RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 7.2

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 7.2

Chương 7:

(2)

Lần nói chuyện tiếp theo trực tiếp nhảy đến chiều ngày hôm sau. Vậy mà Hạ Thừa Tư lại thật sự tự mình lái xe đến đón cô. Trong ấn tượng của cô, anh như mãi mãi đều ngồi phía bên phải hàng sau xe thương vụ, lúc này lại ngồi ở vị trí tài xế, cô như nhìn thấy ảo giác vậy. Cô ngồi vào ghế lái phụ, đeo dây an toàn, nhìn anh chống tay trái trên bệ cửa sổ, tay phải vịn tay lái, vững vàng nhanh chóng lái xe đi. Anh nhìn về phía trước như cũ, nói: “Muốn ăn chút gì không?”

 

“Có lựa chọn không?”

 

“Có ba lựa chọn: món Ý, món Quảng Đông, món Arab.”

 

Cô biết không cần đặt trước vì bàn VIP nhà hàng của anh không chỉ mấy chỗ này, nhưng anh nói ra ba lựa chọn theo thói quen. Như vậy khiến người ta cảm giác anh chuẩn bị đầy đủ, hơn nữa còn nắm đại cuộc. Cô gật gật đầu, suy nghĩ một chút: “Vậy em muốn ăn món Nhật.”

 

“…” Cổ anh cũng không hề cử động, chỉ liếc mắt nhìn cô từ trên cao.

 

“Ngồi ở cạnh băng chuyền có thể lấy được thức ăn bất cứ lúc nào. Em muốn ngồi ở đó.”

 

“Vậy thậm chí không cần đặt trước.”

 

“Đúng không cần đặt trước, chúng ta trực tiếp đi là được.” Cô nghe mình nói vô cùng nhẹ nhàng.

 

Thật ra thì nguyên nhân lựa chọn món Nhật chủ yếu là từ một lần đi với Sâm Xuyên Quang ở Nhật Bản. Lúc đó anh cần bàn bạc với bô lão trong tổ chức xã hội đen một mối làm ăn, địa điểm là trong quán rượu ở Ginza. Sâm Xuyên Quang cũng không thích đi mấy nơi sắc dục kia, cho nên bảo Dụ Thái sắp xếp người đi nói chuyện thay anh. Bùi Thi vừa nghe nói quán rượu Ginza lập tức hăng hái, nói với anh “Trong đó không phải giống như trong phim truyền hình diễn chứ. Sếp, em thật sự rất muốn đi xem một chút.” Sâm Xuyên Quang không yên lòng, đành phải đi với cô.

Sự thật là, quán rượu Ginza họ đến còn cao cấp hơn cô nghĩ. Mấy cô gái bưng rượu trang điểm nhẹ trang phục xinh đẹp, nhã nhặn bồi hồi, rót rượu cho khách trong quán. Bởi vì địa vị Sâm Xuyên Quang tôn quý, rất ít khi mở miệng nói chuyện, cũng không muốn uống rượu mấy cô gái đó rót, cũng là Bùi Thi cho anh uống gì thì anh uống đó. Vốn tiếng Nhật của Bùi Thi có hạn, nhanh chóng mất hứng thú nói chuyện với mấy người kia. Ngược lại chú tâm đến mấy cô gái rót rượu. Sức quan sát của cô luôn không tệ, nhanh chóng phát hiện mấy cô gái rót rượu phục vụ cho khách nam rất khác với khách là đôi nam nữ hẹn hò trong quán: Kiểu khách trước thì luôn ngồi vòng quanh cái bàn nhỏ, kiểu khách sau thì mặt đối mặt ngồi hai đầu bàn. Cô nhìn thấy rõ ràng cách ngồi với kiểu khách trước thì thân thiết hơn, đây là tại sao vậy? Cô ngổn ngang trăm mối, sau đó hỏi Sâm Xuyên Quang.

 

“Anh không phát hiện mấy cô gái rót rượu này luôn trong lúc nói chuyện vui vẻ nhất thì lại đột ngột rời đi, đổi thành người khác sao?” Mắt Sâm Xuyên Quang không có tiêu cự nhìn phía trước, nhưng khóe miệng nở một nụ cười nhẹ, “Giữ được cảm giác mới mẻ đối với khách mới là công việc của các cô ấy.”

 

“Điều này và cách ngồi vây quanh bàn có liên quan gì nhau?”

 

“Bởi vì thời cổ đại, đàn ông và phụ nữ phân chia lao động rõ rệt. Công việc đàn ông là săn thú, công việc phụ nữ là lo việc nhà chăm sóc con cái. Đàn ông ở bên ngoài luôn đuổi bắt con mồi phía trước. Luôn có thể giữ vững tinh lực, tập trung cao độ với mục tiêu cách mấy thước, nhưng không cách nào bận tâm đến sự việc quanh mình. Thói quen của phụ nữ vừa đai con vừa trông nom việc quanh mình, tuy có quấy nhiều vẫn có thể đồng thời làm được nhiều sự việc. Nhưng lực tập trung đối với mục tiêu phía trước không như đàn ông. Từ thuở ban đầu, nhà hàng chính là nơi phái nam theo đuổi phái nữ và nơi phái nam và phái nam đàm phán. Cho nên trên bàn ăn mới dùng cách bố trí đối phương đối mặt, như vậy dễ dàng cho đàn ông tập trung tinh lực với con mồi ở phía trước, cũng chính là cố gắng thuyết phục và đánh hạ đối tượng dùng cơm. Nhưng trong quán rượu Ginza không giống vậy, đây là nơi phái nữ lấy lòng khách nam. Cho nên bàn sẽ được sắp xếp đổi thành cách thức phái nữ có ưu thế hơn. Khi người phụ nữ ngồi bên cạnh người đàn ông, sức chú ý của đàn ông sẽ mất tập trung, rất dễ dàng bị bắt được nhược điểm. Lúc này cô gái rót rượu chỉ cần chen vào đề tài tốt, trong lòng người khách cũng sẽ sinh ra cảm giác lệ thuộc với các cô ta.”

 

“Thì ra là vậy… kiến thức rộng rãi.” Bùi Thi hoàn toàn giác ngộ, nghiêng đầu nhìn về phía anh, “Tuy sếp không nhìn thấy, nhưng có thể nghe thấy tiếng em vang lên từ bên cạnh chứ? Vậy bây giờ anh có cảm thấy muốn lệ thuộc vào em không?”

 

Sâm Xuyên Quang cười khổ một cái: “Tiểu Thi, em thật đúng là học được dùng ngay.”

 

“Được rồi, em đùa với anh thôi. Cám ơn sếp đã dốc kiến thức uyên bác, sau này nếu như em có đối tượng muốn đánh hạ, nhất định sẽ ngồi bên cạnh anh ta.” Nghe thấy Sâm Xuyên Quang nói thầm một câu bằng tiếng Nhật, Bùi Thi cười, “Người đàn ông đó bất hạnh mới đúng, anh ta sẽ bị em ngược đãi thê thảm.”

 

Sâm Xuyên Quang thoáng sửng sốt, hai gò má hơi ửng đỏ: “Bây giờ tiếng Nhật của em thật là lợi hại.”

 

“Đang suy nghĩ gì mà vẫn thất thần.” Tiếng nói của Hạ Thừa Tư lôi cô khỏi ký ức.

 

Bùi Thi nói nghiêm chỉnh: “Em chỉ ngạc nhiên vậy mà anh lại biết lái xe….” Hơn nữa bất kể là điều khiển tay lái hay là quay bánh xe, đều chỉ dùng một tay điều khiển, đây là đang chơi đùa sao? — Tuy là nghĩ như vậy, nhưng cảm thấy Hạ Thừa Tư thế này quả thật có vài phần bảnh tỏn. Nghĩ đến đây, cô vội vàng lắc đầu, giống như là muốn vứt đi cảm tình nảy sinh với anh ra khỏi đầu.

 

Hạ Thừa Tư hừ một tiếng, khóe miệng lộ ra nụ cười kiêu căng như người ta chế giễu mình. Sau đó anh đạp chân ga, lái xe phóng như bay. Bùi Thi sợ đến mức hít vào một hơi, lại khiến anh lái càng nhanh hơn.

 

Đến khi bọn họ ngồi xuống nhà hàng Nhật, Bùi Thi ý thức được quả thật Sâm Xuyên Quang nói không sai. Ngồi kề vai một chỗ với Hạ Thừa Tư giảm đi lực sát thương rất nhiều so với bình thường. Cô không hề cảm thấy sợ nữa, nhưng ngồi ở vị trí cách anh gần như vậy, không hiểu vì sao tim đập vẫn hơi nhanh. Quả nhiên, cho dù con cọp đã thuần hóa cũng sẽ có bản năng khiến người ta cảm thấy lo lắng mà… Nhưng càng khiến cô cảm thấy nhục chí chính là kể từ lúc ngồi xuống, anh vẫn bận lấy khăn giấy, tách đũa, cầm thức ăn trên băng chuyền, cũng không có quay đầu lại nhìn cô. Như vậy cô làm sao mới có thể biết anh đang nghĩ gì đây? Thật ra thì biểu hiện của anh liên tiếp ngoài dự đoán của cô, khiến cô bắt đầu hơi bận tâm, bây giờ giống như càng thêm….

 

“Em thích ăn Mentaiko (*) không?” Rốt cuộc anh mở miệng nói.

 

(*) Mentaiko là trng ca cá minh thái (Pollock) và thường được ướp với bột ớt đỏ. Nó có màu đỏ đậm hay hồng. Sử dụng Mentaiko thông thường nhất là trong món Onigiri sushi. Mentaiko đa dạng về mùi vị và màu sắc.

 

“Hơi nặng khẩu vị, có điều cũng không tệ lắm.”

 

Anh bưng đến một đĩa sushi Mentaiko, đặt trước mặt cô. Cô chống cằm, dùng đũa gắp một viên trứng cá màu đỏ trong suốt, bỏ vào miệng nhai nát, nói lẩm bẩm: “Thật ra thì em vẫn tò mò sao con cá lại có tên này?”

 

Hạ Thừa Tư nói nghiêm chỉnh: “Đó là bởi vì thời kỳ Edo (*) Nhật Bản có một thái tử tên là Mentaiko, tương truyền ông ta nhảy xuống sông đã biến thành loại cá này.”

 

(*)Thời kỳ Edo (thời đại Giang Hộ) còn gọi là thời kỳ Tokugawa (thời đại Đức Xuyên), là một giai đoạn trong lịch sử Nhật Bản từ năm 1603 đến năm 1868. Thời kỳ này đánh dấu bằng sự thống trị của Edo hay Mạc phủ Tokugawa, chính thức thành lập năm 1603 bởi Chinh di Đại Tướng quân Edo đầu tiên Tokugawa Ieyasu. Thời kỳ chấm dứt với cuộc Minh Trị Duy Tân, sự phục hồi của Đế quyền và Tướng quân thứ 15 và cuối cùng Tokugawa Yoshinobu thoái vị. Thời kỳ Edo cũng được coi là mở đầu cho thời kỳ cận đại ở Nhật Bản.

 

“Hả, có thật không?” Cô kinh ngạc nhìn anh, “Thái tử Mentaiko này sao lại phải nhảy xuống sông? Ông ta tự sát sao?”

 

Hạ Thừa Tư suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Không, ông ta bị người khác hãm hại.”

 

“Tại sao?”

 

Cuối cùng anh quay đầu lại nhìn về phía cô. Thấy cô trợn to hai mắt đen nhánh sáng ngời, vẻ mặt tò mò nhìn mình, anh nhoẻn khóe môi, tiếp tục quay đầu lại ăn miếng cá sống trong chén. Đợi một hồi lâu không nhận được câu trả lời của anh, cô nhích đến gần một chút: “Tại sao Mentaiko bị người ta hãm hại vậy?”

 

Lúc này, chú đầu bếp bận rộn phía sau băng chuyền cuối cùng không nhịn được, cười lớn lên: “Nào có thái tử nào tên Mentaiko, Mentaiko có nghĩa là cá Minh Thái. Cô bé lại còn thật thà hỏi cái này, cô bị bạn trai cô lừa rồi.”

 

“Không có, anh ấy không phải….” Bùi Thi ngây ra, “Anh gạt em?”

 

Ý cười trong mắt Hạ Thừa Tư sâu hơn, nhưng chỉ dùng chiếc đũa chỉ chỉ vào đĩa của cô: “Mùi vị không tệ lắm, ăn đi.”

 

Bùi Thi nhìn thấy trong mắt anh vui sướng, không nhịn được cũng cười lên, đưa tay đẩy tay anh: “Anh thật ngốc, bịa đặt chuyện này, vậy mà em còn tin anh.”

 

Chú đầu bếp cười lắc đầu: “Ha ha, đôi trẻ thật tình cảm.”

 

Anh không nói chuyện, chỉ đưa tay vuốt vuốt đỉnh đầu cô.

 

Đầu óc Bùi Thi chập mạch trong giây lát, sau đó cúi đầu cắn nát vài viên Mentaiko bằng răng cửa. Làm thế nào cũng không ngẩng đầu lên được, nhưng bên tai càng ngày càng nóng. Tốn thời gian rất lâu, cô cũng không thể rút thân khỏi tình trạng kỳ quái này. Thật kỳ lạ, rõ ràng cô đã ngồi ở vị trí có lợi cho mình, sao lại vẫn không cách nào tập trung tinh lực vậy…

 

Qua một khoảng thời gian, trạng thái mập mờ từ từ trở lại trong sáng, chuyển hóa thành một sự vui vẻ khó có thể che giấu. Dường như mỗi một lần trò chuyện với Hạ Thừa Tư, mỗi một lần ánh mắt trao nhau đều khiến cô cảm thấy tràn ngập chờ mong. Trạng thái này vẫn kéo dài đến lúc bữa cơm sắp kết thúc, điện thoại di động của cô bỗng vang lên.

 

Tiếng chuông vừa nhanh vừa gấp, tuy âm thanh không lớn, lại khiến tim Bùi Thi chợt ngừng đập. Cô nhìn tên hiển thị, tinh thần lập tức khôi phục trạng thái thanh tĩnh. Giờ khắc này, trong đầu cô nhanh chóng hiện lên một hình ảnh: Đêm mùa hè nóng nực tăm tối, giống như hai bàn tay địa ngục nắm chặt cả vùng đất. Khi cô còn tấm bé, ôm Tiểu Khúc nhỏ hơn, giống như hai pho tượng bị chấm chú trong địa ngục, không nhúc nhích trong căn phòng ngủ tối om.

 

Cô nghe điện thoại, cười đến vẻ mặt rạng rỡ: “もしもし! (Xin chào)? Không có, em đang ở bên ngoài dùng cơm. Là món Nhật. Là đi…. với….” Cô quay đầu lại len lén nhìn Hạ Thừa Tư một cai, nụ cười trên mặt giảm đi một chút, “Là đi với đồng nghiệp.”

 

Nghe thấy hai chữ đồng nghiệp kia, lông mày Hạ Thừa Tư khẽ nhíu lại một chút. Bùi Thi cúi đầu, giảm âm thành thấp xuống: “Ừ, em ăn xong rồi, sau đó về nhà… Được, một chút gặp….” Cô cúp điện thoại, vô cùng áy náy nói với Hạ Thừa Tư: “Ngại quá, hôm nay em phải về nhà sớm, em ngồi vài phút nữa phải đi rồi. Hôm nay thật xin lỗi…”

 

“Được.” Hạ Thừa Tư giơ tay lên xem đồng hồ, ra dấu tính tiền với phục vụ.

 

Sau đó cô lại giải thích thời gian gấp rút hôm nay với anh, cũng tỏ vẻ rất áy náy. Cô chú ý, thái độ của cô càng áy náy, phản ứng của Hạ Thừa Tư lại càng lãnh đạm. Mặc kệ cô nói gì, anh cũng chỉ im lặng gật đầu, nhiều lắm chỉ trả lời một câu “được” “anh hiểu”. Giống như xử lý công việc trong văn phòng, không mang theo bất cứ tình cảm cá nhân gì.

 

Anh tính tiền rời khỏi nhà hàng với cô, theo con đường đá sỏi nhỏ ra trước cửa đi về phía bãi đậu xe. Hàng rào kiểu Nhật cổ điển dưới cơn mưa nhỏ ban nãy đã ươn ướt, hai bên hoa hồng mai mê người trong màn đêm giống như máu. Điều này khiến cô nhớ đến một vũng máu tươi trên mặt đất nhiều năm về trước nhìn xuống từ cửa sổ lầu cao. Đường phố phía trước rộng rãi sáng sủa, bọn họ giống như đi từ một đường hầm đen nhánh về phía trần thế huyên náo. Nhưng dù trôi qua bao lâu đều không thể chạy trốn khỏi áp lực nơi này. Cô rất muốn sờ đến đàn violin. Dù chỉ gẩy một dây đàn cũng được, ít nhất khiến cô cảm giác mình đang sống.

 

Cô nheo đôi mắt sâu thẳm, nghe thấy hơi thở mình nặng nề và chậm chạp. Màn hình điện thoại di động mới vừa rồi sử dụng lóe lên, phía trên là cuộc trò chuyện của cô và Tiểu Khúc trên Vi Kênh.

 

— “Chị, chị nói gì trong điện thoại vậy? Có phải chị bị ảo giác rồi không? Người gọi điện thoại là em mà.”

 

— “Về nhà rồi giải thích với em.”

 

Quanh mình trống trải không người, chỉ có âm thanh giọt nước chảy từ cây lá rơi xuống trên tảng đá. Trong khoảnh khắc cô cảm giác mình sắp nghẹn thở, người đàn ông đi bên cạnh bỗng tăng nhanh bước chân, chặn lại đường đi của cô: “Em muốn đi tìm Sâm Xuyên Quang sao?”

 

“Việc này không liên quan đến anh.” Giọng nói của cô đột ngột trở nên lạnh lùng.

 

“Tại sao bỗng nhiên không vui.” Hạ Thừa Tư cảm thấy hơi khó hiểu. Nhưng đợi thật lâu cũng không nhận được câu trả lời của cô, anh lại không xác định hỏi tiếp: “Giữa em và cậu ta có vấn đề, đúng không?”

 

“Em cũng đã nói không liên quan đến anh.”

 

“Bùi Thi, có người từng nói với em là lòng tự ái của em mạnh quá mức hay không?”

 

Bùi Thi hít vào một hơi, ngoài cười nhưng trong không cười: “Em nghĩ, điều em nên nói cũng đã nói với anh rồi. Bây giờ nếu như có thể, phiền anh nhường đường một chút, em muốn về nhà.”

 

Hạ Thừa Tư không tránh ra, cũng không trả lời, chỉ lặng lặng giằng co với cô. Cô đợi trong chốc lát, trực tiếp vòng qua anh muốn đi khỏi. Thế như anh lại ngăn cản lần nữa, kéo tay cô: “Anh cũng là một người đàn ông rất truyền thống.”

 

“Cái gì?” Bùi Thi nhíu mày nhìn anh.

 

“Ở trong công ty anh có rất nhiều quy định vô cùng hà khắc với phái nữ. Nhưng ở trên mặt tình cảm riêng tư, anh cũng rất truyền thống. Anh cho rằng đàn ông phải nên chăm sóc phụ nữ, khiến phụ nữ cảm thấy có cảm giác an toàn, trở thành nơi phụ nữ nương tựa.”

 

“… Cho nên?”

 

Giống như núi băng tích lỹ trăm năm cuối cùng tan rã, anh cố gắng tìm giọng nói thỏa đáng một chút, nói chậm rãi: “Ngày đó em nói ở nhà em, anh đã cẩn thận suy nghĩ, nếu như em cần, mặc kệ trên mặt tình cảm hay trên mặt kinh tế, hoặc là trên mặt sự nghiệp, anh cũng có thể trở thành điểm tựa cho em.”

 

Mắt Bùi Thì nhìn anh chằm chằm không chớp, không hề thần bí và không hề che giấu nữa, trong mắt chỉ có tràn ngập mê man: “…. Tại sao?”

 

Anh lâm vào trầm mặc. Xe trên phố từ sau lưng anh chạy đến, nhưng khiến cô không nhìn thấy rõ hai mắt anh. Cô nheo mắt lại, chờ chiếc xe bất lịch sự kia chạy qua, sau đó nói tĩnh táo: “Anh muốn gì?”

 

Anh nhìn cô chăm chăm, giống như là muốn nhìn cho ra nội tâm cô: “Em.”

 

“Em?”

 

“Đúng.”

 

Bùi Thi chợt cười: “Anh xem em là cái gì? Hàng hóa? Đồ tiêu dùng?” Cô vòng qua anh, bước đi về phía đường phố.

 

“Khoan đã, A Thi, em xuyên tạc anh…”

 

Anh bước đi theo, cô lại bỗng quay đầu, nhìn anh bằng ánh mắt vô cùng phòng bị, chỉ vào anh nói: “Đừng đến đây! Nếu không em sẽ không nói với anh câu nào nữa hết!”

 

Cuối cùng anh dừng lại bước chân, đứng chính giữa bụi hồng mai, mặc cho bóng lưng gầy gò của cô biến mất trong giao lộ xe qua xe lại.

 

Hôm đó là buổi tối ngày 21 tháng 12, thời gian còn dư lại không đến mười ngày.

9 responses »

  1. e hóng chương mới mãi :((
    mà sao ko thấy 7.1 hả c?
    a hạ càng ngày càng có skinship vs c thi ;))
    ng đàn ông truyền thống cuối cùng cũng nói rõ tình cảm của mình rồi
    tảng băng đã chịu tan

    Trả lời
  2. Cuối cùng anh Tư cũng thổ lộ tình cảm của mình với BT.

    Trả lời
  3. Haizz cu duoi bat mai roi cung ve vs nhau thui..

    Trả lời
  4. tiểu Thi dễ bị dụ thiệt.

    Trả lời
  5. Chị Thi ra đòn, lừa anh Tư thì có… Xem anh í đã phải thổ lộ, xác nhận mình là người đàn ông truyền thống mà thương, hí hí… Tks ss nha!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: