RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 10.3

Posted on

Chương 10:

(3)

Bảy giờ rưỡi, dàn giao hưởng nối đuôi nhau vào chỗ. Một nhóm các cô gái mặc váy dài màu đen và đàn ông mang giày tây, mỗi người đều có vị trí riêng. Trong khán phòng vang lên một tràng pháo tay nhiệt liệt. Sâm Xuyên Quang cố ý quay người nhìn một chút, như anh mong muốn, nhà hát đã ngồi đầy thính giả. Mà Tô Sơ cũng đã đến hội trường ngồi xuống, khẽ trao đổi đôi câu với cô Lạc. Cho đến khi một tràng pháo tay vang lên kịch liệt, anh mới vội vàng quay đầu lại. Quả nhiên, Bùi Thi lên sân khấu. Cô mặc bộ đồ đen trung tính trên poster, có vẻ như vừa trang trọng vừa có một phong cách riêng. Cô trang điểm cho hốc mắt trong có vẻ sâu và thần bí, nhưng da thịt trắng sáng mịn màng lại để lộ tuổi thật của cô.

 

Dần dần, tiếng vỗ tay biến mất, ánh đèn tập trung tại trung tâm sân khấu. Trên sân khấu to lớn, chỉ có mình cô đứng trên chiếc bục nhỏ, những người khác đều đứng bên dưới. Bọn họ đặt vĩ lên dây đàn.

 

Bùi Thi là người hành động cuối cùng. Động tác cô đặt vĩ lên chậm chạp, nhưng trong giây lát cây vĩ chạm vào dây đàn, liên tiếp mười mấy nốt nhạc đã vang dội cả nhà hát. Nhạc đệm rất nhẹ, các thính giả chỉ có thể nghe thấy giai điệu thần bí diệu kỳ mà cô tấu ra. Thật ra thì từng nốt đều được kéo từ dây đàn, nhưng tốc độ trình diễn quá nhanh, chưa đến nốt cuối cùng đã không nghe ra dây đàn rung động, chỉ còn những nốt nhạc kết hợp quấn vào nhau, rõ rệt, đặc biệt. Cho nên bản nhạc này hoàn toàn khác với bản violin bình thường khác. Thậm chí nó chưa bao giờ tồn tại trong thời đại của đàn violin, giống như một án thơ ca từ thời La Mã cổ đại, ngoại trừ huy hoàng và rung động, càng thêm xa xôi không thể với đến. Nhưng mà nó lại chân thật vang vọng bên tai người nghe.

Sau đoạn độc tấu ngắn của cô, giống như không theo kịp tốc độ của cô, bấy giờ các nhạc đệm mới khoan thai bắt đầu lặp lại đoạn nhạc. Chỉ có điều là tất cả phần nhảy dây đàn thì đều bến thành liên âm, hợp với trọng âm công-bat, bản nhạc nhuốm màu hòa âm long trọng hoa lệ. Sau khi tái trình diễn, nhạc đệm lại trở nên nhẹ nhàng, tiếng đàn chính của Bùi Thi lại vang lên lần nữa. Cô lại dồn dập kéo một chuỗi lặp âm, giống như là tiếng đàn violin trở thành một kẻ nói lắp vì sốt ruột, từ tám nốt biến thành mười sáu nốt, càng lúc càng gấp rút, càng ngày càng cao. Cây vĩ gần như là nhảy lên suốt, chưa bao giờ kéo ra được một trường âm, tiếng kéo đàn cũng càng lúc càng quái lạ.

 

Giờ khắc này bất kể là người đã từng nghe hay chưa từng nghe bản nhạc này đều cảm thấy thể loại này thật sự quá kỳ quái. Thậm chí có người bắt đầu hoài nghi, cuối cùng là cô kéo đàn violin sao? Đàn violin thật sự có thể phát ra âm thanh này sao? Nhưng đồng thời vừa cảm thấy kỳ quái, lại vừa giống như là trúng tà không nhịn được lắng nghe tiếp tục.

 

Không ai ý thức được, đến giờ phút này, cả bản nhạc chỉ kéo có ba mươi giây.

 

Loại cảm giác kỳ quái bị ma nhập này vẫn kéo dài đến chương nhạc thứ hai. Khi các thính giả cảm thấy hơi bị trúng độc, bản nhạc bỗng trở nên chậm chạp. Rơi xuống điệu A, phần lớn là biểu diễn trường âm, âm rung giao hòa với dây đàn…. khiến Bùi Thi có vẻ như càng nghiêm túc hơn khi nãy. Khi giai điệu chuyển đổi, cô và dàn nhạc violin phía sau cũng kéo trầm xuống. Những cô gái mặc váy đen như hóa thành mỹ nhân ngư nổi lên từ dưới biển sâu, vây quanh bên người nữ thần bóng đêm, đều nhìn lên cô, nghe cô kể truyền thuyết cổ xưa bi thương.

 

Đến chương nhạc thứ ba, thể loại lại chuyển đổi lớn. Sau khi Bùi Thi và dàn giao hưởng hợp tấu, lại lần nữa trình diễn độc tấu cao vút, sinh khí bừng bừng. Đó chính là Bản Hòa Tấu Dạ Thần. Như đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, nó muốn vào lúc mở đầu năm mới, cho mọi người một niềm kinh ngạc lớn nhất.

 

Sau khi kết thúc bản nhạc thành danh của cô, tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Hơn nữa Bùi Thi phát hiện có nửa số người cũng đã đứng lên vỗ tay. Hiệu quả trước khi bản nhạc kết thúc mà một nửa hội trường đứng lên vỗ tay như vậy là trước nay chưa từng có. Giờ khắc này, cô bỗng có một nỗi xúc động muốn rơi lệ. Cũng chỉ có giờ khắc này, thế giới dường như chỉ thuộc về mình cô. Khổ sở trước nay từng chịu dường như cũng không còn gian khổ nữa. Cô lau lau mồ hôi mỏng trên trán, cố ý nhìn đến Sâm Xuyên Quang và Tô Sơ ngồi trên dãy VIP. Gương mặt luôn lạnh như sương của Tô Sơ lại hiện lên một nụ cười thưởng thức. Cô Lạc bên cạnh anh ta lại càng cười rực rỡ như hoa.

 

Nhìn thấy phản ứng của bọn họ, vui sướng trong lòng cô gần như đạt đến đỉnh điểm. Nhưng mà vào thời khắc cô thu hồi ánh mắt, cô cũng nhìn thấy Hạ Thừa Tư ngồi phía sau vài hàng. Còn có Hàn Duyệt Duyệt đang ngồi bên cạnh anh ta.

 

Nhìn thấy bọn họ cũng không khiến cô cảm thấy ngạc nhiên lắm. Khiến cô giật mình là xung quanh bọn họ cũng không có ai khác, hơn nữa Hàn Duyệt Duyệt dường như đang nói gì đó với Hạ Thừa Tư. Lúc anh cúi đầu nghe cô ta nói chuyện khoảng cách rất gần, tuy vẻ mặt vẫn nghiêm túc như dĩ vãng, nhưng lại có một loại thân mật khó tả.

 

Phản ứng thay đổi chậm đi một chút. Giống như tất cả những người nghe vỗ tay đã trở thành phim chiếu chậm, giống như tiếng vỗ tay đều biến mất. Cô thoáng nhắm mắt lại, để mình hồi phục lại tinh thần. Bây giờ cô đang biểu diễn, không thể tiếp tục quan sát họ nữa. Nhưng lần nữa mở mắt ra, cô nhìn thấy Hàn Duyệt Duyện đang cười yêu kiều, đầu hơi nhích gần đến trên bả vai Hạ Thừa Tư. Động tác này gần như là cùng lúc với cây vĩ của cô đặt lên dây đàn. Ban nhạc đã chuẩn bị xong trình diễn bản nhạc tiếp theo, toàn khán phòng cũng từ từ an tĩnh lại. Tâm trạng Bùi Thi không tốt lắm, nhưng vẫn giữ mình bình tĩnh kéo ra nốt nhạc đầu tiên.

 

Không thể bị ảnh hưởng, tất cả đều không liên quan đến cô. Cô không ngừng nói với mình như vậy.

 

Nhưng vào lúc này, trong đám khán giả đang vô cùng yên tĩnh lại vang lên tiếng chuông điện thoại. Tiếng chuông này sắc bén và cao vút, gần như muốn phá vỡ đoạn mở đầu của họ, vô cùng chói tai.

 

Tiếng chuông này khiến cho dàn nghệ sĩ violin giật mình. Nhưng bản lĩnh trên sân khấu của bọn họ cũng không tệ, không hề dừng lại trình diễn. Chuyện bất lịch sự như vậy tuy không thường xảy ra, nhưng cũng không hiếm lạ. Có điều hỏng bét chính là dù đám người trình diễn trên sân khấu không để ý đến tiếng chuông này, nhưng nó vẫn không nhỏ đi hoặc dừng lại, mà vẫn tiếp tục vang lên siêng năng. Các thính giả cũng không khỏi nhíu mày, bắt đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

 

Nếu muốn nói có gì hỏng bét hơn chuyện này đó chính là tiếng chuông này không xa lạ gì với Bùi Thi. Nó giống hệt với tiếng chuông mà mười năm trước kia khiến Adonis hủy buổi trình diễn – Bản nhạc Mười Năm của Trần Dịch Tấn. Mọi người từng nghe buổi nhạc hội của Adonis kia cũng biết rất rõ, đã có người nhanh chóng ý thức được đây không phải là chuyện vô ý. Lại bởi vì thời gian tiếng chuông vang lên thật sự quá dài, nên âm nhạc trên sân khấu đã trở nên cao thấp không đều. Cuối cùng mọi người phải dừng trình diễn.

 

Dù vậy, tiếng chuông vẫn không ngừng lại. Bùi Thi đặt đàn violin trên vai xuống. Cô nhìn thấy nhân viên phía sau sân khấu ra dấu tay với cô, ý bảo bọn họ lập tức thông báo cho những người nghe tắt điện thoại. Tuy nhiên, dưới đài đã có người khác cất tiếng: “Cuối cùng là điện thoại của ai, có lịch sự hay không vậy?”

 

Còn có người oán giận: “Người thật sự quá bất lịch sự, Bùi Thi, cô nên giống như Adonis, từ chối tiếp tục trình diễn đi.”

 

Cuối cùng Bùi Thi đã hiểu. Đây chính là chuyện khi nãy cô Lạc nhắc đến. Người gây chuyện này cố ý muốn làm người ta nhìn thấy sự chênh lệch của cô và Adonis. Nếu như cô giống như Adonis vứt đàn violin bỏ đi, như vậy kết quả sẽ không chấn động như Adonis, sẽ bị người ta nói là bắt chước. Nếu như cô để nhân viên bỏ mặc tiếng chuông này, chịu nhục cũng kiên trì biểu diễn, vậy thì cô và buổi biểu diễn “Venus cụt tay” sẽ khác biệt một trời một vực.

 

Người này cũng quá xem thường cô rồi.

 

Bùi Thi nhếch khóe miệng lên, lần nữa đặt đàn violin trên vai, dùng ba ngón tay bấm lên dây đàn, kéo ra một khúc nhạc. Kế tiếp tiếng chuông điện thoại di động vang bài Mười Năm khắp cả khán phòng, Đúng lúc lời ca trong giai điệu này là “Bao mơ mộng cũng không thể níu giữ. Sao ta không giữa lúc chia ly này, vừa nếm trải vừa rơi lệ”. Đến chữ “giữ”, cô giữ lại hai dây đàn, âm thanh rung động phá thành mảnh nhỏ, dù đến cuối cùng cây vĩ cũng rời khỏi dây đàn, ngón tay vẫn giữ lấy dây cung như cũ.

 

Nốt nhạc này gần như khiến người nghe nín thở. Nhưng còn chưa đủ. Cô lại cất cao âm sắc, tiếp tục trình diễn cao trào bản nhạc – “Mười năm trước em không biết anh. Anh cũng chẳng thuộc về em. Chúng ta đều ở bên cạnh một người xa lạ nào đó, sánh vai đi trên những góc phố thân quen….”

 

Đàn violin và đàn piano khác nhau rất lớn, chính là nhập môn piano có thể học cấp tốc. Một người hoàn toàn không biết đàn piano muốn đàn được một bản nhạc thịnh hành, chỉ cần một tháng là có thể đánh nghe rất hay. Nhưng đàn violin cho dù là những nốt đơn giản trong bản nhạc thịnh hành, cũng cần rất nhiều thời gian và chồng chất kiến thức cơ bản mới có thể trình diễn không quá khó nghe.

 

Trên sân khấu, nghệ sĩ clavico bắt đầu đệm nhạc cho Bùi Thi. Một khi đàn clavico hòa âm, dù là bản nhạc thịnh hành cũng sẽ khiến người ta lập tức liên tưởng đến Bach thần bí. Một bản nhạc “Mười Năm” phổ biến, dưới sự trình diễn của Bùi Thi lại thăng hoa trang nhã thoát tục. Dần dần giống như hiện ra sự kém cỏi khi đối mặt với đàn violin vô cùng duyên dáng, mọi người không phát hiện ra chiếc điện thoại om sòm kia đã dừng lại.

 

Bùi Thi là một thiên tài độc tấu không thể nghi ngờ. Cô đứng chính giữa dàn nhạc giao hưởng, giống như một con thiên nga đen chưa đủ lông đủ cánh. Còn chưa đến thời kỳ đẹp nhất, nhưng đã lộng lẫy không gì sánh bằng. Chiếc áo sơ mi trắng muốt kiểu cung đình khiến cô có một loại tự phụ như quý tộc nước Pháp thời Trung Cổ. Đàn violin trên tay cô đã thể hiện rõ nét hấp dẫn của cô hơn cả những trang sức hàng hiệu xa xỉ nhất. Đến lúc dừng lại, mọi người ở lầu hai cũng có thể nghe được tiếng hít thở của cô hòa vào tiết tấu.

 

Một khúc nhạc Mười Năm ngắn ngủi kết thúc, tiếng vỗ tay rền trời, gần như là muốn bay luôn cả nóc nhà hát thành phố. Bùi Thi nhìn thấy Hạ Thừa Tư cũng chậm rãi giơ tay lên, vỗ tay cho cô trong vô số khuôn mặt xa lạ.

 

 

Bùi Thi và nhạc hội Dạ Thần củ cô đã đạt được thành công chưa từng có.

 

Nửa buổi biểu diễn sau có Bùi Khúc tham gia, hai chị em họ hợp tấu hai bản nhạc, biểu diễn bản nhạc danh tiếng lúc trước đã chuẩn bị xong. Tất cả bản nhạc đều vô cùng tinh tế thể hiện được sở trường của cô, những ưu thế này đã che đi thiếu sót nho nhỏ bị Hạ Thừa Tư làm phân tâm. Sau khi nhạc hội kết thúc, Tô Sơ bảo cô sáng mai đến công ty của anh ta gặp anh ta. Đến cuối cùng Bùi Thi cũng không biết người cố ý dùng tiếng chuông di động quấy rối là ai. Nhưng mà chuyện này đã không còn quan trọng với cô nữa.

 

Bởi vì sáng hôm sau, cô đã thấy được bài báo nói về buổi nhạc hội này như ý nguyện. Đoạn cô trình diễn chế nạo tiếng chuông Mười Năm đã được lên TV. Thậm chí cả đám bạn học dự bị đại học trước kia ở London cũng nhắn tin cho cô: “Thi mỹ nhân, mình là Tina, còn nhớ mình chứ! Giống như năm đó cậu đã biến mất khỏi nước Anh, giờ cậu vẫn còn kéo đàn violin, thật sự quá tốt rồi. Cuối tuần là sinh nhật của bạn mình, cậu có muốn đến tham gia không?”

 

“Mình không biết bạn cậu, không đến đâu.”

 

“Cậu biết mà, chính là Jamie đó.”

 

Ở nước ngoài, một người có thể đổi bốn cái tên tiếng Anh trong vòng một năm. Ai biết ai là Jamie chứ. Cô đang muốn từ chối lời mời thì đối phương đã nhanh chóng bổ sung một câu: “Nhất định phải đến nhé, ba của Jamie là người tổ chức nhạc hội của cậu, cậu nên xã giao với cậu ta một chút.” Cô vội phải đi gặp mặt Tô Sơ nên không trả lời lại tin nhắn này, chạy thẳng đến công ty Tô Sơ.

 

Bất ngờ là một tiếng sau, cô lại nhìn thấy Hàng Duyệt Duyệt trong phòng tiếp khách của Tô Sơ.

 

Hàn Duyệt Duyệt mặc chiếc váy ngắn da rắn, ngồi dựa vào chiếc ghế salon da mềm trước cửa sổ, móng tay và giày cao gót đều là màu đỏ, đôi môi căng mọng, tóc dài buông xõa tôn gương mặt cô ta lên xinh xắn như trẻ con. Nhìn thấy Bùi Thi đi vào, Hàn Duyệt Duyệt nghiêng đầu cười cười với cô: “Chào, Thi Thi, đã lâu không gặp.”

 

Bùi Thi nhìn thoáng qua tay cô ta, trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh cô ta khoác tay Hạ Thừa Tư rời đi sau khi kết thúc nhạc hội. Hạ Thừa Tư từ nhỏ đã được giáo dục tốt, lúc phụ nữ khoác vào mình luôn luôn rất phong độ giơ tay lên, đặt ngang trước bụng. Cũng không ngoại lệ trong chuyện tay trong tay rời đi với Hàn Duyệt Duyệt. Điều này chỉ có thể nói rõ là quan hệ của bọn họ không tệ thôi, cũng không chứng minh được điều gì. Cũng không biết tại sao, trong lòng cô bỗng trở nên trĩu nặng vô cùng. Cô thuận tay đóng cửa lại: “Sao cô cũng ở chỗ này?”

 

“Sao cô ở đây thì tôi cũng vậy.”

 

Bùi Thi cười nhạo một tiếng, trực tiếp ngồi xuống ghế salon, tiện tay lấy một quyển tạp chí âm nhạc đặt trên đùi xem.

 

“Cô không tin. Quả nhiên là đến bây giờ cô vẫn xem thường tôi.” Tuy là nói như vậy, nhưng Hàn Duyệt Duyệt cũng không để lộ ra tức giận chút nào, ngược lại cười hào phóng, “Từ đầu đến cuối cô cũng chưa từng xem trọng tôi.”

 

Nếu như đổi lại là trước đây, Bùi Thi nhất định sẽ kiên nhẫn giải thích: “Duyệt Duyệt, không phải là em không có thiên phú, chỉ là chưa đủ kinh nghiệm thôi.” Nhưng chỉ cần nghĩ đến tay cô ta khoác vào tay Hạ Thừa Tư, cô thật sự chẳng thốt ra được một chữ. Vì sao bọn họ lại đến xem nhạc hội của cô, hơn nữa còn lại nói cười bước đi? Càng nghĩ thì nghi vấn trong lòng càng nhiều, nhưng cô vẫn yên lặng lật tạp chí.

 

“Thi Thi, cô có biết là mình quá kiêu ngạo rồi không? Cô biết Tô Sơ đánh giá cô sao không?”

 

Hành động lật tạp chí của Bùi Thi thoáng ngừng lại, nhưng vẫn không ngẩng đầu nhìn cô ta.

 

“Sở dĩ cô biểu diễn thành công là bởi vì người ngoài nghề nghe không ra cảnh giới của cô, chỉ có thể nhìn thấy khí thế của cô thôi.” Hàn Duyệt Duyệt nói đến đây, nhích đến phía trước một chút, chống cằm nói, “Bọn họ cảm thấy ngoại trừ bản nhạc Nox và các bản nhạc huyền ảo của Paganini, cô cũng chẳng có sở trường trong bản nhạc khác. Ngay cả Mozart và Vivaldi cô cũng không kéo được.”

6 responses »

  1. Trong chap nay thay cong cua HDD lon nhat. Nho cai khoac tay cua HDD ma BT kho chiu. Hy vong co nhiu hon cac khoac tay de BT mat ngu hehhe. Tks Loyal

    Trả lời
  2. Không thích HDD dù sao trước đây chị ta cũng là chỗ bạn thân tình với chị em nhà BT. Xem ra BT có vẻ như rất hiểu anh Tư nhỉ!

    Trả lời
  3. hazz không biet ns gì về bạn HDD ở đoạn cuối. có lẽ là bạn ý bị ảo . nhưng dù sao cũg tks bạn ý vì góp công lớn cho sự nhận thức muộn màg của BT.

    Trả lời
  4. Ten dien nao lam vay nhi?.. Cang ngay cang ghey HDD y nhu mam HN..

    Trả lời
  5. HDD tới khiêu khích đây mà.

    Trả lời
  6. tác giả chỉ miêu tả quá trình chơi nhạc cụ cũng thật là tuyệt, cảm cơm ss đã dịch nó sang tiếng việt mượt mà như vậy.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: