phụ nữ chúng ta.”

 

“Được.” Bùi Thi nhất thời cảm thấy thân mang trọng trách, động lực muôn phần mãnh liệt đổ xúc xắc. Sau khi xem kết quả lại vô cùng khí thế nói. “Hai ba!”

 

“Hai bốn.”

 

Nhìn anh chưa hề nhìn xúc xắc đã trả lời nhanh như vậy, cô lại nhìn về số của mình, bên trong chỉ có một con bốn, sau đó nói không chắc chắn: “Ba bốn…” Hạ Thừa Tư trực tiếp đẩy ly Champagne về phía cô.

 

“Thi Thi à!” Tina uống một miếng Champagne, lại xông lên “Để mình!”

 

…………….

 

…………….

 

Không biết chơi mấy vòng, Tina và những cô gái khác đã say hoàn toàn, các cô nàng lảo đảo cùng nhau đi về phía phòng rửa tay, nói trở lại đánh tiếp. Bùi Thi cũng hơi quay quay, nhưng Hạ Thừa Tư chưa từng uống một ly rượu khiến cô cảm thấy không cam lòng lắm. Cô thề, chỉ cần thắng anh một lần, cô sẽ rút lui. Tuyệt đối không để mình kết thúc trong thất bại.

 

“Một mình đấu với anh?” Hạ Thừa Tư lộ ra nét cười hiếm thấy trên mặt, dịch một chút về phía cô, lắc lắc xúc xắc, lại chỉ tùy ý liếc mắt một cái, nói khẽ bên tai cô, “Ba năm!”

 

Tên đàn ông này thật sự không phụ các loại danh hiệu của anh, bất kể làm gì cũng ra dáng vẻ đã định liệu trước. Nhìn thấy anh tự tin như vậy, cô cảm giác mình giống như bị lửa, nhưng tuy là anh không gạt mình, thái độ cũng vẫn vậy. Cô nhìn số của mình, cắn răng nói: “Bốn, bốn năm.”

 

“Chắc chưa?” Giọng nói của anh tràn ngập mê hoặc, mắt như hồ nước sâu không thấy đáy.

 

Cô vốn hơi do dự, nhưng bởi vì không thật sự nắm chắc tâm lý anh và quy tắc, dứt khoát mở hủ của anh lên. Quả nhiên lại thua rồi. Lúc này cô không đợi anh đưa ly cho mình, bản thân đã cầm lấy ly uống một hơi cạn sạch.

 

Nhất định phải thắng một lần.

7 responses »

  1. khổ thân c thi
    quả này thì bị thua a be bét rồi
    chắc sau chương này a quyết định làm tiểu nhân đây ;))

    Trả lời
  2. BT cũng quá háo thắng rồi, người tay ngang như chị sao đấu lại anh Tư chứ.

    Trả lời
  3. Cai tro choi nay sao minh chang hiru j ca.. vay chuong sau la xxoo a.. tiep tuc hong..

    Trả lời
  4. Đoạn này đọc hồi hộp quá ta. Chị Loyal dịch rất hay!

    Trả lời
  5. cảm giác trực chờ 1 cảnh kiss phía sau, hehe🙂

    Trả lời
  6. Chị Thi ngố thiệt nha, cứ hiếu thắng như vậy là rơi vào bẫy của anh Tư rồi còn gì? Hắc hắc, ảnh đang rình mồi…

    Trả lời
  7. A dang chuoc say c roi dua c vao tròng

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: