RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 10.2

Posted on

Chương 10:

(2)

Hạ Na lại nhìn Kha Trạch một cái, anh ta vẫn là kiểu rất tuấn tú, nhưng không biết bắt đầu từ lúc nào, anh ta luôn luôn sống như một cái xác không hồn. Nói dễ nghe là lông bông không kiềm chế được, nói khó nghe chút chính là chán chường uể oải. Nhìn như vậy, quả thật Kha Trạch hoàn toàn bị so sánh không bằng…

 

“Chàng trai kia là người Nhật sao?” Cô ta giả vờ nói lơ đãng, “Nhìn quần áo cũng biết, mấy tên con trai Nhật đều thích mặc áo lông thú, thật là càng ngày càng bóng rồi…” Lời còn chưa nói hết, chàng trai phía trước đã đeo vòng tay cho cô gái xong. Cô gái đó quay đầu lại cười cười với anh ta, nói gì đó.

 

Hạ Na ngây dại…..

 

Người đó vậy mà là Bùi Thi!

 

Làm sao có thể, đây chính là đối tượng Bùi Thi hẹn hò ư? Giờ khắc này, ngay cả sức lực xỉa xói bọn họ cô ta cũng không có, chỉ cảm thấy rất kinh ngạc. Trong vòng bạn bè nhìn thấy Bùi Khúc nói, cô ta vốn ôm tâm trạng đến xem cuộc vui tìm Bùi Thi, nhưng mà…. Việc này không thể nào. Loại con gái như Bùi Thi làm sao có thể quen được với kiểu bạn trai này chứ? À, nếu chàng trai này là người Nhật, vậy hơn phân nửa là tiếp viên nam rồi. Cho dù không phải là tiếp viên nam, khẳng định cũng là trai bao, là vì mục đích mới tiếp cận Bùi Thi. Cho dù đẹp trai hơn Kha Trạch thì sao, chắc chắn gia cảnh của anh ta không bằng Kha Trạch. Nếu như cô ta có thể cướp được người đàn ông đó bên cạnh Bùi Thi, khẳng định Bùi Thi sẽ không cách nào tìm được người tốt hơn. Đàn ông trong giới giải trí đẹp trai hơn Kha Trạch rất nhiều, nhưng nào có ai đáng để Hạ Na cô để ý đến chứ?

 

Nghĩ đến đây, Hạ Na cảm giác dễ chịu một chút, cô ta quay mặt Kha Trạch lại, dùng nụ hôn nhiệt tình phân tán sự chú ý của anh ta.

 

 

Hơn mười phút sau, đợt pháo hoa đầu tiên mang theo tiếng vang nhiệt liệt nổ trên bầu trời đêm.

 

“A…” Bùi Thi ngửa đầu nhìn pháo hoa, lộ ra ánh mắt sùng kính giống như đứa trẻ nhận được quà năm mới. Cô rút tay ra khỏi túi áo Bùi Khúc, chui vào đám người đi về phía trước, muốn đến gần pháo hoa hơn một chút.

 

“Chị à, chị đừng chạy lung tung, sẽ lạc đó.”

 

Cô không nghe thấy tiếng Bùi Khúc kêu, bận tìm kiếm khe hở trong làn sóng người. Tại một nơi vô cùng chật chội, cô dừng lại, khoác cánh tay Bùi Khúc, tiếp tục đi về phía trước. Lần này Bùi Khúc không kêu cô nữa, chỉ mặc cô lôi kéo chui tới chui lui trong đám người.

 

Cuối cùng cô kéo Bùi Khúc đi suốt gần phân nửa con phố, đứng ở nơi gần pháo hoa, tia sáng cũng trở nên càng thêm mãnh liệt. Cô lấy đôi tay mang găng che trước ánh mắt, bỏ cánh tay Bùi Khúc ra, đổi thành nắm tay cậu: “Tiểu Khúc, em xem, chỗ này …” Nói đến đây, đối phương cũng nắm lại tay cô.

 

Ý thức được không phải tay của em trai, cô sợ hết hồn, lập tức quay đầu muốn nói xin lỗi. Nhưng ngẩng đầu nhìn thấy lại là mặt Sâm Xuyên Quang. Cô nói xin lỗi: “Xin lỗi, em tưởng rằng Tiểu Khúc…”

 

“Tiểu Khúc nói cậu ta muốn mua chút đồ, bảo anh đi theo em.”

 

“Là vậy à…”

 

Cô dè dặt giật tay ra một chút, nhưng ngược lại đối phương lại nắm chặt hơn một chút. Bấy giờ, đúng lúc có vài người chen lấn bên cạnh cô, thô lỗ va vào cô. Anh thuận thế vịn vai cô, dùng cánh tay bảo vệ cho cô: “Nhiều người lắm, nắm tay anh đi.”

 

“Ồ, được.”

 

Tuy bảo cô nắm tay mình, thực tế là anh dắt cô đi đến vị trí tương đối ít người.

 

Anh không làm thêm nhiều hành động. Nhưng nắm tay cô cũng không hề buông ra.

 

Pháo hoa giống như đã sớm hòa thành một thể với tuyết, như chắp cánh ước mơ bay về phía tinh vân, trôi dạt trong bầu trời đêm. Chiếc xe thương vụ xa hoa được lau như một mặt gương màu đen sáng bóng bên đường. Pháo hoa trên không trung một loạt xanh, một loạt đỏ, một loạt bạc, một loạt vàng, nhuộm chiếc xe thành màu sắc khác nhau. Người đàn ông ngồi hàng ghế sau xe, laptop đặt trên gối đã tiến vào màn hình chờ màu đen. Màn ảnh giống với xe anh, cũng bị nhuộm lên màu sắc pháo hoa. Cửa sổ xe quay xuống một nửa, anh nhìn một màn này cách lớp tuyết rơi, giống như một bức tranh trạng thái tĩnh, vĩnh viễn không có bất cứ thay đổi nào.

 

Hơn hai tháng tiếp theo, tâm trạng Bùi Thi cũng không tệ. Đầu tiên, cô, Bùi Khúc và Sâm Xuyên Quang, ba người cùng nhau trải qua một năm mới ấm áp. Kế tiếp, cô luyện tập chuẩn bị cho buổi hòa nhạc cá nhân vô cùng thuận lợi. Cuối cùng, điều khiến cô kích động nhất chính là cô nhận được một mail gửi đến từ trợ lý của Tô Sơ.

 

Hóa ra sau khi Tô Sơ nghe bản nhạc cô viết, cảm thấy ấn tượng rất sâu sắc, muốn đi nghe thử liveshow của cô. Nếu như buổi hòa nhạc cá nhân của cô tiến hành được lý tưởng, anh ta sẽ mời cô đến hợp tấu tại nhạc hội mùa hè ở Paris. Xem xong lá thư này, cô cũng đọc lại rất nhiều lần, khó tin xác nhận lại hai chữ kia là “hợp tấu” chứ không phải là “đệm nhạc”… Hợp tấu với Tô Sơ, đây là chuyện đùa sao? Hiện tại cô vừa mới bộc lộ tài năng, nghệ sĩ đàn piano đẳng cấp thế giới mà xem trọng cô sao? Đừng nói là cô, dù là Sâm Xuyên Quang nghe thấy tin tức đó cũng kinh hãi. Về phần Bùi Khúc, đã sớm vui mừng đến mất ngủ cả hai đêm.

 

Cô nhanh chóng trả lời thư, cũng gửi lại cho anh ta hai vé VIP tại hàng đầu tiên. Từ khi nhận được lá thư này, tiếp theo cô luyện tập hay biểu diễn giống như là chuẩn bị cho một mình anh ta vậy. Bởi vì Sâm Xuyên Quang nói: “Tuy Tô Sơ nói là nghe qua mới suy nghĩ, nhưng người này anh từng tiếp xúc, tính cách anh ta quái gở, còn thanh cao hơn cả nghệ thuật gia bình thường. Nếu như anh ta đã cho em biết suy nghĩ của mình, hơn phân nửa là đã chọn em. Buổi biểu diễn này em phải biểu hiện thật tốt.” –Sau khi phát hành Album đầu tiên cô đã kiếm được một chút danh tiếng. Nếu như đoạt được cơ hội đi Paris biểu diễn lần này, thì chỉ còn cách mục tiêu kia một bước nữa thôi.

 

Cuối cùng, ngày mùng một tháng ba đã đến trong thoáng chốc.

 

Nhà hát thành phố giống như một pháo đài Châu Âu cổ kính xanh vàng rực rỡ, đứng sừng sững ở giữa quảng trường ngựa xe như nước. Trên vách bốn phía treo đầy băng rôn tuyên truyền. Trên cửa chính thì treo một tấm poster, trên đó in hai hàng chữ to: “Bùi Thi và Dạ Thần của cô” – “Nhạc hội cổ điển do ngôi sao đàn violin mới biểu diễn”. Bên dưới là hình toàn thân Bùi Thi. Trong hình cô mặc một chiếc áo vest cổ điển và quần dài màu đen, áo sơ mi trắng kiểu cung đình, cổ áo lật ra bên ngoài áo vest. Một tay cô bỏ vào túi quần, một tay khác cầm cây đàn violin màu trắng và cây vĩ thật dài. Tóc đen như màn đêm rũ xuống đầu vai cô.

 

Dáng vẻ Bùi Thi chụp ảnh chung với đàn violin không hề giống với những người khác như vậy mới khoe khoang được tài năng, hoặc là mang đầy hơi thở văn nghệ. Ánh mắt của cô nhớ đến thiên sứ nhàn nhã mà lại thờ ơ dưới ngòi bút Sandro Botticelli (1). Đàn violin trong tay cô giống như là một phần thân thể khiến cô kiêu ngạo không thể kiềm chế. Cô cầm lấy cây vĩ tự nhiên nhẹ nhàng giống như một người Châu Á cầm lấy chiếc đũa. Đây là một nghệ sĩ violin trẻ tuổi tự phụ biết bao. Không ít người đi đường dù bình thưởng không nghe đến nhạc cổ điển, nhưng nhìn thấy tấm poster này cũng không nhịn được bước vào trong nhà hát mua vé của cô.

 

(1) Alessandro di Mariano di Vanni Filipepi, hay Sandro Botticelli or Il Botticello hoặc ngắn gọn là Botticelli, là một họa sỹ người Ý nổi tiếng thời kỳ tiền Phục Hưng.

 

Hơn bảy giờ, còn cách hai mươi phút nữa là bắt đầu buổi hòa nhạc. Bùi Thi chà tùng hương cho cây vĩ, thử âm phía sau sân khấu với dàn nhạc đệm. Sau đó nhìn về phía những người đến tham dự qua khe hở màn che. Đã có một phần ba số người có mặt. Vé xác định đã bán hết. Không biết trong vòng hai mươi phút có thể đạt đến ngồi đầy 90% hay không. Vừa nghĩ đến đây, cô nhìn thấy Sâm Xuyên Quang đã ngồi tại chỗ Vip, đang lướt điện thoại di động. Có điều trong giây lát điện thoại di động của cô đã vang lên, cô lấy ra, nhìn thấy Sâm Xuyên Quang mang khuôn mặt mỉm cười nói: “Tiểu Thi, chuẩn bị đến đâu rồi?”

 

“Cũng không tệ lắm. Em thấy anh rồi.” Cô ló đầu ra bên phía cánh gà sân khấu, sau đó đi xuống bậc thang ngồi cạnh Sâm Xuyên Quang.

 

“Lo lắng sao?” Anh quay người lại đối mặt với cô.

 

“Tạm được.”

 

Nói đến đây, cô chú ý đến cách Sâm Xuyên Quang không xa, có một cô gái xinh đẹp ăn mặc thời thượng mỉm cười với cô. Tính tình cô lạnh nhạt, luôn luôn không thích để ý lắm đến người khác. Nhưng nụ cười của cô gái này vô cùng ôn hòa, giống như là phiên bản nữ vô cùng hòa đồng của Tiểu Khúc, ngay cả người đi qua cũng không nhịn được muốn đến làm quen. Sau khi ánh mắt giao nhau với cô, cô gái kia vẫy vẫy tay với cô, cười đến mức càng thân thiết. Cô nhanh chóng phát hiện cô ta ngồi tại vị trí trợ lý của Tô Sơ, sau đó hỏi: “Cô chính là cô Lạc đã viết thư cho tôi à?”

 

“Đúng vậy.” Cô Lạc nhanh chóng gật đầu, trong đôi mắt to sáng ngời lại nhìn thấy có vài phần trẻ con, “Có lẽ Tô tiên sinh sẽ đến trễ một chút. Anh ấy rất thích nhạc của cô, đã nói với tôi rất nhiều lần là muốn gặp cô.”

 

“Thật sao?”

 

“Dĩ nhiên, anh ấy còn nói Bản Hòa Tấu Dạ Thần là bản hòa tấu hay nhất anh ấy từng nghe được mấy năm nay. Chỉ tiếc…” Cô ta cố ý dừng lại một chút, sau khi thấy được ánh mắt hiếu kỳ của Bùi Thi, lại nhanh chóng cười rạng rỡ bổ sung, “Anh ấy muốn biết hiện tại buổi liveshow có phải giống như trên CD hay không. Có điều anh ấy không biết, nhưng tôi biết. Bởi vì tôi từng xem cô biểu diễn. Hôm nay cô nhất định phải cố gắng cho tốt nhé. Chỉ cần phát huy như bình thường, anh ấy nhất định sẽ càng thích cô hơn.”

 

Những tin tức này cô Lạc chưa từng tiết lộ trong thư. Bùi Thi hơi được thích mà lo, Tô Sơ thật sự nghĩ như vậy hay sao? Nếu như cô nhớ không lầm, cô Lạc này là người hợp tác kinh doanh với anh ta thôi, dường như cũng không có gì cần phải nói dối hoặc nịnh nọt cô. Mặc kệ nói thế nào, đây quả thật là một sự cổ vũ rất lớn trước khi mở màn. Khóe miệng cô có ý cười rất rõ, nhưng thái độ vẫn không nóng không lạnh: “Tôi biết rồi.”

 

“Mau đi chuẩn bị đi. Tôi cũng sốt ruột lắm rồi.” Cô ta vỗ vỗ vai Bùi Thi, lại khẽ bổ sung thêm câu cuối cùng bên tai cô, “Cô Bùi, lúc trình diễn có thể có người cố ý tạo phiền phức cho cô, phải cẩn thận nhé.”

 

Bùi Thi cảnh giác quay đầu lại nhìn cô ta một cái, nhưng cô ta chỉ mỉm cười chỉ chỉ về phía sau sân khấu, không nói thêm câu nào nữa.

 

P/s: Bạn Lạc được nhắc đến ở đây chính là nữ chính Lạc Vi trong bộ truyện mới có tên là Lạc Thần Trở Lại của tác giả. Hi vọng tác giả sẽ mau sớm hoàn truyện hoặc thông báo ngày xuất bản thì bạn Loyal mới dám đào hố, không thôi thì các bạn đợi chờ chắc chết luôn.

3 responses »

  1. Lần này anh Tư ẩn mình lâu quá, đọc mấy chương này ko thích BT tý nào.

    Trả lời
  2. anh Sâm chủ động vầy mà tiểu Thi ko bik là bó tay lun.

    Trả lời
  3. chưa đọc chương trước thì chắc e vẫn sẽ đinh linh chị Thi và Tô Sơ sẽ hợp tác thành công nhưng cuối cùng lại là Adonis hức hức.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: