RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 16.1

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 16.1

Chương 16:

(1)

Nguyên do biến thành thiên sứ là bởi vì tôi không có năng lực biến về thành ác ma.

 

————-

 

Đêm không trăng.

 

Trong nhà hàng Alhiya, tiệc đính hôn của Kha Trạch và Hạ Na, khách mời gần như đã đến đủ. Màu sắc chủ đạo của sảnh tiệc là màu tím nhạt và trắng: Ghế trắng như tuyết, nơ trên ghế là tím nhạt; Khăn trải bàn trắng như tuyết, hoa trong bình trên bàn là Lavender tím nhạt; Thảm trắng như tuyết, đèn chiếu sáng cả chính sảnh là tím nhạt; Váy của cô dâu tương lai trắng như tuyết, hoa trà trước ngực là màu tím nhạt….

 

Ban nhạc cổ điển mô hình nhỏ ngồi tại góc hội trường, trình diễn từ “Tiểu khúc trữ tình” của Ambrosio đến “Khúc biến tấu thứ tư” của Charles Dancla. Khách mời cũng không chỉ là nhạc sĩ, còn có những nhân vật quan trọng cấp cao của các doanh nghiệp lớn có hợp tác với Thịnh Hạ, con cháu nhà giàu có, danh viện (1) xã hội, siêu mẫu quốc tế, nhà văn kiêm đạo diễn trứ danh, họa sĩ cấp quốc bảo, thậm chí là ngôi sao bóng đá cũng có. Cả buổi tiệc đính hôn từ âm nhạc đến cảnh trí, từ không khí đến con người đều xa hoa đến phù phiếm.

 

(1): Danh viện: chỉ những phụ nữ trí thức nổi bật.

 

Bởi vì Sâm Xuyên Đảo Trì Dã đã thông báo, trong lúc sản phẩm của Mori và tập đoàn Thịnh Hạ chính thức đưa ra thị trường, không cho phép Sâm Xuyên Quang tham gia bất cứ hoạt động công khai nào có liên quan đến Thịnh Hạ. Cho nên Sâm Xuyên Quang chỉ đưa Bùi Thi đến nơi tổ chức tiệc đính hôn rồi rời đi.

 

Mới vừa bước vào nơi tổ chức tiệc đính hôn, điều đầu tiên đập vào mắt Bùi Thi không phải là hai vị chủ tiệc, mà là bóng lưng đôi nam nữ nước ngoài như mộng ảo đứng trong đám người. Nguyên do xác định là người nước ngoài là vì mái tóc màu vàng của cô gái buộc theo kiểu công chúa, vóc dáng cũng là tỷ lệ cửu đầu thân (2). Cô ta mặc một chiếc váy xanh lá nhạt mang hơi thở mùa xuân, nhưng đeo chiếc túi dây xích da trâu rằn ri sản xuất có hạn đầy vẻ hoang dã.

 

(2): Cửu đầu thân là mặt và chiều cao mang tỷ lệ 1:9, có nghĩa là chiều cao của thân hơn chiều cao mặt 9 lần. Đàn ông có tỷ lệ chiều cao vậy thường ít nhất cao 1m86, phụ nữ có tỷ lệ chiều cao vậy ít nhất là 1m72.

 

Một người thật phiên bản búp bê baby như vậy thường rất nổi trội hơn phái nam Châu Á kín đáo. Nhưng người đàn ông bên cạnh cô ta lại khiến cô ta có vẻ dịu dàng đa tình như chú chim nhỏ nép vào người.

 

Người đàn ông mặc bộ đồ tây cổ lật màu xanh lá hợp với cô ta, khăn quàng trước ngực chỉ lộ ra một bên nho nhỏ, nhưng cũng là làm nổi bật cho nền rằn ri chủ đạo. Nét hoang dã trên người búp bê baby đến nơi anh ta đã biến thành thời trang và mạnh mẽ.

 

Anh cầm một ly rượu nho, chiếc đinh tai thủy tinh màu vàng nho nhỏ trên tai trái lại lóe lên một chút dưới ánh đèn. Mái tóc dày đen nhánh hơi xước lên, sóng mũi vốn cao thẳng càng thêm lập thể, khiến Bùi Thi lập tức có một ý nghĩ “trách sao người nước ngoài hôn luôn phải nghiêng lệch đầu, cái mũi này hôn môi chẳng dễ dàng gì”. Nhưng người đàn ông kia vừa quay qua lại phát hiện anh ta hoàn toàn không phải là người nước ngoài.

 

— Đó là Hạ Thừa Tư.

Lời đồn nói chiếc mũi hoàn mỹ của Cleopatra VII dài có một không hai, cho nên đại đế Caesar và Antonius mới có thể chết vì nàng. Triết học gia Pascal nước Pháp đã nói: “Nếu như chiếc mũi của nàng hơi ngắn một chút thì có lẽ lịch sử thế giới sẽ phải viết lại.”

 

Tạp chí Nhật Bản từng miêu tả Hạ Thừa Tư thế này: “Nếu như Hạ Thừa Tư biến thành phụ nữ, vậy nhất định sẽ biến thành Cleopatra VII.”

 

Nhìn thấy sườn mặt Hạ Thừa Tư góc bốn mươi lăm độ, Bùi Thi lập tức nghĩ đến những lời này.

 

Có điều cuối cùng người này đang làm gì vậy? Bộ trang phục này trực tiếp mang đến sân khấu chữ T của London Fashion Week chạy một vòng cũng được đó!

 

Nhưng lại nhìn nữ người mẫu Thụy Điển bên cạnh anh, cô bỗng hiểu ra: Gần đây Hạ Thừa Tư luôn khoe khoang sắc đẹp trên tạp chí, bộ trang phục này cũng là do làm đại diện phát ngôn cho nhãn hiệu thời trang — Anh ta thật đúng là rất thích hợp làm người mẫu, hơn nữa còn là siêu mẫu quốc tế. Bởi vì người mẫu càng siêu cấp, lại phải càng không cần bất cứ tài trí, khí chất, gợi cảm, mỉm cười để trang trí cho hoàn mỹ. Chỉ khi bọn họ không có đặc điểm cá nhân, mới có thể trở thành cái giá áo phơi bày đồng phục đặc sắc.

 

Bùi Thi quan sát anh chừng vài phút đồng hồ, anh nói chuyện với hơn mười người khách khác nhau, mà lại chỉ cười có hai lần — Nếu như khóe miệng không mang theo tình cảm nhếch lên một chút, mắt chớ hề lộ ra chút nét cười cũng xem như là nụ cười.

 

Ngay cả lễ đính hôn của em gái mình cũng mang khuôn mặt như bị nhiễm Clostridium Botulinum (3) quá liều vậy, thật không biết có phải mạch não thật sự nhảy theo cách thức hóa như số liệu cổ phiếu và khách sạn tòa nhà thương mại không nữa.

 

(3) Clostridium botulinum là trực khuẩn gram +, kị khí tuyệt đối tức là phát triển trong môi trường không có oxy. Vi khuẩn tồn tại trong đất, nước phân động vật, ruột cá, ruột động vật có vú, từ đó vi khuẩn xâm nhập vào thực phẩm, sinh độc tố gây ngộ độc khi vào cơ thể. Dưới ảnh hưởng của nhiệt độ cao và các yếu tố môi trường bất lợi, vi khuẩn chuyển thành các bào tử rất bền vững. Vi khuẩn phát triển thuận lợi ở 3-43°C. Ở nhiệt độ thích hợp, không có oxy, ẩm ướt và pH acid yếu ( pH> 4,6), bào tử biến đổi lại thành vi khuẩn và phát triển, tiết ra độc tố botulinum. Có  7 chủng C. botulinum .Vi khuẩn gây bệnh ở người thường là Clostridium botulinum týp A, B, E và F . Bản thân vi khuẩn và bào tử không gây ra bệnh mà bệnh là do độc tố của nó sinh ra, gây liệt thần kinh.

 

Hạ Thừa Tư dẫn theo nữ người mẫu giao thiệp với đám người trong chốc lát, lại đột ngột đối diện với cha mình. Thái độ của anh đối với Hạ Minh Thành không có gì không giống với người khác.

 

Hạ Minh Thành không có đeo mắt kiếng, vẻ mặt cũng ôn hòa hơn so với lúc Bùi Thi thấy ở nhà nhiều. Ông ta mặc bộ vest đen ba mảnh và khăn choàng sọc vuông, khuôn mặt ưa nhìn và nói năng tao nhã, quả thật chính là phiên bản chín chắn của Hạ Thừa Tư hai mươi năm sau. Đồng thời, ông ta nhẹ nhàng lịch sự lại không mất khí phách đàn ông, giống như là quý ông nước Anh dí dỏm, thuận miệng nói vài câu sẽ chọc cho nữ người mẫu cười đến cong cả eo.

 

So với vẻ hà khắc lần đầu tiên gặp mặt, Hạ Minh Thành đã khiến Bùi Thi kinh ngạc, nhưng lại khiến Hạ Thừa Tư hơi chán ghét nhíu lông mày. Hạ Thừa Tư cúi đầu nói với nữ người mẫu Thụy Điển hai câu, lại chỉ chỉ nơi khác ý bảo cô ta rời đi cùng mình. Nào ngờ nữ người mẫu nhìn anh một cái hơi khiêu khích, cười lắc lắc tay. Hạ Thừa Tư liếc mắt nhìn Hạ Minh Thành một cái, rồi khẽ thở hắt một hơi nhìn những phương hướng khác, để ly rượu xuống rời đi.

 

Bùi Thi ngạc nhiên nhìn một màn này.

 

Việc này coi là gì….

 

Chỉ số sức hấp dẫn của cậu hai Hạ mà lại không bằng cha mình ư?

 

Anh rời khỏi chưa đến vài phút, nữ người mẫu kia đã cười càng thêm run rẩy hết cả người, thậm chí kích động đến khóe mắt cũng trào ra nước. Nhưng Hạ Minh Thành vẫn là dáng vẻ khiêm tốn lịch sự, sau khi làm một động tác gọi điện thoại với nữ người mẫu, nhanh chóng đưa danh thiếp của mình cho cô ta. Có vẻ như nữ người mẫu cũng hơn hai mươi tuổi, dù đẹp đến rực rỡ nhưng cũng non nớt đến ngây ngô, cũng chẳng có gì rụt rè đoan trang, cầm lấy điện thoại nhá một cái vào điện thoại của ông ta.

 

Lúc này Bùi Thi mới nhớ đến Hạ Thừa Tư có bốn số điện thoại công việc và một số điện thoại cá nhân. Không có một số điện thoại nào in trên danh thiếp là anh trực tiếp nghe cả. Đối chiếu với ánh mắt khiêu khích của nữ người mẫu đối với Hạ Thừa Tư mới vừa rồi, chắc là sự cao thượng của anh lại chọc giận một người đẹp rồi.

 

Mới vừa vào sảnh đã nhìn thấy một màn đặc sắc như thế, Bùi Thi suýt nữa quên mất phải cầm thiệp mời đi ghi danh. Quả thật Hạ Na rất coi trọng tiệc đính hôn lần này, thậm chí cả thiệp mời cũng là hai màu chủ đề trắng tím phối hợp.

 

Khi cô đi đến quầy tiếp tân, lại đúng lúc đụng mặt với Hàn Duyệt Duyệt đang đồng thời ghi danh ở đó.

 

“Duyệt Duyệt.” Trong mắt Bùi Thi có một tia vui sướng, “Cả ngày chị gọi điện thoại cho em luôn chẳng có ai nhận, còn tưởng rằng em đang bận việc khác. Không nghĩ là em cũng đến.”

 

“À, vâng ạ, có thể là em không nghe thấy.” Hàn Duyệt Duyệt cười xấu hổ với cô, động tác rất mất tự nhiên vỗ vỗ xắc tay giả vờ cầm điện thoại di động.

 

“Đúng lúc chị muốn nói chút chuyện với em, chút nữa em có rảnh không?”

 

Hàn Duyệt Duyệt lập tức nhìn về phía Hạ Na một cái: “Vậy một chút rồi nói sau, em có chút chuyện phải đi đây.”

 

Cô ta tăng nhanh bước chân bỏ đi gần như là chạy trốn.

 

Bùi Thi cũng không giữ lại. Trong lòng cô hiểu rõ, nhất định trong lòng Hàn Duyệt Duyệt có rất nhiều bất mãn. Dù sao cô cũng không nói tiếng nào đã đi Nhật, chỉ để Tiểu Khúc gửi tin cho cô ta, nói rõ bản nhạc cô ta cần luyện tập và cách thức luyện, cũng không nói cho cô ta biết hành tung của mình.

 

Không phải là không muốn nói, chỉ có điều phàm là người hoặc chuyện liên quan đến Sâm Xuyên thị thì ít nhiều gì cũng có chút không an toàn. Kể từ khi thấy được sự nghiêm khắc của lão gia, cô vẫn nên giữ một khoảng cách với Hàn Duyệt Duyệt tốt hơn.

 

Cô đi một mính về phía sân khấu nhỏ màu trắng, lại chỉ nhìn thấy Hạ Na giống như công chúa, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Kha Trạch.

 

Kha Trạch đang phòng bao nhỏ kế bên, nhìn bóng lưng mẹ mình đang hướng về phía cửa sổ.

 

Đêm chưa thăm thẳm, bên ngoài nhà hàng Alhiya có vô số ký giả đóng ở đó. Lúc người đi đường ngang qua nhà hàng, bao giờ cũng không nhịn được nhìn vào bên trong vài lần. Song, cửa thủy tinh lạnh như băng giống như là một cánh cửa lớn mãi mãi không rộng mở, hoàn toàn tách biệt buổi tiệc bên trong với thế giới bên ngoài, khiến cho mọi người hai bên cho rằng thế giới bên kia là tĩnh mịch mà tối tăm.

 

Nhan Thắng Kiều mặc chiếc váy màu vàng nhạt kiểu Hy Lạp, mái tóc xoăn buông xõa mềm mại, để lộ chiếc cổ trẻ trung như không già đi. Bộ trang phục này khiến cho bóng lưng của bà như chỉ 30 tuổi.

 

Song, dung nhan của bà phản chiếu trên tấm kiếng, ánh mắt lạnh lùng đến gần như không có màu sắc.

 

“Cho nên đây chính là lời con muốn nói với mẹ.”

 

Kha Trạch nắm hai nắm đấm, rốt cuộc lấy hết can đảm, đứng thẳng lưng lên với người mẹ mà mình luôn luôn sợ hãi.

 

“Đúng. Bây giờ con đến nói cho mẹ những lời này, chỉ là muốn cho mẹ biết con đã làm ra quyết định này, mà không phải là hỏi ý kiến của mẹ.”

 

Anh vừa định quay người bỏ đi cũng không quay đầu lại, nhưng Nhan Thắng Kiều đột ngột nói:

 

“Sáu năm rồi.”

 

Kha Trạch đứng vững: “Có ý gì?”

 

“Sáu năm rồi.” Nhan Thắng Kiều cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay một chút, “Cuộc đời ngắn ngủi, biến số quá nhiều, cho dù là một phút cũng có thể khiến cho một người hoàn toàn thay đổi dáng vẻ trở nên ngay cả cha mẹ họ cũng không nhận ra. Sáu năm, con cho rằng cô gái này vẫn còn Kha Thi năm đó sao?”

 

“… Trong mắt con, cô ấy và năm đó không khác gì nhau.”

 

Nhan Thắng Kiều từ từ quay người, đôi mắt dài nhỏ lướt về phía con mình: “Nếu như con thật sự mạnh mẽ, căn bản sẽ không nói cho mẹ biết.”

 

“Chỉ là con tôn trọng mẹ. Cho nên hi vọng mẹ cũng chúc phúc cho bọn con.”

 

“Nếu như con thật sự mạnh mẽ, cũng sẽ không nói cho mẹ biết.” Nhan Thắng Kiều chỉ máy móc lặp lại, “Giống như mẹ của con đây, nếu như quyết định làm chuyện gì, chưa bao giờ sẽ nói cho người khác biết bước tiếp theo mình sẽ đi như thế nào.”

 

Bà nhướng mắt nhìn anh ta, ngay cả động tác chớp mắt cũng rất chậm chạp: “Đi đi, làm chuyện con muốn làm… chỉ cần con không hối hận.”

 

Đại sảnh tiệc đính hôn.

 

Nhìn thấy hai người dẫn chương trình đi lên sân khấu, đám người dần dần an tĩnh lại.

 

Người nam dẫn chương trình đẩy gọng kính đen, cầm lấy micro, nói sôi nổi với mọi người: “Thưa quý ông quý bà, hoan nghênh tham dự đêm lễ đính hôn của anh Kha Trạch và cô Hạ Na ngày 25 tháng 8!” Sau khi đợi nữ dẫn chương trình phiên dịch câu nói của anh ta thành Anh Văn, anh ta lại tiếp tục nói: “Đầu tiên cho mời hai nhân vật chính của chúng ta….”

 

Hạ Na đứng dưới ánh đèn, gương mặt ửng hồng, chờ đợi Kha Trạch xuất hiện.

 

Bùi Thi vỗ tay theo mọi người.

 

Ký ức thật là một chuyện phiền lòng. Nhìn thấy màu tím trắng khắp nơi, cô lại nhớ đến thời gian bọn họ còn thiếu niên.

 

Khi đó cô vừa đến Luân Đôn, còn chưa hoàn toàn quen thuộc với cuộc sống ở nước Anh rỗng tuếch này, ngay cả năng lực mở miệng nói chuyện với người nước ngoài cũng không có. Ngày đó biết Kha Trạch có bạn gái, bản thân thật bất hạnh mắc mưa bệnh một trận, vì vậy cũng bỏ lỡ cuộc hẹn với bạn bè cùng đi ngân hàng mở tài khoản. Nhưng chuyện này lại truyền đến tai Kha Trạch, anh đã hẹn cô gặp mặt ở cửa ngân hàng.

 

Đầu giờ trưa hôm đó anh mặc chiếc áo khoác màu xám tro, áo len và áo sơ mi, ôm hai quyển sách anh văn thật dày đứng ở ngã tư đường, dưới ký hiệu Barclays khổng lồ. Ngân hàng là kiểu kiến trúc cung đình màu trắng ngà, logo là màu xanh da trời và màu trắng. Có điều anh chỉ là thiếu niên mười mấy tuổi đứng tại nơi ngân hàng nhiều tinh anh ra vào cũng không hề hiện lên vẻ yếu thế. Cô vội vàng vẫy vẫy tay chạy đến, anh vẫn kiêu ngạo trước sau như một hất cằm chỉ chỉ vào trong ngân hàng, ý bảo cô theo mình đi vào.

 

Lúc đó cô đi theo phía sau anh, cũng đang bị đám người ở cửa chen chúc mà bị gạt ra. Anh bất đắc dĩ thở dài một hơi, đưa tay cầm cổ tay cô, kéo cô đi vào bên trong.

 

Trước sau anh cũng không quay đầu lại.

 

Nhưng đi sát qua nhiều người xa lạ như vậy, có anh trai dẫn dắt, cô lại không hề cảm thấy sợ nữa.

 

Trên bậc thang sáng ngời rải đầy cánh hoa Lavender.

 

Bùi Thi ra sức vỗ tay, cho đến khi lòng bàn tay cũng hơi đau lên mới dần dần thả chậm tốc độ, buông tay xuống theo mọi người. Song, gần như trong thoáng chốc tay vừa buông xuống, cổ tay đã bị người ta nắm lấy, kéo thẳng cô băng qua đám người, đi về phía bậc thang kia.

 

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy bóng lưng đã rộng rãi trưởng thành hơn cả trước kia.

 

Cô mặc chiếc váy không tay, anh không thể kéo lấy cô cách lớp tay áo như trước. Bàn tay của anh hơi nóng, khiến cho cổ tay cô cũng nóng lên.

 

Cô nhìn thấy ánh mắt càng ngày càng kinh ngạc của Hạ Na. Hạ Na khó thở như mắc bệnh tim, trên ngực lên xuống phập phồng. Nhìn thấy bọn họ đi lên bậc thang, dường như cô ta rất muốn đuổi theo, nhưng chân trước vừa hơi nhấc bước thì đã đột ngột dừng lại.

 

Cuối cùng, Kha Trạch dẫn Bùi Thi đến trên sân khấu, một tay nhận lấy micro của người dẫn chương trình, thở hổn hển nói:

 

“Tối nay tôi muốn tuyên bố với quý vị một chuyện.”

 

Toàn hội trưởng một màn tĩnh mịch.

 

Có rất nhiều khách đến tham dự tiệc đính hôn của họ ngày hôm nay là bạn học cũ của Kha Trạch tại Anh. Không phải là bọn họ không nhìn thấy Bùi Thi trong buổi tiệc, nhưng xét thấy cô biến mất quá lâu, cũng không dám xác định đến nói chuyện với cô. Gần như tất cả mọi người đều nghe về tin đồn bê bối của cô và Kha Trạch. Cho nên nhìn thấy cảnh này, bọn họ có thể lờ mờ đoán được kế tiếp sẽ xảy ra việc gì. Toàn bộ ngơ ngác nhìn hai người kia.

 

Người dẫn chương trình bị cướp micro cũng kinh ngạc chưa định thần lại giống mọi người, hai tay còn đặt trước ngực, duy trì tư thế cầm micro.

 

Nhưng đợi thật lâu, Kha Trạch cũng chỉ cầm lấy micro, thở rất khẽ.

 

Mặc kệ là phạm vi nhìn hay là đầu óc đều như thanh tỉnh lại một chút.

 

Thế nhưng anh ta lại nhìn thấy Hạ Na dưới sân khấu. Môi Hạ Na mím thật chặt, mắt đỏ lên ngập nước. Đây không phải là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy Hạ Na lộ ra ánh mắt thế này, nhưng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cô như vậy ở chốn đông người.

 

Nhắm mắt lại, những cảnh tượng xám xịt trước kia hiện rõ mồn một trước mắt: Lời lẽ thô tục bẩn thỉu của tên nước ngoài dắt chó, một vài tấm hình khó coi được rửa ra, ánh mắt Tiểu Thi như vô hồn trong bệnh viện, bóng lưng Tiểu Thi ôm em trai gào khóc….

 

Anh hít sâu, mở mắt ra lần nữa….

 

“Đó chính là tôi đã tìm được em gái nuôi của tôi rồi!” Anh ta giơ tay Bùi Thi lên, thể hiện kỹ năng sở trường con nhà quyền quý nhiều năm của anh ta, trên mặt hiện lên nụ cười giả còn rạng rỡ hơn cả nụ cười thật, “Mấy năm trước vì em ấy bị thương nên về nước trước, sau đó xảy ra một vài chuyện ngoài ý  muốn, nên không thể liên lạc được với nhau. Nhưng hôm nay em ấy tỏa sáng rực rỡ trên nhạc hội, để anh em chúng tôi đoàn tụ lại lần nữa!…. Nào, Tiểu Thi, bây giờ đến phiên em lên tiếng rồi.”

 

Kha Trạch đưa micro cho Bùi Thi.

 

Cùng lúc đó, cuối cùng anh cũng buông lỏng tay đang nắm chặt tay cô. (Loyal Pang: Yếu đuối thế làm nam phụ của phụ cũng phải.)

 

Những khách khứa có thở dài một hơi, có vui sướng thay bọn họ, có khuôn mặt thất vọng, có như lọt vào sương mù.

 

Bùi Thi nhận lấy micro, hơi chần chừ, nhưng hoàn toàn không luống cuống, nói vào micro xa lạ và hờ hững: “Chào buổi tối các vị, tôi là Bùi Thi.”

 

Có lẽ bởi vì giọng nói của cô quá bình tĩnh, toàn cảnh hội trường đột ngột yên lặng xuống như máy đun nước sắp đến 100 độ thì bị rút phích cắm điện.

 

Cô chỉ ngón tay vào Kha Trạch:

 

“Như lời anh trai tôi vừa nói, tôi là con gái nuôi của nhà họ Kha. Mới vừa rồi họ thật của tôi đã được giới thiệu. Tôi họ Bùi, không phải là chữ Bùi của áo, cha ruột tôi là nhạc sĩ kiêm nhạc trưởng hàng đầu của nhà hát quốc gia Kim Thụ trước đây, Bùi Thiệu.”

 

Theo cái tên cuối cùng xuất hiện, không khí vất vả lắm mới ổn định lại bỗng bùng nổ lần nữa!

 

Cho đến nay, không ngờ thân thế bí ẩn của Kha Thi là như vậy!

 

Tiếng thảo luận kịch liệt vang vọng hội trường, ngay cả Kha Trạch đã biết thân thế của cô và Hạ Minh Thành hoàn toàn chẳng liên quan cũng bị lời tuyên cáo của cô làm kinh sợ chứng đừng nói chi là Hạ Na.

 

Hạ Na chết lặng người nhìn Bùi Thi, nước mắt gần như khô lại nơi hốc mắt.

 

Đây nhất định là chuyện đáng sợ nhất tối nay, thậm chí mức độ cũng không phân cao thấp với việc Kha Trạch lôi Bùi Thi lên sân khấu.

 

Cô gái này…. vậy mà lại là con gái của người mà cô ta sùng bái nhất…

 

Đợi tiếng nghị luận hơi tĩnh lại một chút, Bùi Thi lại tiếp tục nói:

 

“Nhiều năm qua tôi cảm ơn cha nuôi Kha Bình Bộ, mẹ nuôi Nhan Thắng Kiều còn có anh nuôi Kha Trạch đã chăm sóc, bây giờ cũng đến phiên tôi cố gắng làm việc để hồi đáp lại các người rồi. Một lần nữa xin tự giới thiệu một chút về mình, tôi là nghệ sĩ đàn violin được Mori Japan đưa lên, năm tuổi bắt đầu học đàn violin, sở trường trình diễn Paganini, Antonio Vivaldi và Yehudi Meduhin, có thiên phú soạn nhạc và tài năng cải biên, từng đạt được giải vô địch cuộc thi đàn violin quốc tế tại Anh, cũng từng nhận được lời mời làm nghệ sĩ độc tấu đàn violin của dàn nhạc giao hưởng Kent nước Anh. Lần này mục đích biểu diễn tại nhà hát Kha Na là hợp tác với anh Hạ Thừa Tư, thành lập một dàn nhạc giao hưởng chính thức của nhà hát Kha Na, đồng thời kéo dài giấc mộng của cha tôi khi còn sống.”

 

Cô nói những lời này có thể nói là không hề khách sáo, rất nhiều nhạc sĩ trứ danh cũng không dám giới thiệu mình như vậy. Nhưng kỳ lạ chính là không có người nào ở đây cảm thấy cô đang tự tâng bốc mình.

 

Mà trước sau cô cũng không nhìn Hạ Thừa Tư một cái, giống như là vô cùng tự tin nhất định đối phương sẽ đồng ý vậy.

 

Có điều là nếu như cô chỉ nói là thành lập một dàn nhạc giao hưởng trình diễn cho nhà hát Kha Na cũng không sao. Cho dù bản thân cô không có thực lực nhưng có sự chống lưng lớn mạnh của Mori ở phía sau, Hạ Thừa Tư cũng không có lý do nào để chối từ.

 

Nhưng cô đã vô cùng cường điệu hai chữ “chính thức”, giống như hoàn toàn chưa từng nghe thấy tin tức tháng trước Hạ Na mới công bố “thành lập giàn nhạc giao hưởng Kha Na” vậy.

 

13 responses »

  1. Linnie Nguyễn

    Cái #*#__@@#==#
    Kha Trạch rõ là tên đàn bà, ngay cả 1 chút dũng khí cũng ko có, uổng công em còn nghĩ anh ta làm nam phụ, thực sự là nam-phụ-của-nam-phụ anh ta còn ko xứng
    Mong rằng anh ta lấy được Hạ Na của anh ta “bình yên” mà sống cuộc đời được định sẵn đi
    Đừng nói mẹ anh ta k cho anh ta cơ hội đến với Thi Thi, là anh ta tự đánh mất, tác giả làm anh ta biến mất khỏi quyển 2 là tốt rồi

    Trả lời
  2. Ôi trời, Kha Trạch với Hạ Na quả nhien 1 cặp trời sinh mà, nhưng chương này miêu tả a Tư đẹp quá🙂

    Trả lời
  3. chán anh kha trạch này quá mà.lúc đầu thấy anh lôi kéo chị. tưởng anh quyết định hủy bỏ hôn lễ vs hạ na, thông báo vs mọi người chị thi mới là người anh yêu.hazzz…thay k ngo lai bao la em gai nuoi.nan luon

    Trả lời
  4. Kha Trạch àh..zậy biểu sao có đc tình yêu….

    Trả lời
  5. Đúng là nồi nào vung nấy, Kha trạch như thế hợp với HN .

    Trả lời
  6. Kha Trạch yêu Kha Thi nhưng cái kiểu đàn ông nhát nhát nên bị lu mờ, yêu nhưng cái gì cũng không dám làm, cái gì cũng sợ Hạ Na :))

    Trả lời
  7. Lúc tác giả miêu tả cái ông đẹp trai chói lóa kia mà em chưa biết ổng chính là anh Tư, em còn nghĩ :”Phải chăng lại xuết hiện thêm một nam phụ nhỉ ?”
    Cuối cùng thì thấy mình thật thiển cận, chắc tác giả cũng không rảnh rỗi đi miêu tả nam phụ đẹp như thần tiên thế đâu, chỉ có nam chính thôi 😁😁
    Anh Kha Trạch thiệt là chán, nhu nhược, yếu đuối quá, haizzz 😔

    Trả lời
  8. Vậy là ngả bài, Miss Bùi trở lại🙂 màn đấu trí sắp gay go đây🙂

    Trả lời
  9. Bo tay lun..nc toi chan con hk dam nhay nua..dung la do dan ba ko quyet doan j ca..

    Trả lời
  10. em vẫn ko hiểu tại sao anh ấy lại thay đổi như thế chứ, đã nói làm theo ý mình mà như vậy…cứ như anh ta đang đấu tranh để giải thoát khỏi sự kiềm chế của mẹ anh ta . Chứ thật ra anh ấy chẳng iu đương gì cả.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: