RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 2.2

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 2.2

Chương 2:

(2)

 

Bùi Thi như bị trúng ánh mắt tấn công của Medusa, hóa đá trong khoang máy bay. Nào ngờ ngay sau đó, khóe môi Hạ Thừa Tư đột ngột nhoẻn lên, mắt hiện ra nụ cười thản nhiên. Ánh nắng ấm áp chiếu qua cửa sổ, soi lên đường viền rõ ràng như khe núi trên mặt anh. Nhìn thấy khuôn mặt anh, đầu cô hóa thành trống rỗng, Nhưng mà, càng khiến người ta không cách nào đoán được chính là lời của anh nói ra: “Giúp anh tìm nữ tiếp viên hàng không yêu cầu một ly nước cam đi, A Thi, em thấy sao.”

 

Anh nhấn chữ vô cùng rõ ràng, giọng nói ấm áp, âm sắc trầm ấm, hợp với tiêu chuẩn của người phương Nam, lại không có giọng hách dịch của người phương Bắc, là cách nói chuyện giết cả nam lẫn nữ trong lĩnh vực kinh doanh. Gần như tất cả mọi người làm mậu dịch buôn bán bất động sản đều nói như thế, thế nhưng bởi vì anh làm tốt nhất nên khiến người ta khắc sâu ấn tượng. Tất cả ấn tượng của cô về cách anh nói chuyện đều dừng lại trong đủ kiểu đàm phán, trong hoạt động công ty, trong hội họp kinh doanh. Nhưng lần này anh nói cũng dùng giọng dịu dàng như thế. Khi nói ra cái từ “sao” uyển chuyển hơi cất cao âm điệu, thần kinh của cô cảm giác như bị sét đánh trúng trong nháy mắt.

 

Cô đứng bật dậy, chạy đến phía trước kêu nữ tiếp viên hàng không đến, cho đến khi nữ tiếp viên hàng không nói “Cô Bùi, cô có thể ấn nút gọi chúng tôi tại chỗ ngồi”, cô mới kịp nhận ra mình vừa làm cái việc ngốc nghếch gì đây.

 

Anh uống xong nước, đặt cốc qua một bên. Cuối cùng máy bay sắp cất cánh, anh lại quay đầu nói với cô: “Anh cảm thấy dây an toàn này tương đối khá, A Thi, em thấy sao.”

 

Máy bay bay đến trời cao, đèn chỉ định thắt dây an toàn đã tắt. Hạ Thừa Tư lại ngẩng đầu nhìn laptop trên kệ, mỉm cười nói: “Giúp anh lấy Macbook xuống đi, A Thi em thấy sao?”

Cuối cùng cô sụp đổ: “Anh Hạ, đều là lỗi của tôi. Xin dùng thái độ trước kia nói chuyện với tôi đi.”

 

Nụ cười trên mặt anh lập tức tan thành mây khói, khôi phục lại thái độ lạnh lùng trong dĩ vãng, hất cằm lên: “Đi lấy Macbook.”

 

Nhìn thấy anh khôi phục lại bình thường, cô cảm thấy thoải mái hơn, lấy laptop xuống cho anh. Sau đó cô tựa vào lưng ghế, phát hiện các nữ tiếp viên hàng không cách đó không xa đều nhìn Hạ Thừa Tư, hăng hái sôi nổi nhỏ giọng bàn tán gì đó. Cô nghĩ, nếu như ngồi ở đây chỉ có một mình Hạ Thừa Tư, các cô nàng đã sớm nghĩ hết cách để lưu lại số điện thoại của anh trong điện thoại di động của mình rồi. Cô chép miệng, bất đắc dĩ than thở trong lòng. Vẻ bề ngoài của người đàn ông này có thể sánh ngang với Orlando Bloom diễn vai hoàng tử lai Legolas trong phim “Chúa tể những chiếc nhẫn”, nhưng thực tế nội tâm lại là một tên Voldemort. Nếu như tất cả mọi người trên thế giới sống giống anh, vậy thế giới này e là không có hỉ nộ ái ố, chỉ có cạnh tranh sức mạnh và vận chuyển cực nhanh rồi.

 

Đến khi Hạ Thừa Tư chú ý đến cô lần nữa, cô đã nặng nề ngủ thiếp đi. Tướng ngủ của cô rất ngọt ngào, nhưng tư thế ngủ lại nghiêng trái ngã phải, xắc tay cũng gần như rớt xuống đất. Anh vừa định cầm lên, lại nhìn thấy vài miếng bao bì trắng bên trong. Anh thoáng ngẩn ngơ, lại nhìn nhìn gương mặt vô cùng thư thái ngủ thiếp vì mệt mỏi, hiểu ra được nguyên nhân cô cáu kỉnh cả ngày nay, anh nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.

 

Lúc này, nữ tiếp viên hàng không cầm chăn đến, khẽ nói: “Anh Hạ, có cần đắp chăn cho cô Bùi không?”

 

“Ừ.”

 

Bởi vì sợ đánh thức Bùi Thi, nữ tiếp viên hàng không chỉ nhẹ nhàng phủ chăn lên người cô rồi bỏ đi. Lúc này cô lại trở mình, trán đụng vào cánh tay của anh. Động tác của anh hơi ngừng lại, nhưng không quay đầu lại nhìn cô, mở laptop ra.

 

Mấy tiếng sau, Bùi Thi tỉnh lại. Cô chớp chớp đôi mắt mệt mỏi, phát hiện ra mình đang dựa vào người của người khác, trong tiềm thức đã xem đối phương trở thành Tiểu Khúc. Lúc này đèn trong khoang máy bay cũng đã tắt hết toàn bộ, phía trước còn có một nam thương gia đẩy mắt kiếng, xem báo tài chính dưới ánh đèn đọc sách màu vàng. Cô nghe thấy bên cạnh truyền đến tiếng lật trang giấy sột soạt, sau đó ngẩng đầu trông qua.

 

Hạ Thừa Tư đang lật một quyển sách thật dày bên cạnh, đèn đọc sách chiếu sáng nơi cao nhất gương mặt anh — Sóng mũi và xương lông mày – Những nơi khác đều chìm sâu vào trong bóng tối. Anh xịt nước hoa mùi mộc hương, cam, quýt, ôn hòa lại tươi mát, vô cùng thịnh hành trong rất nhiều đàn ông trẻ tuổi, là một mùi hương có độ công nhận rất cao. Nhưng mùi hương này có hỗn hợp với mùi hormonre của bản thân anh, tạo nên một mùi hương độc nhất vô nhị, tràn ngập trong hô hấp của cô, quả thật là sẽ khiến cô chết ngay lập tức.

 

Dĩ nhiên, có nhiều sức hấp dẫn hơn nữa cũng không cách nào chống đỡ được sự hoảng sợ tiếp theo. Bởi vì cô phát hiện mình vẫn tựa vào tay anh ngủ, mà anh lại như không hề nhận thấy tiếp tục đọc sách. Cô giống như bị chính roi điện giật một cái, chợt ngồi dậy, từ từ rút vào trong chăn. Cổ của anh gần như không hề động đậy chút nào, nghiêng nghiêng mắt nhìn cô, rồi lại tiếp tục tập trung vào quyển “Suối nguồn” do Ayn Rand viết.

 

Ai cũng nói Ayn Rand là nhà văn học triết học được nhà tư bản và giới thượng lưu trong xã hội hâm mộ nhất, không nghĩ đến nó cũng áp dụng trên người của Hạ Thừa Tư. Cô suy nghĩ một chút, gật gật đầu nói: “Sách của bà ta thật đúng là phù hợp với khí chất của anh.”

 

“Tôi cũng không hoàn toàn đồng ý với quan điểm của bà ta.” Anh bình thản tiếp lời, tay kẹp giữa hai trang giấy lật trang kế tiếp, “Chủ đề quyển sách này là thiết kế kiến trúc, những thứ có liên quan đến lĩnh vực của tôi, tôi đều có hứng thú.”

 

“Tôi còn tưởng rằng anh có hứng thú với văn học.”

 

Nói như vậy là bởi vì lúc cô thu dọn đồ đạc giúp anh đã nhìn thấy anh mang theo trên người vài cuốn sách, theo thứ tự là quyển văn xuôi Borges, “Người xa lạ” của Camus và “1Q84” của Haruki Murakami. Đúng lúc là hai quyển sách sau cô cũng từng xem qua, Hạ Thừa Tư xem loại sách này là chuyện hoàn toàn bất ngờ, vì vậy trong thoáng chốc cô có một cảm giác như tìm được chiến hữu. Thật không nghĩ đến, vừa hỏi thăm dò như thế, vậy mà mãi cho đến khi anh lật giấy lần nữa cũng không trả lời một chữ.

 

Nói chung, sỡ dĩ thua thiệt trong chuyện yêu đương là vì đàn ông không hiểu được chiêu trò của phụ nữ, còn phụ nữ thì hiểu được chiêu trò đàn ông nhưng không khống chế được đeo bám đối phương. Vì vậy, đàn ông hiểu phụ nữ và phụ nữ tình thương cao là đám người khó đối phó nhất. Nhưng mà, kiểu đàn ông nhìn không ra có hiểu phụ nữ không như Hạ Thừa Tư lại càng khó đối phó hơn. Có đôi khi thậm chí cô nghĩ có thể nào anh hoàn toàn không thích phụ nữ hay không, cho nên mới xem toàn bộ phụ nữ đều hóa thành đá?

 

Cảm giác khó chịu lại ùa đến. Việc mình cố gắng vượt cấp tán gẫu với cấp trên dường như cũng là chuyện rất ngớ ngẩn. Có thể là hai người ngồi quá gần, cho nên cô có một loại ảo giác bọn họ có thể giao tiếp với nhau. Quá ngu ngốc rồi.

 

Có ý nghĩ đối kháng với anh trong đầu như vậy, cho đến khi máy bay đáp xuống, cô cũng không nói với anh thêm một chữ.

 

 

Đêm

 

Luân Đôn, nước Anh.

 

Đã 9h tối, mùa hè nước Anh trời vẫn không hoàn toàn tối xuống. Vừa đi ra khỏi sân bay Heathrow đã nhìn thấy xe taxi bánh mì đen và xe buýt hai tầng màu đỏ truyền thống của Luân Đôn ở phía ngoài. Bọn chúng cũng lớn hơn xe trong nước rất nhiều, nhưng mãi mãi chen chúc trên đường phố nước anh chật hẹp, cho nên càng thấy nổi trội hơn. Bùi Thi và Hạ Thừa Tư bước lên xe đưa đón, nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, cảm giác bước vào lại vùng đất này vẫn không chân thật như cũ. Ngồi xe ở trong nước, nhìn ra ngoài cửa sổ đều là bệ cao ốc, nhất định phải thò đầu ra mới có thể nhìn hết cả tòa nhà. Nhưng ở Châu Âu, ngồi bừa chỗ nào trong xe cũng có thể nhìn thấy toàn cảnh. Có lẽ cũng bởi vì cảm giác như vậy, nên người Âu Châu mới luôn tràn ngập tự tin. Bởi vì so với cao ốc của bọn họ, bọn họ mãi mãi cũng sẽ không có vẻ nhỏ bé.

 

Nhưng mà, dù trải qua lễ rửa tội của cách mạng tư sản và cách mạng công nghiệp, sự phân biệt giữa người và người ở nước Anh vẫn nghiêm trọng hơn nhưng quốc gia phương Tây khác: Nơi này có rất nhiều nhà có quản gia, thảm đỏ, có thang lầu xoay tròn kiểu quý tộc, bọn chúng đứng sửng ở khu Tây Luân Đôn cao quý, khiến cho người ta cũng không dám bước vào cửa của chúng; Ở trong trạm xe lửa có rất nhiều người hát rong mặc quần áo cũ kỹ biểu diễn bản nhạc họ yêu thích, người đi đường xung quanh ăn vận chỉnh tề vô tình bước qua bọn họ, ngay cả liếc mắt nhìn cũng không có; Cũng có những đôi tình nhân du lịch nhàn nhã cho bọn họ chút tiền, trong thoáng chốc ôm nhau hưởng thụ; Có một số người nghèo khổ xin ăn tại rất nhiều cửa siêu thị Tesco, dùng nụ cười tự tin hơn ăn xin ở Trung Quốc, nói với người đi đường “xin chút tiền lẻ”….. Mỗi ngày có vô số người đến người đi trong thành phố tự do này, cũng không ai biết bọn họ đến từ đâu và sẽ đi về đâu.

 

Đây là một thành phố có hương vị đặc biệt, là một thành phố chỉ cần đến thì sẽ in dấu ấn thật sâu, mãi mãi khắc ghi trong lòng không phai nhạt. Đây cũng là một thành phố tăm tối bốn mùa bị gió biển lạnh lẽo bao quanh, mãi mãi không cảm nhận được cái ấm áp của xuân hạ.

 

Hạ Thừa Tư về nhà ở, Bùi Thi đi cùng với mấy nhân viên ở tại khách sạn lân cận. Sau khi cất hành lý xong, cô ngồi tàu điện ngầm đi đến một quán rượu kiểu Anh, tìm được một mái tóc vàng vô cùng nổi bật trong ánh đèn mờ tối. Cô đeo túi đi qua dãy bàn gỗ chật chội, đến ngồi xuống trước mặt người phụ nữ to béo tóc vàng kia.

 

Người phụ nữ này tên là Marika Ricci, mọi người kêu bà là bà Ricci. Bà từng là nghệ sĩ đàn violin mà Bùi Thi khen mãi không thôi, nhưng vài năm gần đây đã mai danh ẩn tích trong giới nghệ sĩ, đổi nghề làm nhà bình luận âm nhạc. Trước đó không lâu, Bùi Thi cực khổ lắm mới tìm được cách liên lạc với bà, cũng gửi vài bản nhạc mình sáng tác cho bà xem.

 

Bà hỏi han ân cần với Bùi Thi bằng thứ tiếng Anh pha lẫn giọng Ý, sau đó đi thẳng vào chủ đề: “Tôi thực sự thích buổi biểu diễn của cô, nhưng lần này. . . . . . Tôi phải nói thế nào nhỉ? Cô đã gửi đến tôi rất nhiều bản nhạc, nhưng chúng đều y hệt như nhau. Thi, cô có thể làm tốt hơn thế này.”

 

Nụ cười Bùi Thi đọng lại trên mặt, một hồi lâu mới nói: “Ý của bà là sao? ”

 

“Cảm xúc.” Bà Ricci yên lặng thật lâu, dường như cố ý kéo dài thời gian yên lặng để biểu hiện sự không vui của bản thân “Không thể chối cãi rằng âm nhạc là thứ có thể khơi gợi cảm xúc của khán giả. Nhưng tôi không thấy bất cứ cảm xúc nào cả. ”

 

Vốn bà vẫn ôm mong đợi rất lớn với tác phẩm của Bùi Thi, nhưng sự thật nói rõ hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng cao. Có điều là nhìn thấy Bùi Thi ngơ ngác nhìn mình, giống như vì vô cùng ngoài ý muốn mà hoàn toàn quên mất phải giải thích, bà cảm giác mình hơi có chút quá hà khắc, chỉ nhẹ nhàng thở dài một hơi, lại hỏi: “Cô đã từng yêu ai chưa?”

 

Những lời này vẫn vang vọng trong đầu Bùi Thi.

 

Cô vẫn cho rằng Kha Trạch là mối tình đầu của mình, nhưng khi đến chỗ bà Ricci, cô như biến thành một đứa trẻ chưa hề nếm trải tình yêu. Sau đó bà Ricci nói rất nhiều về tình yêu, nói cho cô biết yêu một người là sẽ khát khao dâng hiến tất cả cho một người, mặc kệ làm chuyện gì đều nhất định sẽ đặt người này ở vị trí đầu tiên ở trong lòng. Cũng bởi vì loại tình cảm này, Beethoven mới viết ra bản “Ánh trăng Sonata” cho Gräfin Giulietta Guicciardi, Berlioz vì yêu Harriet Smithson mới viết ra “Giao hưởng tưởng tượng”. Dù không phải tình yêu, một nhạc sĩ cũng nên có những tình cảm vĩ đại mãnh liệt khác, ví như đối với bạn thân, người thân, đất nước. Không mang tình cảm của mình đưa vào trong sáng tác thì dù giai điệu có hay cũng không cách nào khiến người ta nảy sinh đồng cảm, bản nhạc như vậy không thể nào được lưu truyền tiếp.

 

Trải qua bà Ricci nhắc nhở, cô mới phát hiện cô có thể quá nhập tâm vào lúc trình diễn nhạc, chỉ khi nào liên quan đến việc sáng tác thì cô quả thật như bị vây trong một lồng giam, hoàn toàn không cách nào buông thả tình cảm của mình. — Không, là không cách nào buông thả hay là cô thật sự không có tình cảm đây? Chính cô cũng phát hiện ra vấn đề này, các bản nhạc của cô viết đều giống hệt như bản nhạc bị Hạ Na trộm đi kia. Như vậy so sánh với một nhà văn viết ra mấy chục quyển sách, các độc giả chỉ đọc một quyển trong đó là đủ. Đây không thể nghi ngờ là một việc đáng buồn nhất đối với người sáng tác.

 

Có điều, trên âm nhạc, Bùi Thi luôn có nghị lực mà không có người thường nào sánh bằng. Tối ngày hôm sau, sau khi kết thúc công việc, cô liền mang theo một chồng khuông nhạc trống, tạm thời đi đến quảng trường bồ câu bên cạnh nhà thờ St.Martin in the fields, mua một tấm vé buổi trình diễn nhạc thính phòng giáo đường ánh nến, muốn đi tìm linh cảm. Cô nhớ đến trước kia lúc đi học ở Luân Đôn, tiền của bản thân mình ngoại trừ thay dây vĩ, dây đàn, hộ lý, gần như đều tốn hao vào nơi này. Đã xa cách nhiều năm, cô lại trở về, cảm giác như thế khiến cô buồn bã mất mác, nhưng cũng khiến cô cảm thấy an toàn.

 

Cả sân khấu nhạc sẽ bắt đầu trước mười phút, trong nhà thờ thiên chúa giáo màu vàng đã được nến thắp sáng. Các khán giả lục đục ngồi vào ghế, phía sau cánh cửa khép kín truyền đến tiếng đàn violin du dương nhưng rối loạn. Thử âm ngắt quãng, dường như phía sau phòng nghỉ là một hộp âm nhạc ma thuật đang đóng, tái diễn những đoạn nhạc ngắn êm tai đứt quãng, báo hiệu buổi biểu diễn đặc sắc tiếp theo. Bùi Thi ngồi trên lầu hai, có thể nhìn thấy rõ ràng giá đàn violin đầu tiên, giá đàn violin thứ hai, giá đàn viola, giá đàn cello và giá côngbat đặt tại vị trí khá cao trong giáo đường. Bên cạnh hàng côngbat là chiếc đàn clavico làm bằng gỗ.

 

Cuối cùng dàn nhạc biểu diễn đi ra, ngoại trừ nghệ sĩ công-bat và nghệ sĩ đàn clavico, mỗi người nghệ sĩ đều cầm riêng nhạc cụ giao hưởng của mình trong tay, bọn họ đồng loạt cúi chào về phía các khán giả, chào đón tiếng vỗ tay lượt đầu tiên. Lúc nghệ sĩ đàn cello giới thiệu, nghệ sĩ đàn violin trưởng khoan thai đi vào. Khiến người ta bất ngờ chính là anh ta là một người đàn ông mang khuôn mặt Châu Á, đeo kính gọng đen, có vẻ như chừng 28 29 tuổi. Anh ta giống những người khác, mặc tuxedo, thắt nơ trắng, đứng thẳng tại nơi đó, nhưng có vẻ như không hề tách biệt, giống như quý ông nước Anh thế kỷ XVII – XIX.

 

Anh ta đứng trước đàn của mình và cầm micro lên, nói ra một loạt câu tiếng Anh lưu loát: “Chúc quý vị một buổi tối tốt lành. Đêm nay chúng tôi sẽ đưa Bach đến với quý vị. Ở thế kỷ XVII, Bach và vợ của ông…” Sau lúc giới thiệu ngắn gọn, anh để micro xuống, vào vị trí của riêng mình cùng với các thành viên dàn nhạc.

 

Ngay từ đầu là hợp tấu bản hòa tấu đàn violin La thứ tiếng tăm lừng lẫy của Bach. Khi ô nhịp đầu tiên vang lên, trái tim Bùi Thi rõ ràng co thắt một chút. Cảm giác manh động này không thua gì cảm xúc mãnh liệt lúc được người mình yêu tỏ tình của rất nhiều người. Đến lúc âm cao, thậm chí nghệ sĩ đàn violin trưởng sẽ quên mình nhón chân lên. Tất cả nghệ sĩ trình diễn nhạc giao hưởng cũng không nhìn lẫn nhau, nhưng động tác tứ chi vẫn đều nhịp, trọng tâm chân trái chân phải đung đưa không ngừng theo giai điệu. Trong đó hành động của nghệ sĩ đàn violin vẫn vượt trội nhất, cũng rất xúc động. Lúc anh ta trình diễn có được sự nhiệt tình và cảm tính mà Bùi Thi không có, vì vậy, từng thần thái tự tin, khóe môi mỉm cười, động tác giơ vĩ đều hoàn toàn được cô nhìn thật kỹ.

 

Bản nhạc đầu tiên kết thúc nhanh chóng, anh cúi người chào về phía khán giả. Đồng thời trong tiếng vỗ tay của quần chúng, những nghệ sĩ đàn violin đều dùng tay trái cầm lấy vĩ và đàn, dùng tay phải vỗ lên mu bàn tay trái, cũng hoan hô cho anh ta. Trên mặt anh ta nở nụ cười đã định trước lúc trình diễn, bắt đầu dẫn dắt thành viên dàn nhạc trình diễn bản Canon in D của Pachelbel. Bắt đầu bản nhạc này chính là ba tay đàn violin hòa tấu, đàn cello và côngbat phối nhạc có quy luật. Đàn violin biểu diễn lúc cao lúc thấp, lúc nhanh lúc chậm, giống như yêu tinh ranh mãnh làm rối loạn bước đi vốn vững vàng. Sau khi kết thúc biểu diễn lần nữa, nghệ sĩ đàn violin trưởng giới thiệu cho các khán giả đặc sắc của bản nhạc một chút, cuối cùng còn bổ sung một câu “Có lẽ quý vị còn chưa nhận ra.” kiểu tự giễu hài hước nước Anh khiến mọi người cười to một trận.

 

Ngay sau đó chính là bản hòa tấu đàn violin vui vẽ lại huy hoàng cung E trưởng của Bach. Trong bản nhạc này, nghệ sĩ đàn violin trưởng vận dụng nhảy dây vĩ rất nhiều, lặp lại phần lớn âm luật thay đổi, vô cùng có tiết tấu, các khán giả cũng không khỏi nhẹ gõ nhịp lên bàn. Từng chương nhạc kết thúc cũng sẽ ngừng lại ngắn ngủi, cây vĩ của các thành viên rời khỏi dây đàn cũng rất nhẹ nhàng, sợ không cẩn thận sẽ khiến dây đàn nhạy cảm vang lên một âm tiết khác. Sau khi bản hòa tấu này kết thúc, tay đàn trưởng và ba thành viên nắm tay nhau, mỉm cười nói: “Cảm ơn rất nhiều. Và bây giờ chúng tôi sẽ mang đến cho quý vị một món quà nho nhỏ, một màn độc tấu.”

 

Vốn giải lao giữa giờ, thế nhưng anh ta lại chợt xen vào một bản độc tấu lãng mạn. Khi bản độc tấu tao nhã đa cảm như băng tuyết vang lên, kèm theo tiếng nhạc đệm vụn vỡ của đàn clavico, trái tim mọi người đều như hòa tan. Ngay cả Bùi Thi cũng không nhịn được chống cắm nghiêng người về trước một chút, chú tâm lắng nghe từng âm tiết anh ta biểu diễn.

 

Sau khi kết thúc bản nhạc này, tiếng vỗ tay còn vang dội hơn bản nhạc trước rất nhiều.

 

Các khán giả vừa nồng nhiệt thảo luận bản nhạc mới vừa rồi, vừa rời khỏi giáo đường bước vào hội trường nghỉ ngơi. Nghệ sĩ đàn clavico lại chỉnh đàn, đồng thời nói chuyện nhỏ với tay đàn violin trưởng. Lúc Bùi Thi đi xuống, đúng lúc có vài khán giả cầm di động chụp ảnh chung với họ. Tay đàn trưởng nhìn thấy cô, lộ ra ánh mắt hết sức kinh ngạc: “Đợi đã.”

 

Nhìn khẩu âm và cử chỉ của anh ta, Bùi Thi phỏng đoán anh ta là BBC (1) không biết tiếng Trung. Nghe thấy người đàn ông này nói ra tiếng mẹ đẻ của mình, cô thoáng ngây ra, quay người lại nhìn anh.

 

(1): BBC, British Born Chinese: Chỉ người Trung Quốc sinh ra tại Anh.

 

“Có phải thời gian trước cô mới biểu diễn tại nhà hát Kha Na….” Anh ta nói được một nửa, cau mày trầm tư trong chốc lát, “Không đúng, cô ta chắc chắn ở trong nước, không phải ở đây. Nhưng mà tôi đã xem đoạn phim kia rất nhiều lần, có phải nhận lầm người hay không…”

 

Quả nhiên tiếng phổ thông của anh ta không chuẩn lắm, cha mẹ chắc là người HongKong. Cô không nghĩ đến tất cả người trong giới này sẽ biết mình. Cũng không biết là Hạ Thừa Tư tuyên truyền quá lợi hại cho nhà hát này, hay là buổi biểu diễn lần đó của mình thật sự là một phát đã thành danh.

 

Anh ta lại nghi ngờ nhìn cô một cái: “Có phải cô tên là Bùi Thi hay không?”

 

“Ừ.”

 

“Vậy mà lại là cô thật.” Anh ta mừng rỡ đi về phía cô, nói với tay đàn clavico vẻ mặt vẫn ngơ ngác, “Cô ấy là thiên tài mà tôi đã nhắc đến! Cô ấy chơi Paganini rất giỏi!” Tay đàn clavico còn chưa kịp hiểu thì anh ta đã nắm tay Bùi Thi, ngay cả tiếng nói cũng quên đổi, “Cô có thể gả cho tôi không?”

 

Bùi Thi hoảng hốt không nhẹ, chợt rút tay lui về sau một bước.

 

“A a, cô hiểu sai ý của tôi rồi. Ý của tôi không phải là kêu cô gả cho tôi. Ồ không, dĩ nhiên nếu như cô chịu gả cho tôi, tôi cũng rất vui. Tôi muốn nói là, tôi thật sự rất thích cô biểu diễn, cho nên rất muốn làm quen với cô, tôi tên là Andy.”

 

Nhìn thấy đối phương đưa tay ra, Bùi Thi không nhịn được nhoẻn khóe môi — Anh ta ăn mặc chỉnh chu như thế, nhưng cá tính lại phóng túng thế này, điều này khiến cho anh ta có vẻ như phiên bản Chaplin (2) nâng cao. Nhưng cuối cùng cô vẫn bắt tay anh. Anh trợn mắt nhìn, nói hưng phấn: “Chốc nữa để tôi đưa cô về nhé, tôi cảm thấy chúng ta nhất định sẽ có rất nhiều đề tài chung.”

 

(2): Charles Chaplin là vua hề Sác-Lô

 

Sau khi nửa buổi sau bắt đầu, dường như Andy biểu diễn sục sôi hơn ban đầu rất nhiều. Đầu tiên là hòa tấu của đàn Piano và đàn clavico bản cung A trưởng của Handel, Bùi Thi nghĩ thầm may là anh ta không phải nghệ sĩ đàn clavico, nếu không có lẽ sẽ giống như Beethoven đánh gãy cây đàn yếu ớt mất. Bản nhạc này phần lớn là đàn clavico độc tấu, Andy cầm đàn violin và cây vĩ, đặt bên phía tay phải cơ thể, tay trái đặt sau Tuxedo kiểu quý ông, cười dịu dàng, còn gật đầu về phía cô. Hành động trêu đùa này bị rất nhiều người nhìn thấy, họ đều quay lại nhìn về phía cô. Sau khi bản nhạc kết thúc, nghệ sĩ đàn clavico bước ra cúi người chào về phía mọi người, Andy ngay cả vỗ tay cũng không quên liếc mắt đưa tình về phía Bùi Thi.

 

Cuối cùng bọn họ biểu diễn bản hòa tấu hai cây đàn violin của Bach, sau khi nắm tay nhau nói lời cảm ơn với mọi người, lại tăng thêm đoạn độc tấu cho nửa buổi biểu diễn sau này.

 

Đây mới thật sự là cao trào, nghệ sĩ đàn cello và nghệ sĩ công-bat cùng nhau gẩy dây đàn, như trống đánh, như mưa sa, từng âm tiết đều kéo thần kinh của mọi người. Andy không hề nhìn đến nhạc phổ, vừa trình diễn vừa đi đến chỗ khán giả, dừng lại trước mặt Bùi Thi một chốc, biểu diễn cho cô nghe ít nhất hai ba mươi giây. Tất cả mọi người nhìn ra ý của anh ta, rối rít hiện lên biểu tình vô cùng hăng hái. Bản nhạc vừa kết thúc, tiếng vỗ tay vang dậy như sấm, vẻn vẹn hơn hai phút.

 

Sau khi kết thúc trình diễn, Andy vẫn giống như lời vừa nói, kiên trì muốn đưa cô về. Anh giao đàn violin cho thành viên dàn nhạc mang đi, bản thân còn mặc tuxedo và leo lên xe taxi cùng với cô.

 

Vừa đi khỏi sảnh nhạc, đã nhìn thấy đủ kiểu người khác nhau đầy cả đường. Tuy cũng là người Anh, nhưng cô gái tóc vàng trên đường và nữ nhạc sĩ khác nhau rõ rệt. Tóc của các cô ấy thẳng hơn, trang sức nhiều hơn, màu da rám đen vì phơi tia cực tím, như thoáng chốc kéo Bùi Thi từ thế kỷ kia trở về thời hiện đại. Khắp nơi trên phố Luân Đôn đều có thể nhìn thấy nhà hàng và quán rượu treo bức chân dung quý ông kiểu xưa, nhưng có vài bức họa tinh xảo lại treo trong góc tối.

 

Mỗi quốc gia đều có một niên đại huy hoàng nhất, cũng có một niên đại khiến người ta hướng đến nhất. Có lẽ bây giờ chúng ta cũng không nhìn thấy được nữa. Dù sao tại Trung Quốc, từng tòa nhà cao tầng đột ngột mọc lên từ mặt đất, phố nhỏ và ngõ hẻm đều bị các tòa nhà được xây lại che khuất, nơi đâu cũng có thể nhìn thấy công trường xây dựng. Mà nước Anh không thể nghi ngờ là quốc gia giữ được lịch sử di tích nhiều nhất. Ở Luân Đôn, ngay cả tiệm bánh mì cũng tràn ngập vẻ phong tình của nông thôn nước Anh kiểu xưa — Bên ngoài là kiến trúc xa hoa, bên trong là vách tường đá đỏ. Quốc gia có lịch sử luôn khiến cho người ta cảm thấy có chút ưu sầu, sẽ khiến cho người ta trở nên càng ngày càng hoài niệm. Cho nên thường chỉ có thể chọn một trong hai diện mạo kinh tế mới tinh và giữ lại văn hóa truyền thống.

 

Bùi Thi nhìn cảnh đường phố ngoài cửa sổ, trò chuyện với Andy rất nhiều đề tài về âm nhạc và văn hóa. Anh ta cũng biết được cô chỉ đi công tác với cấp trên đến Anh, rất nhanh sẽ rời khỏi đây.

 

“Thật đáng tiếc, nếu như cô ở đây thì tốt rồi.” Vẻ mặt anh ta tiếc nuối lắc đầu, nói nửa đùa nửa thật, “Như vậy thì tôi có đủ thời gian để khiến cô làm bạn gái tôi.”

 

“Anh cảm thấy thời gian một tuần không đủ nhiều sao?”

 

“Ặc?”

 

Cô không nói nữa, chỉ đưa ánh mắt chuyển dời từ cửa sổ đến người anh ta trong bóng tối. Anh ta hé miệng, yên lặng một hồi lâu: “Cô… thật sự muốn làm bạn gái tôi?”

 

“Nếu như anh không phải nói giỡn.”

 

Anh ta giống như bị người ta nện vào đầu một cú, làm sao cũng không sống lại. Lúc này bọn họ cũng đã đến khách sạn cô ở. Anh ta vốn định để cô xuống xe xong rồi mình lại ngồi xe taxi rời đi, nhưng khi thấy cô xuống xe, anh ta lại nhảy ra theo: “Cô Bùi, cô nghiêm túc hả?”

 

“Anh muốn tôi lặp lại mấy lần đây.”

 

Mặc kệ là nói thế nào, nhất định phải yêu đương mới có thể viết được nhạc. Andy này khiến người ta cảm thấy không tệ, hai người thử phát triển một chút xem sao.

 

Cô vừa nghĩ như vậy, vừa dẫn anh ta vào khách sạn: “Nơi này không dễ thuê xe, tôi về lên mạng thuê một chiếc xe cho anh.”

 

Bọn họ cùng đi đến trước cửa phòng cô, cô quay đầu nói: “Anh ở đây đợi tôi, tôi đặt xong sẽ ra.”

 

“Được.”

 

Cô lấy ra thẻ phòng cà vào, sau đó đẩy cửa ra, mới vừa bước chân vào một cái đã bị tình cảnh bên trong dọa sợ: Giám đốc một khâu trong công ty đang ngồi bên cạnh lo lắng gọi điện thoại; Hạ Thừa Tư dường như mới vừa đứng lên khỏi ghế, vừa mặc áo măng tô vừa bước về phía cửa phòng. Anh và Bùi Thi nhìn thẳng vào nhau, cũng nhìn thấy Andy phía sau cô, trong chốc lát căng thẳng, anh lạnh lùng nói:

 

“Em đã đi đâu vậy hả?”

 

“Đi xem nhạc hội.” Cô không quên thái độ xa cách của anh đối với mình trên máy bay, vì vậy trả lời cũng không chẳng hề mang theo tình cảm.

 

“Đây là ai?” Anh nhìn nhìn Andy.

 

“Andy, bạn trai tôi.”

 

7 responses »

  1. Nhìn thấy Andy, anh Hạ khó ở ai bảo anh lúc nào cũng mang bộ mặt lạnh tanh đối với chị Thi chi

    Trả lời
  2. “A Thi, e thấy sao?”…”A Thi, e thấy sao?”…=)))))))))))) nghe nổi hết cả da gà….màn sau có lẽ 1 màn dấm chua đây =)))))))))))

    Trả lời
  3. “A Thi, e thấy sao?” Cười chết với a Hạ:) chương sau hứa hẹn sẽ có chuyện hay.hóng, hóng…

    Trả lời
  4. a cứ a thi e thấy sao trái thấy sao phải thế này lại chả dọa mọi ng chạy mất dép =))
    chết nhớ a cứ bắt nạt c nhà e c nhà e đi kiếm ng yêu cho a tức chết
    lót dép hóng chương sau thôi

    Trả lời
  5. Càng ngày càng hấp dẫn cố lên ss, wordpress sao nó không có chữ Thanks để em Thanks nhỉ😛

    Trả lời
  6. Ở chương này có một bản nhạc kinh điển của Beethoven bạn chuyển ngữ là “Ánh trăng Sonata”, thực ra nó là bản Sonata “Ánh Trăng”, tuy chỉ đảo lại vị trí nhưng có sự khác biệt rất lớn đó…
    Ha ha Bùi Thi mới ra ngoài một chuyến mà lượm về 1 anh “bạn trai”, chuyến này chắc anh Hạ tức nổ đom đóm luôn quá…
    Dây thần kinh tình củm của nàng này không phải là thô thường thôi đâu…

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: