RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 1.1

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc Q2 – 1.1

Chương 1:

Vận mệnh cũng là một loại không chính xác, muốn nó trở nên chính xác là niềm tin của ta cùng với ám hiệu bản thân khiến ta trở thành dáng vẻ nó miêu tả.

 

———-

Đồng Euro, đô la, nhân dân tệ.

— Một đỉnh tòa nhà cao chọc trời tại khu tài chính trung tâm thành phố, ký hiệu ba khối lập thể màu xanh giống như ba nền kinh tế lớn mà chúng khởi động, trái cầu vàng nối liền chính giữa tạo nên thế cân bằng ba chân duy trì tài chính toàn cầu.

Ánh nắng đã chiếu sáng cao ốc ngân hàng kéo dài về phía tây trong quảng trường của tập đoàn Thịnh Hạ. Nó là một tòa cao ốc hiện đại hóa có đường nét đơn giản, kết cấu hạ tầng chặt chẽ, da thủy tinh, khung xương thép. Ngoại trừ mặt bằng và mặt chính như được máy móc gọt giũa hoàn chỉnh, nó không có bất cứ trang trí gì. Cửa sổ thủy tinh nối liền thành một dải, giống như là dòng sông băng mùa đông bị cắt thành từng đường, đóng từ tầng đầu tiên đến tầng cao nhất.

Trong văn phòng làm việc của tầng lầu sáu mươi ba, trên tấm bản đồ thế giới treo tường, ngoại trừ đã hiện đầy kí hiệu Thịnh Hạ tại khu Châu Á, bên phía hòn đảo giữa tây Châu Âu có vài điểm, Berlin nước Đức cũng được vẽ lên mấy kí hiệu màu xanh biếc mới đang đợi thi công. Ánh sáng chiếu xuyên qua dải cửa sổ thủy tinh rọi vào phòng làm việc, đồng thời chiếc sáng một góc biển chức danh sắc nét của tổng giám đốc cao cấp tập đoàn Thịnh Hạ — Hạ Thừa Tư.

Tổng giám đốc cao cấp trẻ tuổi đưa lưng về phía tấm bản đồ kia, nhìn ra tấm poster trên đỉnh tòa nhà ba khối tiền tệ đối diện phía xa. Anh mỉm cười đưa tay về phía tấm poster, giơ một đồng ký hiệu euro trên không trung.

Kỵ sĩ Châu Âu cổ đại đều rất chú trọng một loại quan niệm tên là tinh thần hiệp sĩ. Một dũng sĩ muốn trở thành kỵ sĩ ưu tú phải dũng cảm, trung thành, tự kiểm soát và giữ chữ tín. Bọn họ không bao giờ chạy trốn trước mặt kẻ địch, không bao giờ tập kích sau lưng kẻ địch và cũng không bao giờ vứt bỏ chiến hữu. Bọn họ vô cùng tôn kính mỗi người bao gồm cả kẻ thù, bạn như có thể nhìn thấy bọn họ vừa dùng kiếm kỵ sĩ chặt đứt đầu đối phương, vừa phong độ nói nhẹ nhàng “My dear Fellow, I do hope your mother is well” (Đồng bào yêu quý của tôi, tôi hi vọng mẹ bạn vẫn khỏe.)

Trong lòng mỗi kỵ sĩ nhất định có một nữ thần Courtly Love mà tôn thờ. Chúng ta coi nó là kiểu tình yêu quý tộc hoặc là tình yêu tao nhã. Ngay từ lúc thế kỷ XI tại miền nam nước Pháp đã có kiểu tình yêu này xuất hiện. Trong thoáng chốc khi kẻ mạnh quyết định muốn trở thành kỵ sĩ thì hắn sẽ lựa chọn một người phụ nữ như thế ở trong lòng, cũng chiến đấu cả đời vì nàng. Thường thì nàng có địa vị vô cùng cao, là nữ hoàng hoặc là tiểu thư quý tộc, hoặc là vợ của chủ nhân mình. Hắn không cầu nàng hồi đáp về mặt thể xác hoặc tình cảm, mặc kệ là nàng muốn hắn làm gì, hắn cũng sẽ hoàn thành; mặc kệ là nàng sỉ nhục hắn thế nào, hắn cũng sẽ cảm thấy đây là điểm đáng yêu của nàng. Cho dù nàng xử oan hắn, cho một đám kỵ sĩ đánh hắn, tuy hắn có tài năng lấy một địch chúng nhưng cũng sẽ không làm trái với mệnh lệnh của nàng, bỏ áo giáp xuống để cho người khác đánh mình đầy thương tích. Từ xưa đến nay, Courtly Love được người phương Tây ca tụng là tình yêu cao đẹp nhất.

Một doanh nghiệp thành lập giống như là một quốc gia hưng thịnh. Chủ tịch là quốc vương thống lĩnh đế quốc, hội đồng quản trị là kỵ sĩ quý tộc trung thành với quốc vương, tầng lớp quản lý điều kiển công nhân viên là kỵ sĩ bình thường, còn công nhân viên bình thường lại là binh sĩ hăng hái chiến đấu đẫm máu.

Nhân viên tiếp tân mới đến đặt chiếc xắc tay mới vừa mua về từ nước Pháp trên mặt bàn quầy tiếp tân, vẻ mặt si tình cầm trang đầu tờ báo có in hình Hạ Thừa Tư lên: “Tôi cảm thấy, chủ tịch chính là quốc vương, còn anh Hạ Thừa Tư chính là kỵ sĩ quý tộc, như vậy, Bùi Bùi, cô nói xem ai mới là Courtly Love trong lòng anh ấy đây?”

Nghe thấy cái chữ “Bùi Bùi” kia, trên mặt Bùi Thi hiện lên một lớp da gà mà mắt thường không nhìn thấy. Vốn định không nhìn đến cô ta mà đi thẳng vào thang máy lên lầu, nhưng nhìn thoáng qua thời gian còn sớm nên cô dừng lại, đột ngột thốt ra hai chữ: “Mẹ anh ấy.”

“À, không thể là mẹ anh ấy được, đó là loạn luân.”

Chủ đề nặng khẩu vị kiểu này nghe ở chỗ khác còn được, nhưng ở bộ máy to lớn như tập đoàn Thịnh Hạ thì quả thật giống như là nhìn thấy đầu Hạ Thừa Tư đội vòng hoa, trên người mặc quần đi biển sung sướng chạy tung tăng trên bờ cát vậy.

Bùi Thi vốn định bỏ đi, nhưng nhìn thấy đối phương lại si tình xem báo một lần nữa: “Nói không chừng, một ngày nào đó anh ấy cũng sẽ chiến đấu vì nữ thần. Bùi Bùi, cô làm thư ký bên cạnh anh ấy lâu như vậy, có cảm thấy trợ lý và thư ký có thể biến thành lady trong lòng anh ấy hay không?”

“Nói đến kỵ sĩ, mỗi một kỵ sĩ cổ đại đều có ba con ngựa, không biết cô có nghe qua chưa?”

“Chưa nghe qua.”

“Thứ nhất là ngựa chiến, trên người mặc bộ áo giáp trắng bạc giống kỵ sĩ, tư thế oai hùng rạng rỡ nhất, cao lớn mạnh mẽ, cùng chủ nhân vào sinh ra tử, người bạn đồng hành chung hưởng vinh quang; thứ hai là ngựa cưỡi, trên mình có yên ngựa hoàng kim da thật, thể lực tốt mà ngoại hình còn xinh đẹp, được cưỡi vào lúc chủ nhân đi dạo phố tán gái; thứ ba là ngựa hành lý, trên mình là tay nải, trên lưng vác giáo dài, luôn rũ cụp đầu xuống, yếu ớt nhất, vô dụng nhất, nói không chừng một ngày nào đó chủ nhân đói bụng sẽ chém chết nấu canh uống ngay tại chỗ. Đối với anh Hạ mà nói, Ngạn Linh là ngựa chiến, tài xế của anh ấy là ngựa cưỡi.” Bùi Thi trần thuật hết sự thật kể trên, nói hờ hững, “Tôi là ngựa hành lý.”

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc, hốc mắt ươn ướt của đối phương, Bùi Thi hơi hối hận phải chăng mình đã nói quá tàn nhẫn. Dù sao nhìn điệu bộ này thì không bao lâu nữa Hạ Thừa Tư sẽ bảo người đổi cô ta, mình còn làm tan vỡ mộng đẹp của đối phương ngay tại lúc này thì thật sự có chút không nên.

“Vậy ngựa hành lý cũng có thể trở thành ngựa chiến hoặc là ngựa cưỡi không?”

Từ việc không đành lòng, Bùi Thi đành phải nói: “Có thể đó.”

Đợi chốc lát, trên mặt của đối phương lại dần dần hơi ửng đỏ. Sau đó cô ta che mặt lại khẽ hét lên: “…. Đây chẳng phải là cũng bị anh Hạ cưỡi sao! Bùi Bùi, cô….!!”

Bùi Thi ngỡ ngàng, vịn trán, càng hối hận vì mình đã nói nhiều với cô ta như vậy: “Không, thật ra thì cô hiểu lầm ý tôi ….”

“Thật là hạnh phúc lắm đó!”

“….”

Bùi Thi cảm thấy lời nói cay độc là hơi sỉ nhục sự thông minh của đối phương, nhưng thật tình đối xử với đối phương thì lại có chút sỉ nhục sự thông minh của mình. Cho nên cuối cùng cô bỏ qua cuộc nói chuyện, quay người bước vào thang máy, đi thẳng lên tầng sáu mươi ba, văn phòng làm việc của giám đốc điều hành tập đoàn Thịnh Hạ.

Người đàn ông đang vắt chân ngồi trước bàn làm việc, lật xem kế hoạch tòa cao ốc mới xây của người phụ trách hạng mục vừa trình lên.

Người đàn ông này có đôi mắt màu nâu nhạt trong veo, màu sắc hợp với chiếc đinh tai thủy tinh vàng bên tai trái của anh, nhưng vì xương chân mày và sống mũi cao cao nên hốc mắt lại trũng sâu. Trong mắt của anh tràn ngập sự kiên định như thờ ơ với bất cứ chuyện gì, đồng thời lại có một vẻ lạnh lùng vì hoàn thành chỉ tiêu mà chẳng nhận người thân. Gương mặt như vậy giống như là quy luật quay của trái đất, hoặc là dụng cụ hoàn mỹ được phương trình thiết kế cân bằng, sẽ không chấp nhận một chút sai số nào. Quả thật anh cũng là người như thế — Chỉ cần anh muốn là có thể hoàn thành bất cứ chuyện gì cố ý muốn hoàn thành, hơn nữa còn có thể dễ dàng đạt được hạng nhất. Song, cho dù là trong ngành bất động sản anh hứng thú nhất, anh cũng chưa bao giờ so sánh với bất cứ ai, anh muốn chính là cho đến bây giờ đều là “làm được đến đâu”, chứ không phải là “làm được hơn ai”. Cũng chính sự tỉnh táo này khiến năm năm trước anh từ một cậu ấm chỉ núp sau chiếc bóng của cha nhảy lên trở thành nhân vật trang bìa của các tạp chí tuần san lớn. Anh nhanh chóng quật khởi tập đoàn Thịnh Hạ trong gió bão, khiến cho doanh nghiệp cỡ trung lảo đảo muốn ngã này trở thành quái vật to lớn như hiện tại.

Tên của anh là Hạ Thừa Tư, tất nhiên là cậu hai của tập đoàn Thịnh Hạ nắm trùm bất động sản, cũng là người đàn ông trẻ tuổi trước mắt nắm trong tay mạch sống của Thịnh Hạ và các công ty bất động sản tư nhân khác. Không cần phải nói thêm bất cứ thứ gì cũng có thể khiến cho người ta đoán được có bao nhiêu đôi mắt phụ nữ nhìn chằm chằm vào anh. Bùi Thi chưa bao giờ chấp nhận điều này. Cô bội phục người có năng lực, nhưng Hạ Thừa Tư làm trở ngại kế hoạch của cô. Một năm trước đến bên anh trở thành thư ký, một lần không cẩn thận ký khế ước bán thân làm nhân viên cho anh mười năm, giống như đã biến cô trở thành luẩn quẩn trong cái vòng tròn này, đi một nước cờ tệ hại nhất.

“Làm lại.”

Sau khi tùy tiện xem kế hoạch này vài lần, Hạ Thừa Tư đẩy cuốn sổ tay bằng da giống như đánh khúc côn cầu trên mặt bàn bóng loáng. Người phụ trách vâng vâng dạ dạ lên tiếng, cầm lấy sổ tay đi lui ra khỏi cửa, hoàn toàn suýt nữa đụng vào Bùi Thi đang làm người trong suốt. Bùi Thi không muốn đến đây làm là xuất phát từ nội tâm, cho nên ngay cả nói chuyện với Hạ Thừa Tư cô cũng không nói, ngồi yên tại bàn làm việc của mình bắt đầu công việc một ngày.

“Đi mua bữa sáng, hai phần.”

Nghe thấy Hạ Thừa Tư lạnh lùng nói những lời này cũng không ngẩng đầu lên, cô không nhịn được oán thầm quả nhiên người đàn ông này sẽ không thẹn với việc phát tiền lương cho cô mà, chỉ cần có cơ hội, nhất định sẽ mang hết khả năng ra ép cô thành giá trị thặng dư. Chiếc ghế ngồi còn chưa nóng đã bị bắt phải chạy đi, cô không phải là ngựa hành lý thì là ai làm ngựa hành lý chứ? Mà chỗ hầu hạ khó khăn nhất của Hạ Thừa Tư chính là có một cái miệng rất gian xảo, lại không nói ra mình thích ăn cái gì.

May mà quen tay hay việc, nhìn anh khẩu vị tốt như vậy thì càng không thể chọn sai. Cô mua hai phần nước trái cây hương chanh dây và xoài, cùng với xúc xích cà ri Ba Lan. Hai loại thức ăn này và bánh quẩy sữa đậu nành là bữa sáng mà anh chưa từng ghét bỏ. Lúc chạy đến phòng làm việc, quả nhiên anh đã tao nhã nhanh chóng ăn xong một phần trong đó. Nhưng cô còn chưa làm được việc kiểm tra hộp thư theo thói quen hằng ngày thì lại nghe thấy anh nói lần nữa: “Ăn không vô nữa.”

Cho đến bây giờ Hạ Thừa Tư cũng không phải là người bỏ mứa thức ăn. Bùi Thi cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng không hỏi nhiều, cô đi đến, cầm lấy món kia định ném vào trong thùng rác, lại bị anh ngắt ngang: “Bỏ trong công ty sẽ có mùi.”

“Tôi mang ra ngoài vứt.”

“Lãng phí thức ăn như vậy em muốn bị trừ tiền lương sao.”

Khóe miệng của cô co giật một chút. Hành động này rõ ràng là mình sai mà đổ lên người kẻ khác thật sự là vô cùng ngang ngược. Nhưng người này vẫn là lãnh đạo trực tiếp của mình, tính cách lại khiến người ta khó suy đoán, thật sự không nên nói chuyện cay nghiệt với anh.

“Tôi nên làm thế nào đây, anh Hạ.”

“Ăn hết nó.” Anh hất cằm về chiếc hộp khác hoàn toàn không hề đụng đến, ra lệnh.

Cô rất muốn lấy những thức ăn kia nhét vào trong miệng anh, nói “Cậu Hạ, anh thật sự xem tôi là thùng rác sao”. Nhưng trong khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt anh thì nô tính vì thân là đầy tớ của anh và cảm giác đói bụng trong dạ dày bắt đầu chuyển động trong người ào ạt như dời sông lấp biển. Cô nhận lấy phần ăn sáng kia, trở về vị trí của mình, im lặng không lên tiếng gặm sạch sẽ hết toàn bộ chúng nó.

Từ lần trước sau khi trình diễn công khai tại đại sảnh nhà hát Kha Na, từ buổi tối tuyên bố muốn thành lập một dàn nhạc của mình, cô đã không hề ngủ một ngày hơn năm tiếng nữa, lại càng bận đến mức không có thời gian ăn sáng, dù sao việc cần làm rất nhiều: Tìm kiếm thành viên có tài hoa của dàn nhạc, muốn hợp tấu piano với Bùi Khúc, tạo ra một dàn nhạc giao hưởng quan trọng — Là nghệ sĩ violin hàng đầu, cô càng phải trình diễn đàn violin không chê vào đâu được.

May là từ nhỏ cô đã có thói quen luyện kỹ năng cơ bản một tiếng vào mỗi sáng sớm — Gam, kéo vĩ, bấm nốt, chuyển đổi tư thế vân vân… Cho nên một lần nữa khổ công biễu diễn La Campanella, Từ Cương, Âm Rung Ma Quỷ quen thuộc trong sảnh của nhà hát Kha Na cũng khiến cho người ta qua tai khó quên như cũ. Nhưng mà cuối cùng đàn violin vẫn là loại khó đàn lên tay nhất nhưng lại dễ dàng xuống tay nhất trong tất cả các nhạc cụ. Năm năm không đụng đến cuối cùng vẫn quá lâu, trong khoảng thời gian này hầu như mỗi ngày cô đều cố gắng khôi phục lại tài năng của quá khứ. Dù cho đàn đã gắn ống giảm thanh, nhưng đêm hôm khuya khoắt cũng bị hàng xóm gõ cửa rất nhiều lần. Cuối cùng cô thật sự không có cách nào, chỉ có thể mang giá khuông nhạc, tùng hương và đàn violin vào phòng rửa tay, kéo tất cả cửa sổ trong nhà ra để tạp âm truyền vào, nhốt mình trong phòng rửa tay lén lút luyện tập. Như vậy quả thật không hề có người quấy rầy nữa, nhưng mà một mình vận động bị giam trong không gian nho nhỏ thiếu dưỡng khí, mỗi lần đi ra ngoài đều sẽ cảm giác khó thở, còn bởi vì thiếu dưỡng khí nên vô cùng mỏi mệt, ngã xuống giường là ngủ như chết.

Vốn đã bận rộn sứt đầu mẻ trán, mệt mỏi kéo dài hơi tàn, cô lại còn phải tăng ca đến chín giờ tối với Hạ Thừa Tư. Đây là tính công bằng khiến người ta nhức đầu của anh, đó chính là mặc kệ bạn đã thành công trong lĩnh vực khác đến cỡ nào, ở trong công ty anh, anh cũng sẽ xem bạn trở thành con lừa mà sai bảo.

“Đặt cho tôi hai vé máy bay số hai mươi tám đi Luân Đôn.” Anh lại ra lệnh một lần nữa  mà không ngẩng đầu lên.

“Hiểu rồi.”

Lúc trước anh đầu tư bất động sản ở Luân Đôn, từng mua khách sạn cấp năm sao, trong khoảng thời gian này lại đưa bàn tay ma quái tội ác về phía đồng euro, chỉ cần nhìn thấy ký hiệu đồng euro, cho dù là trên mặt không nhìn ra nụ cười thì trong mắt cũng sẽ hiện lên ánh sáng giống như dã thú nhìn thấy con mồi. Lần này đi Anh là muốn tổ chức cuộc họp lên kế hoạch cho hành động tiếp theo ở phía bên kia. Cô lập tức gọi điện đến sân bay, dùng thẻ bạch kim của anh đặt hai vé máy bay khoang hạng nhất, sau đó thu dọn hộp giấy và chén mang khỏi phòng làm việc vì ngăn ngừa việc Boss khó tính phát bệnh muốn mình phải chạy xuống lầu dưới vứt đồ.

Nào ngờ mới vừa đi đến đại sảnh lại nhìn thấy nhân viên tiếp tân và nhân viên nữ khác đang nói chuyện phiếm. Hai người cười vô cùng vui vẻ, thấy Bùi Thi đến, nhân viên tiếp tân vẫn cười hì hì nói: “Bùi Bùi, sinh nhật cô là lúc nào vậy?”

“Ngày 30 tháng 10.”

Nhân viên nữ chớp mắt vài cái: “Chòm sao Thiên Yết? Ơ, đây không phải là chòm sao thần bí nhất và có lòng trả thù mạnh nhất sao? Điều này hoàn toàn không nhìn thấy được trên người thư ký Bùi.”

“Lòng trả thù mạnh không nhìn ra được, nhưng thần bí thì có thật. Bùi Bùi, cô cũng phải cẩn thận à, đến cuối năm sau mới hết. Tử vi của Thiên Yết cũng không ổn định lắm, sự nghiệp có thể sẽ lên xuống rất lớn, trong tình yêu… để tôi xem coi…” Nhân viên tiếp tân liếc nhìn tiên đoán chòm sao trên web, sờ sờ cằm, “Số đào hoa sẽ tương đối nhiều, đáng tiếc cũng là cám đào hoa. Chân mệnh thiên tử có thể vẫn luôn ở bên cạnh cô, nhưng cô lại bị những kẻ xuất sắc khác làm mờ mắt, dẫn đến không nhìn thấy rõ con đường phía trước… Bùi Bùi, cô thở dài làm cái gì, đây là nhà chiêm tinh tiên tri giỏi nhất nước Mỹ, rất đúng đó.”

Bùi Thi chưa bao giờ tin vào chòm sao, cầm tinh, bát tự, phong thủy và những thứ tiên đoán có liên quan đến số mệnh vân vân… Cô vẫn cảm thấy số mệnh cũng không chính xác, khiến nó trở nên chính xác là niềm tin của con người và ám hiệu bản thân khiến nó trở thành dáng vẻ đã được miêu tả.

“Được rồi.” Sau đó cô trả lời cho có lệ, rồi đi theo mấy người vào thang máy.

Đúng lúc đó trong thang máy cũng có hai nhân viên nữ đang lặng lẽ thảo luận chuyện yêu đương. Cô mới phát hiện ra tất cả nhân viên nữ trong công ty cũng không phải đều là Duyệt Tuyệt Sư Thái, người thật sự đi theo hướng này chỉ có mình. Cứ theo cái đà này, cô sống hơn hai mươi tuổi, số lần yêu đương vẫn là trứng vịt không có đột phá, thậm chí cho đến bây giờ cũng chưa từng ai, hình như điều này không bình thường lắm. Nhưng mà một khi thế giới tinh thần vô cùng mỹ mãn, thì thứ gọi là tình cảm cũng không còn quan trọng như vậy nữa. Khó trách nhiều nghệ thuật gia sống cô độc suốt quãng đời còn lại như vậy, giống như cô, có một cây đàn violin, có thể một mình tiêu phí hết thời gian cả ngày, cũng không lạ lùng vì không ai muốn.

Lúc này vừa khéo Ngạn Linh cũng cầm lấy văn kiện bước vào. Sau khi cô ta gật đầu ra hiệu với Bùi Thi, mọi người đi chung trầm mặc nhìn con số tầng lầu nhảy lên. Lúc qua tầng ba mươi, bỗng nhiên cô ta khẽ nói: “Hai ngày nay công việc của cô có hoàn thành tốt không?”

Bùi Thi thoáng ngơ ngác: “Tôi?”

“Đúng.” Ngạn Linh chỉ chỉ huyệt thái dương của mình, ánh mắt nghiêm túc khác thường, “Mấy ngày qua hình như hiệu suất công việc của cô không lý tưởng, ngày hôm qua lúc tan việc thiếu tổng hỏi tôi có phải cô không ăn sáng không, bộ dạng lại ra vẻ ủ rũ ỉu xìu. Cô cẩn thận một chút, cậu ấy đã phát hiện rồi.”

Làm sao hiệu suất công việc không lý tưởng? Mệt thì mệt, nhưng vẫn hoàn thành công việc tốt mà. Bùi Thi hoàn toàn không hiểu nổi. Ngoại trừ thỉnh thoảng đi trong hành lang đột ngột chóng mặt, sẽ dừng lại tựa vào cửa, nhưng không đến mức ngay cả Hạ Thừa Tư cũng sẽ phát hiện… Lẽ nào, bữa ăn sáng mới vừa rồi là anh cố ý… Khả năng không nhiều đâu, Hạ Thừa Tư là người như thế sao?

Đương nhiên, sau khi bước vào phòng làm việc ý nghĩ này đã lập tức bị bóp chết từ trong trứng nước.

“Bảo em đặt vé máy bay đi Luân Đôn, có một vé là của em, vậy mà em lại đặt cả hai đều ở khoang hạng nhất.” Hạ Thừa Tư lắc lắc mở hộp thư trong điện thoại ra, nhướng chân mày nói thản nhiên: “Sao đây, tiền này dự định tự mình trả hả?”

Bùi Thi hơi há miệng, một hồi lâu cũng không khép lại được. Người đàn ông này bảo mình đi công tác nước ngoài với anh, mà lại hoàn toàn không hỏi rằng cô có đồng ý hay không, chủ nghĩa độc tài quá rồi. Khiến người ta cảm thấy khó có thể chấp nhận chính là, thái độ của anh cho người khác cảm giác mình bị anh sai bảo ra khỏi nước là chuyện phải làm theo lẽ thường.

“Thật xin lỗi, tôi sẽ đi đổi ngay bây giờ.”

“Vé giảm giá không thể đổi trả. Tiền này trừ vào trong tiền lương của em.”

“Hiểu rồi.” Bùi Thi vô cùng buồn bực, năm con số trong tiền lương cứ như thế bay đi.

“Xét theo uy tín của em lúc trước, đổi thành kéo dài thời gian trong hợp đồng lao động, tính theo ngày.”

Cô rất muốn cười to ba tiếng rồi tát chính mình vài bạt tai. Dựa theo cách đổi như vậy của anh, đời này cô cũng bị anh cột vào bên mình để mà làm trâu làm ngựa cho anh. Mới vừa rồi là ai cảm thấy Hạ Thừa Tư cố ý để lại bữa sáng cho cô ăn đây? Có trí tưởng tượng cao xa như lần này thì thật sự không nên đi kéo đàn violin hay đi làm làm gì, không làm nhà văn thật sự đáng tiếc mà.

“Hiểu rồi.” Cô nghĩ một đằng nói một nẻo, “Anh Hạ đi Luân Đôn mấy ngày, cần tôi chuẩn bị đồ gì?”

“Họp, một tuần.”

“Nhưng mà trong thời gian ngắn như vậy không xin kịp thị thực.”

“Trong vòng một tuần là có thể xin được thị thực. Đầu giờ chiều tôi phải ra ngoài gặp khách hàng, buổi trưa em về mang tư liệu cần chuẩn bị đến đây.” Anh duỗi dài chân, hai tay đút trong túi quần.

“Vâng.”

“Chỉnh sửa lại tài liệu này một chút.”

“Vâng.”

Cô nhận lấy USB anh đưa, cắm vào trong chỗ nối máy tính mình. Lúc sao chép văn kiện, cô thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía anh. Nhìn ra đường phố ngoài cửa sổ, bụi cây công nhân trồng hiện ra màu xanh mơn mởn trong một cơn gió nhẹ, chạy dài đến hơn vài cây số, giao nhau với cây ngô đồng Pháp của khu lão thành, nhuộm đẫm một mảnh màu sắc sống động, nhưng lại sinh trong một thành phố lạnh lùng chẳng ai hỏi thăm đến chúng. Hạ Thừa Tư như mãi mãi vô duyên với những loại cây cối vui vẻ lượn sóng kia. Anh giống như là một mái nhà cao chọc trời sáng lấp lánh dưới ánh nắng, mới tinh, cao lớn và thiếu hụt tình cảm. Sườn mặt anh cúi đầu góc bốn mươi lăm độ tương đối xinh đẹp, ở trong phòng làm việc chưa bao giờ anh mang dáng vẻ như mấy tên tổng giám đốc hói đầu nhíu mày làm khó người khác, ngược lại mang vẻ mặt bình tĩnh nhẹ nhàng làm việc, điều này khiến anh tản ra cảm giác ưu việt khác.

Cô cử động khuỷu tay trái mới vừa bình phục không bao lâu, cảm thấy hơi khó chịu như cũ. Cô nghi ngờ nhìn anh, bắt đầu dần dần hoài nghi rằng khoảng thời gian trước anh nằm viện vì uống rượu quá nhiều chỉ là một ảo giác. Lúc đó bác sĩ dặn dò anh phải nằm viện một tuần, anh rất phối hợp chăm sóc cho bản thân mình. Nhưng ở bệnh viện cũng không quên việc công, kêu cô đến đày ải cô làm việc. Anh mặc quần áo bệnh nhân trông có vẻ yếu đuối hơn dáng vẻ thắt cravat kiểu công tước xứ Windsor, thậm chí còn có một chút dáng vẻ anh trai nhà bên tuyệt đối không có khả năng xuất hiện trên người anh. Nhưng người đàn ông này còn trẻ đã học được việc nắm giữ tầm ảnh hưởng, chỉ cần có người thăm bệnh, anh nhất định sẽ không nằm trên giường bệnh, mà là lấy ra một đạo cụ tùy thân như tách trà, bảng kế hoạch, Fanancial Times, máy tính công vụ khô khan vân vân… Cầm trong tay ngồi trên ghế, mang hình tượng tổng giám đốc tuy thân tàn nhưng vững chí. Đối mặt với cấp dưới là cô, việc anh gắng gượng bệnh tật càng rõ ràng hơn. Lần đầu tiên cô trở về, công việc tương đối nhiều, hai người trao đổi hơi hai mươi phút còn chưa kết thúc. Giữa chừng cô đi ra ngoài nghe điện thoại, lúc vào đã thấy anh ngồi trên giường. Nhưng vừa thấy cô vào, anh lại một lần nữa ngồi trước ghế, cầm lấy hợp đồng cô mang đến lạnh lùng dặn dò nhiệm vụ.

Hình như lúc này anh phát hiện ra cô đang nhìn mình chăm chú, anh ngẩng đầu lên như đánh giá bất động sản, liếc nhìn cô một cái không mang theo tình cảm. Cô chuyển ánh mắt về màn hình lần nữa, cảm giác mình lúc đó nhất định đã bị lừa đá vào đầu rồi, nên mới có thể cảm thấy khi Hạ Thừa Tư ngã bệnh có một chút đáng yêu.

Sau khi kết thúc công việc buổi sáng, cô về nhà chuẩn bị tư liệu theo yêu cầu của Hạ Thừa Tư. Tiểu Khúc không có ở nhà, nhưng đèn máy tính vẫn sáng, tiếng máy chủ chạy ro ro khiến người nghe cũng cảm thấy nóng nực. Rất nhiều trẻ con có một thói quen muôn đời không tắt máy tính, ngay cả ngủ cũng muốn ngủ chung với phóng xạ của máy tính. Cái tật này dù có nói bao nhiêu lần em trai cũng không sửa được. Cô đi qua di di con chuột, chuẩn bị tắt máy tính giúp cậu. Sau khi màn hình bảo vệ tắt đi, có thể thấy được cậu mở mười mấy trang web và ảnh hiện thị QQ nhảy lên giống hệt như trước.

Cô chuyển luôn đến nhấn nút tắt máy, cô rất tôn trọng quyền riêng tư của cậu không xem bất cứ nội dung cuộc trò chuyện nào. Nhưng mà sau khi những trang web tự động đóng, một hàng chữ viết trên trang web cuối cùng khiến cô hơi thoáng sửng sốt — “Hạ Na và Emanuel Sandor, hợp tấu piano bản La Capricieuse Op.17 hoàn mỹ tại Rumania.” Thời gian trong đoạn phim là hai ngày trước, tạm dừng tại hình ảnh Hạ Na mặc váy màu vàng say mê kéo đàn. Cô biết trong khoảng thời gian này Hạ Na đi biễu diễn tại Đông Âu, nhưng không nghĩ đến vậy mà Bùi Khúc lại chú ý tình huống. Vừa định xem thêm thì máy vi tính đã bước vào trạng thái tắt máy. Cô không có thời gian suy nghĩ nhiều, mang theo điện thoại di động và tư liệu, chụp hình thị thực ở dưới lầu rồi chạy về công ty.

Sau giữa trưa.

Đại sảnh tập đoàn Thịnh Hạ.

Bùi Thi nhìn thấy bóng lưng thướt tha của một cô gái tại đại sảnh công ty. Cô ta bị một đám người bao quanh, mặc chiếc váy liền thêu một con rồng. Chiếc váy này được một nhà thiết kế nổi tiếng thêu thủ công kết hợp thẩm mỹ Đông – Tây, là chiếc váy từng trưng bày tại viện bảo tàng V&A Luân Đôn của nhà thiết kế thời trang người Hoa. Đây là chiếc váy được làm tỉ mỉ mang nét dịu dàng đằm thắm, nhưng mặc trên người cô ta lại toát ra vẽ lộng lẫy khoa trương như Paris Hilton.

Phía trước có vài người đàn ông mặc đồ tây cản đường cô ta, trong đó có một người nói khúm núm: “Cô Hạ, hôm nay cậu Hạ phải tiếp người khách quan trọng, tạm thời không gặp những người khác, hay là hôm khác cô ghé lại đi.”

“Tiếp khách? Đó là anh ruột của tôi, các người lại còn nói tôi là ‘những người khác’?” Hạ Na khoanh tay, vẻ mặt không tin nổi, “Yên tâm đi, tuy tôi mới vừa từ cái nơi nghèo khổ Đông Âu trở về, nhưng tuyệt đối sẽ không mang bất cứ bệnh truyền nhiễm gì lây cho anh ấy! Tránh ra, tôi muốn đi tìm anh ấy.”

“Cô Hạ, cậu Hạ đã đặc biệt thông báo, hôm nay ngay cả chủ tịch đến cũng…”

“Nhường đường!”

Tiếng quát lớn hung dữ khiến cho mấy người đàn ông càng thêm khó xử, bọn họ nhìn nhau ngơ ngác, ánh mắt tìm kiếm xung quanh, cho đến khi dừng lại trên người Bùi Thi đứng ở phía sau thì mới vẫy vẫy tay với Bùi Thi như được đại xá: “Thư ký Bùi, xin gọi điện thoại cho cậu Hạ nhanh lên, nói là cô Hạ muốn gặp cậu ấy.”

Vừa nghe cái tên này, lỗ tai Hạ Na cũng đã nhanh chóng dựng đứng lên, cô ta còn móc chiếc điện thoại được nạm đầy trân châu trắng ra, tức giận bấm điện thoại, móng tay gõ cạch cạch trên màn hình: “Các người nói đùa à, tôi liên lạc với anh mình mà còn cần một thư ký nhỏ chuyển lời? Tôi tự gọi điện thoại cho anh ấy!” Cô ta không kiên nhẫn nhịp mũi giày trên đất, quay đầu lại nhìn thoáng qua Bùi Thi khinh miệt, hung hăng liếc mắt một cái, cất tiếng nói cũng ỏn ẻn: “Anh hai, đám người phía dưới công ty anh không cho em vào… Cái gì? Tại sao không gặp, nhưng mà, em có mua quà cho anh, cũng đã mang đến cho anh… Được, được rồi, hôm khác em lại đến.”

Cúp điện thoại, Hạ Na phẫn nộ nhìn thoáng qua Bùi Thi: “Đây là cô có ánh mắt gì?”

Bùi Thi mắt nhìn thẳng nhấn nút thang máy, không đáp lời cô ta.

“Bùi Thi, tôi đang nói chuyện với cô, cô không nghe sao.”

“Sao đây?” Lúc này cô mới từ từ chuyển ánh mắt đến người Hạ Na.

“Tôi nghe nói cô đã đưa chiến thư với tôi.”

“Không phải là tôi đưa ra chiến thư với cô. Là anh Hạ nói, nhà hát Kha Na là nhà hát nghệ thuật mang tính chất lợi nhuận, ai có giá trị thương mại hơn thì người đó có thể thành lập dàn nhạc giao hưởng chính thức cho nó.”

“Tôi biết cô kéo đàn violin không tệ. Nhưng cô nên biết, ở thời đại này chỉ có tài hoa là không đủ. Cái gì là giá trị thương mại? Chính là có sức ảnh hưởng với đám người trả tiền. Là con gái của nhạc sĩ vĩ đại, trên người cô quả thật có không ít đề tài, nhưng mà không hơn được nữa. Cô làm việc tại tập đoàn Thịnh Hạ lâu như vậy rồi, lẽ nào ngay cả khác biệt giữa tôi và cô mà cũng không nhìn ra sao?”

“Khác biệt gì?” Bùi Thi nói không kiêu ngạo cũng không khiêm tốn.

Hạ Na mở to mắt, bỗng bật cười, giống như là cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình: “Nhìn cô xem.” Cô chỉ chỉ ngón tay về phía Bùi Thi: “Nhìn lại tôi xem. Khác biệt này cô còn nhìn không ra à?”

“Tuy tôi không hiểu cô đang nói gì, như cô Hạ, cô đã tự tin có thể thắng tôi như thế thì tất sẽ không phải nhiều lời.” Đúng lúc thang máy đã đến tầng trệt, cô chờ thang máy mở ra rồi đi vào bên trong: “Chúng ta sẽ nhìn thấy kết quả sau.”

“Chậm đã.” Hạ Na đưa tay cản cô.

“Còn chuyện gì?”

“Chúng ta còn chưa đưa ra cách quyết định thắng thua.”

“Cái này cô Hạ cứ định ra, tôi sao cũng được.”

“Phát hành CD nhạc, có thể là hợp tấu, cũng có thể là độc tấu, bất cứ hình thức thể loại nhạc nào, người nào kiếm tiền nhiều hơn thì người đó thắng.” Hạ Na khoanh tay, khuyên tai hình răng cá mập tỏa sáng lấp lánh trong mái tóc xoăn màu cà phê của cô ta. Khi cô ta hơi cử động, những tia sáng kia cũng sẽ lay động theo vẻ đẹp ngang ngạnh của cô ta.

“Được.”

Thấy cô đồng ý dứt khoát vô cùng, Hạ Na cảm thấy máu trong người đều chạy lên mặt — Cô gái này không biết là quá mức tự tin hay là quá ngu xuẩn. Đúng, Bùi Thi quả thật có thiên phú âm nhạc, nhưng thị trường hiện tại cần cũng không phải là nhạc sĩ đơn thuần. Với cái dáng vẻ chẳng có sáng tạo và hoàn toàn không hiểu tô điểm thì làm sao có thể cuốn hút người khác nghe nhạc cô ta chứ? Hơn nữa, địa vị của mình và Kha Trạch ở trong nước giống như Brad Pitt và Angelina Jolie ở Hollywood, sức ảnh hưởng thế nào không phải là người mới như cô có thể so sánh được.

“Tôi xem chúng ta vẫn không nên lãng phí thời gian.” Hạ Na càng nghĩ càng không vui, thở dài nói, “Bùi Thi, cô không thắng được tôi đâu, bỏ cuộc đi.”

“Không.”

Hạ Na cảm thấy kiên nhẫn của mình sắp bị cô gái này làm cạn sạch, cô ta lại đưa tay ra ngăn lại đường đi của Bùi Thi một lần nữa, lấy điện thoại ra nhanh chóng gọi một cuộc: “Cô đi vào.”

“Cô Hạ, phiền cô tránh ra, tôi còn phải làm việc.”

“Cô chờ một chút. Tôi bảo một người vào đây gặp cô, nếu như cô thấy cô ta mà còn muốn tiếp tục kiên trì, tôi đây cũng sẽ không cố gắng thuyết phục cô nữa.”

Vừa dứt lời không bao lâu, cửa đại sảnh đã xuất hiện một bóng dáng màu trắng xinh đẹp. Cô ta cột lỏng mái tóc xoăn ra sau ót, mặc trên người một chiếc váy liền ren trắng, đai lưng là màu hồng phấn, giày cao gót hoa văn màu trắng. Ngoại trừ chiếc túi da màu trắng ngà trong tay, trên người cô ta không hề có trang sức cũng đã đẹp đến tột đỉnh. Vốn đã rất xinh đẹp, bộ trang phục này còn khiến sự thon thả của cô ta kéo lên đến mức độ người mẫu. Dọc đường đi vào, ngay cả nhân viên như người máy trong tập đoạn Thịnh Hạ cũng không nhịn được liên tiếp nhìn cô ta chăm chú.

Bùi Thi nhìn cô ta, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc thoáng qua rồi biến mất. Nhưng Bùi Thi phản ứng rất nhanh, thoáng suy nghĩ cẩn thận sự việc là thế nào, chỉ lẳng lặng nhìn cô ta nhích đến gần. Rất hiển nhiên, sau khi Bùi Thi nhìn thấy thì cô ta cũng ngây ra một chút, hơn nữa còn lộ ra vẻ lúng túng trên mặt, không muốn nhìn Bùi Thi thêm nữa, chỉ tăng nhanh bước chân đi đến bên cạnh Hạ Na, thơn thớt nói cười: “Chị Na Na.”

Nghe thấy xưng hô này, Bùi Thi càng thêm xác định suy đoán của mình không sai, lời kế tiếp của Hạ Na cũng đã chứng minh cho điều này: “Bây giờ giới thiệu lại một chút, đây là nghệ sĩ đàn violin mà vị hôn phu của tôi mới ký hợp đồng Hàn Duyệt Duyệt, cũng là người kế tiếp hợp tác hòa tấu lần hai với tôi.”

Ánh mắt Hàn Duyệt Duyệt lóe lên, vẫn không nhìn thẳng Bùi Thi, vốn kiểu cao gầy như người mẫu đầy sức hấp dẫn nhưng cũng bởi vì hành động không được tự nhiên này khiến ảm đạm đi. Bùi Thi nhìn cô ta chằm chằm một lúc lâu, cuối cùng nhẹ nhàng cười khẩy một tiếng: “Bây giờ giới thiệu xong rồi, tôi có thể đi chưa.”

“… Cô!” Rõ ràng Hạ Na không đoán được cô sẽ nói vậy, giận đến mức tiến lên một bước nhưng cuối cùng không cản cô lại.

Bùi Thi đi vào trong thang máy. Lúc này đám đàn ông vốn cản Hạ Na có một người trẻ tuổi thanh tú bước ra, đưa một phong thư giấy dai cho cô. Cô không hiểu nhìn thoáng qua phong thư kia, chàng trai vội vàng giải thích: “Đây là cậu Hạ bảo tôi giao cho cô.”

Cô thuận miệng đáp một tiếng, không yên lòng kẹp nó vào trong văn kiện. Nhìn Hàn Duyệt Duyệt ngoài cửa thang máy, cô đọc được cảm xúc phức tạp trong mắt đối phương, giống như là áy náy, hoặc như là oán hận; Giống như là hết giận, mà lại có không cam lòng. Cô biết Duyệt Duyệt hận mình cái gì. Hai người biết nhau đã lâu, mình vờ làm người ngoài nghề gạt cô ta, nói cho cô ta biết mình không biết chơi nhạc cụ nào hết, bồi dưỡng cô ta là vì hoàn thành mơ ước làm người đại diện. Nhìn tất cả tự phụ và thất bại của cô ta trong âm nhạc. Trên thực tế mình là con gái của nhạc sĩ Bùi Thiệu, hơn nữa từ năm tuổi đã bắt đầu kéo đàn violin. Đừng bảo là cô gái trẻ nhạy cảm Duyệt Duyệt, dù là người rộng lượng cũng sẽ bị cảm giác đùa giỡn xem như là con cờ.

Tuy là có giấu diếm, nhưng Bùi Thi thật sự dốc hết toàn bộ tài năng ra bồi dưỡng, dù sao cũng không ai nghĩ đến cái tay gần như tàn phế của cô có ngày bình phục. Phần thành ý này nghĩ đến sau này cũng không cách nào để Duyệt Duyệt hiểu.

Cô nhấn nút tầng sáu mươi ba, yên lặng nhìn cửa thang máy che lại gương mặt xinh đẹp đang chau mày của Hàn Duyệt Duyệt.

Sau khi gõ cửa, Bùi Thi đẩy cửa văn phòng tổng giám đốc điều hành. Cô quơ quơ tập văn kiện trong tay: “Tôi đã chuẩn bị xong tư liệu cần thiết để xin thị thực. Bây giờ tôi đi hẹn trước với đại sứ quán sao?”

“Đưa cho tôi xem trước.”

Hạ Thừa Tư vẫn chăm chú vùi đầu vào công việc trong tay như cũ. Sau khi nhận lấy tập văn kiện của cô, anh nhanh chóng lật lật lý lịch cô đã điền xong, trong mũi hừ khẽ một tiếng: “Ngoại trừ tên ra chẳng có cái nào giống như mấy mục ban đầu trong CV em nộp cho tôi.”

“Nếu anh Hạ không hài lòng, có thể đuổi việc tôi theo quy định công ty.”

Nào ngờ lúc này ngay cả cự tuyệt Hạ Thừa Tư cũng không cho, trực tiếp chuyển ánh mắt sắc bén từ bản lý lịch sang mặt cô: “Đừng quên, em là người muốn vào nhà hát Kha Na. Đừng có khảo nghiệm sự kiên nhẫn của tôi.”

“Nhưng anh Hạ là người muốn hợp tác với Mori Japan.”

Bùi Thi nhoẻn khóe môi, nhưng trong mắt không hề có nụ cười. Có thể vẻ mặt này đã khiến cho cô sáng lạn hơn dáng vẻ lạnh như băng nhiều. Dưới bầu trời xanh, bóng dáng của cô giống như một bức họa tinh xảo, trong mắt tràn ngập vẻ không hề sợ hãi.

Ánh mắt của anh khẽ nheo lại, giống như lóe lên vẻ thích thú không dễ gì phát hiện, mà lại còn nghiêm túc trước sau như một: “Tối nay tôi và chồng em dùng cơm, có thể trò chuyện về đề tài này một chút.”

Tim của cô đập mạnh — Có phải anh thăm dò thiếu gia Sâm Xuyên hay không? Kể từ sau khi tay bình phục, cô vẫn cứ tập trung vào âm nhạc, hoàn toàn không có thời gian giao tiếp với Sâm Xuyên Quang. Nếu như để lộ, chẳng khác nào người đàn ông này nắm được nhược điểm của cô rồi. Có điều dù là thế nào, cô cũng sẽ không hiện ra một chút lo lắng nào. Trên mặt cô treo nụ cười như gông xiềng: “Vô cùng vinh hạnh.”

Anh không đáp lời lại, chỉ tiếp tục lật tài liệu của cô. Bỗng một phong thư rớt xuống mặt bàn, anh nhặt lên mở ra, giở bức thư bên trong. Nhìn vài hàng chữ, trong mắt anh hiện lên vẻ ngỡ ngàng ngắn ngủi. Cô lập tức nói: “Xin lỗi, cái này tôi quên lấy ra.”

Anh xem xong lá thư này, vẫn không nói gì. Cô biết anh luôn đòi hỏi khắt khe với bất cứ chuyện gì, như mắc chứng cố chấp bắt tất cả mọi chuyện đều vận hành hoàn mỹ như máy móc. Nhưng không nghĩ đến một bức thư để nhầm mà cũng có thể khiến anh im lặng lâu như vậy. Cô đang suy nghĩ làm thế nào để đánh vỡ sự yên lặng này, thế nhưng anh lại kẹp lá thư lên bằng hai ngón tay và xòe lòng bàn tay đưa cho cô: “Nếu như không phải tôi kiểm tra tập văn kiện của em, thứ đồ này em cũng dự định giao cho đại sứ quán hả?”

Vốn muốn giải thích một chút về tình huống khẩn cấp mới vừa rồi nhưng trong lòng biết rõ cấp trên của mình ghét nhất là viện cớ. Cô dứt khoát khẽ khom người nhận lấy bức thư kia lại. Kết quả là thấy được đoạn đầu tiên cô đã ngây dại:

Bùi tiểu thư thân mến, thật xin lỗi tôi không dám tỏ tình trước mặt cô, chỉ có thể tìm cớ kín đáo giao phong thư này cho cô. Thật ra thì từ lúc ban đầu cô vào công ty tôi đã bị vẻ xinh đẹp của cô cuốn hút. Nhưng xét thấy quy định của công ty và vẻ lạnh lùng của cô nên chưa bao giờ tôi dám làm thân. Từ lần trước xem cô trình diễn tại nhà hát Kha Na, tôi mới biết được, hóa ra nữ thần tôi thầm mến là một nghệ sĩ đàn violin xuất sắc. Tôi say mê không thể tự kiềm chế trong âm nhạc của cô, khiến ban ngày tôi không cách nào chăm chỉ làm việc và hằng đêm thao thức khó ngủ…

“Việc này…” Cô kinh ngạc nhìn anh một cái.

“Người đó trong công ty à. Em tự mình xử lý đi.”

“Tôi, tôi biết rồi.” Cô hơi khốn đốn nắm chặt lá thư này.

“Tư liệu để ở chỗ tôi trước, tôi tìm người làm thị thực giúp em, em đi rót cho tôi một ly cà phê trước.”

“Vâng…”

Cô nhanh chóng quay người, gần như là chạy ra khỏi văn phòng. Trong thoáng chốc cửa đóng lại, vậy mà gương mặt của cô hơi ửng đó. Cái này là sao? Lại có người viết thư tình cho mình, việc này thật sự quá kỳ lạ. Nhìn thấy bên dưới để lại địa chỉ mail và số điện thoại, trong đầu cô hiện lên dáng vẻ hơi khúm núm của chàng trai trẻ tuổi dưới lầu khi nãy. Sau đó cô ra sức lắc đầu, để mình không phải nghĩ nhiều. Tuy Hạ Thừa Tư rất đáng ghét, nhưng trên phương diện không chơi tình yêu nơi công sở thì cô tuyệt đối giơ hai tay tán thành.

Trước bàn làm việc, nhìn cô rối rắm ở ngoài tấm kính cả buổi và còn lắc đầu giống như là tự thôi miên, rồi rẽ vào phòng giải khát, Hạ Thừa Tư cười phì một cái thật khẽ. Anh cất tập tư liệu của cô, vốn nghĩ là cất vào ngăn kéo, nhưng một tấm hình cô chụp để thị thực rơi ra. Cô luôn chuẩn bị dư thêm vài phần để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn theo thói quen, cho nên lần này hình cũng dư ra một tấm. Anh lẳng lặng nhìn hồi lâu, lấy ra một tấm hình trong đó, cất vào trong ngăn ví của mình.

19 responses »

  1. mồm miệng c thế này đg là chỉ có a Hạ trị đc
    ôi chương này a đáng yêu quá❤ cứ bắt nạt c :))

    Trả lời
  2. Linnie Nguyễn

    huhu cuối cùng em đã thấy ánh sáng nơi đường hầm
    JQ, JQ, JQ ngập trời
    Anh Tư bị đáng yêu qá nhiều
    Hạnh phúc qá, thương ss Loyal qá *ôm hôn*

    Trả lời
    • cô nhìn thấy anh Tư là yêu ngất nên thấy ánh sáng nơi cuối con đường, sao cô không thấy chị là ánh sáng hả????

      Trả lời
      • Linnie Nguyễn

        em mà coi chị là ánh sáng thì có người xử em liền, ngay và lập tức cho coi =.=
        Xin lỗi người đẹp nhưng em còn muốn sống để ngắm anh Tư TT^TT

      • Tôi ko làm chương mới thì coi cô ngắm anh Tư của cô thế nào

  3. mún kéo dài thời gian giam cầm ng ta chứ gì…bít mà…dễ thương wá trời wu❤

    Trả lời
  4. anh tư quá vô sỉ.nhưng mà em thích^^

    Trả lời
  5. Linnie Nguyễn

    Không ngờ sức hấp dẫn của mình lớn gê
    Làm hoàng thượng Loyal phải ghen với anh Tư :))))) thần thiếp ngượng ngùng~ing

    Trả lời
  6. Thik wa’…Quyển này thấy A Tư được rồi đấy , bik hành động ” bắt nạt ” chị nhưng vẫn rất đáng yêu .Chứ cái kiểu như hồi đầu im im lì lì …biểu hiện bằng mắt ko thì có mà sang chục năm sau cũng ko chiếm dc trái tim chị đâu… =)))

    P/s :Tks ss Loyal nhiều nhe…E sẻ chăm chỉ cmt ạ…😛

    Trả lời
  7. Kiểu này chị Thi có chạy đằng trời,hihi. Hành động nhanh tay lên nhé anh Hạ, chờ đến hết quyển 1 mới thấy anh có động tĩnh, lãng phí thời gian hơi bị nhiều đấy. Em thích quá, ss ơi…

    Trả lời
  8. Anh Tư phải dùng độc chiêu như vậy mới mong chị BT động đậy lòng

    Trả lời
  9. Anh Hạ bá đạo quá🙂 mắt * long lanh* :)))

    Trả lời
  10. Anh Hạ quả là giỏi giả vờ, rõ ràng anh lập lờ đánh lận con đen để Bùi Thi đặt nhầm vé, khoái muốn chết mà còn bày đặt trừ lương, gia tăng hạn hợp đồng… Người gì gian xảo thấy ghét..^^
    Hé hé, thế là đôi trẻ sẽ đánh lẻ cùng nhau sao…? Nghe có mùi gian tình bay thơ thẩn đâu đây…

    Trả lời
  11. May cha ky si cung ba dao thiet ma chat dau ng ta con hy vog me ng ta manh khoe..hk tuc chet la may lam roi mk noi j..
    HTT dung la gian thuong nha..

    Trả lời
  12. Tiểu Thi khoái ngược nhĩ. Tự ví mình là con ngựa tồi tệ nhất.

    Trả lời
  13. A HTT k choi ty cong so, hihi, c bi lua roi

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: