RSS Feed

Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 14.2

Posted on
Hạ Mộng Cuồng Thi Khúc 14.2

Chương 14:

(2)

Cây già và lồng đèn giấy cùng lay động trong sân, lan tràn một phong cách cổ xưa nồng nàn. Sâm Xuyên Đảo Trì Dã xoay chén trà trong tay, tỉ mỉ nhìn hoa màu trắng in phía trên.

“Nói như vậy, Quang, là cháu đã gạt ông sao?”

Trong mắt Sâm Xuyên Quang tràn ngập sự khó hiểu: “Ông ngoại, cháu không hiểu ý của ông.”

“Cháu và Thi cùng nhau nói dối gạt ông.”

Những lời này của ông không nhanh không chậm, cũng không nghe ra là câu hỏi, ngược lại là khẳng định.

Sâm Xuyên Quang nín thở.

Bùi Thi hơi lo lắng nhìn Sâm Xuyên Quang — Anh vốn là một người không biết nói dối, bây giờ một mình bị lão gia bức cung, xem ra cũng không chống đỡ được bao lâu.

Cô âm thầm khẽ thở ra một hơi, cố ý nhẹ kéo tay áo kimono của Sâm Xuyên Quang:

“Chuyện này đừng trách anh ấy. Anh ấy chỉ tôn trọng cháu, không muốn quá gần gũi với cháu.”

Song, hành động nhỏ này hoàn toàn không được Sâm Xuyên Đảo Trì Dã nhìn đến. Ông nói lạnh lùng:

“Bùi Thi, ông đang hỏi Quang, không có hỏi đến cháu!”

Bùi Thi hơi giật mình, rũ xuống lông mi đen nhánh: “Vâng. Đây là lỗi của cháu.”

“Quang.” Ánh mắt của Sâm Xuyên Đảo Trì Dã chuyển hướng về chén trà một lần nữa.

Sâm Xuyên Quang im lặng một hồi lâu. Lúc anh ngừng nói chuyện bao giờ cũng yên tĩnh đến mức giống như ngay cả hít thở cũng dừng lại. Sau đó anh nói thản nhiên:

“Ông ngoại, cháu thật sự rất thích Tiểu Thi.”

Tuy biết là anh đang đóng kịch, tuy âm điệu của anh bình tĩnh mà chậm chạp, nhưng sau khi nghe thấy những lời này, nhịp tim của Bùi Thi vẫn không kiềm chế được tăng nhanh vài giây — diễn đến mức tình thâm ý thiết như vậy, xem ra là cô đã coi thường sếp rồi. Lúc này anh che giấu lương tâm gắng gượng nói láo lớn như vậy, qua việc này nhất định phải tạ tội anh thật tốt mới được.

Sau phút dừng lại ngắn ngủi, Sâm Xuyên Quang lại nói tiếp: “Hơn nữa, cháu cũng là người truyền thống giống ông ngoại, cảm thấy quan hệ của hai người thích hợp từ từ phát triển, đồng thời cháu cũng muốn tôn trọng ý muốn của cô ấy.”

Sâm Xuyên Đảo Trì Dã lẳng lặng nghe anh nói xong, cuối cùng quay đầu nhìn về phía Bùi Thi.

“Bùi Thi, kể từ sau khi Quang nói cho ông biết các cháu bắt đầu quen nhau, ông vẫn xem cháu như là cháu gái. Cháu phải biết rằng cháu là bạn gái đầu tiên của nó.”

Bùi Thi nghiêm túc gật đầu: “Vâng.”

“Nói cho ông biết, cháu thích nó không.”

“Thích.”

“Nếu hai bên yêu nhau vậy thì có gì mà phải xấu hổ. Bắt đầu từ hôm nay, ông sẽ cho các cháu nhiều thời gian để chung sống riêng với nhau.” Sâm Xuyên Đảo Trì Dã để chén trà xuống, đứng lên, ra lệnh trước sau như một, “Trước khi Bùi Thi mang thai máu mủ của nhà Sâm Xuyên, không cho phép đi đâu cả.”

Bùi Thi hoàn toàn sửng sốt, vẫn không kịp hiểu ra.

Nhưng Sâm Xuyên Quang đứng lên đi theo: “Đợi một chút. Chuyện như vậy… chuyện như vậy sao có thể nói có là có được chứ.”

“Quang, cháu là đàn ông nhà Sâm Xuyên chúng ta.” Sâm Xuyên Đảo Trì Dã vỗ vỗ vai anh, khóe môi có nụ cười mơ hồ: “Sẽ không lâu lắm đâu.”

Sâm Xuyên Quang đưa lưng về phía Bùi Thi, hoàn toàn không có can đảm quay đầu lại nhìn cô.

“Ông ngoại, việc này quá đột ngột. Vội vàng ép buộc như vậy, ngược lại….”

Anh chưa nói xong, Sâm Xuyên Đảo Trì Dã đã vỗ bàn thật mạnh.

Cùng một thời gian, cơn gió lớn lạnh lẽo cuốn vào sân, gào thét kéo đến giống như băng qua sa mạc, đại dương rộng lớn, giống như là một phạm nhân muốn vượt ngục, ào ào thổi vào cửa sổ giấy yếu ớt lung lay.

Cả phòng yên lặng có thể nghe thấy tiếng kim rơi, Sâm Xuyên Quang và Bùi Thi vẫn luôn cung kính quỳ nơi đó, bọn họ không dám nhìn thẳng vào lão gia, nhưng không hẹn lại cùng cảm nhận được một oai lực áp bức thật lớn.

Oai lực áp bức như vậy giống một thanh kiếm treo trên đỉnh đầu bọn họ.

Sâm Xuyên Quang nhẹ nhàng hít thở một chút, động tác của anh nhẹ vô cùng, nhưng vào thời khắc dưới tình huống này lại như một tiếng vang rất lớn.

Anh yên lặng ngửa đầu ngước mắt nhìn, đôi môi đang muốn mở ra.

Nhưng không nghĩ đến, lão gia còn lên tiếng trước cả anh.

Lão gia không nổi giận ngược lại còn cười, một nụ cười không rõ thâm ý nở ra từ miệng ông: “Vậy ông đợi được bồng cháu thôi.”

Lòng Sâm Xuyên Quang chợt chùn xuống.

Không có ai hiểu những lời này và nụ cười hàm nghĩa này của lão gia hơn anh.

Một khi Tiểu Thi không làm được điều này, Tiểu Thi…. sẽ phải chết!

Một tiếng sau.

Một căn phòng rất lớn lại chỉ có hai người như cũ.

Bùi Thi nhìn Sâm Xuyên Quang đang ngồi trên tatami một cái.

Phía sau anh là hai chậu hoa lan đặt dưới bệ cửa sổ mở ra, một chậu trắng muốt, một chậu tím nhạt, giống như hai người đẹp mặc kimono, quay đầu lại cười một cái, ngắm nhìn chàng trai tao nhã có một không hai trước mắt.

Nhìn hai chậu hoa lan kia, lại nhìn Sâm Xuyên Quang một cái, Bùi Thi hơi phiền muộn: Vẫn cảm thấy người có thể sánh đôi với sếp nhất định còn đẹp hơn cả geisha, tao nhã hơn cả công chúa, như cô gái cổ điển dùng lụa trắng che lại đôi mắt hé lộ ra môi đỏ như son bước xuống xe ngựa từ trong gió tuyết. Hoặc là nên giống như người đàn ông như Hạ Thừa Tư vậy… Khoan đã, hình như có chỗ nào không đúng? (Loyal Pang: Hự, chị Thi cũng là hủ nữ chăng???)

Dù là anh không thấy gì cả, nhưng ánh mắt lóe lên dường như còn muốn lúng túng hơn cả cô. Mà tiếng bước chân cô dần dần nhích đến gần anh, cũng bởi vì mắt mù lại khiến anh càng thêm không biết làm sao, thậm chí có phần bất lực.

Cô cũng đã đi đến trước mặt anh, thế nhưng anh lại ngước mắt “nhìn” nơi xa:

“…. Em đang ở đâu?”

Bùi Thi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, lại thở ra một hơi thật dài. Tiếng thở dài này khiến anh nhanh chóng ngẩng đầu lên: “… Tiểu Thi….”

Dường như anh còn lời muốn nói, nhưng ánh sáng chiếu lên người anh đã bị bóng của cô che phủ. Mặt anh vốn khá gầy, chiếc cằm dài dài thon thon khiến anh mãi mãi có nét như chàng trai trẻ tuổi. Lúc này anh đang ngẩng đầu, phối với áo choàng tắm màu xanh biếc, cả khuôn mặt lại càng xinh đẹp lại thanh tú.

Sếp ru rú trong nhà như vậy nhất định là lần đầu tiên rồi.

Bùi Thi nâng cằm anh lên, quan sát hồi lâu, nói thật khẽ:

“Thật ra thì nếu như làm theo lời của lão gia thì chỉ sợ người thiệt thòi là anh.”

Sâm Xuyên Quang ngơ ngác.

Sau đó anh quay đầu, tránh né tay cô: “Em đang làm gì.”

Tay Bùi Thi dừng ở không trung. Cô nhìn anh từ trên xuống dưới:

“Ban đầu anh thấy được điều không nên thấy bị mất mắt, nếu như không làm chuyện nên làm, có phải tay cũng sẽ mất hay không?”

Ánh nắng ấm áp nhưng lại như có năng lượng xuyên thấu da thịt.

Lông mi Sâm Xuyên Quang khẽ run một chút, đôi mắt mù dưới lông mi như cũng dỡ bỏ phòng bị ngập tràn ánh nắng.

Bùi Thi trầm mặc thật lâu, giọng nói nhẹ nhàng mà kiên định:

“Nếu như không làm theo lời của lão gia, chúng ta cũng sẽ không có kết quả tốt.”

Sâm Xuyên Quang hơi hé môi, hình dáng đôi môi căng mọng và tươi đẹp lại không nói ra được một chữ phản bác.

Ánh sáng thay đổi qua lại trên người bọn họ.

Cuối cùng Bùi Thi lại nâng cằm anh lên lần nữa, nghiêng đầu hôn lên đôi môi kia. Trong thoáng chốc đôi môi chạm nhau, cô cảm thấy cơ thể chàng trai bị hôn rõ ràng run lên một chút, cổ cũng rụt về sau một chút.

— Rõ ràng là cô bị buộc phải làm chuyện thất đức, vậy mà anh lại biểu hiện giống như là bị cô vô lễ vậy, cảm giác này thật là chẳng tốt chút nào!

Bùi Thì quỳ trước mặt anh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đại thiếu gia, anh đừng có không muốn, em cũng bị buộc bất đắc dĩ mà. Chuyện đau khổ như vậy nhịn chút là qua thôi.”

Sâm Xuyên Quang khẽ chau mày, nhưng vẫn yên lặng, dường như rất đau khổ.

Thấy anh không có phản ứng, Bùi Thi lại kề sát lại lần nữa, một tay đan vào tay anh mười ngón đan xen, một tay vòng qua phía sau anh, vuốt ve lưng anh, dường như muốn để anh thả lỏng một chút. Nhưng cả người anh vẫn cứng ngắc như pho tượng đá, hay là nói là một pho tượng đá luôn nhích về phía sau.

Cuối cùng Bùi Thi làm khó:

“Anh đừng như vậy, em cũng không có kinh nghiệm, phải dựa vào một mình em làm sao làm tiếp được?”

Nhìn anh vẫn không có một chút phản ứng, cuối cùng cô giận, nhào thẳng qua, bắt lấy hai tay anh đẩy lên tường, sau đó hôn lung tung hoàn toàn không có quy tắc bên tai và dưới cổ anh một trận.

Sâm Xuyên Quang quay đầu sang một bên, mày chau lại càng sâu hơn:

“Tiểu Thi, đừng làm càn.”

“Em nào có làm càn.” Bùi Thi thẹn quá thành giận, “Em hoàn toàn chưa từng làm chuyện như vậy, anh chẳng cố gắng làm gì cả, còn cười nhạo em?”

Ánh mắt trống rỗng của Sâm Xuyên Quang nhìn về một bên, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng:

“Cũng bởi vì chưa từng làm cho nên không cảm thấy ngượng ngùng sao.”

Bùi Thi ngơ ngác, một trận đỏ rần bỗng từ cổ vọt thẳng lên trên mặt: “Không phải là em hoàn thành nhiệm vụ sao!”

“Vậy sao.”

Sâm Xuyên Quang nhắm mắt lại, cố gắng ổn định lại hơi thở hơi không đều của mình lại.

Nhìn thấy dáng vẻ của anh bình tĩnh lại hờ hững, Bùi Thi giận đến mức muốn đánh anh một cú, sau đó trực tiếp hất tay bỏ đi. Nhưng nghĩ đến dáng vẻ nghiêm túc của lão gia, nghĩ đến tuy sếp lúc này kiên cường kiêu ngạo, nhưng bình thường vẫn là một người tốt…  Cô kiên quyết không thể bởi vì một cơn giận nhỏ này của anh mà buông xuôi, cô phải lấy đại cục làm trọng.

Cô quyết định không khai thông anh nữa, đá văng hai chân của anh để anh ngồi dựa vào góc tường. Sau đó ngồi lên người anh, vừa vụng về vừa thô lỗ hôn lên bờ môi của anh, hai tay lại vươn ra cởi dây buộc áo choàng tắm của anh. Nhưng áo còn chưa được cởi ra, áo choàng tắm mỏng manh cũng không thể che đậy hết biến hóa trên cơ thể anh. Động tác của Bùi Thi dừng lại một chút, trong thoáng chốc nhìn về phía anh.

Tóc của anh hơi rối, tóc che đi một con mắt, một con mắt khác hé mở, giọng nói lại lạnh lùng thốt ra một câu:

“Em cho rằng việc này giống như ăn cơm uống nước, làm xong lập tức quên ngay sao?”

Bùi Thi nhận ra giọng điệu anh không bình thường, nhưng vẫn quật cường nắm chặt vạt áo anh: “Dĩ nhiên không phải, đây là nhiệm vụ.”

“Nhiệm vụ?”

Một hồi lâu, anh giống như không hiểu được suy nghĩ này.

Bỗng một sức mạnh lật ngược cô lại. Ngay cả thời gian kinh ngạc cũng không có, cổ tay bị bắt lấy không cho kháng cự đặt trên tatami, sức nặng của đàn ông cũng hoàn toàn đè lên người cô. Ngay sau đó lưỡi anh thăm dò lên phần môi không hề phòng bị của cô, một mạch thẳng tốc hôn cô thật sâu.

Cô vẫn cho rằng Sâm Xuyên Quang là một quý công tử dịu dàng hiền lành, thanh nhã thoát tục lại chưa nếm mùi đời. Nhưng nụ hôn của anh hoàn toàn không thuần khiết và dịu dàng giống như bản thân anh — Cho đến khi tay anh nhanh chóng cởi nút áo của cô, ngón tay nhẹ nhàng vừa cong đã cởi được móc áo lót, quả thật là còn thông thạo hơn cả bản thân cô, điều này lại càng thêm rõ ràng hơn.

Rồi sau đó bàn tay của anh xuyên qua áo lót, đặt lên nơi mềm mại…

Cả người Bùi Thi chấn động, ra sức gạt tay anh ra.

Sâm Xuyên Quang lập tức rút tay ra, chỉ chống hai bên người cô, bao phủ lấy cô từ phía trên, nói thản nhiên: “Thế nào, còn muốn tiếp tục không?”

Bùi Thi dùng cánh tay che lại bộ ngực, đôi môi trắng bệch, từ đầu đến cuối không phát nên một chút âm thanh, anh cũng không thấy được vẻ mặt cô bối rối. Anh khẽ cười, nhỏ giọng nói bên tai cô:

“Hơn nữa, chỉ một lần là không đủ. Muốn có con, thời gian sau này có thể vài tuần, vài thắng, thậm chí là phải hơn một năm, em cũng muốn ngày ngày phóng túng ở bên nhau với anh như vậy à. Nói cho anh biết, em còn muốn tiếp tục không?”

Sau sự yên lặng kéo dài, anh vừa định chống thân thể đứng lên, nhưng tay lại bị cô kéo lại. Bùi Thi hé miệng, cuối cùng vẫn khẽ nói:

“Được.”

Trong thoáng chốc đó, Sâm Xuyên Quang cho rằng mình nghe lầm, cho đến khi cô nói tỉnh táo: “Lúc em khó khăn anh giúp em. Em không cho rằng đây là chuyện gì đáng xấu hổ.”

Cô lại ôm cổ anh lần nữa, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh. Nhưng ngay cả chớp mắt Sâm Xuyên Quang cũng không chớp, cứng ngắc thật lâu.

Giờ khắc này sự kích động muốn hoàn toàn chiếm lấy cô cho riêng mình như đòi mạng của anh.

Nhưng anh tránh né nụ hôn của cô.

“Nếu thật sự có con của anh…” Anh ngừng thở, “Em chuẩn bị tiếp theo sẽ làm sao?”

Bùi Thi hơi khó hiểu: “Như vậy không phải là đã vượt qua cửa ải khó khăn rồi sao.”

“Ý của anh là em dự định đối xử với đứa bé đó thể nào?”

“Đây không phải là do em quyết định. Lão gia nhất định sẽ mang nó đi.”

“Tiểu Thi, đây không phải con chó con mèo em nhặt được trên đường có thể dễ dàng đưa cho người khác. Đến lúc đó, em chính là mẹ của một đứa con, em không sợ em không thể rời bỏ nó sao?”

Bùi Thi cúi đầu xuống suy nghĩ thật lâu.

“Em không biết đó là cảm giác gì.” Cô lắc đầu, “Sếp, ngay cả mẹ mình là ai em cũng không biết, anh muốn em phải suy nghĩ cảnh tượng này ra sao?”

Sâm Xuyên Quang sửng sốt.

Anh đưa tay về phía cô, đặt lên vai cô trong chốc lát, cuối cùng chỉ nhẹ vỗ lên vai cô.

“Anh đi tìm ông ngoại nói chuyện. Chuyện này sẽ có cách giải quyết khác.” (Loyal Pang: Sâm Xuyên Quang, anh quân tử quá thì người thiệt thòi là anh. Sau này anh sẽ hối hận.)

Trong sân, Bùi Thi bỏ đàn violin xuống, ngồi bên cạnh dòng suối, nhẹ nhàng vuốt vuốt cánh tay và đầu ngón tay mình.

Hiện tại tay trái của cô yếu ớt mà tràn đầy hi vọng như trẻ con mới ra đời. Cánh tay giơ lên hơn nửa phút sẽ lại vừa mỏi vừa đau, đầu ngón tay đặt lên dây đàn cũng sẽ có cảm giác đau như bị đồ sắc bén cắt qua. Dù sao đã quá nhiều năm không có bấm dây đàn rồi. Tuy nhiều năm không luyện tập, nhưng những kỹ xảo lại bỗng thức tỉnh như trí nhớ từ kiếp trước, từng chút từng chút trở về người cô lần nữa.

Nhưng mà cô đã sắp không đợi được nữa.

Mỗi lần nhắm mắt lại, gần như cô có thể nhớ đến ký ức xa xôi đã từng có của bản thân.

Từ nay về sau, thế giới lạnh lẽo tan đi, cuộc sống của cô cũng sẽ không còn cô đơn nữa. Trong thoáng chốc mở mắt ra vào buổi sáng, cô có thể còn chưa rửa mặt đã kéo đàn violin. Cho dù là kéo một bản nhạc lộn xộn hoàn toàn không có tiết tấu cũng được. Cho dù là thỉnh thoảng không có trách nhiệm kéo ra âm thanh ngược đãi màng nhĩ cũng được. Chờ đến khi rửa mặt xong mới trở lại nghiêm túc luyện tập cho tốt. Cô có thể không nói chuyện với bất cứ ai liên tục một tuần lễ, một mình đi tản bộ trong công viên tìm linh cảm, vẽ nòng nọc nhỏ đầy cả khuông nhạc, lại một mình trình diễn nó với cảm giác rất có thành tựu, dùng thang âm như đến từ thiên đường xoa dịu mình. Lúc trời mưa cô cũng không cần đứng ngây người nhìn ra ngoài cửa sổ, nghĩ đến hôm nay không thể ra ngoài, cô có thể đứng kéo đàn trước cửa sổ giống như trước, nhìn giọt mưa giống như kim cương dính đầy cửa sổ thủy tinh, để gió thổi bụi mưa rơi lên nhạc phổ trên kệ, nghe tiếng giấy lật rào rào hòa lẫn vào tiếng đàn ngân nga…..

Nghĩ đến đây, khóe môi cô không nhịn được nhẹ nhàng nhoẻn lên, cánh tay ôm đàn violin càng chặt hơn một chút.

Cho đến khi một tiếng nói vang lên từ phía sau.

“Cảm giác được kéo đàn lần nữa tốt không.”

Bùi Thi hơi ngạc nhiên, đứng lên cúi chào với người phía sau: “Lão gia.”

Áo khoác của Sâm Xuyên Đảo Trì Dã choàng trên đầu vai, hai tay đặt lên cây gậy, mắt hơi híp:

“Cháu và Quang đã sống chết không chịu, như vậy, ông sẽ cho các cháu thời gian. Cháu hoàn thành xong nhiệm vụ vốn nên hoàn thành đi.”

Bùi Thi sợ hãi chỉ trong chốc lát.

Cô không thể không hiểu được hàm nghĩa trong lời nói của lão gia, ông chỉ nhẹ nhàng thốt ra câu nói bình thường, nhưng đã chứng tỏ rằng lần sâu ông cho cô con đường sống càng ít. Ông nói cho bọn họ thời gian, ý chính là ông sẽ không cho bọn họ thêm nhiều thời gian.

Bùi Thi gật đầu, trầm giọng nói: “Cháu biết rồi.”

“Trước khi trở về, tốt nhất cháu nên nghĩ ra lời giải thích rõ ràng nguyên nhân biến mất mấy tháng nay. Người mà bị tên nhóc Hạ Thừa Tư kia đuổi việc, bình thường sẽ không dùng lại lần thứ hai.”

“Không, cháu không cần trở về làm việc cho anh ta.”

Sâm Xuyên Đảo Trì Dã im lặng nhìn cô hồi lâu, lại chuyển sự chú ý nhìn về phía bầu trời, trên mặt hiện lên nụ cười sâu không lường được: “Người trẻ tuổi bây giờ đều thích mạo hiểm. Cháu đã tự tin như vậy, ông không ngăn cản cháu. Có điều là tự gánh lấy hậu quả.”

Khóe miệng Bùi Thi cũng nhoẻn lên: “Cháu biết.”

16 responses »

  1. Đọc chương này thấy tội anh Sâm quá dù anh rất yêu chị nhưng anh biết rõ BT chưa có tình cảm với anh.

    Trả lời
  2. e muốn nói cho HTT và SXQ là c có ý định ghép đôi 2 ng :))
    sau này chắc SXQ hối hận chết đi đc vì ko để c đè mình

    Trả lời
  3. chương này sẽ là khởi đầu cho màn tranh đấu. thương anh SXQ .chờ mong củs mình vs BT chính là sự xuất hiện đầy hào nhoáng của chị vs violin trên sân khấu.có lẽ sau khi trở về thì công ty của HTT cũg xảy biến độg về q thừa kế c~ nên

    Trả lời
  4. Linnie Nguyễn

    Chắc chị Thi là hủ ngầm rồi, chính pả còn ko piết là pả có máu hủ, tội gê :)))))
    Chỉ tiếc anh Sâm Xuyên quá quân tử nên mới phải ngậm ngùi làm nam phụ

    Trả lời
  5. kho than anh quang qua.a nhan nhin nhu vay sau nay hoi han lai k biet keu ai^^

    Trả lời
  6. Ăn c ấy đi, mau ăn c ấy đi, hic a chần chừ là mất ngay mà @@

    Trả lời
  7. 1 phút sai lầm ngàn năm hối hận nha anh Quang..quân tử chi zữ zậy k bít

    Trả lời
  8. em muốn NP, em muốn NP.

    Trả lời
  9. Thấy thương a SXQ quá, thương c Thi đến vậy. A cao thượng vậy, khác hẳn ông ngoại mình. Gặp như ông ngoại anh thì c T đừng có mơ mà thoát đc cảnh vừa rồi

    Trả lời
  10. Có 1 vấn đề em chưa hiểu lắm, anh sâm xuyên thấy chuyện gì mà lão gia lại móc mắt để anh ấy mù luôn vậy ss, sau này có nói về vụ này hông ss

    Trả lời
  11. Huhu oaoa, nhỡ tay xóa mất phânbđánh dấu chương thế nên giờ em phải đi mò lại, nửa tiếng mới xong đó chị, do giao diện mới lạ quá :3
    Onl bằng điện thoại lại hạn chế, em không biết mình đã comt chương này chưa, vậy là đi comt lại😥
    Anh Xuyên thấy tội ảnh gê á :3

    Trả lời
  12. Trời ơi tức quá nè trời! Anh Sâm ơi lúc này anh quân tử chi dzậy, lúc nào cần “bỉ ổi” thì phải bỉ ổi chút chứ…
    Tuy cũng thích nam9 cơ mà vẫn thích anh Sâm hơn, cái bệnh thích nam phụ này càng ngày càng nặng mừ…

    Trả lời
  13. Lúc cần máu lửa là chiến thui chứ anh SXQ? Quân tử quá anh à🙂

    Trả lời
  14. gây cấn, mà quân tử quá cũng khổ. ko bik A Sâm Xuyên có hối hận ko? thích cả 2 anh lun rùi.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: