RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 16.2

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 16.2

Chương 16:

(2)

 

Trên bãi cỏ bên ngoài.

 

Khăn lụa Bùi Thi choàng tại đầu vai quấn kín lại một chút, ngửa đầu uống hết ly rượu pha trộn.

 

Ngôi sao trên trời không vô cùng dày đặc, từng chuỗi từng chuỗi nối với nhau, giống như một sợi dây chuyền đá quý sang trọng. Mà đèn đóm cao ốc lại giống như đom đóm bay loạn, chớp tắt chớp tắt trong cảnh thành phố đêm.

 

“Em hoàn toàn không cho mình đường lui.”

 

Nghe thấy tiếng nói này, Bùi Thi nhoẻn khóe môi, quay đầu lại nhìn Hạ Thừa Tư đứng phía sau: “Cái này gọi là được ăn cả ngã về không, là điều học được từ anh Hạ.”

 

Hạ Thừa Tư thản nhiên chuyển dời ánh mắt, thậm chí lười trả lời cô.

 

Bùi Thi cầm lấy hai ly Champagne tại xe phục vụ trước cửa, đứng dưới cầu thang nhìn anh: “Không biết tôi có vinh hạnh uống với anh Hạ hai ly không?”

 

“Muốn chuốc rượu tôi à?” Hạ Thừa Tư khẽ nhướng chân mày.

 

“Uống chút rượu với anh mà thôi, sao bệnh đa nghi lại nặng như vậy.” Bùi Thi đi lên bậc thang, đưa chiếc ly có chân dài cho Hạ Thừa Tư, “Nếu như tửu lượng anh không tốt, tôi uống hết, anh cứ tùy ý.”

Ánh sao chiếu vào mắt Hạ Thừa Tư như màu hổ phách. Bị người có gương mặt cực thịnh nhìn chăm chú, ngay cả Bùi Thi nhìn nhau với anh cũng cảm thấy áp lực hơi lớn. May là anh cũng không nhìn cô quá lâu, chỉ yên lặng nhận lấy chiếc ly trong tay cô. Nhưng động tác nhận lấy ly này cũng vô tình đụng phải tay cô.

 

Thật ra thì chỉ là ngón trỏ và ngón giữa sượt qua một chút trên mu bàn tay cô, nhiệt độ thật mỏng gần như không cách nào phát hiện. Nhưng tay cô lại giống như bị dòng điện cao áp giật, rượu trong ly hơi run lên, suýt nữa thì sánh ra ngoài.

 

Hạ Thừa Tư không có phản ứng quá lớn, cô bị phản xạ có điều kiện có chút khoa trương của mình dọa sợ mất hồn. Có lẽ là bởi vì gặp mặt anh rất nhiều nhưng không mấy lần tiếp xúc chân tay, cho nên mới phải… Ngoại trừ lúc ban ngày suýt ngã xuống, còn có một năm về trước ở bên bể bơi nhà anh…

 

Bỗng nhiên Bùi Thi muốn tát mình một bạt tai!

 

Nghĩ cái gì không nghĩ, cứ vào thời khắc mấu chốt như vậy lại nghĩ đến cảnh tượng xấu hổ chết tiệt khi đó!

 

Nhưng từ trước đến giờ ý nghĩ trong đầu này càng đuổi thì càng lại như âm hồn không tan, trong thoáng chốc ngay lúc đó ký ức thức tỉnh: Cánh tay Hạ Thừa Tư ôm chặt eo cô, ngón tay luồn vào tóc cô, lồng ngực nóng bỏng, đôi môi cũng… Rõ ràng là đã qua gần một năm, nhưng cho đến bây giờ tất cả chi tiết ký ức vẫn còn như mới, thậm chí chỉ cần thoáng nhớ lại thì mặt cũng sẽ hơi nóng lên.

 

Cô không nhìn anh, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch ly Champagne, vẫn còn rất dũng cảm lắc lư khoe khoang chiếc ly cho anh xem.

 

Hạ Thừa Tư khẽ cười một chút, cũng nâng lên ly rượu cô đưa.

 

Bùi Thi lại mang đến hai ly, lần này là rượu đỏ, đưa cho anh: “Có thể để cho tôi thành lập dàn nhạc giao hưởng cho Kha Na hay không? Anh Hạ thương em gái đến nóng ruột, trong lòng có thể đã sớm có ý định rồi đúng không?”

 

Hạ Thừa Tư tự nhiên nhận lấy rượu, lắc lư chiếc ly: “Em không phải khích tôi. Nếu như mọi việc cũng phải dùng hình thức công ty gia đình để đưa vào hoạt động thì tập đoàn Thịnh Hạ cũng không phát triển đến ngày hôm nay.”

 

“Nói như vậy, trong mắt anh, tài hoa của nghệ sĩ đàn violin cao hơn thân phận à?”

 

“Không, tôi không có hứng thú với thứ tài hoa hư ảo này. Thịnh Hạ là cơ cấu kinh doanh, chúng tôi cần chính là giá trị thương mại.”

 

Bùi Thi từ từ gật đầu: “Nói cách khác, nếu như giá trị thương mại của tôi cao hơn cô Hạ, vậy phần việc này có thể giao cho tôi làm?”

 

“Đúng. Điểm này tôi đã nói với Na Na, nó sẵn lòng chấp nhận khiêu chiến.”

 

“Việc này cũng quá đơn giản.” Bùi Thi nâng ly với anh, “Nào, cầu chúc cho chúng ta hợp tác vui vẻ trước.”

 

Hạ Thừa Tư hờ hững nhìn cô một cái, uống hết rượu đỏ trong ly, nhưng không nói thêm một câu.

 

“Ánh sao ngày hè thật xinh đẹp, giống như đom đóm vậy.” Bùi Thi uống xong rượu, thả lỏng tựa vào trụ đá cẩm thạch, “Đáng tiếc trong thành phố không có bao nhiêu đom đóm, cũng không biết là tại sao.”

 

“Không tiện hẹn hò thôi.”

 

“Ừ, hẹn hò?” Bùi Thi ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Thừa Tư, trong mắt cũng chở đầy ánh sao.

 

“Đom đóm phát sáng thật ra là phát tín hiệu tìm phối ngẫu. Nếu như đom đóm đực muốn giao phối, sẽ khiến bụng mình phát ra ánh sáng màu vàng nhạt hoặc màu xanh nhạt, đi hấp dẫn đom đóm cái.”

 

Bùi Thi hơi cảnh giác một chút.

 

Hạ Thừa Tư là người hoàn toàn không nói nhảm, vậy mà cũng bắt đầu giải thích với cô những thứ nhàm chán này, xem ra dáng vẻ này trong công ty nói anh không ở trên bàn rượu là bởi vì tửu lượng yếu thật không phải là lời đồn. Bùi Thi lại đưa một ly rượu cocktail cho anh: “Anh Hạ hiểu biết thật nhiều, bội phục. Tôi mời anh.”

 

Quái dị chính là Hạ Thừa Tư lại thật ngoan ngoãn uống ly rượu kia. Bùi Thi đã hơi khẩn trương, nhích đến gần một chút, khẽ nói giống như thôi miên: “Có điều anh còn chưa nói hết, vậy nếu như đom đóm cái muốn đáp lại đom đóm đực thì sẽ làm sao hả?”

 

Hạ Thừa Tư khẽ cúi đầu:

 

“Nếu như đom đóm cái có ý muốn giao phối với nó thì cũng sẽ phát ra ánh sáng giống vậy.”

 

Những lời này quả thật chính là sắt nóng kề vào, từ tai Bùi Thi khuếch tán đến tận mang tai.

 

Thật ra thì chắc là Hạ Thừa Tư chỉ uống quá nhiều, ngoại trừ nói chuyện hơi có men say, dường như không có ý gì khác. Nhưng vô tình khoảng cách của bọn họ đã gần sát như thế, mùi hương cơ thể quen thuộc kia hòa với mùi rượu, cứ nhẹ nhàng bay đến, khiến cho cô cảm giác chân mình như hơi nhũn ra. Nếu như không phải khi nãy đã uống thuốc giải rượu, Bùi Thi cảm giác khẳng định mình cũng uống hơi nhiều rồi.

 

Cô gắng gượng lại sự hấp dẫn hormone của phái mạnh, lại đưa đến một ly rượu: “Giải thích hay, tôi mời anh.”

 

………….

 

………….

 

Cứ như thế uống hết chừng mười ly rượu, Bùi Thi phát hiện trọng tâm của Hạ Thừa Tư đã hơi không vững, cơ thể cũng hơi dựa vào trên tường. Dựa theo sức tự chủ tiêu chuẩn này của anh xem ra phản ứng lúc này nói rõ rằng anh đã rất say. Uống tiếp nữa sợ rằng sẽ ngủ mất. Bùi Thi cũng giả vờ say rượu lảo đảo thân thể: “Anh Hạ, anh xem, anh xem, tối nay tôi cũng đã hầu anh uống biết bao nhiêu rượu rồi, anh phải bù đắp lại tôi cho tốt một chút mới được.”

 

Quả nhiên thái độ Hạ Thừa Tư khác thường, khá ga lăng đỡ lấy eo của cô: “Bù đắp thế nào, em cứ việc nói.”

 

“Chính là ký tên thôi, rất đơn giản.”

 

“Ký tên phải không…” Hạ Thừa Tư sờ soạng về phía ngực mình một chút, “Tôi không mang bút.”

 

“Không có sao, không có sao, tôi có.”

 

Bùi Thi rút ra giấy tờ hủy bỏ hợp đồng và bút đã sớm chuẩn bị xong với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, che lại chữ phía trên, chỉ chỉ vào nơi ký tên: “Ký ở đây là được rồi.”

 

“Không, tôi không ký.” Hạ Thừa Tư dừng bút.

 

Bùi Thi hơi sốt ruột: “Tại sao lại không?”

 

“Chữ ký của tôi rất đáng tiền, chỉ hầu uống rượu hoàn toàn không đủ.”

 

“Vậy như thế nào mới đủ?”

 

Đúng vào giờ khắc này, một bản nhạc dạ khúc lãng mạn được trình diễn bằng violin kết thúc. Trong hoàn cảnh đột ngột hoàn toàn im ắng, khiến thời gian trôi đi vô cùng chậm chạp. Hạ Thừa Tư cũng không nói lời nào, chỉ ngửa đầu uống hết ly rượu đỏ chân dài cuối cùng.

 

Nhưng ngay sau đó vang lên khúc nhạc dạo, là đoạn độc tấu đàn cello rung động đến tâm can.

 

Vừa nghe đến nhạc thì tiềm thức sẽ bắt đầu nhận biết bài hát, nhạc sĩ và năm sáng tác đã trở thành thói quen bản năng của Bùi Thi.

 

Có điều kéo được vài âm tiết, cô đã nghe ra đó là bản “Linh hồn điệu tăng gô” của nhạc sĩ Astor Piazzola Argentina, cũng không để ý đến Hạ Thừa Tư đã đặt ly rượu lại mặt bàn, sau đó ngồi xuống một chút, xé vạt váy dài của cô!

 

Lúc này, đàn violin cũng tham gia trình diễn vào “Linh hồn điệu tăng gô”. Âm điệu cao vút giành đi vị trí chủ đạo của cung đàn cello vốn trầm ổn.

 

Bùi Thi kinh ngạc lui về sau một bước: “Anh làm gì vậy!”

 

Hạ Thừa Tư trầm mặc như cũ, chắn lại eo cô không để cô lui về phía sau, tiếp tục thô lỗ xé váy của cô, từ dưới xé đến bắp đùi cô.

 

Cùng lúc đó, khúc nhạc đệm đàn accordeon hòa vào điệu tăng gô. Theo nhạc cụ tăng lên, âm nhạc càng ngày càng hỗn loạn, ngay cả trái tim của người ta cũng rối ren đến hỏng bét theo.

 

“Dừng tay! Anh đang làm gì vậy chứ!”

 

Bùi Thi bối rối dùng tấm vải kia che lại chân, nhưng đã quá muộn. Trong tích tắc sau khi chiếc váy bị xé đi, Hạ Thừa Tư kéo tuột đám vải vóc, quơ quơ trước mặt cô, ném lên mặt cỏ.

 

Một chiếc váy dạ hội thần bí sang trọng, trong nháy mắt đã biến thành chiếc váy khiêu vũ gợi cảm vạt xéo lộ chân.

 

Cuối cùng, đàn violin tham gia tấu nhạc lần thứ hai, với âm cao vô cùng sắc bén rực rỡ đã đẩy bản nhạc lên cao trào lần thứ nhất. Lần đầu tiên nhiều nhạc cụ hợp tấu khiến Bùi Thi luống cuống tay chân như thế, hoàn toàn không cách nào tập trung tinh thần nghe ra bất cứ thứ gì nữa.

 

Hạ Thừa Tư nắm tay cô, kéo cô vào trong sàn nhảy đại sảnh.

 

Trong phút chốc, hai người bọn họ đứng dưới ánh đèn, trở thành tiêu điểm của tất cả ánh mắt.

 

Vòng eo bị bàn tay to ôm lấy, cơ thể bị buộc dựa vào người của đối phương, bước chân bị dẫn dắt lên xuống bị động. Bùi Thi sắp ngất đi tại chỗ, bước chân rối loạn đến mức gần như vấp ngã. Hạ Thừa Tư cũng hiện lên nụ cười chếch choáng: “Em từng học khiêu vũ, đừng giả vờ.”

 

Quả thật là cô từng học khiêu vũ, hơn nữa người dạy cô khiêu vũ là Kha Trạch.

 

Rất muốn nhớ lại tình cảnh ban đầu học khiêu vũ, nhưng bây giờ cô không nhớ nổi gì nữa cả.

 

Bị kỹ thuật nhảy ngang ngược của người đàn ông trước mắt chốc lại đẩy ra, chốc lại ôm chặt khiến cô không cách nào suy tư, đầu óc trống rỗng.

 

Lòng bàn tay anh ôm cô nóng hổi, dẫn dắt cô với một sức mạnh không cho kháng cự, nhảy điệu tăng gô Argentina nóng bỏng này.

 

…………

 

…………

 

Rõ ràng chỉ là khiêu vũ, nhưng mấy lần khiến cô cảm thấy sợ hãi khó hiểu, muốn tháo chạy, nhưng vừa nghĩ đến việc muốn thành lập dàn nhạc giao hưởng, cô lại gần như bắt buộc mình ở lại.

 

“Như vậy anh đã hài lòng rồi phải không?” Cô ngẩng đầu nhìn anh, nói lạnh lùng.

 

Hạ Thừa Tư dẫn cô quay một vòng, sau đó trán nhẹ cụng vào trán của cô, nhấc một chân cô lên quấn ngang hông mình, bước về sau một bước, khiến cô lìa bỏ trọng tâm, cả người dựa vào người anh.

 

“Tôi nhìn rất giống người dễ dàng thỏa mãn vậy sao.”

 

Kỹ thuật nhảy điệu tăng gô quá mờ ám, lúc luyện tập bạn nhảy của cô cũng là con gái. Giờ khắc này, cô mới phát hiện, nhảy tăng gô với đàn ông còn khiến người ta khó chấp nhận hơn cả trong suy nghĩ của mình. Trải qua tư thế thân mật với Hạ Thừa Tư càng khiến cô lại một lần muốn đẩy anh ra.

 

Cô nói ảo não: “Vậy anh còn muốn như thế nào?”

 

Bản nhạc chuẩn bị kết thúc, Piano, đàn accordeon, đàn violin vang lên lộn xộn, cao trào cả bản nhạc ào đến như dời núi lấp biển.

 

Anh ôm cô lên, quay một vòng, sau đó ôm lưng cô, để cô hạ eo xuống thật sâu. Mái tóc đen của cô như dòng nước chảy tuôn xuống, tỏa sáng lấp lánh trong ánh đèn.

 

Anh nhìn cô chốc lát, giống như bị ma nhập, cúi đầu khẽ thốt lên vài chữ bên tai cô.

 

“Lên giường với tôi.”

 

Đôi nam nữ khiêu vũ đều là tiêu điểm ngày hôm nay, điệu tăng gô này quá mức nóng bỏng, tiếng vỗ tay của mọi người vang dội gần như là chấn động cả cửa sổ thủy tinh sát đất.

 

Trong đám người hô lên “tiếp đi” từng đợt khiến bọn họ cướp đi phong thái của nam nữ nhân vật chính thật sự.

 

Song, bốn chữ kia Hạ Thừa Tư nói dịu dàng như thế, nhưng Bùi Thi có thể nghe thấy rõ ràng tiếng nổ ầm trong đầu mình.

 

Suýt nữa cô đã ra tay đánh người rồi. Hít sâu, lại thở ra, cố gắng để mình không phải nổi giận, qua một lúc lâu mới nén được cơn tức, thẳng người nhích đến gần Hạ Thừa Tư một chút, khẽ nói: “Anh ký trước đi.”

 

Dàn nhạc khá phối hợp, lập tức lựa chọn một bản nhạc khởi đầu tương đối sôi nổi, “Vũ khúc Hungary số 2” của Johannes Brahms.

 

Nhưng mà bọn họ đứng đối mặt trong sàn nhảy không hề khiêu vũ nữa.

 

“Nói như vậy là em thật sự bằng lòng à?”

 

Bùi Thi không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt xâm lược như báo săn.

 

“Đáng tiếc, tôi không chơi tình yêu công sở.” Tiếng nói Hạ Thừa Tư đột ngột lạnh xuống, “Thật sự muốn ngủ với tôi, chờ đến khi hết hạn mười năm em rời khỏi Thịnh Hạ, tôi sẽ suy nghĩ lại xem.”

 

Nhìn ánh mắt anh bỗng thay đổi tỉnh táo, Bùi Thi hoàn toạn trợn tròn mắt: “Anh… không có say?”

 

Hạ Thừa Tư nhướng nhướng mày: “Tôi nói tôi say khi nào?”

 

“… Vậy giấy hủy bỏ hợp đồng kia khi nào anh mới ký?”

 

Thấy bọn họ không hề khiêu vũ nữa, một vài cặp tình nhân và vợ chồng sớm chộn rộn đã bước vào sản nhảy, nhẹ nhàng khiêu vũ theo bản nhạc êm tai.

 

Ánh mắt Hạ Thừa Tư sắc bén trước sau như một, dường như rượu mới uống vừa rồi còn thua cả nước: “Nói như vậy. Thế lực của Mori ở Nhật rất lớn, bên chúng tôi không cách nào khống chế. Sâm Xuyên Quang lại rất coi trọng em. Nếu như em là tôi, thì có tự mình thả em đi không?”

 

Nếu như nói lúc trước Bùi Thi còn ôm một tia hi vọng may mắn, sau khi nghe thấy lời giải thích như thế thì đã hoàn toàn tuyệt vọng.

 

Là cô suy nghĩ không chu đáo, hoàn toàn không từng nghĩ đến quan hệ bên phía sếp.

 

“Không biết.” Cô lẳng lặng đứng trong chốc lát. Tuy không cam lòng nhưng đã khôi phục lại bộ dáng bình thường, “Đã như vậy, tôi đi về trước. Ngày mai gặp ở công ty.”

 

Cô vừa mới đi vài bước, Ngạn Linh đã thở hổn hển chạy đến, chỉ vào cửa kiếng kéo đi thông qua bãi cỏ: “Bùi Thi, cô… cô để thiếu tổng uống rượu?” Cô ta nhìn một hàng ly rỗng trên bàn, ra vẻ khủng hoảng, “Cô còn để cho cậu ấy uống nhiều như vậy?”

 

Bùi Thi ngơ ngác: “Tại sao không thể uống rượu?”

 

“Ngạn Linh, chị đừng ngạc nhiên. Đi trước đi.” Câu phía sau dường như Hạ Thừa Tư nói với Bùi Thi, nhưng lại không nhìn cô.

 

Ngạn Linh tức tối trừng mắt liếc Bùi Thi, lập tức đi theo Hạ Thừa Tư.

 

Bùi Thi rất khó hiểu nhìn theo bóng lưng họ rời đi.

 

Nói không hiếu kỳ chuyện của Hạ Thừa Tư nhất định là nói dối, nhưng từ trước đến giờ cô không thích làm việc vô nghĩa. Tuy sau đó bị thiệt ở chỗ Hạ Thừa Tư, nhưng mục đích buổi tối ngày hôm nay của cô cũng coi như đạt được một nửa, lại tiếp tục ở đây nữa sợ rằng đêm dài lắm mộng.

 

Cô gửi một tin nhắn cho Sâm Xuyên Quang, lôi kéo mép váy bị Hạ Thừa Tư xé rách, tìm nhân viên phục vụ lấy lại áo khoác của mình, tỉnh bơ rời khỏi tiệc đính hôn.

 

Bóng đêm dần dần trĩu nặng.

 

Tiệc vừa bước vào cao trào, Bùi Thi đã mặc vào áo khoác kéo từ vòng eo lên đến đầu vai trong gió, bóng lưng mảnh mai biến mất trước cửa lớn. Hạ Thừa Tư đứng ở nơi vắng người đưa mắt nhìn cô từ từ cách xa, thần kinh căng thẳng chợt thả lỏng, nhưng ngực như thủy triều dâng lên.

 

Đau đớn giống như lưỡi dao sắc bén đâm thủng gan cuộn trào kéo đến. Anh nhắm mắt lại, gần như có thể nghe thấy tiếng hít thở của gió và màn đêm.

 

“Thiếu tổng, thiếu tổng?”

 

Đầu choáng váng một trận, anh chỉ nhìn thấy tay Ngạn Linh quơ quơ trước mặt, rồi rơi vào mơ hồ thật sâu. Trong thân thể như tổ ong bị vỡ, đầy cả đầu cũng đều là mật ong đặc quánh.

 

“Không có chuyện gì.”

 

Hạ Thừa Tư chống cái trán, muốn đi qua bên cạnh ngồi xuống. Nhưng cơn đau ngàn vạn kim châm đâm qua thân thể bỗng xông lên ….

 

Anh lập tức bụm miệng, nhưng lòng bàn tay vẫn chứa đầy chất lỏng nóng hổi. Căn bản không có thời gian đi xem là đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, anh nhắm hai mắt, cố gắng giữ tỉnh táo, điều chỉnh hô hấp, nhưng cơn đau lại mang chất lỏng sềnh sệch dâng lên.

 

Nhìn thấy một màn trước mắt, Ngạn Linh đã sợ đến mức hai mắt dại ra, mất đi chức năng ngôn ngữ.

 

— Tay thiếu tổng che miệng, nhưng lượng lớn máu tươi chảy ra giữa ngón tay anh, hơn nữa càng ngày càng nhiều, từ nhỏ giọt rơi xuống, trở thành chảy ào ạt đầy đất.

 

“Cứu, cứu người….!Tất cả mọi người đều qua đây, mau… mau nhanh cứu người đi!!” Sắc mặt cô ta trắng bệch xông đến, khàn giọng hét ầm lên.

 

Loyal Pang: Sao nào, các bạn có ưng ý với cuộc tán gẫu đom đóm lãng mạn, màn xé váy táo bạo, điệu tăng gô nóng bỏng và đoạn đối thoại trắng trợn của chương gian tình này không? Chưa đủ thỏa mãn à? Vậy thì hãy chờ đón quyển 2 hứa hẹn gian tình đầy trời nhé! Và đừng quên tối nay canh giờ lên điểm danh nhận pass vào chương 16.3 ^_^

18 responses »

  1. Hazzz… Cảm thấy được tình cảm sâu nặng của a Tư, mà chả lẽ a Tư bị đau dạ dày nên k thể uống rượu sao ? @@

    Trả lời
  2. Báo danh nhận pass sao đây chị Loyal?

    Trả lời
  3. Híc, giờ e phải comment lại mấy chương trước hả c? Comment ngược làm sao trời :(( e đọc 2 ngày nay nè, thích anh HTT quá quá đi. Mà ảnh bị gì vậy ta? Ói ra máu tươi luôn kìa, sau này c Thi biết mình hại anh Tư ra nông nổi này chắc đau lòng lắm đây

    Trả lời
  4. khổ thân BT cứ tưởng lừa đc a rồi ai ngờ lại bị ăn mất đậu hũ
    chương này JQ ngập tràn e thích
    mà a HTT bị bệnh j mà uống rượu vào ho ra máu n’ vậy?

    Trả lời
  5. ss, c post q2 rùi mà e check mail vẫn chưa có pass, huhu

    Trả lời
  6. Nói thật là càng ngày em càng cuồng anh Sâm Xuyên, hix, không biết có ai giống em k nữa, anh Thừa Tư cũng hay, nhưng em lại có tình cảm nhiều với anh Sâm Xuyên hơn. Còn cái người hiến gan cho Bùi Thi chắc là anh Thừa Tư quá >__<

    Trả lời
  7. Anh HTT đã ra tay BT ko dục ngã mới là lạ đó.

    Trả lời
  8. Nhưng A Tư bị gì thế .sao thấy có vẻ bệnh ji mà nặng thế , ói ra máu nữa ? hxxx… =.=
    Mà nghỉ lại cách chị định lừa a…thì thôi rồi ko tả nổi độ ngây thơ của chị..=))) …Chị chỉ cần ngồi chờ sập bẫy của a , còn việc lừa nhau thì để A Tư lo thôi… =)) …😀

    Trả lời
  9. Anh Hạ này chắc xuất huyết dạ dày rồi, xem ra đúng motip nam phụ bị nhược tâm, còn nam 9 thì cả 2. Cơ mà nam phụ sau khi bị ngược thì tay trắng vẫn hoàn trắng tay, lại ôm thêm vết thương lòng to tổ bố, trong khi nam 9 sau khi cố đấm thì có xôi (thịt) ăn…
    Xem ra đãi ngộ giữa con ruột và con ghẻ cách nhau xa quá xá nhỉ..

    Trả lời
  10. Anh Hạ bá đạo quá, xé váy rồi lại chơi trò giả say nữa chứ🙂 BT lừa anh sao được🙂

    Trả lời
  11. Chết cười với màn giả say của a Tư.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: