RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 8.1

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 8.1

Chương 8:

 (1)

Người phụ nữ thành công không có tình yêu.

 

*******

 

Rốt cuộc, Hạ Na kết thúc biểu diễn, đến phiên Bùi Thi. Cô lấy cây đàn violin và cây vĩ từ trong hộp, cùng Bùi Khúc đi đến giữa yến tiệc, chuẩn bị trình diễn. Co nhìn Tiểu Khúc một cái, dùng ánh mắt ra hiệu cậu thả lỏng, sau đó vừa lau dây đàn vừa chỉnh đàn. Nhìn thấy tốc độ cô chỉnh dây, nghe thấy âm thanh cô chỉnh, trên căn bản nghệ sĩ violin có thâm niên cũng biết cô gái này có kiến thức cơ bản vô cùng thâm hậu. Bởi vì âm thanh cô chỉnh thay đổi đối với rất nhiều nghệ sĩ đàn violin mà nói hoàn toàn không có thể nghe ra khác biệt. Cô lại có một đôi tai khá nhạy cảm, có thể nghe ra âm sắc thay đổi khi dây cung ở vị trí 0,0ml. Mà trước mặt nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như vậy, cô bình tĩnh càng khiến người ta không thể tin rằng cô chỉ là một người mới mới vừa phát hành album CD đầu tiên.

 

“Tôi biết cô gái này, cô ta tên Bùi Thi, sáng tác bài Nox, hơn nữa tài nghệ trình diễn còn khá tinh xảo.”

 

“Thật à? Nox? Bản nhạc đó thật sự rất nổi tiếng, hơn nữa quả thật rất hay, không ngờ là cô gái còn trẻ như vậy viết.”

 

“Hôm nay nhất định cô ta sẽ biểu diễn bản nhạc này rồi…. Thật mong đợi, đây là lần đầu tiên nghe bản live.”

 

Adonis được vài vệ sĩ bao quanh, tóc của anh trắng muốt,  giống như ánh trăng say lòng người thành phố này, cũng giống màu lông của con mèo Ba Tư trong ngực anh ta. Con mèo Ba Tư cuộn tròn duỗi lưng một cái, lông dựng lên giống như chú nhím. Mà sau khi nghe thấy tiếng người xung quanh bàn luận, mắt của bản thân Adonis cũng giống như mèo Ba Tư, híp lại lười nhác và nguy hiểm.

 

Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, Bùi Thi đặt ngón tay lên dây, kéo ra âm tiết nhỏ đầu tiên. Khi bản nhạc linh động mỹ miều truyền ra từ đầu ngón tay cô, tất cả mọi người đều thoáng sửng sốt. Là giai điệu mọi người quen thuộc, mà không phải là Nox. — Đây là bản hòa tấu đàn violin Mozart số 4 điệu D trưởng, điệp khúc và hành bản (1) tao nhã.

 

(1) Hành bản: theo thuật ngữ nhạc của người Ý là Andante (đang đi), ý chỉ tốc độ khoan thai.

 

Giờ khắc này, dù là tài nghệ biểu diễn giỏi hơn nữa đều không thể bù đắp lại thất vọng của mọi người. Nox quá nổi tiếng, mà Bùi Thi tuy là con gái của Bùi Thiệu, nhưng bởi vì cô khiêm tốn, người biết sự thật lại không nhiều. Không giống với Hạ Na xuất thân danh môn, người như cô có thể nói là không hề có tính đề tài.

 

Bùi Thi không có Nox sẽ không ai hi vọng cô trình diễn ở đây.

 

Vì vậy khi bản nhạc cô biểu diễn kết thúc, tuy mọi người vỗ tay, coi như là tỏ vẻ khẳng định với tài nghệ của cô, nhưng nhiệt độ vẫn thua xa Hạ Na lúc nãy. Nhìn thấy phản ứng của mọi người, nội tâm Hạ Na được thỏa mãn, cô càng giống với cô gái xã hội hơn trước kia, chu toàn giữa vị hôn phu và nhiều nhân vật nổi tiếng, căn bản chẳng hề nhìn Bùi Thi một cái — Cô gái này đã là bại tướng dưới tay cô ta, đã là Thì quá khứ. Sau này cô ta vẫn có đường rộng phải đi, cuối cùng có thể thoát khỏi bóng ma của cô gái này rồi.

 

Bùi Thi không biểu diễn Nox, đương nhiên cũng không được ký giả ưu ái. Các ký giả gần như đều chạy đến chỗ Hạ Na, chỉ có một ký giả nhỏ không biết tên hỏi cảm tưởng biểu diễn của Bùi Thi.

“Có cơ hội biễu diễn tại đây, tôi cảm thấy rất vinh hạnh.” Bùi Thi khẽ mỉm cười, giống như một cái máy được thiết lập sẵn với chuẩn mực chặt chẽ lặp lại, “Làm một người mới bước vào giới âm nhạc cổ điển, tôi cảm thấy mình cần phải học thập rất nhiều điều.”

 

“Bùi tiểu thư, vậy sao cô…”

 

Lời ký giả còn chưa dứt, một tiếng nói đã cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ: “Thứ cô cần phải học thật ra thì cũng không nhiều. Bởi vì cô thật sự có chút tài năng sáng tác, nhưng mà lựa chọn thì quả thật tệ hại nát bét.”

 

Bùi Thi và ký giả lấy làm kinh hãi, sau đó bọn họ nhìn về phía người lên tiếng đằng sau. Hóa ra là Adonis, có vài ký giả đi theo phía sau anh ta. Bọn họ có chụp ảnh, có ghi âm, vậy mà anh ta lại không hề kiêng kỵ nhìn cô: “Buổi dạ tiệc hôm nay đối với tôi chỉ là một nơi ăn cơm dạo phố, nhưng đối với cô thì đây không phải là nền tảng rất quan trọng sao?”

 

“Không sai.” Bùi Thi nói thẳng thắng vô tư.

 

“Kết quả cô không mang bản lĩnh xuất chúng ra, ngược lại đi kéo cái Mozart gì đó. Kéo Mozart thì thôi đi, còn ung dung giống như là khiến người ta mở rộng tầm mắt. Vốn là tôi có chút mong đợi với sáng tác mới của cô, nghĩ đến có lẽ sau này mình gặp phải đối thủ, nhưng hiện tại xem ra cô hoàn toàn không đủ gây sợ rồi.” Adonis trề môi nhún nhún vai, “Lựa chọn căn bản như vậy cũng sai, vậy cũng xem là loại thiểu năng trong kế hoạch cuộc đời. Không bằng trực tiếp buông tay cho rồi.”

 

Ký giả phỏng vấn Bùi Thi là một cô bé ra đời chưa lâu, nghe thấy lời nói của Adonis, sợ đến mức mắt kiếng cũng nhanh chóng trượt ra khỏi sóng mũi. Sớm đã có tin đồn nói Adonis nói chuyện khắc nghiệt cay độc, không nghĩ đến dưới tình huống nhiều khán giả vây quanh như vậy, anh ta lại chẳng hề cố kỵ. Nghĩ đến sáng mai lại sẽ có báo chí đăng một bài dài nói “Adonis bắt nạt người mới chẳng xem ai ra gì”. Từ đó dẫn đến một trận chiến chửi mắng trên mạng, cuối cùng Âm Nhạc Kha Thị phải ra mặt hòa giải, chùi mông cho anh ta để chấm hết.

 

Bùi Thi cười nhạt với anh ta, nhưng không trả lời anh ta lấy một câu, chỉ quay đầu nói với ký giả: “Còn vấn đề gì không?”

 

Ký giả đẩy lại mắt kiếng, hắng giọng: “Bùi tiểu thư, làm thế nào cô lại bắt đầu bước vào con đường sáng tác này vậy? Theo tôi được biết, rất nhiều người trẻ tuổi sẽ lựa chọn biểu diễn nhạc của tác giả nhạc cổ điển nổi tiếng.”

 

“Bởi vì tôi tin tưởng tất có một ngày, các nghệ sĩ đàn violin cũng sẽ trình diễn bản nhạc của tôi.”

 

Lời này nói ngông cuồng vô cùng, mức độ gây sốc tuyệt đối không thua kém với Adonis. Nhưng từ miệng cô thốt ra lại giống như biến thành chuyện đương nhiên. Ký giả trợn mắt nhìn, vội vàng viết lại lời nói của cô. Mà những ký giả khác chẳng qua đến đây lấy tin giải trí, hoàn toàn không hiểu đàn violin, không hề hứng thú với Bùi Thi thì chỉ gác bút và sổ sau lưng, chờ đợi hướng đi mới của Adonis. Bùi Thi vẫn bị truyền thông lạnh nhạt như vậy, cho đến khi có một người đi về phía cô, một đám máy chụp ảnh mới nhạy cảm chuyển về phía bọn họ.

 

“Lời này của cô, tôi phải đánh giá thế nào đây? Ồ, nghé con không sợ cọp.”

 

Adonis cười khúc khích, vẫy vẫy tay với cô, vốn nghĩ nói thêm hai câu cay nghiệt, nhưng ánh mắt của anh ta lại chợt dừng lại trên mặt sông. Bùi Thi thấy vẻ kinh ngạc của anh ta, cũng thuận thế quay đầu nhìn về phía mặt sông. Trên mặt sông, một chiếc du thuyền khổng lồ chậm rãi trôi qua, trên du thuyền bắn lên pháo hoa, nở ra từng đóa hoa bảy màu trên không trung. Thoáng chốc pháo hoa này thu hút sự chú ý tất cả của người dân hai bên bờ: Bất kể là nhạc sĩ hay thương nhân trong nhà hàng, hay là người đi đường trên phố, hoặc là kẻ giàu có ngồi trong xe hơi sang trọng… Bọn họ đều chuyển hướng về phía đó, nhìn chiếc du thuyền kia. Mà đèn màu giăng trên du thuyền kết thành một hàng chữ:

 

Marry me, A Thi.

 

Giờ khắc này, người trố mắt nghẹn lời tuyệt đối không chỉ có Bùi Thi và Adonis. Tất cả mọi người giống như bị hóa đá nhìn vào nơi đó, chỉ có ký giả là phản ứng nhanh nhất, lập tức lấy ra máy chụp hình chụp tanh tách. Tim Bùi Thi giật thót lên tận cổ họng, bởi vì nhận lấy đòn nghiêm trọng mà mất đi chức năng đập nhịp.

 

A Thi — Chỉ có một người gọi cô như vậy.

 

Nhưng cô lại không muốn tin rằng đây là sự thật. Cô hoàn toàn không nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra như vậy, điều này triệt để nằm ngoài dự liệu của cô. Lúc này, cô hi vọng chữ “A Thi” này là một người khác biết bao. Không phải cô, không phải cô…

 

Nhưng khi cô quay đầu, lại nhìn thấy người kia. Anh đứng giữa cảnh đêm phồn hoa, phía sau là một tòa nhà màu vàng kiểu Châu Âu. Song, bản thân anh còn hấp dẫn hơn cả bất kỳ cảnh nào trong đêm nay.

 

“Anh Hạ….” Cô mở to mắt, nhìn anh không biết làm sao.

 

Anh đi đến trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô, trên mặt không có nụ cười, nhưng tiếng nói lại dịu dàng trước nay chưa từng có: “Thứ em muốn, anh có thể cho em.”

 

Rốt cuộc cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi thật nhiều.

 

“Anh đang làm gì… Đừng tiếp tục nữa.” Cô cũng biết mình không nên nói từng chữ này, nhưng toàn bộ điều này đều là phản ứng bản năng. Cô nắm chặt hai nắm đấm, nhiệt độ lòng bàn tay như còn thấp hơn cả không khí, “Bây giờ đi ngay, em, em không thể…”

 

Rốt cuộc anh đang làm gì vậy.

 

Đây là muốn ép cô đến đường cùng hay sao?

 

Trong lòng như có ác ma và thiên sứ đồng thời xuất hiện. Thiên sứ nói cho cô biết, Tiểu Thi, Tiểu Thi, tuy trong lòng cô có thù hận, nhưng cô vẫn là người tốt, không thể thương tổn bất cứ người vô tội nào. Chạy đi thôi, không nên cho anh bất cứ câu trả lời nào. Ác ma lại nói, Bùi Thi, cô đừng quên, anh ta là người nhà của Hạ Na, bọn họ mãi mãi là một phe. Đây là cơ hội tốt nhất, có giá trị hơn cô dự tính rất nhiều, nhất định không thể bỏ qua.

 

“Anh hoàn toàn không nghĩ đến em sẽ nói với anh rằng em thích anh.” Hạ Thừa Tư khom người xuống, khẽ khàng nói bên tai cô, “Thật ra thì anh cũng thích em. Bắt đầu từ trước đây rất lâu, cũng chỉ thích mỗi em.”

 

Nhưng mặt Bùi Thi hoàn toàn mất đi huyết sắc: “Anh có thể thích, nhưng đừng nên làm ra bất cứ quyết định qua loa nào.”

 

“Đây không phải là quyết định qua loa. Anh nói rồi, anh là người đàn ông rất truyền thống. Một khi thích cô gái nào sẽ hi vọng ở bên nhau cả đời với cô ấy.”

 

Anh lấy ra một chiếc hộp, hơi quỳ xuống trước mặt cô, mở nó ra: “A Thi, gả cho anh đi.”

 

Toàn hội trường đã sớm yên lặng như tờ, ngoài trừ tiếng máy chụp hình liên tục vang lên tanh tách. Khi mắt bị đèn flash lóe sáng hơi chói, Bùi Thi chỉ cảm thấy đây chính là cơn ác mộng đáng sợ nhất.

 

Cô sắp đặt hết tất cả, cũng chỉ hi vọng nhận được hai phản ứng của anh. Một là anh ghen tuông trước mặt mọi người, hai là anh hôn cô trước mặt mọi người. Nếu như may mắn một chút, cô sẽ được anh tỏ tình. Bởi vì trong khoảng thời gian đi theo bên cạnh Hạ Thừa Tư, cô tự xưng là vô cùng hiểu rõ tính tình của anh, anh là người đàn ông tràn ngập dục vọng chiếm hữu. Cho nên phản ứng và hành động của anh gần như đều nằm trong vòng dự liệu của cô.

 

Cô chỉ không nghĩ đến anh sẽ cầu hôn.

 

Hàm răng và đôi môi liên tục run rẩy. Mùa đông này thật sự quá lạnh rồi. Trong vành mắt của cô có nước mắt ngân ngấn, giống như thật sự không thể chịu được giá rét như vậy nữa. Tất cả mọi chuyện, quá khứ tay bị gãy, bị Kha Trạch phản bội, Hạ Na khiêu khích, cái chết của cha, nỗi hận khi cô phát hiện ra sự thật choáng váng đầu óc… Đều lướt qua đầu óc cô như đèn kéo quân. Cánh tay của cô mãi mãi không bao giờ quên được sự đau đớn khi bị bẻ gãy. Ánh mắt của cô mãi mãi sẽ không bao giờ quên được nước mắt nóng hổi chảy ra khi được kéo đàn violin lần nữa.

 

Rốt cuộc, cô bình tĩnh, mỉm cười lấy chiếc nhẫn kim cương kia: “Thật đẹp, nhất định rất đáng tiền nhỉ.”

 

Hạ Thừa Tư ngẩn ngơ.

 

Cô thở dài một hơi, để chiếc nhẫn chuyện động giữa ngón tay lạnh lẽo: “Không biết cái này tốn nhiều tiền hơn, hay là lúc em gái anh mang cha em ra tuyên truyền phát hành album cô ta tốn nhiều tiền hơn?”

 

Hạ Thừa Tư cũng không có phản ứng rõ ràng, chỉ là tròng mắt rút nhanh một chút.

 

“Sự si tình của anh thật khiến em cảm động. Có điều, xin lỗi, em không hề muốn kết hôn với anh.” Tay cô nghiêng đi, vứt nhẫn kim cương xuống nước, sau đó đưa tay sờ sờ gương mặt anh, “Tạm biệt, anh Hạ.”

 

5 responses »

  1. 😮😮😮😮
    a hạ chương này chơi nổi quá đi
    a kích động tâm hồn fan gơn của e quá
    e hóng đến chương nói về quá khứ của a lắm
    nhưng đọc đến đoạn cuối thg a quá

    Trả lời
  2. Hu hu sao chị Thi nỡ lòng hành hạ anh Tư như vậy, thương anh quá.đúng là thiên thần và ác quỉ đã lẫn lộn trong con người BT, giữa yêu và thù hận cứ dày vò chị ấy mãi.

    Trả lời
  3. Oi sao c tuyet tinh qua vay?..
    Toi nghiep HTT..

    Trả lời
  4. một màn cầu hôn quá phũ cho A Tư. Tiểu Thi thích bắt rùi thả quá nhỉ!

    Trả lời
  5. Chị Thi ko ngờ plan của chị lại đưa ý nghĩ của anh Tư bay cao bay xa đến mức gấp rút tỏ rõ tình cảm của mình, làm chị khốn đốn như thế. Nhưng cứng rắn như vậy cũng dễ hiểu thôi, bao nhiêu hận thù, bao nhiêu cay đắng chồng chất , làm sao quên được? Nhưng anh Tư đâu có tội nhể?

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: