RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 15.1

Posted on

Chương 15:

Âm nhạc và trang phục giống như nhau, tác phẩm càng ngày càng nhiều kiểu, nhưng dáng vẻ lại càng lúc càng giống.

———–

(1)

Tháng tám mùa hè nóng bức, không khí trong thành phố trong lành từ cuối xuân đầu hè trở nên oi nồng như hiện tại. Vào lúc giữa trưa, dường như ngay cả bóng dáng của nhà cao tầng trên biển cũng mệt mỏi buồn ngủ bởi vì gió biển nóng rực hừng hực.

Nhà hát Kha Na cao lớn sừng sững bất động tại trung tâm thành phố, tỏa ra màu vàng chói mắt. Kéo dài thời gian một năm, cuối cùng nhà hát quy mô lớn này cũng khánh thành, khai trương kèm theo tiệc đính hôn chính thức của Kha Trạch và Hạ Na.

Tại đại sảnh Hạ Thụ Kim Điện.

Hạ Na và Kha Trạch đứng tại lối vào, chào đón khách quý bước vào lối đi gìanh cho khách.

Hạ Na mặc một chiếc váy dài màu xanh thiên thanh thay đổi kéo nhạt dần tự mình thiết kế, gương mặt ửng hồng, tóc xoăn rũ xuống vai, mi dài màu sáng không đánh phấn trang điểm, duyên dáng như tiên nữ trong truyện cổ tích thời trung cổ.

Còn Kha Trạch mặc chiếc áo sơ mi phối trắng đen kinh điển, kết hợp với chiếc quần ca rô màu xanh, đứng một mình nhìn vừa ổn vừa mốt, đứng chung với Hạ Na thì càng như trời sinh một đôi.

 

Dưới sự tiếp đón của bọn họ, khách quý đi qua đại sảnh Hạ Thu Kim Điện trong suốt, nối đuôi nhau vào trong chính sảnh trình diễn, ngồi xuống hàng VIP phía trước.

Không thể không nói, tuy Hạ Thừa Tư là chủ doanh nghiệp, nhưng trên phương diện tạo ra hoàn cảnh thỏa mãn nhu cầu của khách vẫn rất có thiên phú: Vị trí VIP ở tầng hai cũng không phải theo hình thức truyền thống của rạp hát, mà là sofa nhỏ vây xung quanh bàn trà kiểu Florence; Bài trí ghế ngồi toàn hội trường cũng bắt chước theo vải dệt kim tuyến của Venice thế kỷ XVII, nghe nói là thuộc hạ của anh đã tìm được linh cảm trong một giáo đường tại Casena; Trên vách tường sảnh nhà hát treo đầy chân dung của nhạc sĩ, từ khung ảnh lồng kính đến bức vẽ bằng tay đều thuộc về trường phái hội họa cổ Flanders; Dưới khung ảnh còn có một tấm gỗ khắc lên những câu danh ngôn, ví dụ như dưới chân dung của Bach chính là một trong mười bốn câu thơ kinh điển của nhà thơ John Milton người Anh “Đây là kèn lệnh đánh thức mọi người”, chiếu rọi lẫn nhau với địa vị và phong cách sáng tác của Bach….

Sau khi tiếp đón xong mọi người ngồi xuống, Hạ Na cũng ngồi vào hàng ghế đầu, lại phải chịu đựng quý bà đang om sòm bên cạnh một chút.

“Ôi, cái gì mà nhạc cổ điển chứ, đây đều là đồ chơi của người nước ngoài, những người không có những thứ văn hóa này như chúng ta cũng chỉ đến góp vui thôi.” Người nói chuyện là bà Chu, là dạng mới phất lên có một ông chồng kinh doanh được nhiều tiền vài năm gần đây, bởi vì biết ăn nói nên đã nịnh nọt được bà Hạ giản đơn rất vui vẻ, cho nên mấy ngày nay thường xuyên xuất hiện trong tầm mắt Hạ Na.

Một chị em tốt của bà Chu cười nói: “Cũng đừng nói như vậy, lúc con gái tôi dự thi Piano đã thi bài “Thư gửi Elise” của Mozart. Tôi vẫn có chút hiểu biết với lĩnh vực này. Lòng yêu nghệ thuật mà, hun đúc được luôn luôn tốt.”

Hạ Na thở một hơi thật dài, lấy tay chống lên trán.

Mỗi khi gặp phải một kẻ ngu xuẩn, bao giờ cô cũng nhớ đến kẻ địch mạnh mà mình ghét nhất kia. Cho nên nghe thấy những người này nói chuyện với nhau, cô ta luôn sẽ nhớ đến Bùi Thi một chút.

Lúc này bà Chu đi đến, trên mặt chứa đầy nụ cười: “Na Na, con gái như cháu thật là tuyệt chủng rồi, vừa xinh đẹp, lại giàu có, dáng vóc đẹp, vị hôn phu lại xuất sắc như thế, thật là khiến cho nhiều đứa con gái ghen tỵ đó.”

“Vậy sao, cảm ơn dì Chu. Người mở màn biểu diễn là con, con đi trước.”

Hạ Na hơi kiêu kỳ quay người đi.

Có lẽ cách nghĩ của cô có sai — Tuy là chán mấy bà này nhưng ít nhất họ không vô sỉ như Bùi Thi vậy.

Lần này mở màn là bản Fiocco của “Allegro”, một khúc nhạc tươi vui tràn ngập hơi thở cung đình.

Hạ Na nắm mép váy màu xanh đi đến chính giữa sân khấu, đứng bên cạnh tay đàn piano, đầu tóc buông xõa mềm mại, lúm đồng tiền như hoa, sau đó tao nhã bắt đầu biểu diễn bản nhạc.

Đó là khúc nhạc lãng mạn dành cho ngày đính hôn này, mà lại còn hết sức phù hợp với cô ta.

Nhất là ở nơi xa xỉ đại sảnh nhà hát hàng nghìn khán giả kiểu này.

Cô ta vừa trình diễn vừa biểu lộ vẻ mặt cảm ơn với anh trai dưới sân khấu. Hạ Thừa Tư cười nhẹ đáp lại cô ta, nhưng vẫn hơi không yên lòng.

Cung điện âm nhạc này thật sự quá cao quý, ngay cả Hàn Duyệt Duyệt phía sau sân khấu cũng bị không khí này lây nhiễm.

Thật ta thì giấc mộng của cô ta vẫn là một tay đàn violin thần tượng như minh tinh Hàn Quốc, mặc trang phục mốt nhất, biễu diễn bản nhạc cho ngôi sao và điện ảnh, truyền hình, nhưng Bùi Thi lại ép cô ta phải luyện tập những bản nhạc cổ điển già cỗi kia. Ngại thái độ cương quyết của đối phương, cô ta vẫn không có cách nào chối từ, nhưng cô ta không thích nhạc cổ điển.

Spengler đã từng ví dụ nghệ thuật phương tây như bốn mùa trong “Sự suy tàn của phương Tây”: Thời trung cổ là đầu xuân vạn vật đâm chồi, thời kỳ văn hóa phục hưng là thời kỳ giữa hè vinh quang phồn thịnh, thời kỳ Baroque là mùa thu ưu sầu buồn bã… Đến thời kỳ văn minh hiện đại, thời kỳ quốc tế hóa từ thành phố lớn đến thành phố nhỏ, thời đại thế giới với tốc độ không thể khống chế đi đến nền kinh tế hàng hóa, mùi tiền đã bóp chết đi tất cả sức sống nghệ thuật, khi nghệ thuật bị đánh dấu trên bảng giá nhãn hiệu, nghệ thuật vô giá cũng nhất định đi về phía ngày đông giá rét tử vong.

Giống như lời nói của Bùi Thi, âm nhạc và trang phục giống nhau, tác phẩm càng ngày càng nhiều kiểu, nhưng dáng vẻ lại càng lúc càng giống. Đó là bởi vì bên dưới những tác phẩm mang cái vỏ hoa mỹ lòe loẹt này chỉ là những bản sao chép non nớt, ngây thơ đến buồn cười.

Danh nhân hiện đại cũng đã nói, cái gì là nhạc cổ điển, nhạc cổ điển chính là âm nhạc mà tất cả mọi người nghe không hiểu. Câu nói châm biếm này được phần lớn mọi người tán thành.

Nếu tất cả mọi người không hiểu, nghệ thuật cổ điển đã sớm chết đi, làm sao còn cực khổ đi vãn hồi nó nữa.

Chi bằng hoàn toàn vứt bỏ nghệ thuật cổ điển khó khăn lại tối tăm, đi về phía đơn giản đẹp đẽ thịnh hành hiện đại

Không phải là cô ta chưa từng nói ý nghĩ như vậy với Bùi Thi. Nhưng Bùi Thi chưa bao giờ giải thích nhiều, vẫn ép cô luyện đàn giống như bà mẹ dạy dỗ đứa con năm sáu tuổi.

Có điều không có Bùi Thi thì cô ta cũng sẽ không có cơ hội đến nơi này trình diễn ngày hôm nay.

Hạ Na vốn đã nói không giành được hạng nhất cuộc thi âm nhạc thì cô ta sẽ không có cơ hội trình diễn. Không nghĩ đến sau khi Bùi Thi biến mất, Hạ Na miệng cứng lòng mềm lại cho phép mình biểu diễn, còn mời cô ta gia nhập vào Âm nhạc Kha Thị. Bởi vì vẫn còn lời hứa hợp tác với Bùi Thi nên cô ta chưa nhận lời Hạ Na.

Nhưng mà cuối cùng Bùi Thi đi đâu….

Hôm nay không chỉ có Hàn Duyệt Duyệt có cơ hội lên sân khấu làm cô gái xinh đẹp, cũng không ít nhạc sĩ nổi tiếng trong ngoài nước đến đây biểu diễn. Cũng có dàn nhạc giao hưởng nổi tiếng quốc tế đến đây công bố tác phẩm mới của họ.

Sau khi Hạ Na trở về chỗ ngồi, vẫn chịu đựng bà Chu bên cạnh đánh giá ồn ào — Bà ta hoàn toàn không thật tình muốn nghe nhạc, chỉ là chú ý bộ dạ hội mặc trên người nghệ sĩ đàn piano là hiệu gì, nghệ sĩ đàn violin kia ngồi xuống eo có một đống thịt mỡ.

Cô ta rất muốn nói bà Chu vài câu, nhưng nghĩ đến tên người lên sân khấu trình diễn cuối cùng “Mori Japan, violin & piano, Anon” viết trên danh sách thì lại trở nên tâm sự nặng nề.

Không sai, trình diễn cuối cùng là đối tượng quan trọng mà Mori đưa lên.

Vốn nghĩ mình đảm nhiệm tiết mục cuối, nhưng Hạ Thừa Tư nói Thịnh Hạ và Mori có hạng mục hợp tác quan trọng, hơn nữa nghe nói Mori mời nghệ sĩ đàn violin rất xuất sắc, cho nên tiết mục cuối cùng để cho nghệ sĩ đàn violin của bọn họ.

Mấy lần cô ta muốn đi điều tra người trình diễn của họ là ai, người trình diễn cũng là đàn violin vậy mà có thể khiến anh trai đè mình xuống, là chị em Midori hay là Takako Nishizaki đây?

Sau ba tiếng dài dẵng kết thúc, rốt cuộc đã đến tiết mục cuối cùng.

Toàn bộ đèn của chính sảnh nhà hát tắt ngúm. Ngạn Linh vốn đứng ngoài chính sảnh chờ đợi Hạ Thừa Tư đi ra, lại cũng bị vẻ nghiêm trang trong thoáng chốc này thu hút, chậm rãi quay người, nhìn sân khấu u tối.

Ánh đèn mờ nhạt chiếu xuống sân khấu, chiếu sáng một cây đàn piano vừa mới thay đổi.

Đây là cây đàn Piano hoàng gia được vua Thụy Điển sắc phong, tất cả kim loại cũng được rèn từ vàng, được khảm hơn bảy nghìn viên thủy tinh. Chế tạo đắt tiền như thế lại được bao bọc bằng một lớp màu đen cao sang. Ngồi trước mặt nó cũng là một chàng trai không lớn tuổi lắm.

Hơn nghìn khán giả ngồi tại hội trường có thể nói không có ai hiếu kỳ người này là ai hơn Hạ Na.

Cô ta thấy Bùi Khúc ngồi ở đó, trong lòng tuy nghi ngờ trăm mối nhưng đã có một chút bất an — Tại sao có cậu ta? Cậu ta có quan hệ với Mori khi nào?

Các khán giả cũng không khỏi rỉ tai thì thầm.

— Đây chính là biểu diễn bế mạc long trọng thế ư? Một chàng trai có vẻ như mới hơn hai mươi sao? Điều này khiến cho những nhà trình diễn có kinh nghiệm trước nghĩ thế nào?

Hai tay Bùi Khúc đặt trên đầu gối, lẳng lặng nhìn Piano, cũng không có động tĩnh.

Các khán giả đặt câu hỏi càng ngày càng nhiều.

Đột nhiên ánh đèn sáng ngời chiếu lên một người khác đứng yên bên cạnh Piano.

Rồi sau đó, cả sân khấu đều sáng lên, giống như một hộp triễn lảm màu bạc khổng lồ, đứng chính giữa là một bóng dáng màu đen nguy hiểm.

Khi nhìn thấy bóng dáng kia, thân thể Hạ Na chấn động mạnh một cái! Hai tay nắm chặt bị móng bấu vào rách ra trong thoáng chốc!

Làm sao… làm sao có thể là cô ta?

Hạ Na chợt quay đầu lại, nhìn Kha Trạch bên cạnh một cái. Rất hiển nhiên, Kha Trạch cũng hoàn toàn ngây dại vì kinh ngạc. Nhưng ánh mắt Hạ Thừa Tư bên cạnh Kha Trạch lại lạnh nhạt, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên.

Ánh sáng bạc chiếu ra bốn phía từ trung tâm sân khấu, yên tĩnh giống như một bãi tha ma xa hoa của tầng lớp quý tộc.

Cô gái mặc chiếc váy màu đen vạt xéo, lộ ra đôi giày cao gót buộc dây đang mang. Trong tay cô cầm chiếc đàn violin màu trắng, cũng ôm nó bên hông không theo quy tắc, mà là tùy ý ôm đàn cầm cây vĩ, chờ đợi tất cả sắp xếp xong.

Không ít người đã chú ý đến.

Cây đàn kia chính là Nineveh màu trắng bán đấu giá được một trăm hai mươi triệu hồi năm ngoái.

Tóc của cô dài hơn năm ngoái nhiều, lúc này giống như là thác nước dày nặng kéo qua bên phải, để chỗ trống bên vai trái. Mà trang điểm trên mặt cô lại giống y hệt như tấm hình thiếu nữ trong điện thoại di động của Kha Trạch.

Tóc đen môi đỏ, bởi vì cô trưởng thành cùng với mái tóc dài nên có một sức quyến rũ trí mạng.

Trái tim Hạ Na càng đập càng nhanh, càng ngày càng loạn.

Đây quả thật là cơn ác mộng lớn nhất — Kha Thi đã trở lại!

Thật ra Bùi Thi chỉ lớn hơn Bùi Khúc vài phút, hai người đều ăn vận chỉnh tề màu đen.

Nhưng khi Bùi Thi xuất hiện lại khiến người ta quên mất tuổi của cô, giống như bạn chưa bao giờ tính toán số tuổi của một ác ma xinh đẹp vậy.

Âm thanh của tất cả mọi người đều dần dần tiêu tan, an tĩnh nhìn cô, chờ đợi hành động kế tiếp của cô.

Nhìn thấy cô bình tĩnh gác violin lên vai, nhìn thấy cô chẳng tốn chút hơi sức nào giơ tay trái lên, trái tim Hạ Na vốn treo cao rốt cuộc vào giờ khắc này hoàn toàn chìm xuống.

Trong khoảnh khắc Bùi Thi đưa cây vĩ lên dây đàn, cô ta nhìn thấy ngón tay Bùi Thi đặt lên dây G.

Người hiểu rõ bạn nhất mãi mãi là kẻ thù của bạn.

Hạ Na cũng là người hiểu rõ Bùi Thi nhất. Cô ta xem toàn bộ đoạn phim luyện tập biểu diễn của Bùi Thi. Trước lúc trình diễn sẽ đặt ngón tay ở vị trí nào, tư thế ra sao, sẽ khiến cho phong ba và tiếng vỗ tay thế nào, cô ta cũng có thể đoán chừng được.

Dây G âm thấp dưới tay người khác có lẽ là ưu thương trầm lắng, thấp bé, chậm chạp.

Nhưng ở chỗ của Bùi Thi cũng tuyệt đối sẽ được trao cho một tầng hàm nghĩa khác.

Hạ Na che mắt, quả thật không dám nhìn tiếp nữa.

Cô giơ cao cao cánh tay thon dài, sau khi vang lên hai âm thấp dồn dập, dù là dài nhưng âm bội vẫn nhảy lên như mạch đập ác ma.

— Bản “Từ Cương” của Maurice Ravel .

Mở đầu bản nhạc này là phong cách bi thương trầm lắng, cho nên phần lớn nghệ sĩ violin luôn sẽ hơi cong lưng, dùng tư thái bị khuất phục trình diễn nó.

Bùi Thi giống như một pho tượng thờ ơ.

Cô kéo năm mươi hai âm tiết độc tấu mở đầu xong, nhưng từ đầu đến cuối chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng chấn động cả sảnh nhà hát.

Rất nhiều kẻ yêu thích âm nhạc nghe “Từ Cương” cũng bất giác nhớ lại nhiều bản nhạc nổi tiếng rất xưa. Bởi vì bản nhạc này chỉ có trăm năm lịch sử với khoảng cách hiện tại, nhưng mà phong cách nhạc của nó không chỉ hấp thụ phong cách cuồng nhiệt của vũ khúc Hungary, còn bắt chước Paganini và phong cách kỹ xảo khó cao độ của Pablo de Sarasate.

Bản này khơi dậy tâm trạng hoài cổ mãnh liệt của mọi người, khúc nhạc cổ điển chủ nghĩa lãng mạn cực thịch một thời của thế kỷ XVIII.

Giống như chúng ta vào rạp chiếu phim, bỗng thấy phim hoạt hình thích nhất khi còn bé được cải biên lại thành phim 3D bom tấn tinh xảo. Đồng thời kinh ngạc vui mừng nhưng sẽ càng nhớ đến phim hoạt hình thời đại rất xưa kia.

Theo bản nhạc thúc đẩy, mắt thấy giai điệu “Từ Cương” bắt đầu trở nên nhẹ nhàng, nghệ sĩ Piano cũng bắt đầu đánh lên khúc nhạc đệm vui tươi trôi chảy…

Tất cả mọi người mong đợi cao trào đầu tiên của “Từ Cương”.

Nhưng bọn họ chờ đến cũng là âm nhạc gypsy vui vẻ không bị cản trở.

Truyền vào màng nhĩ là giai điệu huyền ảo, linh động, tràn đầy sức sống. Âm tiết tràn đầy sức căng quen thuộc liên tiếp trôi ra từ đầu ngón tay của Bùi Thi không ngừng.

Đừng nói là những người khác, ngay cả nhịp tim của Hạ Na cũng bất giác tăng nhanh tốc độ theo khúc nhạc này.

— “La campanella” của Paganini.

Trước tiên dùng “Từ Cương” đánh thức hoài niệm của mọi người đối với nhạc cổ điển, rồi lại dùng tư thái lộng lẫy biểu diễn ra nghệ sĩ đàn violin vĩ đại nhất thời đại — Cô giỏi nhất là nhạc Paganini.

Kỹ xảo trình diễn của cô gần như hoàn mỹ, hoàn toàn bổ sung cho khuyết điểm chỉ có Piano làm nhạc đệm.

Tại chỗ có rất nhiều người chỉ đến vì danh hiệu của hai nhà Hạ Kha, cũng không hiểu nhạc cổ điển, nhưng đã bị cách thức trình diễn như mộng ảo của cô thuyết phục.

Ngay cả Hàn Duyệt Duyệt nghe những bản nhạc này đến chai tai cũng kinh ngạc đến mức không chớp mắt.

Cô ta luôn luôn không thích nhạc cổ điển, nhưng mà….

Tốc độ trình diễn của Bùi Thi quá nhanh, chuyển nhạc cũng rất nhanh.

Đương khi mọi người còn đang say mê trong bản nhạc bốc cháy bình thường của Paganini, trong phút ngắn ngủi tay trái bấm dây đàn, cô đã nhanh chóng quay lại đoạn sau của “Từ Cương” khiến người ta hoa cả mắt.

Sau đó cô dừng lại, để Bùi Khúc đánh ra nhạc đệm tự nhiên, rồi cô lại gia nhập vào.

Khúc nhạc đơn nặng nề nhưng tràn đầy sức căng, dưới quy luật nhạc đệm của Piano nhưng lại bốc đồng như linh hồn lửa vậy, bản hòa tấu bỗng nhiên ngừng lại.

Cô cầm cây vĩ, ngón trỏ tay phải nặng nề gẩy nhẹ lên dây cung!

Cô nhanh chóng đổi lại hợp âm trình diễn, phong cách bản nhạc lại tiếp tục không hề biến hóa hỗn loạn.

Nhưng mà lúc gẩy dây cung kia đã làm loạn trái tim của khán giả.

Đứa bé bên cạnh bà Chu cứ nhắn tin suốt vậy mà cũng quên mất điện thoại di động còn cầm trong tay, lẩm bẩm: “Mẹ ơi, tôi nghe đến dựng cả da gà lên rồi….”

Một quý bà khác cũng nói lẩm bẩm: “Tay cô gái này quả thật không giống tay người thường.”

Nhưng mà “Từ Cương” vẫn dùng tư thái phanh xe chưa hoàn thành.

Nếu nói lúc trước người xem còn có tâm tình phê bình thì đến khi bản nhạc cuối cùng này đều đã nói không ra lời.

Trong đoạn ngắn yên lặng ưu thương, kết hợp với một âm dây cung ngân dài phần cuối…

Đây là bản nhạc tràn ngập sắc thái truyền kỳ nhất của âm nhạc Baroque, đến từ chính một giấc mộng của nghệ sĩ violin Giuseppe Tartini.

Tính cách Giuseppe Tartini nổi loạn, xao lãng bài vở và bài tập, lại lêu lổng với con gái của giáo chủ hồng y, cuối cùng bị cha và giáo chủ đuổi đi, trốn tránh tị nạn trong tu viện. Một buổi tối ông mơ thấy ma quỷ tấu nhạc bên cạnh ông, nên sáng tác ra bản đàn violin “Âm rung ma quỷ” mang theo vẻ tà khí tôn giáo này.

Sau khúc nhạc dạo, Bùi Thi trực tiếp trình diễn đoạn tinh hoa của bản nhạc này, chương nhạc thứ ba. Cô vô cùng nhuần nhuyễn trình bày thời kỳ ngắn ngủi kia, phong cách mãnh liệt mà vô cùng xa hoa.

Giống như là sóng lớn đào vỏ ốc trong cát đẩy lên bờ biển, giống như là gió tuyết che đi ánh trăng cô thành, giống như là tiếng kèn lệnh chiến tranh mà chiến sĩ thổi lên thế kỷ trước! Từng âm điệu đều chạm thẳng đến trái tim người khác, khiến hô hấp của người ta càng thêm dồn dập, thậm chí hoàn toàn dừng lại hít thở!

Hàn Duyệt Duyệt chưa từng nghe thấy tiếng tim mình đập loạn rõ ràng như thế, cả người căng thẳng theo từng giai điệu lại từng giai điệu cao trào, nắm chặt hai tay.

Cô ta bỗng ý thức được một chuyện — Quả thật âm nhạc hiện đại đã là mùa đông vạn vật chết đi của lịch sử nghệ thuật.

Nhưng sau mùa đông, thường là nhanh chóng xuân về hoa nở.

Bản nhạc màu xanh đậm cuối cùng khiến người ta nhớ đến cây hồ điệp của rừng tùng Montreal.

Mảng lớn bươm bướm màu xanh giống như thiêu thân lao vào lửa, bao trùm tất cả thân cành, giống như ăn mòn thân cây, hiện lên cái chết xinh đẹp đến gần.

Cuối cùng cô mỉm cười kết thúc một âm tiết cuối cùng, môi như lửa cháy rực, lẳng lặng đối mắt với sự tĩnh mịch quái lạ dưới sân khấu.

Hạ Na hơi há mồm, chưa nói đến là kinh hoảng hay là sợ hãi, chỉ giống như là bị ám ảnh rất lớn. Như màn đêm tĩnh mịch đã ăn đi từng miếng từng miếng trên người cô ta, cho đến khi không còn hài cốt.

Hạ Thừa Tư tựa vào ghế ngồi, khoanh hai tay, lạnh lùng nhìn cô gái trên sân khấu, nửa bên khuôn mặt rơi vào trong bóng tối.

Hơn mười giây sau, trong hội trường mới bộc phát ra tiếng vỗ tay vang rền như sấm.

13 responses »

  1. Chị BT đã trở lại và cũng để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng mọi người còn riêng với HN có lẽ cô ta sẽ bị ám ảnh cả đời .

    Trả lời
  2. tưởng tượng màn biểu diễn của BT và BK thôi mà đã nghẹt thở rồi
    màn biểu diễn của 2 ng thật hoành tráng và thu hút ng nghe
    HTT có vẻ ko ngạc nhiên khi thấy BT nên liệu a đã biết c sẽ trở lại??
    HN cũng giỏi nhưng chỉ tiếc ko chịu đc khi ng khác hơn mình

    Trả lời
  3. Yeahh………….. Cuối cùng c cũng đã trở lại và lợi hại gấp đôi, tuyệt vời luôn !!!! =)))))~

    Trả lời
  4. k bít tí gì về nhạc cổ điển…tưởng tượng k thôi mà thấy thiệt là zã man….quá toẹt vời❤

    Trả lời
  5. Quá tuyệt vời cho sự trở lại của c T. Ko bít gì về món nhạc này nhưng phải công nhận tác giả đã diễn tả rất tuyệt, e đọc mà người cứ rộn ràng, đọc lướt để xem đoạn cuối, rồi lại đoc kỹ lại lần nữa, nín thở và cảm giác…sợ hết chương mất. C dịch cũng tuyệt vời lắm c Loyal ạ, chuyển tải hết những gì mà tác giả muốn gửi cho ng.đọc. Thề là nói thật đấy, thank c nhìu nhìu

    Trả lời
  6. ss ơi cho em hỏi em đủ comment chưa >__< . FB dạo này nó chặn hay sao mà khó vào quá, em phải thông qua phần mềm mà chậm như rùa T.T

    Trả lời
  7. Cách chị trở lại thật tuyệt vời…dùng tài năng của mình để trở lại thì sẻ làm ngta nhớ mãi ko quên mà… =))) .Thôi rồi pà HN kia.thời kỳ đen tối đã tới…Mà a HTT thật sự bình tỉnh như vậy ko á ? Hình như lâu rồi ko gặp mà…Trong lòng chắc ko binh tỉnh nổi đâu….😛

    Trả lời
  8. Ôi tưởng tượng như chị Thi là nhân vật chính trong phim chưởng í, tung ra tuyệt kĩ của mình, hai phái chính tà hồn siêu phách lạc, em cũng “lạc” luôn :)))
    Nghẹt thở ấy chớ, sao mà tác giả miêu tả hay thế không biết 😍
    Chị Thi trở lại thiệt là hoành tráng ^^

    Trả lời
  9. Sự trở lại ko còn j hay hơn nữa, BT cố lên! :)))

    Trả lời
  10. Yehet BT da tro lai roi.. lan nay con HN het chay..cho toi luc no bi qua bao day..
    Tuong tuong cach BT danh dan sao ma hung vi qua.. ko le di hoc violin ta..

    Trả lời
  11. Sự trở lại làm rúng động mọi người. Kẻ ghét người thích.

    Trả lời
  12. Một Bùi Thi lộng lẫy với ngón đàn tuyệt luân đã trở lại thống lĩnh sân khấu âm nhạc. Lần này thì mụ Na sẽ tìm cách gì để đe dọa cô? Sau lưng có tổ chức Mộ Điền, lại có anh SXQ, chắc mụ vỡ tim mà chết vì chẳng làm được gì để che lấp hào quang của chị Thi nhỉ? Tks ss nhé!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: