RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 7.3

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 7.3

Chương 7:

(3)

 

Cho đến một ngày nọ, poster Hạ Na và Hàn Duyệt Duyệt lưu diễn dán đầy trạm xe buýt, trước nhà hát, trước phòng âm nhạc, báo chí tạp chí. Hai cô nàng đón nhận phỏng vấn không ít hơn năm đài truyền hình. Hạ Nạ thuê một đám người mỗi đêm mỗi ngày quảng cáo trên mạng, đăng trong blog của cô ta, luôn luôn có thể nhìn thấy câu nói “Chị còn lợi hại hơn cả Bùi Thiệu”. Trong một đêm, hai người đẹp nghệ sĩ violin nóng như mặt trời, soi khắp từng ngóc ngách đề tài.

 

So sánh với Hạ Na, album của Bùi Thi bán chạy ổn định như cũ. Nhưng bởi vì bị truyền thông chèn ép cộng thêm bản lậu xuất hiện, đã rõ ràng trên đường tuột dốc. Ngay cả Bùi Khúc cũng bắt đầu lo lắng thay cô, mỗi ngày mở máy vi tính tuần tra tình trạng tiêu thụ của Nox tại cái cửa hàng trên mạng. Tuy nhiên, cho đến bây giờ, thắng bại gần như đã đến hồi kết. Buổi tối hôm đó, sau khi Bùi Thi về nhà vẫn vùi đầu vào chơi điện thoại di động. Bùi Khúc tắt máy tính, quay người nhìn cô lo lắng: “Chị, chị đừng buồn, chị là một người mới, có thể đạt được thành tích như vậy đã rất tài rồi. Lần này cho dù thất bại cũng không sao, sau này vẫn còn cơ hội…”

 

Bùi Thi xem xét hộp thư trong điện thoại, nói không mang theo cảm tình: “Tối ngày 24, Âm nhạc Kha Thị sẽ tổ chức một dạ tiệc nhạc giáng sinh với mấy tập đoàn khác tại nhà hàng Thịnh Hạ ven sông. Rất nhiều nhân vật quan trọng trong giới âm nhạc cổ điển cũng sẽ tham gia. Chị và Hạ Na đều trình diễn trong đám khách quý, đến lúc đó em đi theo đệm nhạc cho chị. Biểu diễn tốt một chút để người khác nhìn thấy được thực lực của chúng ta.”

 

“Nếu như biểu diễn tốt sẽ ảnh hưởng rất lớn đối với lượng tiêu thụ của chị sao?”

 

“Không biết.”

 

“Chị….” Bùi Khúc ôm lưng ghế, đột ngột cảm thấy rất thương chị gái mình, “Chị thật quá cực khổ. Nếu như chị và thiếu gia Sâm Xuyên ở bên nhau thì tốt rồi. Anh ấy lớn mạnh như vậy, chị cũng không cần phải liều mạng đến thế.”

 

“Em cho rằng tác dụng của chị em là lập gia đình, sau đó nhàn nhã qua ngày sao?”

 

“Dĩ nhiên không phải, nhưng quả thật tất cả nữ cường gần như đều bị ép buộc mà ra, em không hy vọng chị cũng trở thành như vậy….”

 

“Tiểu Khúc, em thật đúng là trẻ con.” Bùi Thi cười cười, đứng lên vỗ vỗ vai cậu, “Nếu như một người phụ nữ cảm giác mình coi trọng sự nghiệp là bởi vì không có ai để gả thì thật ra đồng nghĩa với việc vứt đi quyền lợi được tôn trọng.”

 

 

Tối đêm giáng sinh, nhà hàng Thịnh Hạ.

 

Bùi Thi mặc chiếc váy lụa mỏng màu đen, đứng trong thang máy sửa sang lại nơ cổ cho Bùi Khúc. Hiển nhiên Bùi Khúc có chút khẩn trương, bởi vì biết tối nay Adonis và Tô Sơ cũng sẽ đến. Hai người kia theo thứ tự là ngôi sao sáng của đàn violin và piano. Danh tiếng Adonis quá nổi, “vua piano” Tô Sơ lại là thần tượng của cậu. Biểu diễn trước mặt của bọn họ thật là cả núi áp lực. Bùi Thi vỗ vỗ vai cậu, nói ôn hòa: “Không có gì đâu Tiểu Khúc, bọn họ thấy nhiều người mới, sẽ không xoi mói em đâu. Huống chi, em lại là người mới rất giỏi nữa mà.” Bùi Khúc mím môi ra sức gật đầu, sau đó, cô đẩy cửa đi ra hội trường yến tiệc.

 

Bỗng nhiên phạm vi nhìn đã không chỉ là cảnh đêm xa hoa hai bên bờ sông. Trên tòa nhà cao chọc trời người Mỹ đầu tư đối diện, màn ảnh điện tử bao trùm từ đỉnh đến chân, trên đó viết chữ “Merry Christmas”. Người trên đường mặc quần áo mùa đông thật dày, làn khói thở ra nhanh chóng xuyên qua thành phố trời đông giá rét. Mà ngược lại với nó chính là nhà hàng mới lên đèn rực rỡ, nó giống như một bếp lò khổng lồ vận hành trong bóng tối. Nhưng trên sân thượng tầng cao nhất, nhân vật nổi tiếng giới âm nhạc và những người đầu tư cất bước chậm rãi, quần áo mỏng manh như chẳng hề sợ lạnh. Bọn họ bưng chiếc ly đế dài, khẽ nhỏ giọng trò chuyện. Đèn flash của nhiếp ảnh gia thỉnh thoảng nhá lên, máy quay phim xoay tròn, chuẩn bị phát sóng trực tiếp tình hình thực tế buổi biểu diễn tối nay.

 

Đây là một bức tranh chuyển động sinh động sang trọng, đàn piano và violin chính giữa trở thành nơi tô điểm chói mắt nhất toàn hội trường. Dưới chân chúng nó là thủy tinh màu lam trong suốt, giống như một màn huỳnh quang thiên nhiên, chiếu ra cảnh tượng vô cùng xa hoa dưới đài. Chỉ có dòng sông là lạnh lẽo, gần như đóng thành một dãy băng dài, chia thành phố này ra làm hai.

 

Bùi Thi nhận ra Hạ Minh Thành, Quách Di vợ ông ta và con trai lớn Hạ Thừa Kiệt, con trai út Hạ Thừa Dật đầu tiên trong đám người. Cô không tìm thấy bóng dáng Hạ Thừa Tư xung quanh bọn họ. Cho nên cô lưu ý đến hành động của bọn họ một chút. Dường như Hạ Minh Thành đang giới thiệu vợ và con mình với người khác. Thật ra thì mọi người trên toàn thế giới đều biết tình nhân ông ta đâu đâu cũng có, nhưng lại chăm sóc và che chở vợ mình trước mặt người khác khiến họ có ảo giác ông ta là người chồng tốt nhất trên đời. Mà Hạ Thừa Kiệt tài năng không bằng cậu em trai, nhưng cha anh ta vẫn rất chiếu cố. Hạ Minh Thành cũng rất cưng chìu Hạ Thừa Dật, mặc cho cậu làm việc mình thích. Thật ra thì trong mấy đứa con, có tiền đồ nhất đúng là cậu hai Hạ Thừa Tư, nhưng biểu hiện của Hạ Minh Thành đối với anh cũng chỉ có hà khắc.

 

“Hạ tổng, sao không thấy cậu hai nhà ngài đâu vậy?”

 

“Nó là cái đầu chết, chỉ biết công việc, có lẽ tối nay lại tăng ca rồi.”

 

“Hạ tổng thật hạnh phúc, mấy đứa con đều xuất sắc vô cùng. Cậu cả thì làm đến nơi đến chốn, cậu út thì tài hoa hơn người, cậu hai lại càng là nhân tài tiêu biểu, rồng trong loài người.”

 

“Thôi đi, nó trước kia ở nước ngoài chỉ biết ăn chơi, cũng không biết có bỏ tính chưa nữa.”

 

Đối phương vốn tâng bốc giọt nước không lọt, mặt cũng lộ vẻ xấu hổ: “Việc này…. Bọn trẻ mà, luôn thích chơi thôi. Ngài cũng đừng tạo áp lực lớn cho cậu ấy như vậy…”

 

“Em cảm thấy Thừa Tư rất xuất sắc.” Quách Di luôn nổi tiếng là vợ hiền mẹ tốt, vậy mà lần đầu tiên lại tham dự vào cuộc nói chuyện của bọn họ, “Nó phải chịu áp lực nó không đáng chịu, có thể làm được đến ngày hôm nay, đã vô cùng tài giỏi rồi.”

 

Hạ Minh Thành nhìn bà một cái, ngược lại cười khéo đưa đẩy: “Bà nói không sai.”

 

Cũng không lâu sau người đó rời đi, mắt Bùi Thi lại thấy được một màn tương đối lý thú: Dường như vẻ mặt Quách Di hơi thẹn, muốn giúp Hạ Minh Thành chỉnh lại tay áo, nhưng Hạ Minh Thành mỉm cười đẩy tay bà ra, dẫn theo Hạ Thừa Kiệt tìm những người khác nói chuyện.

 

Đây là xảy ra chuyện gì? Trong mối quan hệ của vợ chồng bọn họ, người nên bị trừng phạt nhất không phải là Hạ Minh Thành sao? Làm sao ông ta trước mặt người khác quan tâm rất nhiều đến vợ mình, nhưng bên trong…. Quả nhiên là mỗi nhà mỗi cảnh, cảnh nhà bọn họ vẫn không phải là kiểu bình thường. Có điều chuyện này chẳng có liên quan gì đến cô. Hiện tại chuyện cô nên lo lắng nhất là mấy giờ Hạ Thừa Tư đến. cuối cùng có đến hay không? Nếu như nhớ không lầm, cô là người trình diễn thứ hai, sau Hạ Na. Mà Hạ Thừa Tư chậm chạp không xuất hiện, lại làm cô hơi lo. Anh có thể xuất hiện hay không có liên quan to lớn đến bản nhạc tối nay cô muốn biểu diễn…..

 

Bùi Thi quay người, muốn đi tìm người tổ chức xác nhận thời gian biểu diễn. Nhưng vừa mới quay đầu, nhìn thấy được Kha Trạch. Anh ta vẫn ặn vận hợp thời lại đẹp trai, khóe mắt luôn mang ý cười ngả ngớn. Thế như vừa nhìn vào mắt cô, lại giống như đứa bé bướng bỉnh phạm sai lầm. Anh vẫy vẫy tay, nói dè dặt: “Này, Tiểu Thi, Tiểu Khúc đã lâu không gặp.”

 

Bùi Thi ngăn cản Bùi Khúc sắp biểu hiện vô cùng nhiệt tình, cười lễ phép: “Chào buổi tối, Kha thiếu gia.”

 

Nghe thấy xưng hô thế này, sắc mặt Kha Trạch tái nhợt đi rất nhiều, nụ cười cũng lúng túng đông cứng trên mặt: “Ừ, gần đây bọn em bận rộn việc gì?”

 

Bùi Thi không muốn liên quan quá nhiều đến anh ta, tránh chốc nữa bị Hạ Na đến đây gây phiền phức cho cô. Cô nhìn đồng hồ, vừa định lấy cớ phải trình diễn rời đi thì lại nhìn thấy bóng dáng cao gầy chói mắt phía sau Kha Trạch. Cuối cùng Hạ Thừa Tư đã đến, hơn nữa còn đang nhìn cô. Cô giả vờ không nhìn thấy anh, bỗng nhích đến gần phía Kha Trạch một chút, ngẩng đầu dùng ánh mắt vô tội nhìn anh ta: “Anh, em gọi anh là Kha thiếu gia là đùa với anh thôi, vậy mà anh lại chẳng giận gì cả ư?”

 

Kha Trạch hoàn toàn trợn tròn mắt: “Không, không, làm sao anh có thể giận em.”

 

“Vậy cũng quá vô vị rồi.” Tuy nói như vậy, nhưng Bùi Thi lại không hề không vui, ngược lại tỏa ra vẻ dịu dàng lại quyến rũ.

 

Kha Trạch hoàn toàn được yêu mà sợ, trong mắt của anh ta rõ ràng vui sướng, nhưng rất nhanh biến chuyển thanh hối hận thật sâu. Anh ta vịn hai vai Bùi Thi, nhíu mày nói: “Tiểu Thi, thật ra thì có một việc anh cảm thấy trong lòng vẫn áy náy, nếu như không nói cho em, anh sẽ không tha thứ được cho mình…”

 

“Sao vậy?” Căn bản Bùi Thi vô tâm nghe Kha Trạch nói cái gì, chỉ là để ý đến phản ứng của Hạ Thừa Tư — Những người bên cạnh nói chuyện với anh, dường như anh cũng không nghe lọt, một mực nhìn về phía của cô. Ánh mắt anh lạnh lùng chí cực, như đã đóng thành băng.

 

“Thật ra thì Na Na dùng danh tiếng của chú Bùi tuyên truyền, không phải là cô ấy muốn, cô ấy tuyệt đối không có ác ý.” Kha Trạch dừng một chút, cố hết sức nói, “Là anh không cẩn thận nhắc đến người nhà của em. Lúc đó lượng tiêu thụ của cô ấy kém em quá nhiều, cho nên…”

 

Khi nghe thấy hai chữ “chú Bùi”, tất cả sự chú ý đều lập tức trở về. Còn chưa chờ anh ta tìm ra từ tốt đẹp nói tiếp, Bùi Thi không thể tin ngắt lời anh ta: “Quả thật là Hạ Na có kế hoạch ư? Hơn nữa…. còn là do anh đứng phía sau giở trò?”

 

Kha Trạch vội la lên: “Tin anh đi, anh cũng vô tình thôi.”

 

Bùi Thi cười khẩy một cái, muốn nói gì đó, nhưng rốt cuộc không nói nên lời. Thật là đánh giá cao Hạ Na, cũng là đánh giá thấp Kha Trạch. Cô dẫn Bùi Khúc bỏ đi. Kha Trạch vốn muốn đi theo giải thích nhiều hơn nữa, nhưng ngại hội trường quá nhiều người, chỉ có thể đành buông.

 

Cũng không lâu sau, Hạ Na bắt đầu biểu diễn. Bản nhạc cô ta trình diễn cũng là bản thu trong U Linh Màu Bạc của Hàn Duyệt Duyệt. Bản nhạc này Bùi Thi và Hàn Duyệt Duyệt cùng nhau sáng tác, Hàn Duyệt Duyệt sửa lại những chỗ không hay mà Bùi Thi gạch bỏ, cho nên bản nhạc này trở thành phiên bản mà Hàn Duyệt Duyệt sáng tác khá nhiều lúc ban đầu. Bùi Thi nhớ đến lúc đó mình bất chấp bảo cô ta từ bỏ những giai điệu khuôn sáo này cỡ nào. Ngoài mặt cô ta nói dạ dạ, không nghĩ đến vẫn không biết tiến bộ như vậy. Nghe xong bản nhạc này, Bùi Thi cười khẩy một cái, cảm thấy kế hoạch ban đầu mình bồi dưỡng cô ta hoàn toàn chính là một câu chuyện châm biếm. Đồng thời khi cô nghĩ đến Hạ Na và Kha Trạch lập kế hoạch lợi dụng cha cô như thế nào, cô đã hận không thể lập tức lên sân khấu biểu diễn Bản Hòa Tấu Dạ Thần, ra tay đánh bại những kẻ dối trá này!

 

Không được, cô không thể tức giận. Bây giờ biểu diễn bản nhạc này chỉ có thể nở mặt nhất thời, khiến người ở dưới khán đài cảm thấy cô có tài hơn Hạ Na mà thôi. Kết quả cuối cùng của cô cũng chỉ là một người mới tài hoa nhưng bị mai một như cũ.

 

Cô nhắm hai mắt, lẳng lặng khiến cơn tức giận của mình tiêu tan trong thân thể. Bây giờ không phải là lúc biểu diễn bản nhạc này, cô còn phải đợi.

 

6 responses »

  1. E tưởng c set pass :O

    Trả lời
  2. Lúc trước còn chút lòng thương xót đến Kha Trạch nhưng đến lúc này anh ta đúng là đồ bỏ đi, đáng chết.

    Trả lời
  3. KT va HN dung la xung doi deu de tien nhu nhau ca..

    Trả lời
  4. Kha trạch vô tình thiệt nên mới ko tới dduc với tiểu Thi

    Trả lời
  5. Ngay từ đầu e chả ưa cái mặt Kha Trạch. Đàn ông như vậy là vất đi. Tks ss nha!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: